Muyoku no Seijo wa Okane...
Nakamura Satsuki Cuteg
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 10: Leo ngưỡng mộ một bức tranh (Phần đầu)

0 Bình luận - Độ dài: 5,417 từ - Cập nhật:

Tin tức lan truyền với tốc độ chóng mặt: Hoàng tử Albert – người luôn nở nụ cười mê hoặc – đã đến thăm phòng của Leonora von Harkenberg. Dù không rõ lý do cụ thể, nhưng vô số lời đồn đoán đã nổ ra.

Ví dụ như: có thể là để thay mặt em gái mình xin lỗi vì hành động thiếu suy nghĩ hôm trước chẳng hạn.

Sau ngày hôm đó, ánh mắt mà hoàng tử dành cho cô gái ấy bỗng trở nên đặc biệt hơn. Chính điều này đã châm ngòi cho những tin đồn.

Tuy vậy, thay vì ghen tị, mọi người xung quanh lại nhìn cả hai bằng ánh mắt dịu dàng. Bởi họ cảm nhận được rằng ánh mắt say mê của hoàng tử không nhằm vào vẻ ngoài xinh đẹp, mà là vì sự dịu dàng trong tâm hồn của cô gái ấy. Về phần Leonora, người ta còn thấy khá dễ thương khi thỉnh thoảng cô lại lén liếc nhìn phần ngực của hoàng tử.

Nhưng ở một góc khác, vẫn có những ánh nhìn đầy xao động đang dõi theo hai người.

Một trong số đó là Oscar Bernstein – người khao khát có được cô con gái hầu tước xuất thân thường dân về phe mình. Sau khi Bianca công khai đối đầu với Leonora, Oscar định nhân cơ hội mà ra tay, nhưng chưa kịp làm gì thì hoàng tử đã nhanh chóng đến xin lỗi, khiến anh ta phải tạm dừng kế hoạch.

Và người còn lại—

“Đúng là phiền phức… cái thứ gọi là bệnh tương tư ấy.”

Một cô gái trẻ mang dòng dõi công tước buông lời nhận xét trong căn phòng đầy ắp sách vở. Tên cô là Natalia von Klingbeil.

Trong lúc nhấp một ngụm trà đen đang dần nguội, Natalia khẽ thở dài.

Cô đã cho lui hết người hầu từ sớm, nên quanh đây chỉ còn lại những chồng sách cao ngất và một giá sách lớn. Gương mặt cô không còn mang vẻ ngây thơ của một thiếu nữ, mà là dáng vẻ trầm ngâm của một học giả hay một chính trị gia. Natalia đang đăm chiêu nhìn vào khoảng không trước mặt.

“Leonora von Harkenberg… đối với hoàng tử – không, đối với cả đế quốc Weiz – liệu cô ta là lợi ích… hay là tai hoạ đây?”

Lý do khiến cô phải suy nghĩ nhiều đến vậy, dĩ nhiên là vì cô gái đã chiếm lấy sự chú ý của người anh họ mà cô rất mực quan tâm.

Đã hai ngày trôi qua kể từ khi Albert đến phòng của Leonora để thay mặt em gái xin lỗi. Khi gặp anh tại phòng hội học sinh hôm ấy, anh đã nói về cô gái đó bằng nụ cười rạng rỡ nhất mà Natalia từng thấy, cứ như đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc.

(Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối anh ấy nói nhiều như vậy về một người khác...) – Natalia nghĩ.

Albert vốn là tâm điểm của sự chú ý nhờ vẻ ngoài điển trai, thái độ điềm đạm, và lời ban phước từ đồng vàng. Nhưng cũng chính vì thế mà anh đã trở nên lãnh cảm trước những người luôn tìm cách lấy lòng mình. Người càng được yêu thương vô điều kiện thì lại càng không biết trân trọng điều đó – và dần dần sẽ chẳng thể đồng cảm với ai nữa. Natalia tin rằng nụ cười của Albert chỉ là lớp vỏ giả tạo che giấu sự lạnh lùng bên trong.

Vậy mà, sau khi gặp Leonora, Albert bỗng như biến thành một người khác: mỗi khi nhắc đến cô, đôi mắt anh lại sáng lấp lánh như một đứa trẻ lần đầu biết yêu. Dù hàng vạn người tiếp cận Albert với mục đích chính trị vẫn chưa nhận ra điều đó, nhưng Natalia thì biết – một mầm mống của tình yêu đang nảy nở trong lòng anh.

(Thân phận xã hội của cô ta không phải vấn đề. Con gái của gia tộc Harkenberg – thanh kiếm và tấm khiên của đế quốc Weiz. Nhan sắc thì khỏi nói, nhìn cách cô ta cư xử, chẳng ai tin cô từng lớn lên ở hạ thành. Nếu lời của Albert là thật, thì tính cách cô ấy cũng không tệ.)

Nhưng Natalia lại nhíu mày.

(Một nữ sinh xuất thân thường dân, hẹn hò với vị hoàng tử thứ nhất… Chẳng phải giống hệt bi kịch Flora năm xưa sao?)

Nếu như vậy, người sẽ đóng vai Claudia trong bi kịch ấy lần này… chẳng phải chính là mình sao? – Natalia nghĩ.

Tuy nhiên, khác với Claudia, Natalia không hề có tình cảm nam nữ với Albert. Thay vào đó, vì là một người chị họ từng chứng kiến Albert bị cô lập suốt bao năm, cô thật lòng mong anh có thể tìm được một người để dựa dẫm, một người để yêu thương.

Và cũng chính vì mong muốn đó, mà cô càng trở nên khắt khe với bất cứ cô gái nào lại gần Albert.

(Leonora von Harkenberg...)

Natalia nheo đôi mắt màu hạt dẻ trầm lặng lại.

“Ta sẽ tự mình kiểm chứng.”

Bianca đang bước đi tao nhã trong hành lang rộng lớn, toát lên khí chất của một công chúa đế quốc. Khi nhận ra bóng dáng của một cô gái xinh đẹp quen thuộc, cô hít một hơi thật sâu.

“Xin lỗi… xin lỗi… mình làm được mà.”

Hôm nay, khác với vẻ kiêu hãnh thường thấy trong ánh mắt, Bianca có phần do dự và lưỡng lự.

Cô đã mời cô gái mà mình từng xúc phạm – Leonora von Harkenberg – ra hành lang để nói lời xin lỗi.

Thông thường, với thân phận cao quý như Bianca, chẳng có lý do gì để cô phải xin lỗi một người nhỏ tuổi hơn lại thuộc tầng lớp thấp hơn. Nhưng sau khi bị người hầu của Leonora mắng cho một trận thấu tim hôm trước, Bianca đã vô cùng hối hận. Dù hơi bướng bỉnh, nhưng Bianca không phải người đặt nặng địa vị hay tuổi tác – cô có một trái tim ngay thẳng và trong sáng.

“Bianca-sama.”

Cuối cùng, cô gái ấy đã xuất hiện tại hành lang – đúng nơi mà Bianca đã hẹn. Nhưng Bianca lại như bị đông cứng tại chỗ.

“Cảm ơn rất nhiều!”

Hôm nay, Leonora vẫn mặc chiếc váy đen mỏng đặc trưng, và bất ngờ nở nụ cười rạng rỡ, cúi đầu cảm ơn Bianca.

“Cảm ơn…?”

“Cái túi thơm đó. Người đang dùng… vì tôi.”

“Ể? À…”

Sau khi nhìn theo hướng ngón tay trắng muốt đang chỉ, Bianca mới chợt nhận ra – cô đang nắm trong tay chiếc túi thơm mà anh trai đã gửi đến. Dù là túi thơm, nhưng nó nhỏ xinh, có thêu hoa tinh xảo. Gần đây Bianca không chỉ để nó trong phòng mà còn luôn mang theo như một lá bùa. Mùi hương nhẹ nhàng từ túi thơm khiến người ta dễ chịu – hệt như người đã làm ra nó vậy.

“Cái này… là do anh tôi đưa cho. Ừm, tôi cảm ơn.”

“Không đâu, Bianca-sama cứ giữ lấy. Tôi rất vui.”

Nghĩ đến lợi nhuận khổng lồ sắp tới, Leo cười tươi như hoa.

Đúng vậy. Sau khi Hoàng tử Albert nhận chiếc túi thơm hôm nọ, món đồ ấy đã trở thành sản phẩm mang tầm vóc hoàng gia. Nhờ đó, toàn bộ hàng tồn kho của Leo sắp cháy sạch. Lợi nhuận lần này còn cao hơn tưởng tượng. Mà cháy hàng thì lại càng khiến sản phẩm mang hơi hướng “cao cấp, quý hiếm” – nếu mở rộng sản xuất, lợi nhuận sẽ không tưởng. Vừa nghĩ đến đó, Leo không kìm được mà cười như mèo vớ cá.

“Trời ơi, thật là…”

Với Bianca – người chẳng hay biết gì về toan tính của Leo – thì chỉ thấy xúc động bởi sự chân thành của cô gái nhỏ, người vẫn vui vẻ tặng quà cho mình dù từng bị bắt nạt.

Chẳng biết từ lúc nào, Bianca đã nắm lấy hai tay của Leonora.

Rồi—

“Tôi xin lỗi. Tôi thực sự đã làm điều tồi tệ với cô hôm nọ… xin hãy tha thứ cho tôi.”

Cuối cùng, những lời xin lỗi cũng bật ra khỏi miệng.

“Tha thứ…? Bianca-sama không làm gì sai cả. Ngược lại, tôi còn nhận được rất nhiều.”

“Cô đang nói gì vậy! À… được rồi, tôi có nghe anh tôi kể về cách cô nghĩ. Nhưng đó không phải lý do duy nhất tôi mời cô tới hôm nay. Thật ra… Leonora. Nếu cô không muốn gia nhập phe phái nào thì, ừm…”

Nói liền một mạch với tốc độ chóng mặt, Bianca bỗng lấy tay bịt miệng mình lại. Không quen với kiểu tình huống này, Bianca bối rối thấy rõ.

Cô quay mặt đi, giọng run run hét lên:

“Tôi, ừm, muốn… cô làm bạn với tôi!”

Không xa đó, vài học sinh khác đang nín thở dõi theo, như thể chứng kiến một cảnh tượng bước ra từ tiểu thuyết lãng mạn.

—Bianca-sama, cách nói kỳ lạ quá…!

—Leonora-sama, xin hãy hiểu lòng cô ấy!

Lời tuyên bố kỳ lạ từ công chúa với một tiểu thư hầu tước khiến ai nấy đều ngỡ ngàng. Còn cô gái nhỏ chỉ nghiêng đầu như thể chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra.

“Hể…”

Leo chớp mắt liên tục.

Với Leo – người đến từ hạ thành – tình bạn chẳng cần phải tuyên bố hoa mỹ đến thế. Nhưng dù sao, được làm bạn với Bianca cũng không phải điều gì xấu.

Dù vậy, thế giới mà Leo và Bianca sống quá khác biệt, nên lời đề nghị "muốn làm bạn" nghe cứ như trò đùa – khiến Leo vô cùng choáng váng.

“À, ừm, tôi cũng mong—”

Muốn nói tiếp là “mong được làm bạn cùng người”, nhưng—

“Leonora!”

Một giọng nói tươi vui cắt ngang.

Vẫn là mái tóc vàng lấp lánh dưới ánh nắng – Hoàng tử Albert lại xuất hiện.

“Onii-sama…” – Bianca khẽ thì thầm.

“Hoàng tử Albert…” – Leo lắp bắp.

Quay người lại, Leo hiện rõ một vẻ mặt rối rắm. Với cậu, Albert là người mà cậu vô cùng biết ơn vì đã quảng bá túi thơm của mình, cũng là người đang giữ tương lai "đồng xu vàng" của cậu – nếu may mắn – nhưng đồng thời cũng là mối đe dọa có thể khiến cuộc đời Leo sụp đổ.

Mỗi lần chạm mắt với Albert, Leo lại băn khoăn không biết mình nên rụt rè xoa tay vì lời cảm ơn, nên tiếp cận để lợi dụng, hay là nên bỏ chạy ngay tức khắc. Cậu không biết phải chọn cái nào.

Bởi vì, như mọi khi, ánh mắt cậu lại dán chặt vào đồng xu vàng lủng lẳng trước cổ hoàng tử, với một biểu cảm lưỡng lự.

Mình muốn giật lấy đồng xu đó rồi chạy trốn khỏi học viện. Nhưng mạng sống cũng rất quý giá. Đúng là một nan đề.

Cuộc sống học đường của Leo đột nhiên trở nên phức tạp khôn lường.

Lúc đó, một bóng người xuất hiện phía sau Albert.

"Chào Bianca-sama. Và cả… Leonora von Harkenberg."

Với mái tóc màu lanh được buộc gọn gàng và đôi mắt nâu đỏ đầy trí tuệ, đó là em họ của Albert.

Natalia von Klingbeil.

"Chào chị Natalia Onee-sama. Cả Onii-sama nữa. Hai người đến đây có chuyện gì sao?"

"Thì đấy. Khi em gọi Leonora tới, người hầu của anh lập tức chạy đến tìm chị với vẻ mặt tái mét. Tất nhiên chị phải lo lắng và đến xem chuyện gì."

"Hừm! Tại sao người hầu của Onii-sama lại phải chạy đến tìm chị làm gì chứ?"

Trước sự bực bội của Bianca, Natalia trả lời bằng giọng sắc bén:

"Em không hiểu sao, Bianca-sama? Mấy ngày nay, em chẳng phải lúc nào cũng bồn chồn, rồi gây gổ với nữ hầu và bạn bè đấy ư? Trong trạng thái như thế mà lại gọi một cô gái như Leonora đến…"

Bianca cảm thấy như bị đâm trúng tim.

"C-chuyện đó… Dù sao thì, em chỉ đến đây để xin lỗi cô ấy thôi. Với lại, em đâu có gây gổ gì chứ!"

"Ồ, vậy à. Em không nhận ra nhỉ."

Natalia khẽ thở dài, rồi quay sang cô gái vẫn đứng ngoài cuộc trò chuyện từ đầu.

"Xin thứ lỗi vì chưa tự giới thiệu từ sớm. Ta là con gái của Công tước Klingbeil, Natalia. Hiện đang làm việc cùng Albert-sama trong hội học sinh học viện. Bianca-sama là trưởng khối sơ cấp, nhưng nếu có chuyện gì khó nói với em ấy, thì đừng ngần ngại mà đến tìm ta."

"Natalia Onee-sama!"

Bianca hét lên đầy phản đối.

Albert định lên tiếng xoa dịu em gái đang phẫn nộ, nhưng Natalia thì không. Nhìn qua tình huống này, Leo nhanh chóng nhận ra mối quan hệ giữa ba người họ.

Về mặt xã hội, Albert và Bianca đều đứng trên Natalia, nhưng rõ ràng Albert lại coi trọng Natalia hơn – hình như cậu có nghe ai nói họ là anh em họ – còn Bianca thì không thể chống lại Natalia lớn tuổi hơn.

Biết rõ ai nên làm thân và ai không nên đắc tội là kỹ năng sinh tồn cơ bản ở khu hạ thành.

Leo nở một nụ cười nhẹ.

"Cảm ơn rất nhiều, Natalia-sama. Tôi cũng xin lỗi vì giới thiệu chậm trễ. Tôi tên là Leonora. Ngoài ra, đây là… túi thơm thủ công. Nếu Natalia-sama nhận lấy, tôi rất vui."

Leo cúi đầu một cách kính cẩn, vừa khéo léo vừa tính toán, trong lúc đưa tặng túi thơm cho Natalia.

"Trời, đúng là một lời chào rất hay, Leonora. Hơn nữa, mùi hương của túi thơm này cũng rất dễ chịu. Là cùng loại với cái mà Albert-sama đang mang sao? Ta cũng muốn một cái từ lâu rồi."

Natalia mỉm cười nhẹ nhàng, gương mặt trông rất giống Albert – đúng là hai chị em họ. Được một cô gái xinh đẹp nữa quảng bá sản phẩm, tâm trạng Leo tốt lên ngay.

Trong đầu mơ tưởng tới lợi nhuận từ việc kinh doanh túi thơm, Natalia vỗ tay nhẹ như thể nhớ ra điều gì đó.

"Này, Leonora. Em còn thời gian chứ? Ở cuối hành lang này, qua lối đi kia, có một phòng triển lãm rất tuyệt."

"Phòng triển lãm?"

"Đúng vậy. Phòng trưng bày này có chất lượng ngang với cung điện hoàng gia, có tranh vẽ, trang sức và nhiều vật phẩm khác. Bình thường muốn vào phải qua cổng chính rất khó, nhưng nếu là học sinh thì được tham quan miễn phí."

Theo hướng Natalia chỉ, ở cuối hành lang là một cánh cửa sắt lớn. Dù bình thường Leo hay để ý đồ sang trọng, nhưng lần trước khi đi dạo, thấy cửa đóng chặt và lính canh ngăn người vào, nên cậu không dám thử. Nhưng vừa nghe đến từ "trang sức", cảm biến tiền bạc trong cậu đã khởi động.

Tuy biết rằng không thể lấy gì trong đó, nhưng Leo rất thích những thứ được gọi là "kho báu". Nếu được chiêm ngưỡng miễn phí thì còn gì tuyệt hơn.

"Đi ạ!"

Leo đáp ngay lập tức, nhưng anh em nhà Weiz lại tỏ ra không hài lòng.

"Natalia…?"

"Natalia Onee-sama, chị định làm gì vậy? Nếu là hướng dẫn, thì em – trưởng khối sơ cấp – nên là người đảm nhận mới đúng."

Người anh thì không đoán được ý định của Natalia, người em thì phản đối công khai, nhưng Natalia chỉ mỉm cười.

"Nếu vậy, cùng đi nhé. Albert-sama, Bianca-sama, nếu thích, hai người cũng cứ tham gia."

Nếu có chuyện gì bất trắc, thì họ có thể can thiệp – ánh mắt và cử chỉ của Natalia dường như nói vậy khi cô mời gọi ba người cùng đến phòng triển lãm.

Cánh cửa vừa mở ra, bên trong hiện lên một căn phòng treo đầy tranh quý.

"U…"

Leo bật lên một tiếng đầy hứng khởi, nhưng nhanh chóng tắt lịm.

Leo yêu thích nhất là những thứ như tiền, vàng, và… tiền. Mà ở đây thì chẳng có gì như vậy cả.

"…Kho báu đâu…?"

Nghe tiếng lẩm bẩm của Leo, Natalia bật cười.

"Fufu, chẳng phải tuyệt sao? Đây là bộ sưu tập mới nhất của họa sĩ nổi tiếng Gebhardt. – À, mấy món như kiếm trang trí hay trang sức hiện không có. Có lẽ đang được cho viện bảo tàng mượn rồi."

Leo cúi đầu đầy thất vọng.

Cậu thích những thứ lấp lánh như đồng vàng, nhưng tranh thì lại là một phạm trù hoàn toàn khác. Dù là tranh nổi tiếng, nếu không có mác giá kèm theo thì Leo cũng chẳng thể nào đánh giá được giá trị của nó.

"Nhìn đi, ở đây là những bức tranh mà chị thích nhất: 『Lời Khuyên của Công tước và Phu nhân Klingbeil』, 『Phu nhân Tom Müller』, và 『Nghiên cứu của Tiến sĩ Vogler』."

Natalia chỉ tay vào ba bức tranh với nụ cười rạng rỡ, còn Leo thì nhìn chúng bằng ánh mắt trống rỗng. Dù có đẹp đến đâu, tranh vẫn chỉ là tranh. Heo không biết bay vẫn là heo. Một bức tranh không thể cầm trong tay như đồng vàng thì với Leo, chỉ là những mảng màu loang lổ trên vải.

Ngay lúc đó, Albert đã nhanh chóng nhận ra ý đồ của Natalia, liền cau mày và cất tiếng.

“Natalia. Cho cô ấy xem chân dung của những quý tộc mà cô ấy chẳng hề liên quan để làm gì chứ. – Leonora, ta xin lỗi. Nơi này lúc nào cũng mở cửa, nếu em thích thì có thể quay lại sau để từ từ thưởng thức các bức tranh. Hơn nữa, hôm nay—”

“Nhưng mà, Leonora.”

Lời của vị hoàng tử bị cắt ngang bởi giọng nói sắc bén của Natalia.

“Ta muốn hỏi, Leonora. Qua đôi mắt của người nhà Harkenberg, em thấy bức tranh nào là đáng giá nhất?”

“Đáng giá…?”

“Phải. Là một học sinh của học viện Đế quốc Weiz, là con gái của một quý tộc—và là người có thể sánh vai cùng Hoàng tử Albert, điều em xem trọng nhất là gì?”

Sau những lời đó, Bianca cuối cùng cũng hiểu được ý định của người chị họ.

Natalia đang muốn thử thách cô gái này. Một phép thử tổng hợp cho sự giáo dưỡng quý tộc: đánh giá giá trị tranh vẽ.

(Không thể nào! Leonora được nuôi lớn ở khu hạ thành. Nếu là tranh kính màu trong nhà thờ thì còn hiểu được, chứ làm sao cô ấy có thể đánh giá chân dung khi chưa từng được tiếp xúc với giới quý tộc hay tranh nghệ thuật cao cấp?)

Bianca cắn môi. Trước đây chính cô cũng từng làm điều tương tự để loại bỏ những cô gái muốn tiếp cận anh trai mình. Nhưng làm như vậy với một cô gái không có ai chống lưng, trong khi Natalia lại lớn lên với mọi sự nâng đỡ, thì thật quá đáng.

“Natalia Onee-sama, xin hãy đợi. Cách chị làm chuyện này là sao vậy…”

“Cách làm gì chứ? Ta chỉ đang hỏi Leonora cảm nhận của em ấy về tranh mà thôi.”

Đôi mắt Natalia nheo lại, đầy sắc bén, nhìn về phía Bianca.

“Trong một căn phòng lớn và mở, không phải chỗ riêng tư. Và không có ai khác ngoài các bên liên quan, đúng không?”

“…….!”

Trước ánh mắt ấy, công chúa chỉ có thể cắn chặt môi. Còn Albert thì cũng chỉ biết giữ vẻ mặt khó xử.

Điều Natalia ngụ ý, chính là người đã từng mời cô gái này đến nơi riêng của mình, tổ chức salon với đầy người hầu cận rồi nhục mạ cô ấy giữa đám đông, thì giờ không có tư cách để lên tiếng phản đối.

Dù nơi này không phải chỗ đông người, nhưng vẫn là không gian công cộng, bất cứ ai cũng có thể ra vào. Và chính vì không khí căng thẳng giữa bốn người, những người có mặt xung quanh rõ ràng đang căng tai lắng nghe. Nếu Leonora đưa ra một câu trả lời kỳ quặc, cô sẽ lập tức trở thành đề tài gièm pha.

“Natalia, dừng lại đi. Leonora, em không cần phải bận tâm đâu, được chứ?”

“Không. Tranh, sẽ xem.”

Albert định can thiệp, nhưng cô gái bỗng đứng thẳng lưng lên, từ chối một cách rõ ràng.

“Là mấy bức tranh Natalia-sama giới thiệu đúng không?”

Leo không thực sự hiểu rõ ý đồ của Natalia, cũng chẳng cảm thấy mình cần thiết phải nhận lời thách thức. Chỉ đơn giản là—cậu có thể ngắm tranh miễn phí. Không thể định giá được, nhưng—cứ nhìn qua và nói cảm nhận của mình chắc là ổn, Leo nghĩ. Dù sao thì cũng chỉ cần nói thẳng ra cảm nghĩ thật.

Nhìn vào cô gái xinh đẹp đang nhìn thẳng vào mình, Natalia lại mỉm cười và tiếp lời.

“Tuyệt vời, Leonora. – Phải rồi, ba bức tranh ta yêu thích nhất là đây. Chúng được vẽ vào cùng một khoảng thời gian, kích thước cũng tương đương. Để đánh giá giá trị một bức tranh, phải dựa vào nội dung thể hiện, đúng không? Em nghĩ bức nào quyến rũ nhất?”

“Quyến rũ.”

“Đúng vậy. Sẽ rất tốt nếu em cũng có thể diễn tả bằng lời bức nào thể hiện được điều quý giá nhất.”

Natalia nhẹ nhàng đưa tay chỉ ba bức tranh, Leo một lần nữa chăm chú nhìn từng bức.

『Lời Khuyên của Công tước và Phu nhân Klingbeil』 có một ngọn đồi lấp ló phía sau, cùng cánh đồng lúa mì rộng lớn với đàn cừu đang gặm cỏ bên cạnh cặp đôi quý tộc mặc trang phục giản dị. Bức tranh dường như khắc họa trạng thái thư thái của họ, giống như đang ở nhà.

Dựa vào tựa đề, có lẽ đây là cha mẹ hoặc họ hàng của Natalia. Họ có gương mặt trí thức giống cô. Dưới ánh nắng mùa thu dịu dàng chiếu trên khuôn mặt, cả hai toát lên sự tự tin và điềm tĩnh.

『Phu nhân Tom Müller』 là hình ảnh một quý bà tròn trịa. Chỉ cần nhìn là biết bà thuộc tầng lớp thượng lưu, toàn thân được quấn trong vải dệt sang trọng và trang sức lộng lẫy.

Ngay cả chiếc bàn phía sau cũng được trang trí bằng lọ hoa và chân nến rực rỡ. Rõ ràng bức tranh muốn thể hiện sự thịnh vượng của bà.

『Nghiên cứu của Tiến sĩ Vogler』 vẽ một ông lão với vẻ mặt nghiêm nghị. Ông đứng trước kệ sách lớn, ánh mắt chăm chú nhìn vào những cuốn sách dày cộp.

Mỗi bức tranh đều khiến người ta có cảm giác như nhân vật thật đang hiện diện ngay trước mặt. Phong cách vẽ rất sinh động và chân thực.

Bianca đứng phía sau Leonora và cũng dõi theo ba bức tranh, rồi cô nghiến chặt răng.

(Đây là một cái bẫy…)

Với tư cách là công chúa đế quốc, Bianca đã được giáo dục đặc biệt nên cô hiểu ngay lập tức.

Người chị họ của cô muốn đánh gục hoàn toàn cô gái này—người chắc chắn chưa từng được học về hội họa.

Natalia đã hỏi “bức tranh nào thể hiện điều quý giá nhất.” Ý cô ấy là muốn biết Leonora coi trọng điều gì nhất.

Tránh ánh nhìn khỏi Natalia, Bianca cũng bắt đầu tập trung vào ba bức tranh.

Đây là ba kiệt tác nổi tiếng hiện tại của họa sĩ Gebhardt.

Thoạt nhìn, bộ quần áo sặc sỡ và trang sức lộng lẫy trong bức Phu nhân Tom Müller trông có vẻ bắt mắt và quyến rũ nhất. Nhưng nếu đưa ra câu trả lời đó, cô sẽ bị loại ngay khỏi vị trí ứng cử viên cho vị trí vợ của hoàng tử Albert.

(Gebhardt là một họa sĩ tài ba, nhưng cũng là bậc thầy trào phúng. Bức tranh này từng được thủ tướng Klingbeil đánh giá là tuyệt phẩm không ai sánh bằng—tức là nó không chỉ là một bức chân dung, mà là một bức tranh châm biếm đầy ẩn ý.)

Bianca nheo mắt nhìn Phu nhân Tom Müller.

Hình dáng của bảy viên ngọc bao phủ quý bà phúc hậu được che đậy bởi lớp vải lộng lẫy. Bảy viên ngọc tượng trưng cho bảy tội lỗi bị linh hồn căm ghét, còn lớp vải che đậy sự thật đó là biểu tượng cho sự phô trương giả tạo.

Ngay cả bàn trang trí ở phía sau, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy một cánh hoa đã bắt đầu héo, và ngọn lửa trên chân nến cũng chập chờn. Ánh sáng yếu ớt đổ bóng lên người phu nhân, khiến ngọn nến như có thể tắt bất cứ lúc nào.

Phụ nữ quá đỗi xa hoa và phô trương cuối cùng sẽ mất cả sắc đẹp lẫn vận mệnh—đó chính là thông điệp ẩn giấu.

Vẻ đẹp được dựng lên bằng lòng tham, cuối cùng sẽ lụi tàn.

Nếu ai nói, “Đây là bức tranh quyến rũ nhất”, thì người đó đã thất bại trong việc trở thành hôn thê tương lai.

(Vậy thì chỉ còn lại 『Lời khuyên của Công tước và Phu nhân Klingbeil』 và 『Nghiên cứu của Tiến sĩ Vogler』.)

Bianca so sánh hai bức tranh và cau mày.

Cặp đôi nhà Klingbeil mang vẻ tự tin và trang nghiêm, nhưng quần áo của họ lại quá giản dị. Đặc biệt là phu nhân, mặc quần phong cách cưỡi ngựa. Vậy thì chọn trí tuệ hay vẻ nữ tính? Đây là câu hỏi khó.

Nếu một người coi trọng đức tính “khiêm nhường và giản dị”, họ sẽ chọn bức tranh này. Nhưng như vậy lại mất điểm ở tiêu chuẩn “nữ tính và duyên dáng”.

Bức cuối cùng, Tiến sĩ Vogler mặc trang phục giản dị của một học giả. Nhưng nếu nhìn kỹ, chiếc áo choàng đen mà ông khoác có thêu đặc biệt từ vùng Savarin. Quan trọng hơn, kệ sách khổng lồ phía sau là biểu tượng cho tri thức.

Đặc biệt, quyển sách ông đang với tới là tập đầu tiên trong bộ sách có tựa đề viết bằng chữ cổ của vương quốc Eland. Dù từng viết vài ký tự, ngay cả Bianca cũng không đọc được, nhưng cô hiểu rằng đó là vật cực kỳ quý hiếm.

(Natalia Onee-sama tự hào nhất về nền giáo dục của mình. Vì vậy chắc chắn chị ấy sẽ chọn bức tranh của Vogler. Leonora, bằng cách nào đó, hãy chọn bức đó đi!)

Bianca vô thức nắm chặt hai bàn tay, cầu nguyện cho cô gái nhỏ.

Ở phía bên kia, Albert cũng có chung dòng suy nghĩ như Bianca và ngay lập tức loại 『Phu nhân Tom Müller』 khỏi lựa chọn.

Nhưng với kiến thức vượt trội hơn em gái, anh nhận ra chiếc bẫy được giăng trong 『Nghiên cứu của Tiến sĩ Vogler』.

Tuy vậy, hiểu rằng đó là điều mà phụ nữ khó nhận ra, nên anh giữ im lặng.

Ngoài ra, từ khi gặp nhau đến nay, Leonora luôn khiến anh bất ngờ theo cách dễ chịu. Chính vì vậy, anh cũng rất tò mò muốn biết cô sẽ chọn bức nào.

(Nếu là cô ấy, có thể sẽ đưa ra câu trả lời bất ngờ, không bị ràng buộc bởi lối suy nghĩ của chúng tôi.)

Khi hoàng tử chăm chú nhìn cô gái nhỏ bên cạnh, thì Natalia đứng khoanh tay, cũng im lặng.

Và rồi, trong khi ba người phía sau đang chăm chăm theo dõi, Leo ung dung nghĩ:

(Oa, tranh này giống thật ghê. Thật quá chừng, ấn tượng ghê.)

Một cảm nghĩ hết sức ngây thơ.

Đối với Leo, tranh vẫn chỉ là tranh. Dù có đẹp cỡ nào, giống thật cỡ nào thì cũng đâu khiến bụng cậu no.

Tuy nhiên, vì Natalia đã hỏi “bức tranh thể hiện điều quý giá nhất”, nên ít nhiều cũng tạo cho cậu chút động lực để nhìn tranh nghiêm túc hơn.

(Tóm lại, bức nào trông đắt tiền nhất là được đúng không?)

Với ánh mắt sắc bén như chim ưng, Leo khóa mục tiêu vào bức tranh.

Hiện tại, Leo đã hoàn toàn hóa thân thành một chủ tiệm cầm đồ khó tính nhất phố Ricard, trong tư thế sẵn sàng ép giá đến tận đáy.

Việc đầu tiên khiến giác quan của Leo bật lên chính là bức 『Phu nhân Tom Müller』.

Bảy viên ngọc lớn được đính khắp nơi. Một lớp vải quấn quanh cơ thể, xen kẽ những món trang sức nhỏ tinh xảo – Leo nhanh chóng đánh giá. Lọ hoa trang trí thì không thể bán lại, nhưng có thể ép khô làm tranh hoa khô, vẫn có giá trị. Chân nến phía sau có gắn đá quý – có thể cạy ra bán ở chợ đồ cổ.

Tất nhiên, chiếc bàn cũng có thể bán lại nguyên vẹn. Thậm chí cả giấy dán tường và sàn nhà cũng đáng giá—

(Ừm, ừm. Giấy dán tường này cũng được đấy chứ? Nhưng tiếc là không đủ lớn. Với giấy dán tường thì phải đủ để dán kín cả bức tường mới đã. Yếu tố hài lòng cũng ảnh hưởng đến giá nữa – thôi thì, mười đồng xu đồng. Cái lão keo kiệt kia chắc sẽ nói thế.)

Nhớ lại kinh nghiệm từ quá khứ, Leo đưa ra nhận định khá khắt khe. Tổng cộng lại, cậu ước lượng khoảng ba đồng bạc.

Tiếp theo là bức tranh 『Nghiên cứu của Tiến sĩ Vogler』. Nếu bán hết số sách trên giá thì chắc chắn sẽ kiếm được kha khá tiền.

(Đặc biệt là cuốn sách có gáy to kia. Mòn vẹt cả rồi, nhưng hình như là chữ Eland cổ. Ừm, viết gì vậy? “Mi, Da, Sa, …”)

Leo bất giác quay đầu lại nhìn Natalia.

Tim Leo đập thình thịch khi nhìn về phía cô, nhưng ngược lại, Natalia chỉ nhìn lại với ánh mắt tò mò. Có lẽ chính cô cũng không hiểu được nội dung cuốn sách đó.

(Giờ nghĩ lại, đúng là ngôn ngữ Eland được quý tộc coi như biểu tượng của học thức. Biết đọc nó là bằng chứng của sự tinh thông văn hóa.)

Vương quốc nhỏ Eland đã bị tiêu diệt chỉ vài thập kỷ sau khi Đế quốc Weiz thành lập. Dù lãnh thổ nhỏ bé, nhưng đây được coi là nơi linh hồn khai sinh, là cái nôi của tôn giáo và văn minh. Ngôn ngữ và văn hóa tinh túy của họ từng được toàn đế quốc ngưỡng mộ.

Tuy nhiên, với Leo – người từng có một người bạn thời thơ ấu đến từ Eland chạy trốn khỏi chiến tranh – thì Eland không phải là thứ gì đó cổ kính xa xưa, mà là ngôn ngữ quen thuộc đã ăn sâu vào cuộc sống thường nhật.

Hơn nữa, vì từng vướng vào vài chuyện nhất định, cậu đã nghiêm túc học tiếng Eland trong một khoảng thời gian. Đến mức, nếu so với tình trạng hiện tại bị nguyền rủa thì cậu còn thành thạo tiếng Eland hơn cả ngôn ngữ Weiz.

(…Ừm. Loại sách như thế này thì… cũng không quá đắt. Nội dung bên trong cũng bình thường. Đoán chừng khoảng hai đồng bạc cộng thêm vài xu đồng nữa thôi.)

Leo lạnh lùng đánh giá.

「Leonora? Em có sao không?」

Thấy biểu hiện hơi bất thường của Leo, Natalia nhẹ nhàng cất tiếng.

Leo khẽ đáp lại, 「Không có gì」, rồi quyết định sắp đưa ra kết luận.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận