“Ráng nhẫn nhịn một chút đi, Elaine bé bỏng đáng yêu của cha, rốt cuộc thì nơi này cũng không phải là nhà mình.” Người cha đi phía trước lộ vẻ bất đắc dĩ, đành lên tiếng an ủi vài câu.
“Con không quan tâm đâu, bao nhiêu người chen chúc nhau thế này, thật sự rất là khó chịu.”
“Được rồi, được rồi. Cha đi thương lượng với chủ tiệm một chút vậy.”
Người cha với mái tóc hai bên thái dương đã điểm xuyết vài sợi bạc ấy nhìn con gái mình bằng ánh mắt vô cùng chiều chuộng. Ông liền sai quản gia đang đứng phía sau đi hỏi cô hầu gái trong tiệm xem chủ quán đang ở đâu.
Chẳng mấy chốc, một vị phu nhân vận chiếc váy màu tím từ trên cầu thang từ tốn bước xuống. Vị phu nhân ấy đội một chiếc mạng che mặt bằng ren màu đen, trên tay cũng đeo một đôi găng tay lụa đen tuyền.
“Lâu rồi không gặp, Angus. Cớ sao ông lại trở nên thô lỗ đến vậy?” Vị phu nhân và gã phú thương này dường như là người quen cũ của nhau.
“Thật sự vô cùng ngạc nhiên, đã lâu không gặp, phu nhân Philia. Không ngờ cửa tiệm này lại do phu nhân mở, vừa rồi đúng là thất lễ quá, vô cùng xin lỗi người.”
“Elaine, mau đến chào hỏi đi con. Đây là phu nhân Philia, vị ca sĩ từng vang danh khắp đại lục với danh hiệu ‘Thanh Lam’. Chẳng phải con vẫn luôn hâm mộ ngài ấy sao, lần này coi như được gặp người thật rồi nhé.”
“Kính chào phu nhân Philia ạ.” Thiếu nữ váy xanh khẽ cúi đầu đầy căng thẳng. Cô ấy bẽn lẽn nâng váy hành lễ, nhưng động tác lại chẳng mấy chuẩn mực, dáng vẻ kiêu ngạo, hống hách ban nãy đã hoàn toàn bay biến đi đâu mất.
Cô ấy nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng, hôm nay lại có cơ hội gặp gỡ ngôi sao mà mình hằng sùng bái ngay tại nơi này.
‘Thanh Lam’ là một danh hiệu ca sĩ vang danh khắp đại lục. Từ trước đến nay, chỉ có những ca sĩ xuất chúng nhất mới có tư cách kế thừa danh hiệu này. Họ luôn là thượng khách của hoàng gia và các đại quý tộc ở khắp các quốc gia, sở hữu sức ảnh hưởng cực kỳ to lớn trong cả giới thượng lưu lẫn chốn dân gian. Mỗi khi tổ chức đêm nhạc, tình trạng chật kín chỗ và một vé khó cầu chắc chắn sẽ xảy ra. Nghe đồn vào thời kỳ đỉnh cao, giá vé chợ đen đắt nhất từng bị đẩy lên tới tận 10 đồng vàng một tấm, mà đó mới chỉ là vé đứng mà thôi.
Mặc dù phu nhân Philia đã lui về ở ẩn nhiều năm, nhưng trong giới, ngài ấy vẫn duy trì được danh tiếng và sức ảnh hưởng vô cùng to lớn.
Trên khắp đại lục, danh hiệu duy nhất có thể sánh ngang với ‘Thanh Lam’ chính là ‘Phi Hồng’. Hai danh hiệu này đại diện cho vinh quang vĩ đại nhất của thế giới Yvaal trong lĩnh vực ca hát và nghệ thuật biểu diễn.
Và kể từ ngày phu nhân Philia lui về ở ẩn, thế hệ ca sĩ ‘Thanh Lam’ tiếp theo mãi vẫn chưa thấy xuất hiện. Nguyên nhân là bởi, vẫn chưa có bất kỳ nữ ca sĩ trẻ tuổi nào đủ sức khiến tất cả mọi người đồng lòng công nhận để kế thừa danh hiệu cao quý này.
“Phu nhân Philia, con có thể theo người học hát được không ạ?” Thiếu nữ váy xanh ngước nhìn nhân vật tựa như bước ra từ trong truyền thuyết ngay trước mắt mình với vẻ mặt ngập tràn khát khao.
“Thật đáng tiếc, hiện tại ta đã không còn nhận học trò nữa rồi. Nếu cháu thực sự có hứng thú với việc ca hát, thì ở Hoplanel thực ra vẫn còn rất nhiều ca sĩ xuất sắc, cháu có thể tìm đến học hỏi từ bọn họ.”
Thiếu nữ váy xanh thoáng chút hụt hẫng, đưa mắt quay sang nhìn cha mình.
Angus dịu dàng xoa đầu con gái để an ủi, rồi đưa mắt nhìn về phía phu nhân Philia.
“Có thể châm chước một chút được không, Philia? Dù sao thì hai chúng ta cũng coi như là chỗ quen biết đã lâu rồi.”
“Ông biết rõ nguyên tắc của ta mà, Angus.” Vị phu nhân khẽ lắc đầu.
Sau đó, hai người họ lại trò chuyện thêm một lát. Tiếp đến, vị phú thương liền dắt theo con gái mình đi thẳng tới trước bàn của Loranciel.
Những bàn khác về cơ bản đều đã kín chỗ, hoặc nếu không thì cũng là các nhóm nam giới hay những cặp tình nhân đi cùng nhau. Chỉ duy nhất bàn của Loranciel là có mỗi mình cô ngồi, trông có phần khá yên tĩnh.
“Xin chào, chúng tôi có thể ngồi chung bàn được không?” Vị phú thương cất lời hỏi một cách vô cùng lịch thiệp.
“Được.” Loranciel nhẹ nhàng đáp lời. Đôi mắt cô hoàn toàn khuất trong bóng tối của chiếc mũ trùm đầu, chỉ để lộ ra chiếc cằm thanh tú cùng những lọn tóc màu bạc.
Hồi tưởng lại việc vừa bị thần tượng trong lòng khước từ, thiếu nữ váy xanh Elaine cảm thấy có chút buồn bực, bắt đầu hờn dỗi, múc từng thìa kem lớn ăn lấy ăn để.
Người cha ngồi bên cạnh âu yếm xoa mái tóc dài của con gái, dịu dàng cất lời an ủi cô bé.
Còn vị quản gia ban nãy thì không bước vào trong tiệm, mà đứng đợi ở bên cạnh cỗ xe ngựa đặt phía ngoài quán.
Chẳng bao lâu sau, do ăn quá nhiều kem nên Elaine bị lạnh bụng, liền vội vã chạy đi tìm nhà vệ sinh. Lúc này, tại bàn chỉ còn lại mỗi Loranciel và vị phú thương trung niên nọ.
Loranciel khẽ nhấm nháp từng miếng kem nhỏ. Cảm giác lành lạnh vừa chạm đầu lưỡi đã tan ngay tức khắc, để lại vị ngọt thanh cùng hương sữa đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng.
“Thật chẳng biết họ lấy đâu ra loại sữa này nữa.” Cô không nén nổi tò mò, khẽ thì thầm một câu.
“Chắc là hàng từ thảo nguyên Gufia chuyển tới đấy, cơ mà thứ này có lẽ được pha từ sữa bột khô thôi, chứ vận chuyển sữa tươi quãng đường xa như vậy là chuyện rất khó khăn.”
Nghe thấy Loranciel thắc mắc, Angus liền thuận miệng giải thích cho cô nghe.
“Chẳng phải thảo nguyên Gufia là nơi sinh sống của Thú Nhân sao?” Cô thắc mắc.
“Đúng vậy, họ chăn thả gia súc trên thảo nguyên. Nơi đó chủ yếu sản xuất da lông, sữa và thịt, rồi dùng chúng để đổi lấy các nhu yếu phẩm hằng ngày. Nếu có thể nhập hàng từ đó rồi vận chuyển về Virgar, chắc chắn sẽ kiếm được một khoản kha khá.” Angus bộc lộ rõ bản sắc thương nhân khi thuận miệng nói ra. Đây cũng chẳng phải bí mật to tát gì, chỉ là rủi ro quá cao nên không còn nhiều người mặn mà với kiểu kinh doanh này nữa.
Hành trình từ thảo nguyên Gufia ở phương Bắc đến Virgar ở phương Nam buộc phải băng qua Vương quốc Tây Phong. Thế nhưng, vương quốc này hiện đang lâm vào tình cảnh bất ổn, nội bộ liên tiếp xảy ra các cuộc khởi nghĩa và phong trào đấu tranh.
Angus giải thích rằng việc làm ăn trên tuyến đường này những năm gần đây chẳng còn dễ dàng như trước nữa.
Khởi nghĩa sao…
Cô bất giác nhớ đến cậu thiếu niên tên là Pullman đó. Nhưng rồi cô lại khẽ lắc đầu tự nhủ, có lẽ là do mình nghĩ quá nhiều mà thôi.
“Ngài là thương nhân đến từ Virgar sao? Nghe những lời ngài vừa chia sẻ, cảm giác ngài thực sự rất quen thuộc và hiểu rõ nơi đó.” Giọng nói trong trẻo, êm ái của cô khẽ vang lên từ bên dưới chiếc mũ trùm.
“Đúng vậy, tôi cũng từng là người của Vương quốc Tây Phong. Năm xưa vì để mưu sinh mà phải lặn lội tới tận Virgar ở phương Nam làm việc, ngần ấy năm bôn ba cũng coi như tích cóp được chút vốn.”
Giọng nói của Loranciel vô cùng thanh thoát và dễ nghe. Dù không thể nhìn rõ diện mạo của cô, nhưng Angus vẫn rất sẵn lòng giải đáp những câu hỏi đơn giản này.
Hai người cứ thế bắt đầu trò chuyện. Ban đầu, Angus chỉ đơn thuần cho rằng thiếu nữ trước mắt chắc hẳn là một vị tiểu thư xuất thân từ gia đình quý tộc nào đó lén lút trốn nhà đi du hành, nên ông cũng chẳng bận tâm cho lắm.
Thế nhưng, càng trò chuyện, Angus càng nhận ra rằng dù Loranciel không nắm rõ tình hình thị trường hiện tại, nhưng những ý tưởng của cô về tiếp thị và kinh doanh lại là điều mà ông chưa từng nghe thấy trên đời. Những khái niệm mới lạ ấy khiến một đại thương gia dày dạn kinh nghiệm như ông cũng phải kinh ngạc khôn cùng.
Thậm chí, chỉ cần nghe qua thôi cũng đủ cảm nhận được sức hút mãnh liệt ẩn chứa trong đó. Hơn nữa, về tâm lý khách hàng khi mua sắm, thiếu nữ này cũng phân tích vô cùng thấu đáo, khiến Angus bắt đầu nghi hoặc, không biết mình làm ăn bao nhiêu năm qua đã thực sự ‘vào nghề’ hay chưa.
“Nếu cô có nói mình là công chúa lén trốn khỏi Đế quốc Thanh Bích để đi du ngoạn thì tôi cũng tin đấy.”
Angus cẩn thận quan sát thiếu nữ ngồi đối diện. Chiếc áo choàng đen cô mặc dường như được may từ một loại chất liệu cao cấp nào đó, nơi mép áo vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti đang lăn dài. Gương mặt tinh xảo của cô hoàn toàn chìm khuất trong bóng tối của chiếc mũ trùm, dù ngồi gần đến vậy nhưng ông vẫn chẳng thể nhìn rõ. Chắc hẳn chiếc mũ này đã được yểm một loại hiệu ứng siêu phàm nào đó, giúp làm lu mờ đi tầm nhìn của người khác.
Đôi bàn tay cô đeo chiếc găng lụa màu xám, nhưng chỉ qua một vệt trắng ngần vô tình lộ ra giữa cổ tay áo và lớp găng, cũng đủ cho thấy làn da của thiếu nữ này được chăm sóc cực kỳ tốt. Chắc chắn đây tuyệt đối không phải là người xuất thân từ một gia đình bình thường.
Ngay cả khẩu âm khi nói chuyện cũng chuẩn xác đến mức không thể nhận ra cô đến từ vùng nào. Thường thì, chỉ có con cái xuất thân từ những gia tộc quý tộc lớn mới trải qua quá trình rèn giũa và yêu cầu khắt khe đến nhường này.
“Tôi chỉ là một người bình thường mà thôi.” Loranciel lắc đầu, phủ nhận suy đoán của Angus.
2 Bình luận