Phải mất một lúc lâu sau, Rachel mới dần nín khóc. Lau khô những vệt nước mắt, cô nàng bỗng nhiên lại tỏ ra ngượng ngùng. Cảm thấy mình vừa mất mặt trước mặt bạn bè, Rachel xấu hổ ngỏ lời nhờ Loranciel đừng kể chuyện ngày hôm nay cho bất kỳ ai khác nghe. Loranciel chỉ mỉm cười gật đầu đồng ý.
Quá khứ bồng bột thì ai mà chẳng có. Tuổi trẻ ấp ủ vài suy nghĩ và xúc cảm bốc đồng khác người cũng chẳng phải chuyện gì xấu. Chỉ là có những kẻ tự tay vứt bỏ ước mơ năm xưa, gieo mình vào thùng thuốc nhuộm của xã hội, để rồi mang cái mác người từng trải ra chê bai những ai đang theo đuổi đam mê. Đã thế bọn họ còn tự cho mình là tài giỏi lắm, rêu rao cái giọng điệu như thể đã nhìn thấu bản chất của xã hội này vậy.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, Loranciel đều vô cùng chán ghét những kẻ như vậy.
Trên đời này chỉ có một thứ chủ nghĩa anh hùng chân chính duy nhất, đó là sau khi nhìn thấu chân tướng của cuộc sống, vẫn một mực thiết tha yêu lấy nó.
……
Hai ngày sau, trước công quán tại thành Kempe.
“Cậu không nán lại chơi thêm vài ngày sao, Lacey?” Rachel nhìn đoàn xe của thương hội Charites đang tấp nập chất hàng hóa và hành lý chuẩn bị khởi hành, trong lòng dâng lên nỗi lưu luyến. Cô ấy chớp chớp đôi mắt đầy tiếc nuối nhìn người bạn trước mặt, dẫu mới quen biết vỏn vẹn vài ngày, nhưng lại ngỡ như mình vừa tìm được một tri kỷ.
Trong số những người trạc tuổi quanh cô ấy, các anh trai thì quanh năm suốt tháng ở ngoài, bận rộn với chuyện làm ăn hay các sự vụ khác. Còn những tiểu thư thuộc giới thượng lưu ở thành Kempe thì ngày nào cũng chỉ chăm chăm vào chuyện phấn son, nước hoa, váy vóc. Thi thoảng có được vài cô biết chơi chút nhạc cụ thì đã được tung hô là tài giỏi ghê gớm lắm rồi.
Suy cho cùng thì bầu không khí của Liên minh Thương mại Virgar vốn dĩ là vậy. Cả quốc gia đều trọng tư lợi, mọi thứ đều lấy đồng tiền làm thước đo. Ngành công nghiệp văn hóa giải trí cũng chỉ xuất hiện ở vài thành phố lớn ven biển, mà phần nhiều cũng chỉ là thói học đòi phong nhã, lấy ra để làm màu cho thân phận mà thôi.
Nếu thực sự bàn về lĩnh vực văn học và nghệ thuật, nơi phồn hoa nhất vẫn phải kể đến Đế quốc Thanh Bích, xếp ngay sau đó là Thánh Vực với những vở kịch ca ngợi tôn giáo nổi tiếng khắp đại lục.
“Xin lỗi nhé, Rachel. Lần này tớ còn phải đến Hoplanel, có rất nhiều việc cần giải quyết. Để khi nào rảnh rỗi chúng ta lại gặp nhau nhé. Cái này tặng cậu.” Loranciel đưa cho Rachel một chiếc hộp bọc nhung, dặn cô ấy đợi khi nào về phòng hẵng mở ra.
“Thế nhé, hẹn gặp lại cậu lần sau.”
Loranciel đứng trước cỗ xe ngựa, diện một chiếc váy liền màu nhạt. Ánh nắng xuyên qua tán lá rậm rạp, rải những vạt sáng lốm đốm lên mái tóc cô. Từng đợt gió mùa hạ thổi dọc theo con phố, cô đưa một tay giữ chặt chiếc mũ che nắng để khỏi bị thổi bay, mái tóc dài phiêu diêu trong gió, rồi mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt người bạn của mình.
Sau hai ngày nghỉ ngơi và bổ sung vật tư, các thành viên của thương hội Charites đã hồi phục trọn vẹn thể lực, để rồi hôm nay lại tiếp tục lên đường.
Cùng với tiếng roi ngựa vút lên, đoàn xe từ từ chuyển bánh, rồi cuối cùng dần khuất dạng phía ngoài cổng thành.
Rachel đứng lặng trước dinh thự, mải miết nhìn theo cỗ xe ngựa của Loranciel cho đến khi khuất bóng phía xa xăm, lúc này mới chịu quay bước trở vào.
Jelink nhìn bộ dạng lưu luyến không nỡ rời đi của con gái, tâm trạng cũng có chút phức tạp. Thế hệ tiếp theo của Charites và Yagetilin liệu có còn tiếp nối được tình hữu nghị năm xưa hay không? Người bạn mới này của con gái ông rốt cuộc là tốt hay xấu đây?
Mọi chuyện đành phải chờ xem màn thể hiện của vị tiểu thư Lacey này tại Hoplanel ra sao vậy.
Ngồi trên xe ngựa, Loranciel đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh không ngừng lùi lại phía ngoài khung cửa sổ, chậm rãi lên tiếng hỏi.
“Lần này chúng ta đã nhập tổng cộng bao nhiêu hàng từ nhà Yagetilin vậy?”
“Theo như lời căn dặn trước đó của tiểu thư, chuyến này chúng ta chủ yếu thu mua trân châu và trang sức nhỏ gọn dễ mang theo, còn lại chỉ là thức ăn và vật tư cần thiết cho chuyến đi.” Chelsea bắt đầu báo cáo số lượng hàng hóa mang theo lần này.
“Ừm, cứ cố gắng di chuyển gọn nhẹ nhất có thể. Đối phương đã dám tấn công Angus ở khu vực biên giới, thì cũng không loại trừ khả năng bọn chúng sẽ tiếp tục ra tay với chúng ta ngay trong nước.”
“Mặc dù ta không biết mục đích thật sự của bọn chúng là gì, nhưng chúng ta cứ làm ngược lại những gì chúng muốn. Bọn chúng muốn Charites sụp đổ, thì ta lại càng không thể gục ngã. Ngăn chặn được lần này, bọn chúng ắt sẽ có hành động lần sau. Thời gian trôi qua, tự khắc sẽ lòi ra mục đích thực sự của bọn chúng là gì thôi.”
Cứ như vậy, đoàn xe của thương hội Charites bình yên vượt qua vài ngày đường, khoảng cách đến Hoplanel cũng ngày một gần hơn.
Hơn mười cỗ xe ngựa lầm lũi men theo con đường vắt vẻo ngang lưng chừng núi. Giữa đại ngàn vọng lại từng hồi gió rít, cuốn theo những chiếc lá khô bay múa loạn xạ trên mặt đường.
Loranciel ngước nhìn bầu trời mây đen giăng kín, thầm dự cảm đêm nay hẳn sẽ có mưa to. Nhân lúc không ai để ý, một tia sáng nhạt khẽ lướt qua đôi mắt của cô, Chuỗi Siêu Phàm từ Chuỗi Ác Ma liền chuyển sang Chuỗi Tự Nhiên. Sau đó, cô khẽ khép mi mắt, bắt đầu lắng nghe những thông tin từ thiên nhiên xung quanh.
Chỉ một lát sau, đôi mắt cô mở ra, hiện rõ vẻ lo âu. Sau khi cân nhắc đôi chút, cô đưa tay gõ nhẹ vào tấm vách ngăn phía trước buồng xe.
“Tiểu thư có điều gì sai bảo ạ?” Từ phía trước vọng lại giọng nói của quản gia Ceres.
“Hãy cho đoàn xe dừng lại ở khúc cua phía trước, chỗ đó khá bằng phẳng. Chúng ta sẽ hạ trại tại đấy và nghỉ lại đây đêm nay.”
“Chúng ta không đi tiếp sao tiểu thư? Chỉ cần vượt qua ba ngọn đồi nữa là tới trấn Hoàng Diệp rồi, ở đó vừa an toàn hơn, mà điều kiện ăn ở cũng tốt hơn nhiều.”
“Không, dừng lại ngay tại đây.” Giọng điệu của Loranciel vô cùng kiên quyết.
“Vâng, xin tuân lệnh tiểu thư.” Nói đoạn, Ceres vẫy tay gọi mấy tay kỵ sĩ tùy tùng lại gần, lệnh cho họ phi ngựa lên phía trước để thông báo cho toàn đoàn dừng chân ngay tại chỗ.
Một vài kỵ sĩ mặc giáp tách khỏi hàng, thúc ngựa chạy nước kiệu dọc theo con đường núi. Sau khi đội ngũ phía trước nhận được mệnh lệnh, cả đoàn xe dần chậm lại rồi dừng hẳn, sau đó họ bắt đầu dắt ngựa kéo xe vào sát lề đường và tiến hành hạ trại.
Một nhóm người tiến vào cánh rừng gần đó để kiếm củi khô, trong khi những người khác bắt đầu tất bật dựng lều trại.
Loranciel cũng bước xuống xe, đưa mắt quan sát địa hình xung quanh. Nơi này quả thực là một khoảng đất khá bằng phẳng nằm ngay lưng chừng núi, một bên là con đường lớn, bên còn lại nhìn thẳng xuống tận chân núi sâu hun hút.
Sau khi quan sát một hồi, cô lệnh cho thuộc hạ dắt xe ngựa vào khoảng đất trống, xếp thành hai hàng dọc để ngăn cách giữa con đường và bãi trại. Tiếp đó, cô lại sai người chuẩn bị những khúc gỗ tròn lớn, dùng dây thừng buộc chặt thành hàng rào, rồi đặt ở hai đầu con đường để khóa chặt mọi lối qua lại.
“Tiểu thư, người làm vậy là có ý gì ạ?” Chelsea nhìn đống hàng rào lớp lớp mà không khỏi thắc mắc. Dàn trận thế này là chuẩn bị nghênh địch sao? Nhưng làm thế nào mà tiểu thư Lacey lại biết được sắp có kẻ địch tìm đến chứ?
“Ừm, ta cũng không chắc tối nay bọn chúng có hành động hay không, nhưng cẩn thận vẫn hơn.” Loranciel ngước nhìn bầu trời đã sập tối, trong gió mang theo hơi ẩm mát lạnh báo hiệu cơn mưa sắp tới.
Sau đó, cô triệu tập các tiểu đội trưởng kỵ sĩ của thương hội lại, phân phó họ chia làm hai nhóm luân phiên nghỉ ngơi, đồng thời yêu cầu khi ngủ cũng phải mặc nguyên giáp, vũ khí không được rời thân.
Suy nghĩ một hồi vẫn thấy chưa thực sự yên tâm, cô lại lấy ra hai hộp Thuốc Hoạt Huyết mang theo bên mình, chia cho mỗi đội trưởng 3 ống. Cô dặn họ đêm nay phải đặc biệt cẩn trọng, nếu có thành viên nào bị thương thì hãy dùng ngay một ống. Chỉ cần không phải vết thương chí tử, loại thuốc này về cơ bản có thể giúp giữ được tính mạng.
“Cảm ơn tiểu thư Lacey!”
Sau khi nhận lấy thuốc, các vị đội trưởng đồng thanh hô vang lời cảm ơn rồi cẩn thận cất chúng vào túi đeo sát người. Quanh năm bôn ba vất vả, họ thừa hiểu giá trị của những loại ma dược siêu phàm này. Trong cái thời đại không có bệnh viện, điều kiện chữa trị lại vô cùng nghèo nàn, một ống thuốc đôi khi lại chính là một mạng người. Đây chẳng phải là lời nói đùa, mà là kinh nghiệm xương máu đúc kết được từ những lần lướt đi trên lưỡi dao tử thần.
Tuy rằng ai cũng đều là bán mạng vì tiền, nhưng hành động của vị tiểu thư này tựa như một dòng suối ấm áp chảy tràn vào lòng họ. Sự quan tâm hiện rõ trong đôi mắt trong trẻo ấy khiến những kỵ sĩ không khỏi xúc động. Ở một quốc gia coi trọng lợi nhuận và tình người bạc bẽo này, sự quan tâm chân thành như thế quả thực vô cùng quý giá.
Sau khi dặn dò xong xuôi, trời cũng đã tối hẳn. Một đống lửa lớn được nhóm lên, mọi người bắt đầu tất bật nấu nướng. Thịt khô nấu cùng khoai tây thành một nồi súp đặc, họ dùng bánh mì khô chấm vào nước súp, hoặc xé nhỏ thả trực tiếp vào nồi cho mềm đi, đó chính là bữa tối của các kỵ sĩ. Tiếng củi nổ lách tách hòa cùng mùi thơm của thức ăn bắt đầu lan tỏa trong không gian.
“Thưa tiểu thư, bữa tối của người đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
Giữa lúc Loranciel vẫn còn đang mải mê suy tính, thì giọng nói của Chelsea từ bên cạnh truyền đến, thông báo cho cô rằng bữa tối đã được chuẩn bị xong và đặt sẵn trên xe ngựa.
“Không cần phiền phức thế đâu, cứ bưng trực tiếp ra đây cho ta.”
“Thế này không ổn đâu ạ, ở đây đông người quá…” Chelsea ngập ngừng, vẻ mặt đầy vẻ khó xử.
Dù không phải là hầu gái xuất thân từ những gia tộc đại quý tộc, nhưng Chelsea vẫn am hiểu tường tận các quy tắc và lễ nghi. Việc một tiểu thư quý tộc chưa chồng ngồi dùng bữa trước mặt cả một đám đàn ông như thế này, quả thực là điều hết sức khiếm nhã và không phù hợp chút nào.
Ngồi bên đống lửa, Loranciel ngước nhìn cảnh tượng trước mặt. Từng nhóm kỵ sĩ ba năm người đang dùng ca sắt nấu súp, họ ngồi xổm trên mặt đất, cứ thế vừa gặm bánh mì vừa húp súp, trông chẳng khác nào khung cảnh tại một công trường xây dựng ở kiếp trước của cô.
“Thôi được rồi, cứ để bánh mì lại cho ta, còn trái cây và thịt nướng thì đem chia cho mọi người đi.”
Chelsea vẫn còn chút ngần ngại, điều này dường như đi ngược lại hoàn toàn với những nguyên tắc của một người hầu mà cô ấy luôn khắc cốt ghi tâm.
“Đừng bận tâm quá mà, chị Chelsea. Cứ làm theo lời em nói đi.”
“Đành vậy ạ…” Chelsea miễn cưỡng đáp, rồi cô ấy chia nhỏ phần trái cây và thịt nướng trong khay của Loranciel cho những kỵ sĩ đang ăn gió nằm sương ngoài kia. Trong khi đó, Loranciel chỉ ngồi bên đống lửa, chậm rãi nhâm nhi mẩu bánh mì còn lại. Thật ra, dù cô có nhịn ăn vài ngày cũng chẳng sao, bởi sức bền và thể lực của một Siêu Phàm Giả vốn vượt xa người thường, huống hồ cô còn là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt.
Sau bữa tối, không có chuyện gì bất thường xảy ra. Con đường núi vẫn chìm trong im lặng, chẳng có lấy một lữ khách nào qua lại, có lẽ vì trời sắp mưa nên ai nấy đều đã dừng chân tìm chỗ trú từ sớm. Cứ thế, các kỵ sĩ bắt đầu luân phiên nghỉ ngơi theo hai nhóm như kế hoạch đã định từ trước.
Giữa đêm khuya, bên đống lửa trại vẫn còn bảy tám hộ vệ đang túc trực canh gác, từ trong những túp lều bên cạnh thỉnh thoảng lại vang lên tiếng ngáy khò khò. Đúng lúc đó, những giọt mưa to như hạt đậu bắt đầu rơi xuống, và chỉ chớp mắt sau, trận mưa rào xối xả đã trút xuống từ trên trời như thể ai đó đang nghiêng chậu nước khổng lồ đổ xuống trần gian.
Đống lửa trại nhanh chóng bị dập tắt, bốn bề lập tức chìm vào bóng tối. Không gian lúc này chỉ còn lại tiếng mưa rơi xối xả, vỗ vào tán lá rừng nghe rào rào không ngớt.
Ngay lúc này, Loranciel đang ở trong lều bỗng mở mắt: “Cuối cùng cũng đến rồi sao?”
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía xa con đường núi, nhưng dưới sự che chở của tiếng mưa xối xả, những âm thanh ấy trở nên mập mờ, lén lút và đầy quỷ quyệt.
0 Bình luận