Sau một đêm trò chuyện, trí tò mò của Tides rốt cuộc cũng được thỏa mãn. Chỉ tiếc là Lorraine vẫn chưa thể nào quen được ngay với kiểu tính cách quá đỗi thân thiện, tự nhiên của cô ấy.
So ra thì Lorraine thuộc tuýp người chậm nhiệt hơn. Việc bắt cô phải lập tức trở nên thân thiết với một người lạ là điều vô cùng khó khăn. Trong quá khứ cũng vậy, so với việc tụ tập đi chơi cùng đám đông, cô thích được ở nhà một mình hơn. Dù là đọc sách, ngủ nướng hay chơi game, tất cả đều khiến cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Tides ngỏ lời mời Lorraine cùng tham gia buổi tụ họp của các phù thủy. Lorraine trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn lịch sự khước từ ý tốt của cô ấy. Việc gia nhập có lẽ sẽ mang lại cho cô nhiều sự giúp đỡ, nhưng đồng thời cũng sẽ khiến cô bị gắn chặt với cái mác phù thủy một cách quá rõ ràng.
Trong những ghi chép vào cuối đời của Trinasha, bà hầu như chẳng nhắc gì đến chuyện của các phù thủy khác. Thay vào đó, phần lớn đều là những dòng hồi ức về chặng đường gian nan khi kiến lập và mở rộng Vương triều Thủy Ngân, cùng lịch sử chiến thắng huy hoàng vượt qua mọi nghịch cảnh. Đó cũng chính là điều khiến Lorraine cảm thấy vô cùng khâm phục.
Trinasha quả thực đã dành rất nhiều tâm huyết để trăn trở về những vấn đề này. Bà còn luận giải một cách cặn kẽ về nguyên nhân, cũng như quá trình hình thành của nhiều bộ luật.
Lorraine lờ mờ cảm nhận được một điều, đó là dường như Trinasha vốn chẳng mặn mà gì với cái danh xưng phù thủy này, chỉ là bà chưa từng nói thẳng ra mà thôi. Chính vì thế, để cho an toàn, Lorraine vẫn quyết định không dây dưa với một tổ chức hùng mạnh vượt xa khả năng chống lại của mình, nhất là khi bản thân cô vẫn còn mù mịt chưa hiểu rõ về họ.
Cô muốn được là chính mình, là một thiếu nữ mang tên Lorraine Hill, chứ không phải một tồn tại vừa quỷ dị vừa hùng mạnh mang tên phù thủy.
“Thôi được rồi, nếu hiện tại em vẫn chưa muốn, thì chị cũng không ép em làm gì.”
Tides thoáng chút thất vọng. Vốn cứ tưởng sẽ dễ dàng dụ được cô hậu bối xinh xắn đáng yêu này đi theo mình, nào ngờ cô bé lại là người có chính kiến mạnh mẽ đến vậy.
Thế nhưng, Trinasha lại chính là người mà Tides từng kính trọng nhất. Vậy nên đối với học trò của người ấy là Lorraine, Tides vẫn muốn cố gắng dành cho cô sự bảo vệ và giúp đỡ nhiều nhất có thể.
“À đúng rồi, dạo gần đây em có cảm thấy rất buồn ngủ không?”
“Ưm… Có những đợt em ngủ li bì cả ngày rồi mà vẫn muốn ngủ tiếp.” Lorraine hồi tưởng lại một chút, rồi xác nhận đúng là có chuyện như vậy.
“Chuyện này là bình thường thôi, bởi vì sau khi thức tỉnh, em cần một khoảng thời gian để thích nghi, nên sẽ thường xuyên rơi vào giấc ngủ sâu. Mà không chỉ là ngày một ngày hai đâu nhé, có khi em còn ngủ li bì cả năm trời đấy.”
“Không phải chứ? Ngủ li bì một năm trời như thế thì chết đói mất thôi?”
“Chuyện đó thì không đâu. Em chỉ rơi vào trạng thái chết giả thôi, hơn nữa cũng không phải là hoàn toàn mất đi ý thức. Giữa chừng em có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, chỉ có điều tỉnh rồi thì vẫn sẽ thấy buồn ngủ rũ rượi. Phải ngủ cho đủ khoảng thời gian cần thiết thì cơ thể mới dần trở lại bình thường được.”
“Hồi đó sau khi thức tỉnh, chị đã ngủ li bì đứt quãng ở nhà chị Trinasha suốt 8 tháng trời, rồi mới dần trở lại bình thường.”
“Ư… thôi được rồi. Xem ra em phải chuẩn bị cho một kế hoạch dài hơi rồi đây. Thế kỷ lục ngủ lâu nhất từng được ghi nhận là bao lâu vậy ạ?”
“Về chuyện này thì, theo những gì chị biết, hẳn là Phù thủy của Sách, Siya. Cô ấy đã ngủ một mạch tròn hai năm trời rồi mới dần bình phục lại.”
“Lâu thật…”
“Thế nên hiện tại, tốt nhất là em đừng có chạy lung tung, cứ ở yên đây mà nghỉ ngơi cho tốt đi. Khu rừng phong này ấy à, nếu không phải là chị thì các phù thủy khác cũng chưa chắc đã tìm ra được đâu, nên vẫn an toàn chán.”
“Vâng vâng.”
Lorraine đành phải ngoan ngoãn nghe theo lời khuyên của tiền bối.
Sau đó, Tides lấy ra một cây nến đen.
“Cái này tặng em, có nó rồi thì cuộc sống sinh hoạt của em sẽ thuận tiện hơn nhiều đấy.”
【Nến U Ảnh】(Cấp Lam Ngọc – Hoàn mỹ): Sau khi thắp sáng, ngọn lửa có thể biến hóa thành những thứ mà người sử dụng hình dung trong tâm trí. Vật được tạo ra tồn tại trong ba ngày, phẩm chất tối đa đạt cấp Hoàng Kim. (Vật phẩm được tạo ra phải nằm trong phạm vi hiểu biết của người sử dụng.)
“Tuy rằng chỉ có thể biến hóa ra thứ hiện thực tồn tại ngắn ngủi trong ba ngày, nhưng cũng hữu dụng lắm đấy.”
“Em xin phép không nhận, cảm ơn chị Tides.” Lorraine khẽ nâng tà váy, cúi mình hành lễ rồi lịch sự từ chối món quà.
Những món quà trong đời này chưa bao giờ là miễn phí cả. Hôm nay nhận lấy vật quý giá của người ta, cũng tức là đã gánh một món nợ ân tình. Để rồi sau này, khi đối phương mở lời nhờ vả hay đưa ra yêu cầu, bản thân sẽ rất khó lòng để chối từ.
Có lẽ sẽ có người cho rằng đây chỉ là chuyện cỏn con, không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề đến thế. Nhưng con người là vậy đó, cứ từng bước, từng bước một… rồi dần dần sa ngã lúc nào không hay.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc ấy của Lorraine, Tides vừa cảm thấy đau đầu, lại vừa có chút kính phục.
Quả không hổ danh là học trò của chị Trinasha, đến cả tính khí cũng giống nhau như đúc.
“Ưm, vậy thế này đi. Chị rất thích loại vải mà em dệt. Em có thể dùng nó để đổi lấy món đồ này.”
“Nhưng giá trị chênh lệch quá lớn.” Lorraine lắc cái đầu nhỏ một cách đáng yêu, nhưng ánh mắt trong veo của cô thì chẳng hề lay chuyển.
“Em có thể đưa cho chị nhiều hơn một chút mà. Chị có thể mang đi đổi với các phù thủy khác lấy vài thứ. Thật ra là do em không hiểu tình hình đấy thôi. Vải vóc thượng hạng hiếm thấy lắm, mà bọn chị suy cho cùng cũng là phụ nữ, ai lại chẳng thích có quần áo đẹp để mặc chứ?”
“Vậy được rồi ạ. Thế đại khái là cần bao nhiêu thế chị?”
“Em cứ đưa cho chị 5 cuộn là được rồi.”
“Vâng, được ạ, em hiểu rồi.”
Thấy Lorraine đã chịu gật đầu đồng ý, Tides tỏ ra vô cùng vui vẻ.
“Vậy thì ít bữa nữa chị sẽ lại đến thăm em nhé, tiểu Lorraine~”
Sau khi cuộc trò chuyện giữa hai người kết thúc, Tides cũng không muốn tiếp tục quấy rầy cuộc sống của cô nữa, bèn vẫy tay gọi cỗ xe ngựa tới.
Giữa màn đêm, hai con kỳ lân đen đạp lên những ngọn lửa màu xanh lam, chậm rãi tiến vào khoảng đất trống bên ngoài căn nhà nhỏ. Thiếu nữ váy đen bước lên cỗ xe ngựa hoa lệ, rồi quay người lại vẫy tay tạm biệt Lorraine.
“Vậy nhé, hẹn gặp lại lần sau, tiểu Lorraine đáng yêu~”
Tides tự tiện đặt cho cô một cái tên thân mật, rồi những con kỳ lân kéo cỗ xe phóng vụt lên bầu trời, cuối cùng dần dần khuất bóng nơi chân trời đang tắm mình trong ánh trăng.
Lorraine vẫy tay từ biệt cô ấy, rồi đứng lặng ở đó một hồi. Mãi đến khi gió đêm mang theo hơi lạnh lướt qua, cô mới chậm rãi quay trở về trong căn nhà nhỏ ấm áp.
Đặt chiếc đèn lồng nhỏ làm từ quả hổ phách lên bàn, thiếu nữ lấy ra một cuốn nhật ký khá dày. Đây là món đồ mà gần đây cô đã nhờ đám thỏ mua giúp.
Chiếc bút lông vũ trắng tinh chấm nhẹ vào mực đen, rồi bắt đầu lướt trên những trang giấy màu vàng nhạt.
Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn vang lên tiếng bút thỉnh thoảng lướt qua mặt giấy.
Ánh đèn vàng cam rọi lên gương mặt thiếu nữ. Dưới ánh sáng ấy, đôi mắt xanh lam trong veo như pha lê phản chiếu lại những tia sáng ấm áp, còn hàng lông mày mềm mại thì khẽ đổ xuống một bóng mờ nhàn nhạt.
Thiếu nữ không có thói quen viết nhật ký hằng ngày. Chỉ khi có sự kiện đặc biệt xảy ra, hay trong lòng nảy sinh những suy nghĩ mới mẻ, cô mới đặt bút ghi lại.
Cô luôn coi viết lách là một niềm vui. Bởi lẽ, khi những dòng suy nghĩ ngổn ngang trong đầu hóa thành từng nét chữ hiện hữu trên giấy, thì cũng là lúc mọi sự xốc nổi và hời hợt bị chắt lọc và rũ bỏ đi.
Viết lách đồng thời cũng là một quá trình tư duy và đúc kết. Nó giúp ta nhìn thấu được lộ trình hình thành nên một quan điểm hay kết luận của chính mình, từ đó tránh được những định kiến và những suy nghĩ quá chủ quan.
Thi thoảng, có những rung cảm bất chợt thoáng qua trong lòng, cô cũng đều vui vẻ mà ghi chép lại.
Đêm thanh vắng, dưới ánh nến dìu dịu, chậm rãi viết xuống những dòng chữ mà mình yêu thích.
Những việc như thế này, cho dù có lặp lại bao nhiêu lần đi nữa, cô cũng chưa bao giờ cảm thấy chán ghét.
1 Bình luận