Dạ Tinh Tú (1-137)
Chương 29: Những thay đổi trong khu rừng
1 Bình luận - Độ dài: 2,103 từ - Cập nhật:
Sau khi dạy xong lứa học trò đầu tiên, Lorraine cuối cùng cũng không thể gượng ép bản thân thêm được nữa. Cơn buồn ngủ ập đến ngày một nặng nề.
Cô nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa mọi việc tại dãy núi Tisilan cùng những kế hoạch cần triển khai trong tương lai, rồi quay trở về Phong Diệp Viện, chìm sâu vào giấc ngủ say.
Đông qua xuân tới, lại một năm mới sang.
Băng tuyết bắt đầu tan chảy, chim chóc trong rừng ríu rít gọi bầy mỗi lúc một đông. Những loài thú ngủ đông cũng bắt đầu bò ra khỏi hang ổ, vươn mình đón chào sự sống mới.
Trấn Trảm Xà, cái tên bắt nguồn từ chính ngôi làng nơi thiếu nữ năm xưa từng vung kiếm chém chết con rắn khổng lồ, nay đã lột xác trở thành một thị trấn nhỏ sầm uất.
Đây là nơi ngôi trường đầu tiên của tộc Thố Nhân được thành lập, cũng là nơi tọa lạc khu chợ phiên sầm uất nhất của cả dãy núi Tisilan.
Đông đảo thỏ tấp nập đổ về đây để giao thương buôn bán. Thi thoảng, người ta còn bắt gặp bóng dáng của vài con ma thú ghé qua.
Chúng không đến để gây chiến, mà mang theo con mồi săn được để đổi lấy những loại trái cây ngon lành hay các món đồ lạ mắt mà chúng ưa thích.
Vì trí tuệ của lũ ma thú cấp thấp thường không cao, nên nàng Tiên Nữ Dây Leo thường phải đứng ra làm trung gian. Nhờ có nàng giám sát mà không bên nào bị lừa gạt hay chịu thiệt thòi, trật tự khu chợ cũng nhờ thế mà được giữ vững.
Nơi ở của nàng cũng đã thay đổi, hóa thành một xóm nhà nấm rực rỡ sắc màu nằm ngay bên ngoài thị trấn. Đó là tổ ấm của nàng cùng những người bạn mới đến, những yêu tinh và tiên nữ cấp thấp khác.
Vào lúc này, vị trưởng làng già năm nào, nay đã đường hoàng ngồi ở vị trí Trấn trưởng, đang có mặt tại đại sảnh nghị sự. Ông đang chủ trì cuộc họp cùng những người quản lý của các khu định cư khác để cùng nhau thảo luận và thống nhất kế hoạch phát triển cho năm mới.
“Đó là toàn bộ những việc cần làm trong năm nay. Trọng tâm của chúng ta vẫn không thay đổi. Tiếp tục khai khẩn thêm ruộng đất và đẩy mạnh phổ cập giáo dục, phấn đấu để có thêm một mùa vụ bội thu nữa. Các vị còn thắc mắc hay ý kiến gì khác không?”
“Không có. Hiện tại, người dân ở các làng về cơ bản đều đã được ăn no. Về phần quần áo tuy vẫn còn thiếu một chút, nhưng vấn đề không quá nghiêm trọng. Chỉ cần đợi thu hoạch xong lứa cây lanh của năm nay là sẽ đủ dùng.”
Ở phía dưới, mọi người bắt đầu xì xào bàn tán đầy phấn khởi. Ai nấy đều tấm tắc rằng cuộc sống hiện tại đã tốt đẹp hơn xưa gấp vạn lần. Trên gương mặt của từng người đều ánh lên niềm hy vọng và sự mong chờ tràn trề vào một năm mới sắp tới.
“Được rồi, cuộc họp hôm nay đến đây là kết thúc. Tất cả đứng dậy!”
“Tạ ơn Điện hạ Lorraine Hill vĩ đại.” Mọi người đồng loạt đứng dậy, cùng nhau cúi đầu hành lễ với lòng thành kính, sau đó mới ra về.
Một thanh niên bước vào. Cậu ta có vóc dáng vạm vỡ, cường tráng, nhưng bước đi lại có chút tập tễnh.
“Thưa cha.”
“Con đã đến rồi sao, Kanda.” Lão thỏ ngước nhìn chàng thanh niên có đôi tai đen đang đứng trước mặt mình.
“Chân của con thế nào rồi?”
“Nhờ có thuốc của Điện hạ, hiện giờ con đã có thể gắng gượng đi lại được rồi.”
“Ừ, vậy con cứ an tâm tịnh dưỡng cho tốt đi. Nhân lúc đang rảnh rỗi thế này thì tranh thủ đọc thêm sách vở, sau này làm việc gì cũng phải chịu khó động não nhiều hơn.”
“Vâng ạ.” Chàng thanh niên thoáng chút hổ thẹn. Ngẫm lại, cậu nhận thấy hành động trước kia của mình quả thực vẫn còn quá bốc đồng và xốc nổi.
“Năm nay… Điện hạ vẫn chưa ghé qua lần nào sao?”
“Đúng vậy. Năm ngoái, Điện hạ có căn dặn rằng vì một số lý do, Người sẽ chìm vào giấc ngủ say. Người bảo chúng ta không cần lo lắng, qua một thời gian nữa Người sẽ trở lại.”
“Nhưng mà… tính đến nay cũng đã trôi qua hơn nửa năm rồi.”
“Cha cũng không rõ nguyên do. Nhưng Kanda à, con phải nhớ rằng, ngay cả khi Điện hạ không có ở đây, chúng ta vẫn phải tự mình giải quyết ổn thỏa mọi việc.”
“Cứ mãi dựa dẫm vào Điện hạ là không được đâu. Chúng ta buộc phải tự mình tìm cách, tự mình giải quyết vấn đề, có như vậy mới thực sự trở nên vững mạnh được.” Lão trưởng làng ra hiệu cho con trai ngồi xuống bên cạnh mình. Lúc này, trong đại sảnh rộng lớn chỉ còn lại hai cha con bọn họ.
“Với thiên phú và thực lực của Điện hạ, Người sẽ chẳng thể mãi chôn chân ở chốn rừng sâu núi thẳm này đâu. Chúng ta buộc phải trở nên mạnh mẽ nhanh hơn nữa, có như vậy mới mong theo kịp được bước chân của Người.”
“Ta biết điều này vô cùng gian nan, nhưng ta vẫn phải nói với con rằng, đây là nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành, bằng bất cứ giá nào.”
“Hồi ta còn trẻ, từng chu du qua biết bao vùng đất, cũng từng nghe kể lại vô số câu chuyện. Có những bậc vĩ nhân, lúc còn vô danh có thể xem con là bạn bè, là tri kỷ. Thế nhưng, khi họ trưởng thành với tốc độ thần tốc, họ sẽ ngày càng trở nên hùng mạnh, và cũng sẽ phải đối mặt với những kẻ thù càng đáng sợ hơn.”
“Nếu chúng ta không chịu trưởng thành, chúng ta sẽ trở thành gánh nặng của Người, để rồi dần dần bị gạt ra ngoài lề. Đó không phải là do người ta vô tình hay bạc bẽo, mà bởi hiện thực vốn chẳng phải trò đùa. Cái giá của sự sai lầm và thất bại là thứ mà không ai trong chúng ta gánh vác nổi. Nếu bản thân yếu kém, thì phải biết tự lượng sức mình mà tránh xa những vị trí quan trọng.”
“Cha không muốn sau này tộc Thố Nhân lại giẫm vào vết xe đổ năm xưa, phải cúi đầu làm nô lệ, làm kẻ hầu người hạ cho người ta. Cha hy vọng rằng đồng bào của ta, con cháu của ta trong tương lai có thể ngẩng cao đầu mà gánh vác những trọng trách lớn lao hơn thế.”
“Ta muốn gột rửa sạch sẽ nỗi nhục nhã bao đời nay của tộc ta, để con cháu chúng ta có thể ngẩng cao đầu mà sống một cuộc đời đầy kiêu hãnh và tôn nghiêm.”
“Con đã hiểu rõ chưa, con trai của ta?”
“Con đã hiểu rồi, thưa cha.”
“Được rồi. Đợi khi vết thương lành hẳn, cha sẽ sắp xếp cho con tiếp tục tu luyện Chuỗi Siêu Phàm. Đồng thời, cũng sẽ có một đám trẻ đi theo con để rèn luyện những bước cơ bản nhất.”
“Con phải làm một tấm gương sáng, đồng thời huấn luyện và đào tạo ra một lứa chiến binh có ý chí kiên cường.”
Cứ thế, một năm mới lại bắt đầu. Trường học tại các thôn làng cũng dần dần được dựng lên.
Lũ thỏ con đều được gửi đến trường để học chữ, đồng thời được rèn giũa để hình thành nhân sinh quan đúng đắn. Và bởi vì lứa giáo viên đầu tiên đều là học trò của Lorraine, nên lòng kính trọng và sùng bái dành cho cô cũng theo đó mà len lỏi, thấm nhuần vào tâm trí của thế hệ trẻ một cách vô thức.
Thậm chí, giữa các giáo viên đã hình thành một luật bất thành văn: Mỗi học sinh đều phải có một cuốn sổ tay nhỏ, và mười trang đầu tiên luôn luôn được để trống, chỉ chuyên dùng để ghi chép lại những lời vàng ngọc mà Lorraine từng dạy bảo.
Nếu để thiếu nữ tóc bạc nhìn thấy cảnh này, có lẽ cô sẽ xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ đen nào đó mà chui vào cho rồi.
Cảm giác ấy chẳng khác nào những phát ngôn trẻ trâu tuổi dậy thì, bỗng nhiên nhiều năm sau bị người ta đào lên rồi đem ra đọc to dõng dạc trước bàn dân thiên hạ. Đúng là sát nhân tru tâm, giết người không bằng giết lòng mà!
Thế nhưng, đáng tiếc thay, trong suốt năm mới ấy, Lorraine vẫn không xuất hiện. Cô vẫn tiếp tục chìm trong giấc ngủ say bên trong căn nhà gỗ nhỏ nơi rừng phong.
Xuân qua thu tới, ngày đến rồi đi.
Giữa bầu không khí hăng say vươn lên đầy sức sống ấy, thời gian nơi dãy núi Tisilan thấm thoắt đã trôi qua thêm ba năm nữa.
Trong mấy năm qua, lương thực mà lũ thỏ dự trữ nhiều đến mức ăn mãi chẳng hết, thậm chí một số còn bắt đầu bị ẩm mốc.
Để tránh lãng phí, họ bắt đầu phát triển chăn nuôi, dùng số lương thực dư thừa đó để nuôi thêm gà, cừu, bò… Hoặc đem chia cho lũ ma thú trong núi để thuê chúng làm việc, như là khai phá núi đá hay dò tìm các mạch khoáng sản.
Dựa theo phương pháp luyện kim mà Lorraine để lại, họ bắt đầu xây dựng lò cao để luyện sắt. Thế nhưng, sau đó họ nhận ra rằng làm vậy còn chẳng hiệu quả bằng việc đi mời thẳng con Rùa Đá Dung Nham thuộc Chuỗi Long Tộc cấp 5 kia đến giúp.
Nó sinh sống bên trong một ngọn núi lửa đã tắt thuộc dãy núi này. Dòng dung nham vốn đang ngủ yên trong lòng núi, nay được con rùa khơi dòng dẫn lối, cứ thế từ từ chảy ra, tạo thành một lò nung tự nhiên với nhiệt độ cực cao.
Thấy vậy, lũ thỏ bèn dời luôn xưởng luyện kim về khu vực lân cận để tận dụng nguồn nhiệt dồi dào sẵn có này.
Nhờ vậy mà họ đã tiết kiệm được một lượng than đá khổng lồ. Giờ đây, giữa núi rừng chẳng còn cảnh khói đen mịt mù nữa, tình trạng ô nhiễm môi trường cũng giảm đi đáng kể.
Có sự trợ giúp của Rùa Đá Dung Nham, một tồn tại xem việc tắm trong dung nham như cơm bữa, công việc luyện kim trở nên thuận tiện hơn rất nhiều.
Con rùa này không chỉ chẳng ngán nhiệt độ cao mà còn cực kỳ nhạy cảm với các mạch khoáng sản. Thỉnh thoảng, nó còn phun ra một dòng dung nham nóng đến hàng nghìn độ để nung chảy quặng đá trong nháy mắt. Nhờ có con rùa đá này, tốc độ luyện kim của lũ thỏ đã tăng lên đáng kể.
Chẳng bao lâu sau, tại các thị trấn bắt đầu xuất hiện các loại nông cụ bằng sắt, bát đĩa bằng thiếc…
Riêng những chiến binh tinh nhuệ của tộc Thố Nhân đều đã được trang bị trường thương làm bằng thép ròng, khiến sức chiến đấu của toàn quân tăng lên một cách đáng kể.
Hơn nữa, nhờ nguồn lương thực dồi dào mà số lượng trẻ sơ sinh trong mấy năm qua đã tăng lên chóng mặt, nhiều đến mức mỗi thị trấn đều phải xây dựng thêm nhà trẻ nằm ngay sát bên cạnh trường học để chuyên lo việc chăm sóc cho đám thỏ con nhỏ tuổi ấy.
Không ít ma thú trong dãy núi cũng nhờ đó mà được hưởng lợi gián tiếp, khiến số lượng so với trước kia đã tăng lên rất nhiều. Cả khu rừng già như đang đắm mình trong cái đà phát triển hưng thịnh, vạn vật đều không ngừng tốt lên hằng ngày.
1 Bình luận