“Nếu cô không tiện nói ra thì cũng chẳng sao, thân đi xa nhà, tôi hiểu mà.”
Angus chẳng mấy bận tâm đến sự phủ nhận của cô. Trong mắt ông, đây là một nước đi vô cùng khôn ngoan, sảng khoái thừa nhận mới là chuyện lạ. Dẫu cô không phải là công chúa của Đế quốc Thanh Bích, thì mười phần cũng là con cháu dòng chính xuất thân từ một gia tộc quyền quý nào đó.
Sở dĩ ông không đoán cô là quý tộc của Vương quốc Tây Phong, bởi lẽ Angus quá đỗi am hiểu quốc gia này. Bản thân ông vốn xuất thân từ một gia đình Nam tước tại đây, mãi về sau vì bị anh em hãm hại nên mới đành cất bước tha hương, dấn thân vào con đường thương mại.
Cũng xem như vô tình cắm liễu liễu lại xanh, không ngờ thiên phú và vận khí của ông đều chẳng tồi. Giờ đây, ông lại vươn lên thành thương gia sừng sỏ bậc nhất cảng Hoplanel, ngay cả ở Virgar cũng được coi là một nhân vật có máu mặt.
Chuyến đi Tây Phong lần này là để đón con gái ông sang Virgar. Những năm trước, ông phải bôn ba khắp chốn, bận rộn ngược xuôi với những mối quan hệ và chuyện làm ăn, mãi chẳng thể yên bề. Phải đến một hai năm nay, khi các sản nghiệp đều đã được sắp xếp đâu vào đấy, ông mới có thể đón con gái tới Virgar để tiện chăm sóc, nhằm bù đắp cho nỗi áy náy khi phải để con gái sống thui thủi một mình ở Tây Phong ngần ấy năm.
Điều kiện sống của con gái Angus ở Tây Phong thực ra rất tốt, có cả một trang viên rộng lớn cùng người hầu và thân tín chăm sóc. Thế nhưng, suy cho cùng thì chẳng có người thân nào ở bên cạnh, nên tính tình cô ấy dần trở nên có phần cổ quái và khép kín.
Phần lớn là do mẹ của Elaine qua đời từ sớm, bên cạnh chỉ có một người vú nuôi chăm sóc, còn lại toàn là người hầu kẻ hạ. Chẳng một ai dám cãi lời hay làm trái ý cô ấy, thế nên dần dà mới sinh ra cái tính kiêu kỳ, bướng bỉnh và coi mình là trung tâm.
Lần này, Angus còn đặc biệt mời một vị danh sư ở cảng Hoplanel, dự định sẽ dành thời gian ở bên bầu bạn, dạy dỗ và uốn nắn lại cái tính khí trái nết của con gái. Còn về phần Tây Phong, e là từ nay về sau ông sẽ chẳng bao giờ đặt chân đến nữa. Tầng lớp quý tộc của Vương quốc Tây Phong ngày nay đã quá thối nát, chỉ rành thói đấu đá nội bộ, còn vinh quang và sứ mệnh đều đã bị vứt sạch ra sau đầu, suốt ngày chỉ biết chìm trong hưởng lạc. Cũng chẳng trách mấy năm gần đây khởi nghĩa nổ ra liên miên, nội loạn mãi không dứt.
Nhìn thiếu nữ với vốn hiểu biết cực kỳ sâu rộng và uyên bác trước mặt, Angus thầm đoán, nếu cô không xuất thân từ một gia tộc quyền quý của Đế quốc Thanh Bích, thì chắc hẳn cũng là học viên của Học viện Trung tâm Emenas.
Các pháp sư của xứ Lurna tuy cũng vô cùng uyên bác, nhưng đối với chuyện giao thương buôn bán, xưa nay bọn họ vốn chẳng hứng thú.
Đã nhắc tới xứ Lurna, thì cũng nên nói qua đôi chút về tình hình của Tây Đại Lục hiện nay.
Tây Đại Lục ngày nay lấy dãy núi Ai Thán ở trung tâm đại lục làm ranh giới, nhìn chung được chia cắt thành hai miền Đông – Tây.
Nằm ở phía Đông chính là Đế quốc Thanh Bích hùng mạnh bậc nhất đại lục, chiếm giữ gần như trọn vẹn một nửa lãnh thổ của vùng đất này.
Từ hơn ba trăm năm trước, sau sự quật khởi mạnh mẽ của Đế quốc Thanh Bích, bảy cường quốc ở phía tây đại lục bao gồm Virgar, Lurna, Gufia, Liệp Ưng, Thánh Vực, Tây Phong và Hắc Nham đã cùng nhau cắt máu ăn thề tại núi Tuyết Hoa. Họ thành lập nên Liên minh Tuyết Hoa nhằm chống lại bước tiến bành trướng của Đế quốc Thanh Bích.
Virgar nổi tiếng với mạng lưới thương mại và hải quân, xứ Lurna lấy giả kim thuật cùng các pháp sư làm nền tảng, Liệp Ưng do Dực Nhân và các kỵ sĩ cùng nhau cai trị, Thánh Vực lại là đại bản doanh của Chuỗi Thiên Sứ. Hắc Nham là vương quốc của rừng rậm và lính đánh thuê, Gufia là mảnh đất dung thân cuối cùng của các bộ tộc Thú Nhân, và cuối cùng, kẻ khởi xướng nên Liên minh Tuyết Hoa, chính là Vương quốc Tây Phong từng một thời rạng rỡ vinh quang.
Hơn một trăm năm trước, liên minh bảy nước đã tập hợp một đội liên quân khổng lồ lên tới chừng 200 vạn người, trấn thủ tại pháo đài Thiên Khải nằm ở phía Nam dãy núi Ai Thán, thành công ngăn chặn bước tiến xâm lăng của Đế quốc Thanh Bích.
Trận chiến khi ấy kéo dài gần một năm, đôi bên về sau lại không ngừng tiếp viện thêm binh lực. Cuối cùng, Liên minh Tuyết Hoa với khoảng 260 vạn quân đã cùng 300 vạn đại quân của Đế quốc Thanh Bích bước vào một trận huyết chiến kinh thiên động địa trên đồng bằng Hoàng Kim…
Mãi cho đến khi Đế quốc Thanh Bích bại trận và chịu rút quân, cuộc đại chiến kinh hoàng ấy mới dần đi đến hồi kết. Về sau đôi bên ký kết đình chiến, dần dà mới đánh đổi được nền hòa bình kéo dài suốt gần một thế kỷ qua. Trận đại chiến năm ấy còn được hậu thế lưu truyền với cái tên ‘Chiến dịch Đoạn Cung’.
Cái tên này mang rất nhiều tầng ngụ ý. Thuật bắn cung của Đế quốc Thanh Bích vốn được kế thừa từ Mộc Tinh Linh, có thể coi là biểu tượng danh chấn thiên hạ của quốc gia này. Thế nhưng trong trận đại chiến năm ấy, nghe đồn hai bên giằng co đến tận phút chót, quân Thanh Bích dẫu kéo cung đến đứt dây gãy cán, tên dẫu bắn sạch sành sanh mà vẫn chẳng thể giành chiến thắng, thế nên mới đành lui binh cầu hòa. Lại cũng có kẻ cho rằng, cái tên ấy tượng trưng cho việc ‘cây cung ảo vọng’ của Đế quốc Thanh Bích đã bị bẻ gãy không thương tiếc, khiến giấc mộng thống nhất đại lục cũng vì thế mà tan tành mây khói.
……
Phải đến khi Angus và Loranciel đã trò chuyện với nhau được một lúc lâu, thiếu nữ mặc váy xanh lam quen thói kiêu kỳ kia mới chịu quay trở lại.
“Cha, chúng ta về thôi. Con chẳng muốn ở đây thêm nữa đâu, ngay ngày mai chúng ta xuất phát đi Virgar luôn đi.”
“Được rồi, con gái yêu của ta. Những năm qua để con phải chịu khổ một mình ở Vương quốc Tây Phong này, thật là thiệt thòi cho con quá.”
Angus đứng dậy chào Loranciel một tiếng, rồi cùng con gái rời khỏi đó.
Nhìn bóng lưng hai cha con họ rời đi, Loranciel bắt đầu nảy sinh lòng hiếu kỳ đối với vùng đất Virgar.
Nhiều năm về trước, Virgar vốn là một phần lãnh thổ của Vương quốc Tây Phong. Nhờ lợi thế là một tỉnh ven biển, nơi đây có nền thương mại vô cùng sầm uất cùng hệ thống hải cảng tấp nập.
Tước vị Đại công tước Virgar vốn dĩ chỉ được ban cho anh em ruột của Quốc vương. Thế nhưng trong một cuộc nội chiến vương quyền, hoàng tộc bị chia rẽ sâu sắc, Đại công tước đương thời đã bị sát hại. Đám thuộc hạ của ngài vì lo sợ sẽ bị phe thắng thế thanh trừng, đã quyết định bắt tay với giới thương nhân địa phương để cùng nhau tuyên bố độc lập.
Nhờ giao thương đường biển phát triển, những tay đại thương gia này đều sở hữu hạm đội và lực lượng hộ vệ riêng. Các thế lực ấy cứ thế hợp sức lại, cuối cùng không ngờ lại đánh bại được cả quân triều đình cử đến trấn áp, khiến Vương quốc Tây Phong buộc phải công nhận nền độc lập của họ.
Nhưng dù sao thì thương nhân vẫn là người làm ăn, họ chẳng muốn đẩy mối quan hệ vào thế một mất một còn như vậy.
Chính vì vậy, về danh nghĩa, Virgar vẫn thuộc về Vương quốc Tây Phong. Hàng năm, nơi này vẫn cống nộp một lượng lớn tiền vàng để xoa dịu hoàng thất Tây Phong, giữ cho mối quan hệ giữa đôi bên luôn được êm đẹp.
Thế nhưng trên thực tế, Virgar hiện nay lại được điều hành bởi các công hội thuộc Liên minh Thương mại. Thành viên của công hội đến từ những thương hội lớn nhất, bọn họ vừa cùng nhau bàn bạc đại sự, vừa kiềm chế và cân bằng lẫn nhau. Với tôn chỉ ‘tất cả vì lợi nhuận’, vùng đất này vẫn luôn hừng hực sức sống và sự năng động.
Sau khi đánh chén xong ly kem ngon lành, Loranciel lại thong dong dạo quanh phố xá thêm một vòng, cuối cùng cô cũng tìm được một tiệm giả kim nằm trong Thành Hắc Mai.
“Kính chào quý khách, chẳng hay cô muốn tìm mua món đồ gì, hay là muốn đặt làm riêng theo yêu cầu ạ?”
Một nhân viên cửa hàng khoác trên mình bộ đồ bảo hộ màu xanh thẫm tiến lại gần, lên tiếng hỏi cô.
“Tôi có thể xem qua một chút trước được không?” Giọng nói thanh thoát, trong trẻo của cô vang lên dưới chiếc mũ trùm đầu màu đen.
Nhân viên nọ đánh mắt quan sát một lượt, thầm nhận định rằng bộ trang phục cùng khí chất này tuyệt đối không phải thứ mà người bình thường có thể khoác lên mình. Thế là anh ta liền nghiêng người nhường đường, dẫn cô tiến về phía quầy trưng bày.
“Kính chào quý khách, không biết cô đang có nhu cầu về mặt nào ạ? Không phải tôi tự phụ đâu, nhưng ‘Lam Sắc Tinh Chuẩn’ chúng tôi là xưởng giả kim có thực lực mạnh nhất Vương quốc Tây Phong. Chúng tôi có chi nhánh tại khắp các thành phố lớn, hàng hóa vô cùng phong phú. Ngay cả khi không có sẵn hàng, cô chỉ cần đưa ra yêu cầu, chúng tôi sẽ mời các bậc thầy giả kim chế tác riêng cho cô.”
“Các người thực sự là xưởng giả kim lợi hại nhất Vương quốc Tây Phong này sao?”
Loranciel đưa mắt nhìn những dãy thuốc trên quầy, chúng chẳng qua cũng chỉ đạt đến cấp Hắc Thiết. Cô thầm cảm thấy xưởng này dường như đang nói khoác.
“Tất nhiên rồi ạ! Xưởng của chúng tôi không chỉ thường xuyên cung ứng vũ khí cho quân đội, mà đôi khi ngay cả hoàng gia cũng tìm đến để đặt làm riêng một vài món đồ đấy.”
Nói đến đây, anh ta bỗng dâng lên một niềm tự hào khó tả, gương mặt hớn hở đến mức như đang tỏa ra hào quang.
“Cô biết không, ngay tại đại sảnh của vương cung Tây Phong có một chiếc đồng hồ lớn cao bằng ba người trưởng thành. Bên trong đó là 24 hình nhân bằng đồng thau vô cùng tinh xảo. Cứ mỗi khi đến giờ chuẩn, một hình nhân khoác trên mình bộ lễ phục lộng lẫy sẽ bước ra, khua chiêng gõ trống để báo giờ, sau đó đến giờ tiếp theo lại đổi sang một người khác. Mỗi hình nhân đều có dáng vẻ và thần thái riêng biệt, cực kỳ đẹp, ngay cả sứ thần của Đế quốc Thanh Bích khi nhìn thấy cũng phải tấm tắc khen ngợi không thôi.”
“Chiếc đồng hồ đó là do xưởng các anh chế tạo sao?”
Gã nhân viên ném cho cô một ánh mắt kiểu ‘cô cũng hiểu biết đấy nhỉ’, tỏ vẻ cực kỳ hài lòng trước câu hỏi của cô. Thế là anh ta lại bắt đầu ba hoa, nào là chiếc đồng hồ đó đẹp ra sao, tinh xảo thế nào, không chỉ báo giờ chuẩn xác mà đến đêm còn có thể phát sáng thay đèn.
Nghe thì có vẻ lợi hại đấy, nhưng chẳng phải cũng chỉ là một chiếc đồng hồ thôi sao?
Những linh kiện tinh vi cùng cấu tạo phức tạp của chiếc đồng hồ luôn mang lại cho người ngoài một cảm giác tuy chẳng hiểu gì nhưng thấy thật lợi hại, cực kỳ có tác dụng lừa bịp những kẻ không chuyên.
Trong ký ức của cô, đồng hồ cơ thực chất đã dần bị thời đại đào thải rồi. Một chiếc đồng hồ cơ giá vài ngàn tệ đôi khi còn chẳng chạy chuẩn bằng cái đồng hồ điện tử năm xu mua ngoài vỉa hè. Công dụng duy nhất còn sót lại của chúng có lẽ chỉ là một món đồ xa xỉ để phô trương thân phận mà thôi.
Nhưng niềm tự hào lớn nhất của một xưởng giả kim lại chỉ là một món đồ xa xỉ chẳng mấy hữu dụng, thì liệu có phải phương hướng phát triển của họ đã bắt đầu đi chệch đường ray rồi không?
Chẳng còn bận tâm đến những lời huênh hoang của gã nhân viên, Loranciel bắt đầu đưa mắt quan sát kỹ khắp cửa hàng.
Đa phần hàng hóa ở đây đều là những món đồ xa xỉ tuy có ngoại hình tinh xảo nhưng chẳng mấy hữu dụng. Chẳng hạn như những quả cầu chạm rỗng lơ lửng trên đế, những chú vịt báo giờ, đôi giày pha lê biết đổi màu, hay những chiếc áo choàng đi kèm hiệu ứng ánh sáng lung linh…
Những món đồ thực sự hữu ích và có giá trị, Loranciel chỉ nhìn thấy duy nhất một thanh trường kiếm được đánh giá ở cấp Đồng Đỏ và ba lọ thuốc Huyễn Thanh. Còn lại, nếu không phải là hàng cấp Hắc Thiết ít giá trị sử dụng thì cũng chỉ thuần túy là những món đồ xa xỉ dùng để trang trí mà thôi.
【Thuốc Huyễn Thanh】(Cấp Đồng Đỏ – Thường): Có khả năng thay đổi giọng nói của người sử dụng, hiệu lực kéo dài trong vòng 1 giờ đồng hồ.
Loại thuốc này có công dụng cực kỳ rộng rãi. Từ việc mô phỏng đủ loại âm thanh để dẫn dụ hay đe dọa kẻ địch trong chiến đấu, cho đến việc trau chuốt âm sắc cá nhân trong các buổi biểu diễn hay diễn thuyết, nó đều có thể phát huy tác dụng trong rất nhiều tình huống khác nhau.
2 Bình luận