Loranciel ngồi trước bàn trang điểm, để mặc cho Chelsea hầu hạ chải chuốt.
Lúc này, dáng vẻ của cô đã có chút khác biệt so với trước kia. Mái tóc không còn là màu bạc nữa mà đã chuyển sang màu vàng óng. Đây là kết quả của việc cô uống một loại ma dược siêu phàm mang tên [Thuốc Cầu Vồng] (Cấp Đồng Đỏ – Hiếm), một loại thần dược có khả năng thay đổi màu tóc và màu da.
Cô biết đến loại thuốc này cũng là nhờ những ghi chép của Trinasha. Bởi lẽ các phù thủy có tuổi thọ rất dài, nên những kiến thức về mảng làm đẹp của họ cứ thế vô tình được tích lũy lại vô cùng đồ sộ. Còn màu mắt của cô thì cũng đã biến trở lại thành màu xanh lam nhạt nguyên bản.
Cô khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu xanh lam, bên eo điểm xuyết một chiếc nơ bướm xinh xắn. Phần tà váy xanh được xẻ ra từ thắt lưng trở xuống, để lộ lớp váy lót màu trắng tinh khôi bên trong, tạo nên một hiệu ứng xếp lớp vô cùng bắt mắt. Viền của vạt váy còn được trang trí bằng những dải ren mềm mại, càng tôn thêm vẻ lộng lẫy và yêu kiều.
Sau khi khoác lên mình bộ lễ phục cầu kỳ, Loranciel cài thêm chiếc kẹp tóc hình bướm của Trinasha lên một bên đầu. Mái tóc vàng óng xõa xuống phía sau che đi chiếc gáy trắng ngần, phía trước buông thõng hai lọn tóc vắt hờ hững trước ngực. Bộ lễ phục trễ vai màu xanh lam này đã là trang phục kín đáo nhất mà Loranciel tìm được trong một đống quần áo rồi. Những bộ khác, nào là khoét lưng sâu, nào là xẻ tà cao vút tít tận đùi, đều bị cô gạt đi không thương tiếc.
Nhưng mặc dù vậy, bộ váy vẫn khiến cô có chút không quen. Cũng may là phần xẻ trước ngực được thiết kế khá cao, che chắn kỹ càng và lộ ra rất ít, nên cô mới chịu mặc nó lên người.
“Tiểu thư Lacey là người vùng nào vậy? Em chưa từng gặp cô gái nào xinh đẹp như người.”
Chelsea vừa chải tóc cho Loranciel, vừa tò mò hỏi.
“Ta cũng không biết nữa. Từ nhỏ ta đã sống trong rừng, do thầy nuôi lớn.”
“Ra là vậy. Nhưng em dám chắc một điều, dù là đi đến vương quốc nào đi chăng nữa, chỉ cần người công khai lộ diện thì chắc chắn sẽ có vô số thanh niên tuấn kiệt phải phát điên vì người cho xem.”
“Ưm… không muốn đâu.” Cô khẽ lầm bầm xen lẫn chút rầu rĩ.
“Vậy Chelsea thì sao, em là người ở đâu thế?”
“Hồi nhỏ em sống ở Đế quốc Thanh Bích, sau đó theo đoàn thuyền buôn cập bến Hoplanel, rồi được ông chủ Angus nhận vào làm hầu gái ạ.”
“Vậy… ngài Angus là một người như thế nào?”
“Ngài ấy ư? Hồi em mới gặp, tính tình ngài ấy có phần hơi bỡn cợt, cơ ngơi cũng chưa được lớn như bây giờ. Lúc đó ngài ấy mới chỉ kiếm được chút tiền cỏn con, lại thường xuyên lui tới quán rượu chè chén.”
“Quán rượu sao?”
“Vâng ạ. Lúc đó em mới đến Virgar, làm việc trong một quán rượu, và đó cũng là lần đầu tiên em được gặp ông chủ Angus.”
“Ôi… vậy ra hồi đó ngài Angus rất cợt nhả trăng hoa sao?”
“Hihi, quả thực là vậy ạ. Nhưng được cái ngài ấy trông rất đẹp trai, nên mấy chị em trong quán rượu dạo đó ai cũng có thiện cảm với ngài ấy cả.”
“Hồi đó ngài ấy rất hay khoác lác bản thân thông minh ra sao, tài giỏi thế nào. Khá nhiều khách trong quán rượu rất thích nghe ngài ấy chém gió, nhưng tất nhiên cũng có những kẻ chỉ chực chờ để xem ngài ấy làm trò cười.”
“Vậy sau đó ngài ấy phất lên bằng cách nào?”
“Sau này, ông chủ và ngài Jelink, người hiện nay là gia chủ nhà Yagetilin, đã cùng nhau tới quần đảo Nam Hải để phiêu lưu.”
“Họ đã khai quật được một số di vật cổ đại từ một hòn đảo nọ, sau đó đem giao nộp cho Hội đồng Trăng Non ở Nam Hải. Các pháp sư của Hội đồng đã thưởng cho hai người một khoản tiền lớn cùng với đặc quyền giao thương.”
“Rồi dựa vào khoản tiền vốn đó, họ nhập hương liệu từ Nam Hải đem về Virgar buôn bán. Nhờ vậy mà cả hai nhanh chóng phất lên.”
“Thảo nào em lại bảo gia tộc Yagetilin có thể tin tưởng được. Hóa ra gia chủ hiện tại và ngài Angus lại là những người bạn từng vào sinh ra tử cùng nhau.”
“Vâng ạ, ngài Jelink khi đó cũng chỉ là một người trẻ không mấy nổi bật trong gia tộc. Nhưng về sau, cũng nhờ chuyến đi ấy mà ngài ấy không ngừng lớn mạnh, cuối cùng đã giành lấy được vị trí gia chủ.”
Chẳng bao lâu sau khi Loranciel ổn định chỗ ở tại công quán trong thành Kempe, thiệp mời của nhà Yagetilin đã được gửi tới. Trước đây, quan hệ giữa họ vốn không cần trịnh trọng đến thế, thường chỉ cần truyền một lời nhắn là đủ, bởi Angus và Jelink là những người bạn lâu năm. Thế nhưng giờ đây, nhà Charites đã đổi chủ, mọi thứ đều phải tuân theo đúng quy trình chính thức.
……
Đêm ở thành Kempe, nhà Yagetilin.
Trên bầu trời đêm, những dải mây trôi lững lờ, ánh trăng cứ thế lúc ẩn lúc hiện. Từng đợt gió đêm thổi qua, xua tan đi cái nóng nực của mùa hè.
Yagetilin là một đại gia tộc đã truyền thừa hàng trăm năm tại địa phương, dinh thự có sân vườn rộng lớn vô cùng. Loranciel ngồi trong xe ngựa, dõi mắt nhìn theo bức tường đá xanh kết hợp với hàng rào sắt cao vút, cỗ xe phải chạy dài hàng trăm mét mới tới được cổng chính. Trước cánh cổng sắt đen tuyền đặt sáu chậu lửa lớn rực cháy, soi sáng cả một vùng xung quanh. Xe ngựa nối đuôi nhau ra vào không ngừng, ngay sau đó là tiếng hô dõng dạc của những người hầu truyền báo danh tính khách quý.
“Ngài Roger từ gia tộc Gibran cùng phu nhân đã tới~”
“Ngài Blaise, Hội trưởng Thương hội Brulin đã tới~”
Những danh gia vọng tộc cùng các đại thương nhân trong vùng, ai nấy đều áo quần gấm vóc, ngựa xe linh đình, tấp nập kéo đến theo lời mời. Trong phút chốc, dinh thự nhà Yagetilin trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Khi tiếng vó ngựa dần thưa thớt rồi im bặt, cỗ xe bằng gỗ hồng mộc xa hoa dừng lại ngay trước cổng lớn nhà Yagetilin. Hai đội kỵ sĩ hộ tống hai bên cũng đồng loạt dừng bước, đứng lặng lẽ chờ đợi.
Dưới ánh lửa bập bùng từ những chậu lửa, biểu tượng bông hoa đen nhụy tím trên chiếc xe ngựa dần hiện rõ trong tầm mắt mọi người. Đó chính là huy hiệu của ngôi sao mới nổi tại Virgar những năm gần đây, Thương hội Charites. Lối vào vốn đang xôn xao bỗng chốc im bặt, những vị khách đi sau cũng chẳng ai dám lớn tiếng bàn tán. Suy cho cùng, tất cả đều hiểu rõ nhân vật chính của bữa tiệc đêm nay là con gái của Angus, chủ nhân mới của Thương hội Charites.
Một vị quản gia già vận bộ lễ phục đen chỉnh tề tiến về phía cửa xe ngựa. Đám đông lập tức nhận ra đó chính là Ceres, người bao năm qua vẫn luôn kề cận bên cạnh Angus.
“Cô gái đó là ai vậy?”
“… Không biết.”
Một vài vị khách bắt đầu xì xào bàn tán với nhau bằng những giọng nói rất khẽ.
“Chắc hẳn là chủ nhân mới của nhà Charites, con gái của ngài Angus rồi.”
“Không đời nào, con gái của Angus mà lại có thể sở hữu dung mạo như thế này sao?”
“Chưa bao giờ thấy ai đẹp đến thế, cứ như là mơ vậy.”
“Đúng vậy, cô ấy chính là tiểu thư Lacey, con gái của ngài Angus. Tôi nghe người của nhà Yagetilin nói rồi, chính họ là người đã gửi thiệp mời mà.”
Một đám người hầu từ trong sân ùa ra, nhanh chóng trải một dải thảm đỏ mềm mại nối dài từ cổng lớn đến tòa dinh thự chính. Thiếu nữ với mái tóc vàng và tà váy xanh, đi đôi giày màu xanh đậm hơn màu váy một tông, khẽ đặt chân lên thảm đỏ. Theo sau cô là Chelsea và Ceres, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của sáu kỵ sĩ thuộc Chuỗi Chiến Tranh cấp 2 – Lan Thương Kỵ Sĩ, tiến về phía cửa chính của đại sảnh.
“Mọi người cứ trấn thủ ở đây đi.”
“Rõ, thưa tiểu thư.”
Sáu vị kỵ sĩ thuộc Chuỗi 2 đứng trấn giữ hai bên cửa. Cánh cửa lớn mở ra, thiếu nữ cùng Ceres và Chelsea bước vào đại sảnh yến tiệc đang vô cùng náo nhiệt.
1 Bình luận