Dạ Tinh Tú (1-137)

Chương 20: Trảm sát cự xà

Chương 20: Trảm sát cự xà

Không ổn rồi.

Thiếu nữ cảm thấy đầu óc bắt đầu choáng váng. Mặc dù lần nào cô cũng kịp thời dùng gió cuốn bay sương độc, nhưng trong không khí rốt cuộc vẫn còn sót lại chút dư lượng. Nếu cuộc chiến cứ kéo dài mãi thế này, cô sẽ hít phải ngày càng nhiều độc tố hơn, cho đến khi toàn thân tê liệt và chìm vào hôn mê.

Nếu không thể nhanh chóng kết liễu con rắn khổng lồ này, cô buộc phải tháo chạy trước khi hoàn toàn trúng độc. Nhưng làm vậy cũng đồng nghĩa với việc mọi công sức bỏ ra nãy giờ đều đổ sông đổ bể, và đám thỏ trong ngôi làng này e rằng cũng sẽ bị tàn sát đến không còn một mống.

Cô lắc đầu mấy cái, bàn tay trái siết chặt lại. Móng tay găm sâu vào da thịt đến mức rỉ ra từng tia máu đỏ, cố dùng cơn đau nhói để ép bản thân tỉnh táo lại đôi chút.

Lúc này, con rắn trừng lớn đôi mắt, nhìn chằm chằm vào thiếu nữ đang đứng ở phía xa. Nó hòng dùng uy áp của mình để uy hiếp bóng dáng mảnh mai, yếu ớt kia. Thế nhưng, khi Lorraine nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, tuy cô có cảm thấy chút rợn người, nhưng đó chỉ là sự khó chịu nhẹ về mặt tâm lý, ngoài ra chẳng còn tác động nào khác nữa.

Kiếp trước cô vốn cực kỳ sợ rắn. Ký ức kinh hoàng nhất chính là hồi còn bé, lúc đang chơi ở nhà bà ngoại, cô đã chứng kiến cảnh một con rắn màu đỏ bất thình lình trườn ra từ dưới gầm giường.

Còn con rắn trước mắt này, tuy thực tế nguy hiểm hơn gấp bội, nhưng lạ thay, khi kích thước nó trở nên khổng lồ như thế, cô lại thấy nó chẳng còn đáng sợ như nỗi ám ảnh kia nữa.

Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, cô đưa ống tay áo lên quệt ngang khuôn mặt lấm lem bụi đất, rồi lại một lần nữa lao vút về phía trước.

Lần này, con rắn không còn tấn công loạn xạ như trước nữa. Nó bắt đầu cuộn chặt thân mình, xếp chồng lên nhau tạo thành một khối hình nón khổng lồ. Cái đầu rắn vươn lên cao vút, sừng sững như một tòa nhà bảy tám tầng.

Lorraine bay theo một quỹ đạo xoắn ốc, vừa liên tục tránh né những đòn tấn công dữ dội, vừa kiên trì áp sát đầu của con quái vật.

Ngay khi Lorraine vừa áp sát phần đầu, cái miệng đỏ lòm của con rắn ngoác rộng, phun ra luồng nọc độc xối xả, buộc cô phải nghiêng mình né tránh. Thế nhưng, con quái vật lại không nhân cơ hội đó để tấn công trực diện. Thay vào đó, nó trườn nhanh uốn lượn xung quanh, cuộn thân mình thành một bức tường kín mít như cái thùng, nhốt chặt cô vào giữa. Cuối cùng, cái đầu khổng lồ ập xuống từ trên cao, bịt kín lối thoát duy nhất, chực chờ nuốt trọn cô vào bụng.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi không còn đường lùi, thiếu nữ dồn lực đạp mạnh vào thân rắn, mượn đà bật lên, lao thẳng vào cái miệng khổng lồ kia. Những luồng gió xoáy tít quanh người cô thổi bay nọc độc, rồi cô thọc mạnh mũi giáo vào vòm họng trên của con quái vật. Con rắn đau điếng định ngậm miệng lại, nhưng chưa kịp làm thế thì cô đã giáng một cú đạp trời giáng xuống hàm dưới của nó, đồng thời chèn luôn cán giáo dựng đứng vào trong họng.

Chỉ trong chốc lát, bộ hàm của con rắn đã bị chiếc giáo banh rộng ra. Nắm lấy cơ hội ấy, Lorraine lách mình qua bên cạnh đầu rắn, bay vút lên không trung, thoát khỏi vòng vây chết người của con quái vật.

Con rắn khổng lồ điên cuồng húc đầu xuống đất, muốn dùng lực va đập mạnh để hất văng cây giáo đang mắc trong miệng ra. Cây giáo bắt đầu rung lắc, xem chừng chỉ cần vài cú đập nữa thôi là nó sẽ trượt ra ngoài.

Đúng lúc đó, cuồng phong nổi lên dữ dội. Lorraine điều khiển những luồng gió trong rừng, cuốn phăng tất cả mọi thứ lên không trung: từ đá vụn, đất cát, cột nhà, nông cụ cho đến những mảnh sành sứ vỡ nát trong đống đổ nát của ngôi làng. Cô gom tất cả lại, tống thẳng vào cái miệng đang há to của con rắn. Cô lấp đầy cái họng đỏ lòm ấy, rồi cứ thế liên tục nhồi nhét thêm vào không ngừng nghỉ.

Cuối cùng, cái miệng đầy máu của con rắn cũng không thể khép lại được nữa. Bên trong họng nó đã bị nhồi nhét chật cứng đủ loại đất đá hỗn độn. Cái đầu khổng lồ giờ đây trở nên nặng trịch, gục hẳn xuống mặt đất, muốn nhúc nhích cũng vô cùng khó khăn.

“Vậy thì, kết thúc tại đây thôi!”

Thiếu nữ bay vút lên tận trời cao. Từ trên đó, vô số lưỡi dao gió sắc bén được phóng xuống, nhắm thẳng vào cổ con rắn. Đầu tiên là lớp vảy đen cứng văng tung tóe, tiếp đến là thịt rắn trắng và xương cốt lộ ra, rồi đến cả nội tạng đỏ tươi cũng bị phơi bày. Những lưỡi dao cứ thế nghiền nát mọi thứ cản đường, cho đến khi cái đầu rắn khổng lồ bị chém đứt lìa hoàn toàn.

Cùng với một âm thanh nặng nề vang lên, cái đầu rắn gớm ghiếc rơi xuống và lăn lông lốc trên mặt đất.

Thiếu nữ từ từ hạ xuống từ không trung. Cô đưa tay lau đi lớp mồ hôi và bụi đất bám trên trán, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc này, từ phía ngoài ngôi làng vọng lại những tiếng ồn ào huyên náo. Một bầy thỏ đông đúc đang hối hả chạy xuống từ con đường mòn trên núi.

“Trưởng làng! Anh Kanda! Em về rồi đây! Em đã mang viện binh từ thôn Bạch Ma và thôn Hồng Xuân đến rồi! Làng mình được cứu rồi!”

Cậu thiếu niên có đôi tai thỏ trắng chạy dẫn đầu đang lớn tiếng hô hào, bỗng chết lặng trước cảnh tượng hoang tàn, đổ nát bên trong ngôi làng. Thế nhưng, khi đoàn viện binh gần hai trăm con thỏ phía sau cùng tràn vào khoảng đất trống giữa làng, một cảnh tượng còn kinh hoàng và chấn động hơn thế nữa đã hiện ra ngay trước mắt họ.

Xác con rắn khổng lồ dài chừng một hai trăm mét nằm sóng soài trên mặt đất. Dù đầu đã bị chém đứt lìa, nhưng thân xác nó thi thoảng vẫn còn co giật, vặn mình lăn lộn, tỏa ra thứ khí tức đáng sợ khiến người ta lạnh gáy.

Đứng sừng sững trên đống đổ nát ngay trước cái đầu rắn kia là một thiếu nữ với mái tóc màu bạc. Chiếc váy trắng của cô đã rách tươm nhiều chỗ, trên cánh tay và ống tay áo còn loang lổ những vết máu đỏ tươi. Thế nhưng, tất cả những điều đó chẳng hề làm lu mờ, mà ngược lại càng tôn thêm vẻ oai phong lẫm liệt của cô.

Bóng dáng mảnh mai ấy đứng lọt thỏm dưới cái đầu rắn khổng lồ đầy vẻ dữ tợn. Sự yếu đuối và sức mạnh, hai loại khí chất hoàn toàn đối lập, giờ đây lại hòa quyện vào nhau một cách kỳ lạ trên cùng một con người. Đôi mắt xanh thẳm trong veo kia ánh lên một khí thế áp đảo tâm can người đối diện, vừa kiên định lại vừa mạnh mẽ.

Những con thỏ xung quanh rụt rè tiến lại gần, rồi đồng loạt quỳ rạp xuống trước mặt vị anh hùng ấy. Những tiếng cảm tạ đầy xúc động cứ thế vang lên không ngớt, đợt này nối tiếp đợt khác lan ra khắp cả đám đông.

Ngay sau đó, Lorraine quay về một chuyến, mang theo vài Quả Thanh Quýt có tác dụng giải độc. Cô ép lấy nước cốt, hòa vào trong vại nước lớn rồi cho đám thỏ bị trúng độc uống. Thế là những tiếng cảm tạ lại vang lên không ngớt.

……

“Kính chào vị đại nhân tôn quý và hùng mạnh. Tôi là trưởng làng của ngôi làng nhỏ bé này.”

Vị trưởng làng già với đôi tai thỏ quỳ rạp xuống trước mặt Lorraine. Ông cẩn trọng giới thiệu về bản thân và tình hình của ngôi làng, trong lòng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ lỡ lời hay làm điều gì thất thố khiến cho vị đại nhân này phật ý.

Thực ra ông vô cùng khâm phục thiếu nữ đã một mình chém chết con rắn, không chỉ vì cô mạnh mẽ, mà còn vì hành động của cô đáng để kính phục.

Cảnh tượng thiếu nữ giao chiến với con rắn ban nãy, rất nhiều thỏ ở đây đều đã tận mắt chứng kiến. Trận chiến ấy nguy hiểm vô cùng, chiến thắng giành được cũng chẳng hề dễ dàng chút nào. Với năng lực của cô, việc cưỡi gió bỏ đi vốn là chuyện dễ như trở bàn tay, thế nhưng cô vẫn lựa chọn ở lại.

Hành động trượng nghĩa ấy đâu phải ai cũng làm được. Ngày còn trẻ, ông cũng từng bôn ba khắp chốn, tiếp xúc với không biết bao nhiêu người. Nhưng tuyệt đại đa số bọn họ, kể cả Thú Nhân cũng vậy, đều là những kẻ ích kỷ tư lợi. Thấy người khác gặp nạn mà chỉ đứng ngoài, không thừa nước đục thả câu đã là quý hóa lắm rồi. Chứ còn hạng người dám mạo hiểm cả tính mạng để ra tay cứu giúp người dưng… quả thực đếm trên đầu ngón tay.

Hơn nữa, thực lực của cô lại mạnh mẽ nhường ấy, tuổi đời lại còn trẻ đến vậy. E rằng ngay cả ở Vương quốc Tây Phong rộng lớn kia, cô cũng xứng đáng là thiên tài kiệt xuất nhất trong thế hệ trẻ cũng nên.

Sở dĩ ông nghĩ vậy là bởi ngày còn trẻ, khi rong ruổi theo các đoàn buôn đi khắp nơi, ông từng nghe người ta đồn đại về một thanh niên được ca tụng là thiên tài số một vương quốc thời bấy giờ. Kẻ đó là đệ tử chân truyền của một bậc thầy danh tiếng, năm chừng 20 tuổi đã giết được một con ma thú Chuỗi 4. Chiến tích ấy được người đời tâng bốc, ca tụng hết lời. Nhưng thực chất, đó chỉ là một con ma thú yếu ớt lại đang bị thương sẵn. So với kẻ đó, thiếu nữ đang đứng trước mặt ông đây mạnh mẽ hơn gấp bội phần.

Vị trưởng làng thầm cảm thán trong lòng, rồi nhanh chóng kính cẩn trả lời những câu hỏi của Lorraine.

“Bộ lạc của các ông đã định cư ở đây bao lâu rồi?”

“Cũng khoảng hơn hai trăm năm rồi ạ.”

“Đã lâu vậy rồi ư?”

“Vâng, thưa ngài.” Nói đến đây, lão trưởng làng nở một nụ cười chua xót, rồi bắt đầu giải thích.

“Vài trăm năm trước, phần lớn tộc Thố Nhân chúng tôi vẫn còn sinh sống ở phía Đông dãy núi Ai Thán. Nơi đó hiện giờ chính là vùng biên giới nằm trong lãnh thổ của Đế quốc Thanh Bích.”

“Thế nhưng, cùng với sự bành trướng không ngừng của Đế quốc Thanh Bích, không gian sinh tồn của chúng tôi ngày càng bị thu hẹp và chèn ép. Vì lẽ đó, vị tộc trưởng thời bấy giờ đã ra quyết định dẫn dắt toàn bộ tộc nhân vượt qua dãy núi Ai Thán, di cư đến vùng phía Tây của đại lục để tìm đường sống.”

“Làm như vậy… hẳn là sẽ có rất nhiều người phải bỏ mạng dọc đường nhỉ.”

Theo kiến thức địa lý mà cô từng học, dãy núi Ai Thán được xem là bức tường tự nhiên của cả đại lục. Trên những dãy núi trùng điệp kéo dài bất tận ấy, quanh năm suốt tháng đều là một màu tuyết trắng xóa phủ đầy.

Những ngọn núi ở đó vừa hiểm trở vừa dốc đứng, lại lạnh lẽo thấu xương. Ngay cả vào thời đại của Vương triều Thủy Ngân, cũng chỉ có khinh khí cầu mới có thể vượt qua nơi này một cách tương đối dễ dàng. Thông thường, việc giao thương qua lại giữa hai miền Đông – Tây đại lục đều phải đi qua Đại thung lũng sông Emenas ở trung tâm, hoặc là qua đồng bằng Hoàng Kim ở phía Nam.

“Vâng, đúng là vậy. Khi ấy tộc chúng tôi có đến hàng triệu người, nhưng sau khi vượt núi sang được đến bên này thì chỉ còn lại khoảng năm mươi vạn mà thôi. Sau đó lại là những chuỗi ngày chiến đấu triền miên với ma thú trong rừng rậm, rồi nạn đói hoành hành, dịch bệnh lan tràn... Đến nay, cả tộc chỉ còn lại vỏn vẹn hơn mười vạn người mà thôi.”

Nói đến đây, ông lão không khỏi cảm thấy bùi ngùi, xót xa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!