Trước đó Loranciel đã ngầm ra hiệu cho hai người họ, vốn dĩ chỉ là để đề phòng bất trắc, chẳng thể ngờ Jelink lại thực sự dám làm cái chuyện tày đình bất chấp dư luận này, ngang nhiên ra tay ngay tại nhà mình trong đêm nay.
Dù là ở Tây Phong hay Virgar, việc ra tay sát hại khách mời ngay tại nhà mình đều là điều vô cùng kiêng kỵ và bị người đời cực kỳ khinh bỉ. Chẳng ai ngờ được rằng mối quan hệ giữa Jelink và Angus lại thực sự sâu sắc đến vậy, dẫu có phải đánh đổi cả danh tiếng, ông ta cũng quyết phải điều tra mọi chuyện cho ra nhẽ.
“Thưa ngài Jelink, tôi nghĩ giữa chúng ta đang có chút hiểu lầm, liệu chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?” Loranciel đưa mắt nhìn đám đông hộ vệ đang đứng chật cứng cả trong lẫn ngoài cửa rồi lên tiếng đề nghị.
Jelink vẫn không hề dao động, cục diện rơi vào thế giằng co. Nhưng Loranciel chẳng hề bất ngờ, vị gia chủ này nếu dễ dàng nhượng bộ như vậy thì đã chẳng ra tay từ đầu. Cô ra hiệu cho Chelsea lấy ra một chiếc hộp nhỏ mang theo bên người, rồi rút từ trong đó ra bức di thư của Angus.
Sau đó, bức di thư được mở ra chậm rãi, chỉ để lộ hai dòng chữ đầu tiên, phơi bày ngay trước mắt Jelink.
Nhìn nét chữ quen thuộc ấy, đồng tử của Jelink khẽ co lại, một lát sau ông ta mới chậm rãi xua tay.
“Các ngươi lui ra ngoài trước đi.” Jelink ra hiệu cho những người bên cạnh rời đi, sau đó Loranciel cũng bảo Ceres dẫn người của nhà Charites lùi ra ngoài cửa. Trong phòng lúc này chỉ còn lại ba người là cô, Chelsea và Jelink.
“Chelsea, cô có thể giải thích trước một chút được không?”
Jelink nhìn cô hầu gái trưởng đứng sau lưng Loranciel, dường như hai người họ đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.
“Jelink à, ông vẫn cứ bốc đồng như vậy.” Chelsea đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi.
Chelsea hoàn toàn không hề e dè trước thân phận Gia chủ nhà Yagetilin của Jelink. Có lẽ trong mắt cô ấy, người đàn ông đang đứng trước mặt này vẫn y như trong ký ức năm xưa, vẫn chỉ là gã công tử bột thời trẻ từng cùng Angus lêu lổng ở quán bar, mồm mép trơn tuột và rải tình khắp chốn.
Sau đó, Chelsea lấy ra một bức di thư do chính tay Angus viết rồi đưa cho Jelink.
Di thư của Angus thực chất có đến hai bản. Một bản dùng để công khai với bên ngoài, tuyên bố chuyển giao toàn bộ tài sản cho con gái mình là Lacey. Bản còn lại là để thông báo cho những người bạn tốt và thuộc hạ thân tín biết sự thật rằng, ông và Elaine thực chất đã bị hãm hại, và toàn quyền quản lý Thương hội sẽ được giao phó cho một cô gái khác.
Jelink cầm bức di thư lên, chăm chú xem một lúc thật lâu, rồi mới chậm rãi đặt xuống.
“Hóa ra mọi chuyện là như vậy sao…” Gương mặt ông ta lộ vẻ ngậm ngùi chua xót, người bạn thân năm xưa cứ thế rời bỏ cõi đời, thậm chí còn giao phó toàn bộ gia sản của mình cho một người xa lạ.
“Đúng là bút tích của Angus, nhưng chừng đó cũng không thể hoàn toàn chứng minh những gì các người nói là sự thật. Ta biết có rất nhiều Chuỗi Siêu phàm có khả năng thao túng và mê hoặc tâm trí người khác.” Jelink vẫn không chịu tin. Suy cho cùng, chuyện này quá mức ly kỳ, khiến ông ta khó lòng chấp nhận nổi.
Thấy Chelsea bắt đầu nổi giận, Loranciel đưa tay ra cản lại bàn tay đang toan rút kiếm của cô ấy.
“Gia chủ Jelink.”
Người đàn ông trung niên ngồi đối diện thoáng lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu vì sao cô gái này lại đột ngột xưng hô như vậy.
“Ngài Angus từng kể cho tôi nghe một chuyện, chỉ cần tôi nói ra, ngài chắc chắn sẽ tin tôi.” Trên gương mặt Loranciel khẽ nở một nụ cười ranh mãnh, trông có phần đáng yêu.
“Chuyện gì cơ?”
Người đàn ông trung niên chợt nhớ đến vài ký ức chẳng mấy hay ho, sống lưng bỗng thấy ớn lạnh.
“Một chiếc váy liền thân màu đen cùng một đôi giày khiêu vũ.” Nói xong câu này cô liền dừng lại.
Chelsea nghe mà có chút khó hiểu, thế này là ý gì, chẳng lẽ là Angus từng tặng váy cho Jelink sao? Bọn họ tuy là bạn bè thân thiết thật đấy, nhưng đâu có gay đâu nhỉ?[note92317]
“Dừng dừng dừng!” Sắc mặt Jelink bỗng chốc tái mét. Ông ta gấp gáp hô dừng, cuống cuồng ngăn không cho cô nói tiếp, làm như thể trong chuyện này ẩn chứa một bí mật khổng lồ nào đó tuyệt đối không thể để ai hay biết.
“Ta tin cháu rồi, cháu gái ngoan của ta. Từ nay về sau có khó khăn gì cháu cứ trực tiếp đến tìm ta, cứ coi ta như là chú ruột của mình vậy.”
Jelink lúc này cuối cùng cũng tin rằng cô gái trước mắt thực sự là người được Angus ủy thác. Nếu không, cô chẳng thể nào biết được bí mật thầm kín đến vậy. Chuyện này Angus đã từng hứa với ông là sẽ giữ kín cả đời, chẳng ngờ trước khi nhắm mắt xuôi tay lại đem kể cho người khác. Xem ra, tiểu thư Lacey này không hề nói dối.
Loranciel mỉm cười đáp lại: “Cảm ơn chú Jelink đã hỗ trợ. Khi gặp rắc rối, Lacey nhất định sẽ không ngần ngại tìm đến chú đâu ạ.”
Cô đứng dậy, khẽ nâng tà váy thực hiện một lễ chào đầy chuẩn mực.
Sau đó, họ trò chuyện thêm đôi câu ngắn ngủi rồi cô mới lên tiếng tạm biệt, rời khỏi căn phòng.
Nhìn theo bóng lưng của thiếu nữ váy xanh và Chelsea rời đi, Jelink tựa hẳn người vào ghế sofa. Phải một lúc lâu sau, ông ta mới lẩm bẩm tự nói một mình.
“Angus à Angus, nên nói là ông may mắn hay là bất hạnh đây? Ngay cả khi đã ra đi rồi, vậy mà vẫn có thể tìm được một người lợi hại đến nhường này.”
Vị tiểu thư Lacey này từ đầu đến cuối luôn giữ thái độ bình thản, dù bị hơn mười Siêu Phàm Giả Chuỗi 2 bao vây cũng chẳng hề biến sắc. Có thể thấy, quân bài tẩy của cô tuyệt đối không chỉ dừng lại ở những gì thể hiện bên ngoài. Xem ra chẳng bao lâu nữa, Virgar lại sắp dậy sóng lớn rồi đây.
Ngay sau đó, quản gia Owen quay lại xin chỉ thị. Nhận được cái gật đầu của Jelink, đội hộ vệ nhà Yagetilin lần lượt rút lui, không còn vây hãm các kỵ sĩ của Thương hội Charites nữa.
Một lát sau, Owen quay trở lại với một ấm trà nóng, rồi lẳng lặng đứng túc trực bên cạnh Jelink.
“Tiểu thư Lacey của Thương hội Charites đã rời đi rồi sao?”
“Thưa ngài, họ đã rời đi rồi, ước chừng giờ này đang trên đường quay về công quán. Quanh khu vực đó luôn có người của chúng ta túc trực, nếu họ có động tĩnh gì bất thường, chúng ta sẽ nhận được tin báo ngay lập tức.”
“Ừm, chỉ cần để lại hai ba người quan sát từ xa thôi là đủ rồi, những người còn lại cho rút về hết đi. Đừng làm gì quá lộ liễu. Tiểu thư Lacey… có thể tin tưởng được.”
“Vâng, thưa ngài Jelink.” Owen gật đầu đáp. Anh ta không hề thắc mắc lý do, bởi có rất nhiều việc trong gia tộc chỉ cần thực thi là đủ, tuyệt đối không bao giờ được hỏi tại sao.
Tò mò quá mức thường dẫn đến cái chết bất đắc kỳ tử, đó chính là lời răn mà cha anh đã để lại vào cái ngày anh ta chính thức trở thành quản gia.
……
Sau khi trở về công quán, Loranciel đi tắm nước nóng rồi mới nằm xuống nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, Rachel ngỏ ý mời Loranciel đến trang viên của mình chơi, cô liền nhận lời. Đoàn xe cũng cần hai ngày để chuẩn bị nhu yếu phẩm cho hành trình sắp tới. Đây cũng là dịp tốt để cô tìm hiểu thêm về Virgar, một quốc gia đầy đặc biệt.
Tại một trang viên của gia tộc Yagetilin, bao quanh phía ngoài là một rừng cây sung ngọt xanh mướt, chính giữa là một chiếc cối xay gió đứng cạnh vài gian nhà nhỏ. Trong không gian tĩnh lặng của buổi sớm mùa hè, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chim hót líu lo từ sâu trong cánh rừng.
Dưới tán cây nguyệt quế lớn trong trang viên có một chiếc xích đu dài. Rachel đang ngồi trên đó, nhịp nhàng đung đưa theo từng nhịp, lúc bay vút lên cao, lúc lại hạ thấp xuống, dưới gốc cây thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng cười nói vui vẻ.
Lacey, hay chính là Loranciel, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ gần đó, lặng lẽ ngắm nhìn cô gái đang ngập tràn niềm vui. Thỉnh thoảng, cô lại lật giở vài trang sách trong lòng. Trong trang viên lúc này chỉ có hai vị tiểu thư cùng một cô hầu gái.
Mấy ngày nay luôn phải hành động cùng đại đội nhà Charites, hôm nay cuối cùng cô cũng có được chút tĩnh lặng trong trang viên này. Loranciel cảm thấy khá dễ chịu, vốn dĩ cô yêu thích một cuộc sống yên tĩnh, nhàn nhã hơn. Việc mỗi ngày đều có một nhóm người vây quanh, lúc nào cũng phải chú ý đến hình tượng và lễ nghi khiến cô cảm thấy có chút gò bó, không được tự nhiên.
Ngồi dưới gốc cây như thế này, lắng nghe tiếng chim hót líu lo, lật giở từng trang sách đã ngả màu thời gian dưới ánh nắng vàng, cảm giác thật tự tại biết bao.
“Lacey này, cậu không chơi xích đu sao? Cảm giác gió thổi lướt qua mặt dễ chịu lắm đó.”
“Dễ chịu thật, nhưng cậu cứ chơi đi, tớ muốn ngồi yên một lát.” Lacey đưa tay vén lại phần tóc mái bị gió thổi rối, rồi bàn tay trái lại lật sang một trang mới. Cô đọc một cách thong thả, chẳng chút vội vàng, cứ như thể chỉ đang giết thời gian trong buổi sớm nhàn nhã này.
“Lacey này, cậu biết không? Tớ đã luôn muốn học một Chuỗi Siêu Phàm liên quan đến gió, tiếc là trong gia tộc lại chẳng có ai biết về nó cả.”
“Chuyện này chắc cũng không khó lắm đâu nhỉ, tớ thấy những năng lực liên quan đến gió có vẻ khá phổ biến mà.”
“Không phải đâu, có lẽ các loài có cánh trong đám ma thú thì hầu như con nào cũng biết, nhưng con người chúng ta thì lại không dễ như vậy.”
“Có lẽ vì cậu mới đến Virgar chưa lâu nên không biết, ở đây phần lớn mọi người đều thuộc Chuỗi Chiến Tranh, Chuỗi Hải Dương hoặc Chuỗi Nguyên Sơ. Ngoài ra thì các mục sư trong giáo đường có một số ít thuộc Chuỗi Thiên Sứ, còn lại các Chuỗi khác đều rất hiếm gặp. Mà những Chuỗi này vốn dĩ lại không giỏi về điều khiển gió hay khí quyển.”
“Chẳng lẽ không có trường lớp chuyên biệt hay người thầy nào đứng ra truyền dạy các kiến thức siêu phàm sao?”
“Ở các thành phố lớn tại Virgar đều có trường học, nhưng chủ yếu là dạy toán và ngôn ngữ thôi. Những môn như hàng hải hay luật pháp cũng có, nhưng riêng kiến thức siêu phàm thì thường nằm trong tay các Đại sư.”
“Đại sư sao? Chẳng lẽ họ không truyền dạy cho người ngoài?”
“Không phải đâu, nhưng cậu phải làm lễ bái sư, rồi tuân thủ đủ loại truyền thống và quy tắc của họ. Nếu không, cậu chỉ có thể học được vài kiến thức nông cạn, và đạt tới Chuỗi 2 đã là giới hạn cuối cùng rồi.”
“Nhà Yagetilin đã tồn tại lâu đời như vậy, chắc hẳn cũng phải tích lũy được không ít bí quyết và kinh nghiệm chứ nhỉ.”
“Chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì đâu, nhiều người biết lắm. Gia tộc tớ hiện đang nắm giữ ba con đường thăng tiến, với đích đến lần lượt là Chuỗi Chiến Tranh cấp 4 – Bạch Xác Chi Thuẫn, Chuỗi Nguyên Sơ cấp 4 – Quán Mộc Chi Thương và Chuỗi Hải Dương cấp 5 – Lạc Triều Chi Thuyền.”
“Nhưng trên thực tế, không phải thế hệ nào cũng có thể sản sinh ra một Lạc Triều Chi Thuyền.” Rachel đưa tay lên cao, nhìn nắng xuyên qua kẽ tay, giọng nói đượm vẻ thất vọng.
2 Bình luận