Trong lần trở về này, việc đầu tiên Loranciel làm chính là triệu tập các Thành chủ đến để chất vấn tình hình. Sau đó, cô lại đích thân đi tuần tra một vòng quanh dãy núi Tisilan.
Hiện tại, tộc Thố Nhân đang sở hữu 9 thành phố lớn, 25 thị trấn và 87 ngôi làng. So với 7 năm về trước, quy mô này đã mở rộng một cách thần tốc. Khi ấy, họ hầu như chỉ sống co cụm trong các thôn xóm nhỏ lẻ với cuộc sống vô cùng gian khổ.
Hơn nữa, nhờ nguồn lương thực cực kỳ dồi dào trong những năm qua mà dân số cũng tăng trưởng với tốc độ chóng mặt. Từ con số 20 vạn ban đầu, nay đã chạm mốc gần 50 vạn người. Mặc dù phần lớn trong số đó vẫn còn là trẻ nhỏ, nhưng có thể thấy trước rằng chỉ vài năm nữa thôi, khi thế hệ này trưởng thành, nguồn nhân lực lao động sẽ bùng nổ mạnh mẽ.
Quan trọng hơn cả, lứa thỏ trẻ tuổi này đều đã được hưởng nền giáo dục căn bản, lớn lên trong điều kiện dinh dưỡng đầy đủ và rèn giũa kỷ luật nghiêm minh. Năng lực mọi mặt của chúng đều vượt xa thế hệ cha anh. Đây chính là những trụ cột nước nhà trong tương lai, là niềm hy vọng để cả chủng tộc trỗi dậy một lần nữa.
Mất trọn ba tháng ròng rã đích thân đi khảo sát từng thành phố, Loranciel cuối cùng cũng hoạch định xong cương lĩnh phát triển tiếp theo cho dãy núi Tisilan.
Ưu tiên hàng đầu chính là việc mở đường và xây dựng cơ sở hạ tầng. Ở kiếp trước của cô từng lưu truyền một câu khẩu hiệu rất nổi tiếng: “Muốn làm giàu, trước tiên phải làm đường.”
Câu nói này quả thực chứa đựng chân lý sâu sắc. Việc mở đường sẽ giúp tài nguyên giữa các vùng miền được lưu thông, từ đó thúc đẩy sự phân công lao động xã hội trở nên rõ ràng hơn, giúp năng suất lao động tăng vọt. Chẳng hạn, sẽ có thành phố chuyên về trồng trọt, có nơi chuyên về luyện kim, lại có nơi tập trung vào chế tác thủ công…
Làm như vậy sẽ giúp quy tụ những nhân tài cùng lĩnh vực lại một chỗ, tạo điều kiện thuận lợi để họ trao đổi và học hỏi lẫn nhau, từ đó thúc đẩy kỹ thuật phát triển nhanh hơn. Hơn nữa, sự chuyên tâm và tập trung nguồn lực chắc chắn sẽ mang lại bước nhảy vọt về hiệu suất làm việc.
Sau khi hoàn tất việc làm đường, bước tiếp theo chính là quy hoạch đô thị. Diện mạo của một thành phố phần lớn được định đoạt ngay từ bản quy hoạch ban đầu, về sau muốn sửa đổi là điều vô cùng khó khăn. Những con đường rộng rãi, những dãy nhà thẳng tắp, cùng hệ thống thoát nước ngầm thông thoáng… tất cả đều góp phần nâng cao hiệu suất vận hành tổng thể và cải thiện đáng kể mức độ vệ sinh của thành phố.
Cuối cùng là chiến lược hợp tác với ma thú siêu phàm. Có rất nhiều công việc nặng nhọc nếu chỉ dựa vào sức người thì vừa khó khăn lại vừa kém hiệu quả. Thế nhưng, nếu biết tận dụng thiên phú bẩm sinh của ma thú, mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng và thuận tiện hơn rất nhiều.
Bất kể là tưới tiêu, khai khoáng, gặt hái hay luyện kim… có thể nói ở một mức độ nào đó, lũ ma thú này đã đảm nhận hoàn hảo vai trò của máy móc trong ký ức kiếp trước của cô. Thậm chí, chúng còn ưu việt hơn nhờ sự linh hoạt, lại hiểu được tính người và có thể giao tiếp dễ dàng.
Sau khi tỉ mỉ soạn thảo xong kế hoạch chi tiết, Loranciel liền triệu tập đại diện của các thành phố lại để cùng nhau thảo luận. Chỉ khi mọi vấn đề lớn nhỏ đều đã được thống nhất và chốt lại rõ ràng, cô mới chính thức phân bổ nhiệm vụ xuống cho từng người.
Và giờ đây, thời khắc đã điểm. Đã đến lúc cô bước ra khỏi khu rừng này, đi ra ngoài kia để tận mắt chiêm ngưỡng thế giới rộng lớn bao la.
……
Vương quốc Tây Phong, Thành Hắc Mai.
Trên con đường lát đá xanh, mưa rơi làm bắn lên từng đóa hoa nước. Bầu trời lất phất mưa bay. Thi thoảng lại thấy vài người hối hả đội mưa bước nhanh, nhưng cũng có kẻ buông xuôi, cứ mặc kệ cho nước mưa thấm đẫm quần áo. Đằng nào thì cũng đã ướt rồi, có ướt thêm chút nữa cũng chẳng sao.
Một bóng người khoác áo choàng đen trùm kín đầu đang lặng lẽ bước đi trong màn mưa. Những hạt mưa li ti không ngừng trượt dài trên tà áo nhưng chẳng thể nào thấm ướt nổi lớp vải. Hai lọn tóc bạc vương ra từ hai bên mũ trùm hé lộ rằng, người này hẳn là một thiếu nữ.
Cô bước đi khoan thai, không nhanh cũng chẳng chậm, đôi mắt lặng lẽ quan sát những nét phong tình nơi đất khách quê người.
Thành Hắc Mai nằm ở phía Nam vương quốc, bao quanh bởi những cánh đồng hoang thấp bé. Nơi đây vốn nổi tiếng với một loại quả mọng là Hắc Mai, và cái tên của thành phố cũng bắt nguồn từ đó. Về sau, khi vùng đất Virgar ở phía Nam tuyên bố độc lập, nơi này bỗng chốc trở thành huyết mạch giao thông trọng yếu kết nối giữa Vương quốc Tây Phong và Liên minh Thương mại Virgar. Nhờ vậy mà sự trù phú cũng theo chân những đoàn lữ hành và thương buôn nườm nượp đổ về đây.
Ngắm nhìn những quán trọ và cửa tiệm lớn nhỏ nằm san sát ven đường, Loranciel cảm thấy vô cùng mới lạ. Bên trong bày bán đủ loại mặt hàng khiến cô thích thú: nào là dụng cụ giả kim của xứ Ruerna, rượu ủ trứ danh của Tinh Linh, da thú từ thảo nguyên Gufia, cho đến y phục và trang sức mang phong cách của Đế quốc Thanh Bích… Hàng hóa phong phú đa dạng, quả không hổ danh là trung tâm thương mại sầm uất nhất phía Nam vương quốc.
Gần đây hệ thống lại vừa ban hành một nhiệm vụ mới với phần thưởng vô cùng hấp dẫn, khiến cô buộc phải bắt tay vào giải quyết bài toán đau đầu muôn thuở của nhân loại, đó là kiếm tiền.
Nhiệm vụ: Không sử dụng bất kỳ sức mạnh siêu phàm nào, chỉ dựa vào năng lực của người thường, kiếm đủ 10 vạn đồng vàng. (Nếu sử dụng bất kỳ sức mạnh siêu phàm nào trong quá trình này, số tiền đã kiếm được sẽ bị đặt lại về 0 và phải bắt đầu lại từ đầu).
Phần thưởng: Sổ tay chế tạo Nhẫn Chaos (Cấp Pha Lê). Chiếc nhẫn này sở hữu khả năng che giấu khí tức ở mức thượng thừa, đồng thời còn được tích hợp thêm một không gian lưu trữ bên trong.
Phần thưởng chính là sổ tay chế tạo chiếc nhẫn không gian này. Loranciel chẳng mấy bận tâm đến khả năng che giấu khí tức, thứ cô thực sự khao khát chính là không gian lưu trữ đi kèm kia. Bất kể là làm việc gì, có được vật này bên mình thì tiện lợi biết bao nhiêu.
Thực tế phũ phàng là trang bị không gian ở thế giới này lại hiếm hoi đến cực điểm. Ngay cả vào thời kỳ hoàng kim của Vương triều Thủy Ngân, số lượng tồn tại cũng chưa đến mười món. Đã vậy, tất cả đều là những bảo vật độc nhất vô nhị không cách nào tái tạo, một khi đã hỏng là vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian.
Hơn nữa, theo như mô tả, món trang bị không gian này có sức chứa lên tới 3.000 mét khối. Quả thực là một không gian khổng lồ đến mức khó tin.
Chính vì vậy, ngay sau khi rời khỏi khu rừng, mục tiêu đầu tiên của Loranciel là đặt chân đến trung tâm thương mại sầm uất này để tìm kiếm cách hoàn thành nhiệm vụ.
Cô dự tính trước tiên phải dò xét kỹ lưỡng tình hình nơi đây, sau đó mới vạch ra những bước hành động tiếp theo.
Xét theo mức vật giá hiện tại của Vương quốc Tây Phong, 3 xu đồng có thể mua được một ổ bánh mì đen. Hai ổ bánh mì đen miễn cưỡng đủ cho một người cầm cự qua ngày, nhưng nếu phải lao động nặng nhọc, thì cần ít nhất bốn ổ mới đủ để no bụng.
Còn nếu muốn sống thọ hơn một chút, người ta buộc phải tìm thêm những loại thức ăn khác để bồi bổ dinh dưỡng.
Tính nhẩm một chút, sức mua của một xu đồng gần tương đương với một tệ ở kiếp trước. Trong khi đó, tỷ giá quy đổi lại là 100 xu đồng đổi 1 đồng bạc, và 100 đồng bạc đổi 1 đồng vàng.
Nói cách khác, 10 vạn đồng vàng xấp xỉ bằng 1 tỷ tệ ở kiếp trước.[note89971] Đồng vàng ở thế giới này đều do các thợ thủ công siêu phàm đích thân đúc ra, mang theo những dấu ấn chạm khắc đặc thù cực kỳ khó làm giả, do đó khả năng giữ giá vô cùng tốt. Cũng chính vì vậy, trên thực tế thường phải mất đến 110 đồng bạc mới đổi được 1 đồng vàng. Trong giao thương thường ngày, dùng đến đồng bạc là đã quá đủ, còn đồng vàng phần lớn đều bị giới quý tộc và những thương nhân giàu có cất giữ làm của để dành.
Cơn mưa mùa hạ đến nhanh mà đi cũng vội, chẳng mấy chốc đã tạnh hẳn. Dòng người qua lại trên phố lại bắt đầu đông đúc, nhộn nhịp trở lại.
Kính coong——
Một tràng chuông gió êm tai vang lên. Cô ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra đây là một tiệm đồ uống lạnh mang đậm phong cách Tinh Linh. Trên tấm biển hiệu bằng gỗ nâu có viết dòng chữ ‘Phồn Hoa Hạ Diệp’ bằng thứ sơn xanh biếc. Dòng chữ được viết bằng tiếng Tinh Linh với những đường nét uốn lượn vô cùng duyên dáng. Quanh tấm biển còn quấn quýt những dải dây leo xanh mướt, điểm xuyết vài nụ hoa nhỏ xinh xắn.
Mùa hè cận kề, tiết trời cũng dần trở nên oi bức. Nhìn qua khung cửa kính sát đất, có thể thấy bên trong tiệm khá đông khách. Loranciel cũng không khỏi tò mò, lẽ nào ở thế giới này cũng có kem sao?
Cô đẩy cửa bước vào, một luồng khí lạnh trong trẻo mát rượi lập tức phả vào mặt, xua tan đi bao nét oi bức, ngột ngạt còn vương vấn trên tà áo.
“Kính chào quý khách~” Một cô hầu gái trong bộ đồng phục phối hai màu đen trắng nở nụ cười tươi tắn, cất bước tiến lại gần đón tiếp.
Chiếc váy ngắn màu đen cùng đôi tất dài quá gối kết hợp với nhau vừa vặn tạo nên một vùng tuyệt đối. Chiếc vòng đùi ở phần mép trên của đôi tất lụa hơi ôm chặt, siết ra một ngấn thịt mềm mại, khiến cho bộ đồng phục hầu gái toát lên một vẻ gợi cảm đầy mê hoặc khó gọi tên.
Xem ra chủ nhân của tiệm này cũng là một nhân vật đáng gờm đây, Loranciel thầm nghĩ trong lòng. Cô rảo bước tìm một chiếc bàn còn trống rồi thong thả ngồi xuống.
“Xin hỏi quý khách muốn dùng gì ạ?” Một cô hầu gái với mái tóc dài màu hạt dẻ bước tới, đưa cho cô một cuốn thực đơn.
“Cho tôi một phần băng nãi cao, và thêm một ly nước ép mâm xôi ướp lạnh.”
Thật không ngờ tới thế giới này rồi mà cô vẫn còn cơ hội được ăn kem. Tuy tên gọi trên thực đơn có chút khác biệt, nhưng nhìn những vị khách xung quanh đang thưởng thức thì thứ đó rõ ràng chính là kem, thậm chí trên vài ly còn được điểm xuyết thêm những quả dâu tây và anh đào mọng nước.
“Dạ vâng, xin quý khách đợi một lát ạ.”
Loranciel lặng lẽ ngồi chờ bên bàn, nhân tiện đưa mắt quan sát cửa tiệm một vòng.
Trên trần nhà là những dải dây leo xanh biếc quấn quýt lấy nhau, điểm xuyết giữa mảng xanh ấy là vài chiếc giỏ treo chứa đầy những tảng băng. Làn sương lạnh tỏa ra từ những khối băng này từ từ chìm xuống, không ngừng làm dịu đi nhiệt độ trong phòng, mang đến một bầu không khí vô cùng dễ chịu.
Đúng lúc cô đang đưa mắt quan sát, cánh cửa tiệm lại một lần nữa được đẩy ra, bước vào là hai người ăn vận vô cùng sang trọng.
Đi đầu là một người đàn ông trung niên. Ông ta khoác trên mình chiếc áo choàng lụa nhập khẩu từ Vương triều Kim Tước Hoa, đầu đội mũ tròn. Gương mặt tuy đã điểm vết thời gian nhưng được chăm sóc rất tốt, thân phận hẳn là một thương nhân giàu có. Bởi lẽ giới quý tộc của Vương quốc Tây Phong không bao giờ đội loại mũ tròn này, đây là phong cách đặc trưng của các thương gia Virgar.
Đi theo ngay phía sau ông ta là một thiếu nữ diện chiếc váy lụa màu xanh lam. Cô ấy sở hữu mái tóc vàng óng cùng dung mạo vô cùng xinh đẹp. Có điều, cử chỉ và điệu bộ của cô ấy lại hết sức tùy ý, chẳng có chút gì giống với dáng vẻ điềm đạm, nề nếp của một tiểu thư khuê các xuất thân từ danh gia vọng tộc.
Thiếu nữ nọ đưa mắt nhìn quanh một vòng. Bắt gặp cảnh tượng đông đúc chật kín bên trong quán, trên gương mặt cô ấy liền thoáng hiện một tia ghét bỏ, khẽ dùng chiếc quạt che lấy mũi miệng của mình.
“Cha, người có thể đuổi hết đám người này ra ngoài được không, chỗ này thực sự là quá chật chội rồi.”
1 Bình luận