Dạ Tinh Tú (1-137)

Chương 31: Phệ Cương Chi Kiếm

Chương 31: Phệ Cương Chi Kiếm

Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ đã khép kín bấy lâu, Lorraine bước ra ngoài. Cô vốc nước trong rửa mặt, rồi ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm kia, trong lòng dâng lên cảm giác như thể đã cách một kiếp người.

Đã bảy năm trôi qua rồi sao? Quả thật là một giấc mộng dài.

Màu mắt cô chuyển từ đỏ thẫm sang xanh biếc. Tức thì, một luồng gió xoáy bao bọc lấy thân mình, đưa cô bay vút lên tận trời cao.

Những dãy núi xanh biếc vẫn y nguyên như thuở trước. Về phía Đông xa xăm, những đỉnh cao của dãy núi Ai Thán thấp thoáng ẩn hiện giữa làn mây mù.

Lorraine lao vút về phía ngôi làng năm xưa cô từng chém chết con rắn khổng lồ. Tiếng gió rít gào bên tai, áp lực của gió đã vắng bóng bấy lâu nay mang lại cảm giác dễ chịu lạ thường, khiến một niềm sảng khoái lan tỏa khắp cõi lòng.

Trấn Trảm Xà giờ đây đã chuyển mình thành một thành phố sầm uất. Trên đỉnh đồi là những công trình công cộng kiên cố được xây bằng đá như sảnh nghị sự, trường học, nhà trẻ và bệnh viện. Lưng chừng núi là khu vực của nhà kho, trại huấn luyện chiến binh, trường bắn và các xưởng thợ.

Còn dưới chân núi là một khu chợ khổng lồ, được bao quanh bởi những căn nhà hình nấm đầy màu sắc rực rỡ, chỉ chừa lại vài con đường chính chạy xuyên qua.

Khi Lorraine bay đến bầu trời phía trên thành phố, đập vào mắt cô là một khung cảnh phồn hoa náo nhiệt. Những bé thỏ con vừa tan học, xúng xính trong những bộ quần áo sặc sỡ, đang vui vẻ nô đùa chạy nhảy trên phố. Trong sân tập, các chiến sĩ vừa hô vang khẩu hiệu vừa vung vẩy trường thương đầy khí thế. Dưới ánh chiều tà, khu chợ rực lên ánh đèn màu cam ấm áp, nơi đám đông ồn ào đang rôm rả mặc cả mua bán.

Cô từ từ hạ xuống quảng trường trước sảnh nghị sự. Những hộ vệ xung quanh vừa nhìn thấy cô liền vỡ òa trong sung sướng, lập tức chạy đi triệu tập mọi người.

Trên tòa tháp cao bên cạnh sảnh nghị sự, chiếc chuông đồng lớn được gióng lên, ngân vang khắp cả tòa thành trên núi. Những cư dân thỏ trong thành đồng loạt ngẩng đầu ngước nhìn. Và khi bóng hình thiếu nữ tóc bạc váy đỏ ấy lọt vào tầm mắt, tiếng hò reo vỡ òa, vang vọng khắp núi rừng.

Từng đoàn sứ giả thúc ngựa phi như bay, từ trong thành tỏa ra bốn phương tám hướng, mang theo tin mừng đến khắp các thành phố của tộc Thố Nhân, rằng vị Điện hạ tối cao ngày hôm nay cuối cùng cũng đã trở về.

Ngay khi nhận được tin báo, giới lãnh đạo cấp cao của các thành phố khác đều đồng loạt khởi hành, dốc toàn lực lượng tức tốc đổ về tòa thành này.

Bên trong sảnh nghị sự rộng lớn, từng hàng giá nến bằng đồng thau cao sừng sững được thắp lên, ánh lửa rực rỡ soi tỏ cả không gian, tạo nên một khung cảnh huy hoàng tráng lệ.

Trên bệ cao trong đại sảnh là một chiếc ngai vàng lộng lẫy. Những góc cạnh được chạm trổ hoa văn vàng kim tinh xảo, nổi bật trên nền lưng ghế đỏ thắm êm ái.

Trên ngai vàng, một thiếu nữ tóc bạc đang ngồi đó. Đôi tay cô đặt nhẹ lên tay ngai, dường như dòng chảy bảy năm đằng đẵng chẳng thể chạm tới dung nhan ấy, cô vẫn vẹn nguyên y hệt như thuở ban đầu.

Với vẻ ngoài chỉ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, người mới gặp lần đầu rất dễ lầm tưởng cô chỉ là một thiếu nữ yếu đuối mong manh. Thế nhưng kỳ thực, cô lại sở hữu sức mạnh vô cùng đáng gờm.

Đôi mắt đỏ thẫm của Lorraine chậm rãi lướt nhìn qua những người đang có mặt tại đây. Ở đó thấp thoáng những gương mặt xưa cũ thân quen, và cả những thành viên mới vừa gia nhập.

“Ngay bây giờ, ta muốn tất cả hãy lần lượt bước lên, báo cáo lại những thành quả đã đạt được trong suốt bảy năm qua.”

“Xin tuân theo ý chí của Người, thưa Điện hạ.” Tất cả mọi người đồng thanh đáp lời.

Người đầu tiên bước ra khỏi hàng là Kanda, Thành chủ của thành Trảm Xà. Giờ đây, cậu khoác trên mình bộ giáp sắt kiên cố cùng chiếc áo choàng trắng tung bay. Thần sắc cậu kiên nghị, so với năm xưa đã trở nên trầm ổn và chín chắn hơn rất nhiều.

“Thưa Điện hạ, đây là những thửa ruộng, vườn cây và hồ nước mà chúng thần đã khai khẩn được trong vùng núi này suốt bảy năm qua.”

Hai thị vệ từ bên hông khiêng ra một chiếc bàn dài, đoạn trải rộng một tấm bản đồ khổng lồ lên trên. Tấm bản đồ ghi chú vô cùng rành mạch vị trí của từng thành phố, sự phân bố các vùng nguyên liệu, cũng như quy mô và thông tin tóm tắt tình hình của từng nơi.

Theo thống kê từ các thành phố, hiện nay có tổng cộng khoảng 2 vạn mẫu đất canh tác, 5000 mẫu vườn cây ăn quả và 600 mẫu hồ nước. Sản lượng lương thực hàng năm đạt khoảng 20 triệu cân, trái cây thu hoạch được 16 triệu cân, còn các loại thủy sản như cá và trai sông cũng đạt xấp xỉ 3 triệu cân.

Dõi theo từng người bước lên báo cáo, Lorraine cũng đang âm thầm tính toán với tốc độ cực nhanh trong đầu.

Năng suất bình quân của vùng đất canh tác này đã sắp đuổi kịp trình độ thời Vương triều Thủy Ngân hưng thịnh rồi. Thế nhưng, nếu so với nền nông nghiệp công nghiệp hóa ở kiếp trước thì vẫn còn một khoảng cách khá lớn.

Thứ nhất là do thiếu phân bón hóa học, thứ hai là do địa hình đồi núi, khiến cho việc canh tác ở một số thửa ruộng không được thuận tiện và dễ dàng như tại vùng đồng bằng.

Việc sản xuất phân bón tự nhiên cần phải được đưa vào kế hoạch ngay thôi. Thức ăn thừa, rơm rạ… đều là những nguồn nguyên liệu đầu vào rất tốt.

Việc điều chế phân bón hóa học vào lúc này vẫn là quá sức đối với trình độ kỹ thuật của bọn họ. Thà rằng cứ đi theo con đường mở rộng quy mô, tập trung khai khẩn thêm nhiều đất đai canh tác thì thực tế hơn.

“Hiện nay, giáo dục cơ sở đã được phổ cập toàn diện tại khắp các thành phố. Tất cả những đứa trẻ chưa trưởng thành đều đã được đến trường để học tập.”

“Chương trình học vô cùng đa dạng, bao gồm nhưng không giới hạn ở các môn Đọc viết, Toán học, Văn học, Lịch sử, Triết học, Nông nghiệp, Chiến đấu và Thảo dược học.”

“Mảng giáo dục làm cũng khá lắm đấy chứ.” Lorraine gật đầu đầy vẻ hài lòng.

Tiếp đến là báo cáo về trang bị quân sự.

“Nhờ vào việc kiên trì sử dụng các loại trái cây siêu phàm để cải thiện thể chất, hiện nay hàng ngũ chiến binh siêu phàm của chúng ta đang ngày càng trở nên đông đảo.”

“Tại mỗi thành phố, chúng ta đều duy trì một lực lượng thường trực gồm 80 chiến binh mặc giáp thép, cùng với 200 dân quân dự bị sẵn sàng chiến đấu.”

“Theo thống kê tổng hợp từ các thành phố, hiện chúng ta có hơn 2400 Siêu Phảm Giả Chuỗi 1, hơn 600 Siêu Phảm Giả Chuỗi 2, 135 Siêu Phảm Giả Chuỗi 3, 16 Siêu Phảm Giả Chuỗi 4 và duy nhất 1 người đạt đến Chuỗi 5.”

“Người đạt đến Chuỗi 5 là ai thế?” Cô hỏi với vẻ đầy hứng thú.

“Thưa Điện hạ, đó chính là Kanda, Thành chủ của thành phố này ạ.” Một vị quan thư ký đứng bên cạnh lên tiếng trả lời.

Hóa ra là cậu ấy. Chàng thanh niên đầy nhiệt huyết năm nào giờ đây đã trưởng thành, chững chạc hơn quá nhiều, suýt chút nữa là không nhận ra được rồi.

Về phần Kanda, cô nhớ rất rõ, năm xưa cậu mới chỉ là Chuỗi 2. Thật không ngờ chỉ trong bảy năm ngắn ngủi, cậu lại có bước tiến thần tốc đến nhường này.

Lorraine khẽ chớp mắt, ngay lập tức, toàn bộ thông tin về Kanda liền hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô.

Tên: Kanda

Chủng tộc: Thú nhân (Thố Nhân 100%)

Danh hiệu: Thành chủ thành Trảm Xà

Trạng thái: Khỏe mạnh (Không có dị thường)

Chuỗi Siêu phàm: Chuỗi Nguyên Sơ cấp 5 – Phệ Cương Chi Kiếm (Đánh giá: Cấp Hoàng Kim – Xuất sắc)

Thiên phú:

【Cường Tráng】(Xuất sắc): Thể chất dẻo dai bền bỉ, sức mạnh vượt trội, khả năng chịu đòn cực cao.

Năng lực:

【Phệ Thiết】(Xuất sắc): Có khả năng hấp thụ nguyên tố sắt để cường hóa xương cốt, đồng thời gia tăng sức mạnh cơ bắp. (Cường Tráng +1)

【Khúc Ca Dũng Khí】(Ưu tú): Tiếng hát vang dội có thể cổ vũ sĩ khí đồng đội, giảm bớt sợ hãi, đồng thời tăng nhẹ sức chiến đấu.[note89509]

【Kiếm Đoạn Thép】(Xuất sắc): Có thể truyền ma lực của bản thân vào vũ khí, tăng độ sắc bén và độ bền, đặc biệt hiệu quả khi chém sắt thép.

Kỹ năng:

【Cương Hóa】(Ưu tú): Có thể tạm thời thép hóa một phần cơ bắp hoặc mô cơ thể, tăng khả năng chống chịu, nhưng nếu duy trì quá lâu sẽ gây tổn thương không thể hồi phục.

【Huấn Luyện Binh Sĩ】(Ưu tú): Đã từng tổ chức và huấn luyện cho rất nhiều tân binh, đúc kết được một bộ phương pháp và kinh nghiệm độc đáo của riêng mình.

Quả là một hạt giống tướng quân xuất sắc.

Sau đó, cô trích xuất lại những kiến thức về binh pháp và trận đồ mà năm xưa từng truyền dạy cho Pullman, sao chép một bản rồi lưu vào bên trong một viên đá truyền thừa.

“Bên trong viên bảo thạch này lưu giữ trọn vẹn những tinh hoa về nghệ thuật chiến tranh của Vương triều Thủy Ngân năm xưa. Hãy nhận lấy, đây là phần thưởng xứng đáng cho việc cậu đã thăng lên Chuỗi 5.”

Một viên bảo thạch trong suốt bay ra từ tay cô, chầm chậm hạ xuống, lơ lửng ngay trước mặt Kanda.

Người chiến binh khoác trên mình bộ giáp thép ấy xúc động nâng niu viên đá trong lòng bàn tay, rồi chậm rãi quỳ một gối xuống hành lễ.

“Tạ ơn Điện hạ ban thưởng! Vì người, dẫu có phải lao vào nước sôi lửa bỏng, thần cũng không hề do dự!”

Cũng chẳng trách Kanda lại kích động đến nhường ấy. Năm xưa, Vương triều Thủy Ngân vốn nổi danh với sự hung tàn lẫy lừng, nam chinh bắc chiến, gây dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, lần lượt đánh bại từ lũ Oga ăn thịt người, Thú Nhân cho đến cả Tinh Linh…

Chinh chiến suốt gần một thiên niên kỷ, hủy diệt không biết bao nhiêu chủng tộc. Kỷ luật, chiến thuật, nhuệ khí và mưu lược của đội quân ấy đều là thiên hạ vô song. Ngay cả khi sau này vương triều ấy tự tan rã bởi những nguyên nhân từ bên trong, thì các chủng tộc khác cũng chẳng dám bén mảng tới thử lửa. Nỗi kinh hoàng và sự sùng kính ấy dường như đã khắc sâu vào tận xương tủy của mọi kẻ thù.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Cứ phải có tí ca hát vào mới được =)))
Cứ phải có tí ca hát vào mới được =)))