“Tôi... tôi muốn…” Cậu thiếu niên khẽ mở miệng, định nói điều gì đó.
“Không, cậu không muốn đâu.” Lorraine thẳng thừng cắt lời cậu.
“Tôi cũng đoán được cậu định nói gì rồi, chẳng qua chỉ là phút nhất thời sôi máu, nông nổi mà mơ đến chuyện đổi trời thay đất thôi.”
“Chuyện này không phải là thứ có thể tùy tiện nghĩ đến được. Những khó khăn trong hiện thực có thể vượt xa mọi giới hạn mà cậu từng tưởng tượng đấy.”
“Hơn nữa, đó không phải chuyện của một sớm một chiều, mà là cuộc chiến, là hành trình tư tưởng kéo dài suốt hàng ngàn, hàng vạn ngày đêm. Không phải của một hai người, mà là thử thách thuộc về hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu con người.”
“Cậu không định nói suông đấy chứ?”
Cơn bốc đồng trong Pullman nhanh chóng bị lý trí dập tắt, và rồi cậu dần bình tĩnh lại.
“Vậy… tôi phải làm sao đây?”
“Chuyện này thì chỉ có chính cậu mới tự mình trả lời được thôi. Đã không thể quay về quê hương nữa, vậy thì hãy thử đi đến những nơi khác xem sao… biết đâu, cậu sẽ tìm thấy một cuộc sống mới.”
“Ừm...”
Trên giao diện hệ thống, tiến độ rốt cuộc cũng chỉ dừng lại ở mức 85%.
Thôi, vậy là đủ rồi.
Lorraine khẽ thở dài. Cô đại khái cũng đoán được, nếu mình xúi giục cậu thiếu niên bước lên con đường báo thù, rồi chỉ cho cậu cách đánh bại bọn quý tộc kia, thì tiến độ nhiệm vụ hẳn đã có thể đạt đến 100%.
Nhưng cô hiểu rất rõ, nếu thật sự bước chân lên con đường đó, thì gần như chắc chắn, cậu thiếu niên ấy sẽ chết một cách thê thảm.
Phần thưởng nhiệm vụ tuy rất hấp dẫn, nhưng cô không muốn nhận được nó bằng cái giá là mạng sống của người khác.
Cậu thiếu niên nằm bên đống lửa, vừa trầm ngâm suy nghĩ, vừa dần chìm vào giấc ngủ.
Còn Lorraine thì vẫn thức. Cô khẽ nhảy lên một cành cây cao, ngước nhìn dải Ngân Hà lấp lánh như cát bạc rải khắp bầu trời, và lặng lẽ hồi tưởng về quá khứ của mình.
Kiếp trước, vì cha mẹ rời quê lên huyện làm việc từ sớm, cô cũng theo đó mà lớn lên nơi thành thị. Thế nhưng ông bà nội ngoại vẫn sống ở quê, nhiều họ hàng cũng vậy. Vì thế, mỗi khi được nghỉ, cô lại về quê chơi. Rừng núi, ruộng đất mềm mại, dòng sông xanh biếc... tất cả đều chan chứa những ký ức tuổi thơ.
Hồi nhỏ mình cũng khá thông minh, nhưng đến cấp hai thì mải mê chơi game và đọc tiểu thuyết nên thành tích bắt đầu sa sút. May mà lên cấp ba trường quản lý nghiêm, nên kết quả học tập dần khá lên. Khi thi đại học, điểm của mình là cao nhất trong đám họ hàng cùng lứa.
Nhưng lên đại học thì cô lại bắt đầu chểnh mảng, học hành qua loa, miễn sao đủ điểm qua môn là được. Mãi đến khi bước ra xã hội, cô mới bị thực tế tát cho một cú tỉnh người.
Chỉ khi giật mình ngoảnh lại, cô mới nhận ra thời thanh xuân rực rỡ đã qua, để rồi trước mắt là những ngày tháng của cơm áo gạo tiền cùng những điều tầm thường của cuộc sống.
Những giấc mơ tuổi thơ như những bức ảnh cũ, từng rực rỡ khi mới chụp, nay đã mờ nhòe theo dòng thời gian. Cô không còn dám nói những lời lớn lao nữa, mà chỉ mong có thể sống bình yên qua ngày.
Có lẽ, đó chính là câu trả lời của một cuộc đời bình thường.
……
Sáng hôm sau, Pullman thức dậy, ra bờ suối rửa mặt, rồi đi loanh quanh một vòng. Lúc quay lại, cậu mới phát hiện ra Lorraine đang ở trên cây.
Lorraine khẽ nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp lên thảm cỏ. Cô chỉ cho cậu một hướng, rồi nói rằng qua ngọn đồi nhỏ ở phía nam có mấy cây ăn quả, cậu có thể sang đó hái vài quả để ăn.
Sau đó, Lorraine vận dụng năng lực Giám định Thực vật, đi tìm một ít thảo dược về, đưa cho Pullman và chỉ cho cậu cách đắp thuốc.
Và rồi, lúc chia tay cũng đến.
Pullman đứng dưới bóng cây, gương mặt rám nắng của cậu hiện rõ vẻ bối rối và thấp thỏm.
Cậu do dự một lát, rồi hỏi Lorraine.
“Người có thể cho tôi biết cách đánh bại những gã quý tộc đó không? Tôi vẫn muốn trả thù...”
“Người muốn tôi làm gì cũng được… xin người hãy giúp tôi.”
“Hôm qua tôi đã nói rất rõ rồi, đây không phải là chuyện mà một mình cậu có thể làm được, thậm chí cả một đời người, một thời đại cũng chưa chắc có thể hoàn thành.”
“Cậu làm vậy chỉ chuốc lấy cái chết vô ích thôi. Hãy sống cho thật tốt đi, cậu cũng không muốn cha mẹ sau khi mất con gái, lại mất nốt đứa con trai duy nhất nữa chứ?”
Lorraine vẫn lạnh nhạt từ chối lời cầu xin của cậu thiếu niên.
“…Vâng.”
Pullman miễn cưỡng chấp nhận kết cục ấy. Cậu lặng lẽ quanh quẩn dưới gốc cây hồi lâu, rồi mới chậm rãi rời đi về phía Bắc.
Nghe nói ở phương Bắc xa xôi có Công quốc Hắc Nham, một quốc gia của lính đánh thuê, nơi đối với người ngoại lai vẫn khá khoan dung.
Ngoài ra, Lorraine còn tặng cho cậu viên Ngọc Nguyên Sơ, hạch tâm sinh ra từ ma thú, thứ được xem là tiền tệ cứng ở bất kỳ nơi nào, giá trị vô cùng lớn.
Bóng dáng cậu thiếu niên dần biến mất giữa khu rừng.
……
Sau đó, Lorraine lại tiếp tục nghiên cứu việc tu luyện Chuỗi Siêu Phàm.
Kể từ khi đạt đến Chuỗi Tự Nhiên cấp 1 – Người làm vườn Lục Diệp, mọi chuyển động của gió và cỏ cây trong phạm vi mười dặm quanh cô đều hiện lên rõ ràng trong tâm trí.
Phải nói rằng điều này hoàn toàn không khớp với ghi chép của Trinasha. Theo những ghi chép về cuộc chiến với Tinh Linh năm ấy, thì năng lực Lắng nghe Thiên nhiên thuộc Chuỗi Tự Nhiên cấp 3 của họ cũng chỉ có phạm vi khoảng một cây số mà thôi.
Năng lực đó chính là nguồn tình báo then chốt trong chiến tranh, mà điều này Trinasha tuyệt đối sẽ không ghi sai.
Trong suốt những năm dài chiến tranh, các trinh sát hầu như luôn được bố trí rải rác quanh bốn phía của doanh trại để cảnh giới. Thông thường, giới hạn phản trinh sát chỉ nằm trong khoảng từ 2 đến 3 cây số, nếu tiến lại gần hơn sẽ lập tức bị đối phương phát hiện.
Cô hướng sự chú ý của mình sang thiên phú Gió của Bầu trời Xanh. Không lẽ hiệu quả tăng cường năng lực của nó lại mạnh đến vậy?
Có lẽ cũng đúng thôi… rõ ràng là mình còn chưa tu luyện bất kỳ năng lực siêu phàm nào, vậy mà đã có thể một mình hạ gục sinh vật thuộc Chuỗi 2, chuyện này đúng là hơi bất thường nhỉ?
Nhờ có năng lực Lắng nghe Thiên nhiên, dạo bước trong khu rừng đối với cô chẳng khác gì đi trong vườn sau nhà.
Dẫu trong rừng có vô số ma thú hùng mạnh, cô đều có thể cảm nhận được từ rất xa, dễ dàng tránh đi, như thể đang bước giữa chốn không người.
Trong phạm vi gần hai trăm dặm quanh đây, cô đã dạo qua khắp nơi, vậy mà không gặp phải một con ma thú siêu phàm nào.
Đây là đâu...?
Khi rẽ qua một con dốc trong thung lũng, một biển đỏ rực rỡ bỗng hiện ra trước mắt cô.
Những cây phong đỏ thẫm, cao lớn mọc khắp nơi dọc bờ sông, trên đồng bằng và cả triền núi. Cả mặt đất như bừng cháy dưới lớp lá phong rực lửa.[note83187]
Dòng sông trong vắt phản chiếu vòm lá đỏ che kín bầu trời, khi làn gió khẽ thổi qua, những chiếc lá phong đỏ thắm rơi lả tả từ tán cây cao, vài chiếc nhẹ rơi xuống nước, trôi xa theo dòng.
Đẹp quá đi mất…
Cô bước đi giữa sắc đỏ rực rỡ ấy, tựa như đang lạc vào một thế giới cổ tích. Trong mơ hồ, Lorraine cảm nhận được ở phía trước dường như có một giọng nói đang khẽ gọi mình.
Rẽ qua mấy khúc quanh, xuyên qua rừng phong đỏ, cuối cùng, một biển hoa rực rỡ cũng dần mở ra trong tầm mắt cô.
Giữa những cánh hoa thon dài, thanh mảnh là nhụy hoa màu vàng nhạt, dường như đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Cơn gió nhẹ lướt qua biển hoa đỏ thắm, gợn lên từng lớp sóng hoa nhấp nhô, nối tiếp.
Giữa biển hoa, một cây đại thụ sừng sững vươn lên trời. Thân cây có đường kính hơn năm mươi mét, to đến mức mà khoảng trống giữa những rễ cây còn đủ rộng để cho một cỗ xe đi qua.
Thân cây khổng lồ ấy phủ lớp vỏ thô ráp màu nâu đỏ, giữa các khe còn đọng lại những giọt nhựa hổ phách, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn chạng vạng, như từng viên bảo thạch tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

0 Bình luận