Dạ Tinh Tú (1-137)

Chương 30: Năm mới

Chương 30: Năm mới

Đông Đại Lục, Vương triều Kim Tước Hoa, Lạc Kinh.

Một ngọn núi cao chọc trời sừng sững giữa đại địa. Đỉnh núi bằng phẳng lạ thường, tựa như thể bị một nhát đao chém ngang gọt sạch.

Bên trên mặt phẳng ấy, những cung điện hoa lệ, nguy nga được xây dựng, ngự trị trên cả những tầng mây.

Bên trong cổng cung, từng hồi chuông theo gió vọng lại, thanh âm du dương khiến người nghe ngỡ như mình vừa lạc bước vào chốn bồng lai tiên cảnh.

Nơi đây chính là chốn tôn nghiêm và cao quý bậc nhất của Vương triều Kim Tước Hoa. Trên những mái hiên cong vút của cung điện, ngự tại mỗi góc mái là một chú chim công bằng đồng được chạm trổ tuyệt đẹp, đôi cánh dang rộng trong tư thế sẵn sàng bay vút lên trời cao, sống động đến mức ngỡ như là thật.

Dưới mái hiên là từng hàng chuông gió bằng đồng, hay chính xác hơn phải gọi là ‘Phong Đạc’. Trong làn gió nhẹ, những phiến lá đồng của Phong Đạc khẽ va vào nhau, ngân lên những tiếng leng keng trong trẻo vui tai.

Bên trong là những tòa lầu son gác tía, chạm trổ tinh xảo. Những hàng cột trụ đen tuyền sừng sững, những lan can sơn màu đỏ thắm. Những dãy hành lang gấp khúc quanh co như dải lụa, nối liền các cung điện lớn nhỏ lại với nhau.

Dọc theo hành lang dài hun hút, cứ cách vài bước chân lại có một thanh xà ngang bắc qua.

Ngước mắt nhìn lên, người ta sẽ thấy trên mỗi thanh xà đều là những bức tranh rực rỡ sắc màu được vẽ vô cùng tỉ mỉ. Nào là hoa thơm cỏ lạ, nào là sự tích nhân gian, lại có cả non xanh nước biếc hay đá lạ kỳ vĩ.

Hàng ngàn bức tranh là hàng ngàn thế giới riêng biệt, tuyệt nhiên chẳng có bức nào trùng lặp với bức nào.

Thi thoảng, những làn gió nhẹ từ biển mây mênh mông lại thổi tới, len lỏi qua những tòa cung điện nguy nga tráng lệ. Làn gió ấy mang theo hơi thở mát lành ve vuốt lên da thịt, khiến tinh thần người ta bỗng chốc trở nên sảng khoái và nhẹ nhõm vô cùng.

Băng qua dãy hành lang dài, đặt chân đến trước núi Ngọc Chương. Tại nơi sườn núi, một đài cao sừng sững tọa lạc. Hai bên đài là những bức tượng tiên nhân bằng đồng khổng lồ, hai tay kính cẩn nâng chiếc mâm ngọc, mặt hướng thẳng về phương Đông.

Vầng thái dương đỏ rực từ từ nhô lên khỏi biển mây, rọi xuống những mái hiên cung điện. Dưới ánh nắng ban mai, lớp ngói lưu ly xanh biếc như một lăng kính khổng lồ, khúc xạ ánh sáng thành bảy sắc cầu vồng lung linh huyền ảo.

Từng hàng cung nữ vận y phục trắng tinh khôi, trên tay kính cẩn bưng những trân bảo kỳ lạ rực rỡ sắc màu. Họ bước đi những bước nhỏ nhẹ nhàng, khoan thai tiến lên đài cao, bắt đầu kê bàn đặt ghế, bài trí những vật dụng thanh tao.

Vào lúc xế chiều, một thiếu nữ vận y phục gấm vóc màu vàng kim lộng lẫy bước lên đài cao. Theo sát phía sau nàng là tám vị thị nữ tùy tùng, dáng vẻ kính cẩn.

Nàng đưa mắt nhìn quanh một lượt, khẽ gật đầu tỏ vẻ hài lòng, rồi ra hiệu cho tất cả những người khác lui xuống.

Một lát sau, trên đài cao vắng lặng chỉ còn lại mỗi mình nàng. Nàng an tọa trước cây cổ cầm bằng ngọc, khẽ khàng lướt ngón tay dạo khúc. Tiếng đàn du dương ngân dài, lan tỏa và lay động khắp không gian cung điện.

Trên biển mây mênh mông bỗng xuất hiện một chấm đen nhỏ. Khi chấm đen ấy ngày càng tiến lại gần, người ta mới nhận ra đó là một cỗ xe ngựa. Kéo xe là hai con kỳ lân toàn thân đen tuyền, đang sải những bước chạy thần tốc xé gió giữa không trung.

“Đã lâu không gặp, Tố Thấm.”

Tides diện một chiếc váy ren màu đen tuyền, môi nở nụ cười nhẹ. Cô lấy từ trên xe xuống một hộp quà, rồi đưa tận tay cho thiếu nữ tóc đen vận y phục lộng lẫy đang đứng trước mặt mình.

“Đây là cây sáo dài mà chị Hades gửi tặng cậu. Còn đây là chiếc váy mẫu mới nhất của Đế quốc Thương Thúy, được may bằng vải Nguyệt Quang thượng hạng, hiếm có lắm đấy nhé.”

“Cảm ơn nhé, hai người đôi khi cứ khách sáo quá thôi.” Thiếu nữ tóc đen vừa dứt tiếng đàn, mỉm cười nhận lấy món quà, sau đó mời Tides ngồi xuống bên cạnh mình.

Họ vốn là đôi bạn tri kỷ đã quen biết từ rất lâu, nên chẳng cần phải câu nệ những lễ nghi phiền phức làm gì, cứ thế mà thoải mái bắt đầu trò chuyện.

“Chị Hades dạo này vẫn khỏe chứ?”

“Vẫn chứng nào tật nấy thôi. Chị Hades vẫn nhất quyết không chịu thay đổi Chuỗi. Thỉnh thoảng tớ lại ghé đảo Vĩnh Ám trò chuyện cùng chị ấy một chút, để chị ấy đỡ thấy cô đơn.”

“Nếu chị ấy đã kiên quyết như vậy thì chúng ta cũng chẳng nên khuyên can thêm làm gì. Khi nào rảnh rỗi, tớ cũng sẽ ghé thăm chị ấy.”

“Thật không đấy? Người bận trăm công nghìn việc như cậu mà cũng sắp xếp được thời gian sao?” Tides tỏ vẻ không tin.

“Thôi nào, đừng nói thế chứ. Dù gì tớ cũng đã dìu dắt trưởng thành mấy lứa học trò rồi. Giờ đám trẻ ấy cũng đã bắt đầu biết cách san sẻ gánh nặng với tớ rồi đấy.”

“Lần nào cậu chẳng nói thế, nhưng rốt cuộc có buông được đâu. Cậu cứ y hệt mấy bà mẹ già hay lo xa, lúc nào cũng nơm nớp sợ con mình ngã xuống mương, nên cứ phải kè kè bên cạnh canh chừng mới chịu.”

“Cứ bảo bọc mãi như thế, về lâu về dài thực ra chỉ làm khổ cả đôi bên mà thôi.”

“Không đâu, tớ sẽ không can thiệp vào sự lựa chọn của chúng.”

“Vẫn khó tin lắm.” Tides vừa nói vừa ngả người nằm xuống, gối đầu lên đùi thiếu nữ tóc đen. Cô với tay lấy chùm nho bên cạnh, ném từng quả vào miệng ăn một cách ngon lành.

“À phải rồi, Tides này.”

“Hửm?”

“Rốt cuộc mấy năm trước bên chỗ các cậu đã xảy ra chuyện gì thế? Cái dị tượng kỳ lạ xuất hiện trên bầu trời năm đó, tớ ở đây cũng nhìn thấy rõ mồn một đấy nhé.”

“À, chuyện đó hả. Đó là một hậu bối cực kỳ đáng yêu đấy nhé.”

Trong ký ức của Tides chợt hiện lên hình ảnh thiếu nữ trầm lặng và nghiêm túc mà cô từng gặp trong khu rừng năm nào. Cô chậm rãi mở lời.

“Em ấy đã kế thừa kho tàng tri thức của chị Trinasha. Chính khoảnh khắc em ấy thức tỉnh đã gây ra dị tượng chấn động đó.”

“Trinasha… ư? Quả là một cái tên khiến người ta hoài niệm.”

“Đúng vậy, chính tớ cũng thấy bất ngờ lắm. Không ngờ người kế thừa của chị Trinasha lại thực sự là một phù thủy.”

“Hiện giờ cô bé thế nào rồi? Chẳng phải cậu là người yêu quý chị Trinasha nhất sao? Lạ thật đấy, thế mà cậu lại không dẫn cô bé đến đây ra mắt bọn tớ.”

“Hiện giờ em ấy đang sống một mình trong rừng. Em ấy bảo rằng tạm thời chưa muốn tiếp xúc với thế giới của phù thủy, chỉ muốn được là chính mình mà thôi.”

“Haha, không ngờ cũng có lúc cậu bị người ta từ chối đấy. Mà phải nói là… quả không hổ danh học trò của chị Trinasha, giống chị ấy y đúc. Lúc nào cũng độc lập và bướng bỉnh như thế... lại còn rất đỗi dịu dàng nữa.”

“Hầy… biết làm sao được chứ. Dù gì em ấy cũng là học trò của chị Trinasha, là truyền nhân kế thừa tất cả mọi thứ của chị ấy, nên tớ làm sao có thể dùng biện pháp mạnh được? Thế nên, đành phải tôn trọng lựa chọn của em ấy thôi.”

“Ừm, nhưng cậu cũng không cần phải vội đâu. Sớm muộn gì rồi cũng sẽ đến ngày cô bé bước chân ra khỏi khu rừng đó thôi. Và rồi cô bé cũng sẽ va phải những trắc trở trong đời. Đến lúc đó, chúng ta cứ dang tay giúp đỡ, tự khắc ấn tượng của cô bé về chúng ta sẽ tốt lên thôi.”

“Dẫu sao thì, chúng ta cũng sẽ sống rất lâu. Để rồi đến cuối cùng, thứ duy nhất còn sót lại… cũng chỉ có chúng ta mà thôi.”

“Phải rồi, kể từ ngày chị Trinasha rời đi, chẳng biết từ bao giờ mà năm tháng đã trôi qua đằng đẵng như thế. Những người còn sống và vẫn giữ liên lạc với nhau… rốt cuộc cũng chỉ còn lại mấy gương mặt quen thuộc này thôi.”

Tides lại chìm vào hồi ức, nhớ về cái thời đại huy hoàng đã trôi xa vào dĩ vãng ấy.

“Khi ấy, nội bộ Vương triều Thủy Ngân đầy rẫy những biến động. Sự trỗi dậy của Chuỗi Ma Pháp, những bất đồng sâu sắc về lý tưởng, và làn sóng phản chiến bùng nổ mạnh mẽ. Nhưng điều quan trọng nhất chính là, vào những năm tháng cuối cùng của vương triều, Chuỗi Tử Linh đã bắt đầu suy tàn.”

“Cuối cùng, trong cảnh thù trong giặc ngoài, Vương triều Thủy Ngân đã tan rã. Thời đại huy hoàng một thuở ấy đã vĩnh viễn lùi vào dĩ vãng, đồng thời cũng chính thức đặt dấu chấm hết cho Kỷ nguyên thứ Hai.”

“Sau khi vương triều sụp đổ, các Siêu Phàm Giả thuộc Chuỗi Tử Linh đều bị thanh trừng từng người một. Kẻ thì buộc phải chuyển sang Chuỗi khác, kẻ thì phải lưu đày đến đảo Vĩnh Ám, vĩnh viễn không được quay về.”

“Chuỗi Tử Linh từng một thời rực rỡ hào quang ấy, nay đã trở thành cái tên đồng nghĩa với tội ác. Dẫu cho hàng ngàn năm đã trôi qua, giới chóp bu của đại lục chẳng còn đàn áp nữa, thì cũng hiếm có ai còn dám tu luyện nó.”

……

Dãy núi Tisilan, Phong Diệp Viện.

Ánh tà dương buông xuống thế giới đỏ thắm này, dát lên những tán lá, biển hoa và ngôi nhà nhỏ một lớp vàng kim nhàn nhạt.

Thi thoảng, vài ngọn cỏ dại len lỏi mọc lên từ những khe bậc thềm, trên mái nhà tròn vo cũng lác đác vài bông hoa nhỏ ló đầu ra. Ngay cả bậc đá trước cửa cũng đã bị lớp rêu xanh phủ kín. Chủ nhân của ngôi nhà nhỏ này đã rất lâu rồi chưa bước ra ngoài.

Bên trong phòng ngủ kín mít, cửa sổ then cài, chỉ có vài tia sáng mong manh lọt qua khe hở, chiếu xiên vào trong, làm nổi bật những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung.

Trên chiếc giường nhỏ bằng gỗ phong đỏ thẫm, một thiếu nữ tóc bạc đang chìm trong giấc ngủ say yên bình. Mái tóc cô tựa như dòng thác bạc, buông xõa tràn trề trên gối và chăn.

Toàn bộ chiếc giường nhỏ được bao bọc trọn vẹn trong một khối pha lê đỏ thẫm trong suốt, tựa như một viên hổ phách vĩnh cửu, nơi dòng thời gian đã hoàn toàn ngưng đọng.

Kể từ khoảnh khắc Lorraine chìm vào giấc ngủ, thời gian đã trôi qua rất lâu rồi. Năm tháng bên ngoài khung cửa cứ thế lặng lẽ trôi đi, thấm thoắt đã bảy lần xuân hạ thu đông.

Những đứa trẻ ngày nào nay đã dần khôn lớn, bắt đầu bước chân vào thế giới của người trưởng thành. Còn những lớp người già cũng dần chìm vào tĩnh lặng, để rồi cuối cùng tìm về sự yên nghỉ vĩnh hằng dưới lòng đất sâu.

Lại một năm mới nữa đã sang, hoa bên ngoài cửa sổ đã nở rộ. Thiếu nữ từ từ mở đôi mắt ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!