“Tại sao lại phải cố chấp đến mức ấy chứ? Cho dù có ở lại bên kia dãy núi, thì tình cảnh cũng đâu thể bi thảm hơn bây giờ được.”
Thiếu nữ tỏ ra không hiểu nổi lựa chọn năm xưa của tộc Thố Nhân.
“Có lẽ là vì họ đã nhìn thấy được hy vọng chăng.”
Lão thỏ hồi tưởng lại đất nước vĩ đại qua lời kể của cha ông, trong lòng bỗng dấy lên nỗi niềm bùi ngùi trước cảnh vật đổi sao dời.
“Có thể ngài không biết, nhưng nhiều năm về trước, Vương quốc Tây Phong này từng là miền đất hứa trong mơ của biết bao á nhân.”
“Vị vua khai quốc thời bấy giờ vô cùng anh minh. Ngài đã bãi bỏ chế độ nô lệ, đồng thời cho phép Thú Nhân và các chủng tộc khác được trở thành công dân chính thức. Đối với những bộ lạc nhỏ bé đã phải lưu lạc khắp chốn, phiêu bạt suốt mấy trăm năm như chúng tôi, điều đó quả thực đẹp tựa như một giấc mơ vậy.”
“Tiếc thay, cái cảnh tượng huy hoàng ấy, tôi chưa từng được tận mắt chứng kiến. Ngay từ thời ông nội của tôi, Vương quốc Tây Phong đã bắt đầu dần dần biến chất rồi.”
“Một bộ phận nhỏ Thú Nhân gia nhập vương quốc từ sớm đã leo lên được hàng ngũ quý tộc. Vốn tưởng rằng thời hoàng kim đã đến, nào ngờ đâu chỉ là lịch sử lặp lại. Những tộc gia nhập trước như tộc Hồ Nhân đã tự phong mình là dòng giống cao quý. Họ đối xử với các Thú Nhân đến sau chẳng những không chút tình nghĩa, mà thậm chí còn lộng hành và tàn ác hơn cả con người.”
“Con người thì còn phải kiêng dè luật pháp của Vương quốc cấm kỳ thị Thú Nhân. Nhưng bản thân đám quý tộc đó lại chính là Thú Nhân. Thế nên cái gọi là phân biệt chủng tộc đâu có áp dụng được với chúng. Thành thử ra, chúng lại càng được nước lấn tới, hành sự càng thêm ngang ngược, chẳng còn biết kiêng nể là gì.”
“Rất nhiều tộc Thú Nhân khác đã buộc phải quay trở về phương Bắc, sinh sống tại thảo nguyên Gufia. Còn tộc Thố Nhân chúng tôi, vì thế lực yếu ớt, sức hèn lực mọn, nên đành phải bám trụ lại khu rừng này, chật vật tìm đường sống qua ngày.”
Lorraine ngồi trên một tảng đá bên ngoài thôn, lặng lẽ quan sát cảnh tượng bận rộn dọn dẹp hậu quả bên trong ngôi làng. Kẻ thì dìu đỡ người bị thương, người thì dọn dẹp những đống đổ nát ngổn ngang. Lại có những người đang lặng lẽ đào hố, chôn cất những người đồng bạn bất hạnh đã ngã xuống trong trận chiến vừa qua.
Còn lão trưởng làng thì đứng túc trực một bên, thỉnh thoảng lại lên tiếng giải đáp vài câu hỏi bâng quơ của cô.
“Trưởng làng.”
Một chàng trai trẻ tuổi vội vã chạy bước nhỏ lại gần. Thế nhưng khi sắp đến trước mặt Lorraine, cậu ta lại liên tục giảm tốc độ, bước chân rón rén vì sợ sẽ làm kinh động đến vị đại nhân tôn quý này.
“Thưa trưởng làng, đại diện của các làng lân cận muốn xin được cầu kiến vị đại nhân tôn quý đã trảm sát con rắn khổng lồ kia ạ.”
Cậu ta báo cáo một cách đầy dè dặt, nhưng lại cố tình nói công khai chứ không tránh mặt Lorraine, cốt để chứng tỏ lòng mình ngay thẳng, không hề có chút ý đồ che giấu nào.
“Thưa ngài, ý ngài thế nào ạ…?”
“Cứ để họ qua đây.” Giọng nói trong trẻo của cô vang lên từ trên tảng đá cao.
“Vâng, xin ngài chờ một lát, tôi sẽ đi gọi họ tới ngay đây ạ.”
Một lúc sau, trưởng làng dẫn theo sáu bảy người có trang phục tương tự bước tới. Thấy sắc trời đã ngả tối, họ liền dựng lên những chậu lửa quanh tảng đá lớn, ánh lửa bập bùng soi sáng cả một vùng xung quanh.
Đại diện của các làng khác trước hết đều cung kính bày tỏ lòng biết ơn đối với Lorraine. Sau đó, họ mới cẩn trọng dò hỏi xem cô có yêu cầu gì không, đồng thời khẳng định rằng bọn họ sẽ sẵn lòng dốc hết khả năng để đáp ứng mọi mong muốn của cô.
“Ta chỉ là khách qua đường tình cờ đi ngang đây, chẳng qua là không đành lòng nhìn thấy cảnh tượng quá đỗi bi thương mà thôi.”
Lorraine nhảy xuống khỏi tảng đá, mái tóc dài màu bạc khẽ bay trong làn gió đêm. Khuôn mặt tuy còn vương chút bụi trần, nhưng dưới ánh lửa bập bùng lại ánh lên vẻ trong trẻo, sáng ngời như ngọc.
“Chuyện chỉ đơn giản có vậy thôi. Mọi người cũng chẳng cần phải tôn sùng ta là đại anh hùng gì đâu, ta vốn dĩ đâu có tài giỏi đến mức ấy.”
“Không đâu ạ! Có thể trong mắt ngài, đây chỉ là chuyện cỏn con, nhưng đối với những kẻ yếu ớt như chúng tôi, đây là chuyện quyết định sự sống còn của cả chủng tộc.”
Một người mặc chiếc áo trường bào bằng vải lanh cúi đầu cất tiếng.
“Hôm nay tai họa giáng xuống ngôi làng này, thì ngày mai rất có thể sẽ đến lượt chúng tôi. Loài rắn vốn dĩ có lòng tham vô đáy, chẳng bao giờ biết đủ. Hôm nay nó ăn no, ngày mai nó sẽ lại đói, việc nó tấn công sang các làng khác cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.”
“Thôi được rồi, mọi người nói sao thì là vậy đi.”
Cô lắc đầu đầy vẻ bất đắc dĩ, mái tóc dài cũng theo đó mà khẽ đung đưa.
“Thưa ngài, nếu ngài có bất cứ yêu cầu gì, xin cứ tự nhiên nói ra. Chứ nếu ngài thật sự không chịu nhận lấy thứ gì, thì ngược lại càng khiến chúng tôi cảm thấy bất an và lo sợ hơn đấy ạ.”
Một người mặc chiếc áo vải thô màu đen lên tiếng, những người khác cũng bắt đầu nhao nhao tán đồng.
Lorraine nhìn những khuôn mặt tha thiết của đám người này, dần dần cũng thấu hiểu được tình cảnh khó khăn cũng như những suy tính trong lòng họ.
Phải rồi, khoảng cách một trời một vực về thực lực khiến cho chỉ một chút phật ý của kẻ bề trên cũng đủ làm họ nơm nớp lo sợ. Ngược lại, việc được sai bảo và được dâng lên thù lao mới khiến họ thấy an lòng. Bởi lẽ, hành động đó gửi đi một thông điệp, rằng họ vẫn còn có ích đối với vị đại nhân kia, họ vẫn còn chút giá trị, chứ không phải là thứ rác rưởi có thể bị tùy tiện vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Đó cũng chính là lý do vì sao, dù cho năm xưa Đế quốc Cuồng Nha đối xử với một số tộc Thú Nhân chẳng lấy gì làm tử tế, nhưng vẫn có vô số bộ tộc hoài niệm về thời đại ấy. Ít nhất thì ở thời đại đó, họ vẫn còn có lòng tự tôn của thần dân một cường quốc, cũng như cảm thấy bản thân có giá trị đóng góp cho đất nước.
Còn giờ đây, phiêu bạt khắp bốn phương trời, họ chẳng còn là gì cả. Lòng tự trọng đã sớm trở thành một ước mơ xa xỉ, bởi lẽ việc làm sao để sống sót qua ngày mới là bài toán nan giải nhất mà họ phải đối mặt.
“Thôi được rồi. Thật ra ta đang sống ẩn dật ở một nơi cách đây cũng không xa lắm. Thỉnh thoảng, ta sẽ cần một ít nhu yếu phẩm, chẳng hạn như muối hay sắt...”
“Không thành vấn đề! Ngài cần thứ gì xin cứ việc phân phó, chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực chuẩn bị và dâng lên ngài nhanh nhất có thể.”
Mấy người có mặt ở đó vừa nghe được tin này thì mừng rỡ khôn xiết. Chuyện này quả thực là quá tốt rồi.
Ban đầu, họ cứ ngỡ rằng cô chỉ là khách lữ hành tình cờ ghé ngang, chẳng bao lâu nữa sẽ rời đi. Dù sao thì nơi này cũng cách rất xa vương quốc của loài người.
Việc cô sống ngay gần đây đúng là cơ hội ngàn vàng. Giờ thì bất kể cô có đòi hỏi thứ gì đi nữa cũng chẳng thành vấn đề. Chỉ cần giữ được mối liên hệ với cô, để cô thỉnh thoảng ghé qua ngôi làng này chút thôi, là họ đã có được sự bảo hộ lâu dài. Trên đời này còn gì tuyệt vời hơn thế nữa đâu!
Đại diện của các làng thậm chí còn cảm thấy yêu cầu của cô là quá đỗi rẻ mạt. Chính điều này lại khiến họ vẫn canh cánh nỗi bất an trong lòng.
Họ đưa mắt nhìn nhau, dường như đã tìm thấy sự đồng điệu trong suy nghĩ mà không cần nói thành lời. Ngay sau đó, tất cả cùng đồng loạt quỳ rạp xuống trước mặt Lorraine.
“Tộc Thố Nhân chúng tôi nguyện một lòng đi theo ngài, xin được làm trâu làm ngựa để phục vụ. Khẩn cầu đại nhân hãy thu nhận chúng tôi!”
Suốt những năm qua, Thú Nhân tuy phải sống trong cảnh tủi nhục, nhưng chưa từng có tiền lệ cả một tập thể cùng quy phục và thề trung thành với riêng một cá nhân loài người nào. Cùng lắm, họ chỉ tuyên thệ lòng trung thành với quốc gia mà thôi.
Nhưng lũ thỏ này quả thực đã bị dồn đến bước đường cùng rồi. Hơn nữa, chính thái độ đối xử bình đẳng và hành động liều mình cứu nguy cho ngôi làng của cô đã hoàn toàn chinh phục trái tim họ. Tựa như kẻ sắp chết đuối giữa dòng nước xiết chợt thấy một tấm ván gỗ trôi qua, họ buộc phải bấu víu thật chặt lấy niềm hy vọng duy nhất ấy, cho dù có phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.
“Ơ? Chuyện này…” Lorraine có chút kinh ngạc nhìn đám người đang đồng loạt quỳ rạp dưới chân mình.
0 Bình luận