Dãy hành lang của dinh thự Yagetilin vắt ngang qua khu vườn nằm giữa khoảng sân rộng. Trên những hàng cột đá dọc lối đi chạm trổ hoa văn vỏ sò và mỹ nhân ngư, tất cả đều hiện lên rõ mồn một dưới ánh trăng sáng.
Sau khi theo chân vị quản gia rời khỏi sảnh tiệc, không gian xung quanh chợt trở nên tĩnh lặng, chỉ thi thoảng mới nghe thấy tiếng ồn ào và tiếng nhạc vọng lại từ bữa tiệc phía xa.
Vị quản gia trẻ tuổi đi lên phía trước dẫn đường, tay xách một chiếc đèn lồng bằng sắt màu đen. Ánh đèn màu cam soi rọi con đường dưới chân, in bóng lên khuôn mặt anh ta lúc sáng lúc tối.
“Có lẽ đây là lần đầu tiểu thư Lacey đến dinh thự Yagetilin nhỉ. Thực ra trước kia ngài Angus vẫn thường xuyên đến đây tá túc vài ngày, nên cô cũng không cần phải quá câu nệ đâu.”
“Ừm, đây đúng là lần đầu tôi đến, nhưng sau này chắc hẳn rồi sẽ quen thuộc thôi.”
Thiếu nữ ngước nhìn vầng trăng rằm sáng ngời trên cao, ánh mắt thi thoảng lại lướt qua khu vườn đang dần chìm vào vẻ tĩnh mịch và u tối, rồi lên tiếng hỏi.
“Phòng sách của ngài Jelink cách đây còn xa không?”
“Qua khúc ngoặt phía trước là tới rồi thưa tiểu thư. Ông chủ thích làm việc ở những nơi yên tĩnh một chút, rất xin lỗi vì đã mời cô đến vào lúc muộn thế này.”
Anh ta thản nhiên giải thích, thế nhưng bước chân vẫn không hề dừng lại.
Loranciel nhìn theo bóng lưng của vị quản gia, khẽ thở dài một tiếng rồi tiếp tục bước theo anh ta.
Cốc cốc——
Tiếng gõ vang lên trên mặt cửa gỗ đỏ sẫm. Từ khe hở của cánh cửa, có thể nhìn thấy những tia sáng ấm áp hắt ra từ bên trong căn phòng.
“Mời vào.”
Két——
Cánh cửa chậm rãi mở ra, có thể thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc. Trong phòng có kê tạm một chiếc bàn nhỏ cùng ghế sofa. Trên bàn đặt một ngọn đèn đêm nhỏ, bày sẵn cả điểm tâm và trái cây. Trên tường cũng thắp vài ngọn nến, soi sáng rực rỡ cả căn phòng.
“Tiểu thư Lacey, mời ngồi.”
Jelink đứng dậy khỏi bàn làm việc, đưa tay mời Loranciel ngồi xuống chiếc ghế sofa cạnh chiếc bàn nhỏ, sau đó chính ông ta cũng bước tới ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Sau đó, quản gia Owen bưng tới hai ly nước đặt lên chiếc bàn nhỏ, rồi cung kính lui người rời khỏi phòng, cẩn thận khép cửa lại.
“Tiểu thư Lacey, có lẽ xưng hô như vậy có phần hơi xa cách. Ta thực lòng muốn gọi một tiếng ‘cháu gái Lacey’ hơn, bởi ta và Angus đã là bạn tốt nhiều năm, thân thiết chẳng khác nào anh em ruột thịt.”
“Không sao đâu ạ. Ngài là bạn tốt của cha, ngài gọi cháu như vậy cũng là lẽ thường tình.” Loranciel, hay lúc này đang sắm vai Lacey, hai tay nâng ly nước lên, nhẹ nhàng đáp.
“Về sự ra đi đột ngột của cha cháu, ta vô cùng đau xót, nhưng đồng thời cũng mang trong lòng rất nhiều nghi vấn.”
“Ta biết hỏi điều này là vô cùng đường đột và thất lễ, nhưng với tư cách là bạn thân lúc sinh thời của ông ấy, ta thực sự rất muốn biết tường tận diễn biến của vụ tập kích lúc đó.”
“Ngài cứ việc hỏi, không có gì đáng ngại đâu ạ.”
“Vậy cháu gái Lacey, vụ tập kích lúc đó đã xảy ra ở đâu thế?”
“Là trên đoạn đường từ Tây Phong tiến về Virgar…” Sau đó, Loranciel dựa vào những gì tận mắt chứng kiến lúc đó để thuật lại toàn bộ quá trình đoàn xe bị tập kích.
“Vậy là, trước lúc lâm chung, cha cháu đã chuyển nhượng toàn bộ tài sản lại cho cháu sao?”
“Vâng.”
“Lúc đó còn có ai khác ở đấy không?”
“Quản gia Ceres và hầu gái trưởng Chelsea cũng có mặt ở đó.” Cô nhìn chăm chú vào ly rượu trái cây màu đỏ nhạt trong tay, thong thả trả lời.
“Ra là vậy, Chelsea cũng có mặt ở đó sao…” Vẻ mặt của người đàn ông trung niên dường như đượm chút bùi ngùi và cảm thán.
“Chú Jelink, dường như chú vẫn còn nhiều thắc mắc lắm thì phải?”
Jelink cầm lấy ly rượu trái cây trước mặt, uống cạn một hơi, rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Phải, ta thực sự không hiểu nổi, tại sao đến cả Chelsea cũng phản bội Angus.” Vừa dứt lời, chiếc ly thủy tinh trong tay ông ta rơi xuống, vỡ tan tành sau một tiếng choảng chói tai.
Cánh cửa phòng bị đẩy ra thật mạnh, hơn mười người lính hộ vệ mặc áo choàng ngoài giáp lưới xông vào. Trên tay họ lăm lăm giáo dài và cung nỏ, nhanh chóng siết chặt vòng vây quanh Loranciel.
Hơn mười ngọn giáo sắc lẹm chĩa thẳng vào thiếu nữ mặc váy xanh, mũi giáo phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh nến. Phía sau Jelink, sáu tay nỏ cũng đã giương sẵn vũ khí, nhắm chuẩn xác vào cô gái có dung nhan tựa mộng ảo kia. Trên những chiếc nỏ đen mờ, ma lực bắt đầu dao động mờ ảo nhưng vẫn chưa phóng ra, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào.
Mấy tay thương thủ này đều là Chuỗi Chiến Tranh cấp 2 – Hộ Vệ Thứ Thương, còn những tay nỏ kia cũng là Chuỗi Chiến Tranh cấp 2 – Hộ Vệ Hắc Nỏ. Xem ra thế lực của nhà Yagetilin không hề nhỏ chút nào, khi mà cùng một lúc có thể triệu tập được hơn mười hộ vệ thuộc Chuỗi 2 như thế này.
Loranciel không hề hoảng loạn. Cô ngẩng đầu nhìn người chú trên danh nghĩa trước mặt, ánh mắt như đang chất vấn, tại sao?
“Ta khuyên cháu tốt nhất đừng có chống cự, như thế mới giữ được mạng. Cũng đừng mơ tưởng đám kỵ sĩ ngoài cổng kia sẽ xông vào cứu mình, bên đó cũng đã có người đi xử lý rồi.”
Jelink đặt hai tay lên tay vịn ghế, nhìn chằm chằm vào thiếu nữ tóc vàng trong bộ váy xanh trước mặt.
Thấy Loranciel vẫn im lặng không nói gì, ông ta lại tiếp tục lên tiếng.
“Ta và Angus đã quen biết nhau hơn mười năm rồi. Năm xưa, chúng ta cùng đi thám hiểm ở quần đảo Nam Hải, không ít lần suýt mất mạng, cũng chính ông ấy đã cứu ta rất nhiều lần. Khi đó, chúng ta coi nhau như anh em ruột thịt.”
“Ta không thể tha thứ cho kẻ đã mưu hại ông ấy, rồi lại còn mạo danh con gái ông ấy để chiếm đoạt toàn bộ sản nghiệp tích cóp bao năm qua.” Ông ta gằn giọng nhấn mạnh từng chữ một.
“Vậy tại sao ngài lại khẳng định rằng cháu không phải là con gái của ông ấy?”
“Quả thực, Angus đã bảo vệ con gái mình quá tốt. Con bé luôn sống ở Tây Phong, nên tại Virgar này, chẳng một ai từng được tận mắt nhìn thấy diện mạo của nó cả.”
“Thế nhưng thật không may cho cháu, ta lại là một ngoại lệ. Nhiều năm trước, khi tới Tây Phong kinh doanh, ta đã được ông ấy mời tới nhà và từng gặp mặt con gái ông ấy một lần.”
“Có lẽ con bé không có được dung nhan tuyệt mỹ như cháu hiện tại, nhưng cũng là một cô bé rất đáng yêu. Con bé và cháu… trông chẳng giống nhau chút nào cả.”
“Hơn nữa, khi đó Angus gọi con bé là Elaine, chứ không phải Lacey.” Giọng Jelink lộ rõ vẻ phẫn nộ.
“Ngài Jelink, ngài và Angus quả thực là đôi bạn tri kỷ đích thực đấy nhỉ.”
“Ngài hẳn là người hiểu rõ nhất mà, tối nay đã có rất nhiều quan khách nhìn thấy cháu. Nếu ngài giam cầm cháu ở đây, chẳng tới ba ngày đâu, chuyện này sẽ lan truyền khắp cả Virgar này.”
“Gia tộc Yagetilin phản bội người bạn thân thiết nhiều năm, mưu hại đứa con gái mồ côi tội nghiệp của nhà Charites… Chẳng mấy chốc, câu chuyện này sẽ truyền đi khắp các thị trấn, các thương hội và lọt vào tai mọi người dân ở Virgar.”
“Phải, nhưng vậy thì đã sao? Ta sẽ báo cáo việc này lên tòa án của Liên minh Virgar, và chính thức cáo buộc tội ác của ngươi.”
Loranciel nhấp từng ngụm nhỏ rượu trái cây, đôi gò má cô ửng lên sắc hồng nhạt, hoàn toàn không hề bị lời lẽ của Jelink làm cho khiếp sợ.
“Ngài Jelink nói không sai, tôi quả thực không phải là con gái của Angus.” Vừa dứt lời, đám hộ vệ xung quanh liền siết chặt lấy những cán giáo dài trong tay.
Loranciel thầm thở dài trong lòng, quả nhiên cô chẳng thích hợp để nói dối chút nào, mới có vài ngày mà đã bị người ta bóc trần rồi.
“Thế nhưng, việc Angus chuyển nhượng thương hội cho tôi lại không phải là giả.” Loranciel đặt chiếc ly đã cạn xuống bàn, phát ra một tiếng ‘cộp’ nhẹ.
“Làm sao có thể như vậy được?” Trong mắt Jelink hiện rõ vẻ không tin.
“Sao lại không thể cơ chứ?” Cô hỏi ngược lại.
Đúng lúc này, từ bên ngoài cửa truyền đến những tiếng ẩu đả dồn dập, tiếng đao kiếm va chạm thỉnh thoảng lại vang lên.
“Jelink, đồ ngu, mau mở cửa ra ngay!” Tiếng hét hớt hải của Chelsea vọng vào từ bên ngoài.
Jelink vẫn nhìn chằm chằm vào cô, hoàn toàn không hề lay chuyển trước những gì đang diễn ra.
“Jelink! Năm đó ở quán bar ông ngủ với cả Millie và Kona mà trong túi chẳng có lấy một xu, cuối cùng vẫn là mượn tiền của tôi! Nếu ông còn không mở cửa, tôi sẽ tung luôn cả chuyện giữa ông và Tess ra cho bàn dân thiên hạ biết!”
Biểu cảm của đám hộ vệ trong phòng bỗng trở nên khá kỳ lạ, còn mặt mũi Jelink thì đã tối sầm lại như nhọ nồi. Toàn là những chuyện từ đời nào rồi, không ngờ cô ta lại có thể nhớ rõ đến mức ấy.
Một tên hộ vệ đứng bên cạnh tỏ ra rất biết điều, liền tiến lên xin chỉ thị: “Thưa ngài, hay là chúng ta cứ mở cửa ra xem tình hình bên ngoài thế nào ạ?”
Jelink phẩy tay một cái, miễn cưỡng ra hiệu cho đám hộ vệ mở cửa.
Cánh cửa phòng lại một lần nữa mở ra. Chelsea, Ceres cùng vài kỵ sĩ nhà Charites đang giao tranh quyết liệt với đám hộ vệ nhà Yagetilin. May mắn thay, cả hai bên đều có sự kiềm chế nhất định nên vẫn chưa xảy ra thương vong nào.
“Cuối cùng cũng chịu mở cửa rồi sao, Jelink. Chẳng thể ngờ bao nhiêu năm trôi qua mà ông vẫn nhát gan như thế, đối phó với một cô gái nhỏ mà cũng phải huy động đông người thế này cơ à.”
Chelsea thu lại thanh kiếm trong tay, gạt phăng những ngọn trường thương bên cạnh sang một bên rồi bước tới đứng sát cạnh Loranciel.
“Thành thật xin lỗi tiểu thư, tôi đã đến muộn.”
1 Bình luận