Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.
Chương 18 - Thành Phố Ác Mộng: Vì Thế Giới (1).
0 Bình luận - Độ dài: 2,292 từ - Cập nhật:
Nguyễn Đạt chán nản ngồi trong phòng họp. Mặc dù nghe chẳng hiểu gì, nhưng cậu vẫn cảm nhận được sự căng thẳng trong bầu không khí. Vì không biết tiếng Anh nên Nguyễn Đạt đứng dậy rời đi, để lại cho Mạnh Yến Hân giải quyết, sau đó chỉ cần nhờ ai đó tóm tắt lại là được.
Cứ thế cậu bước ra bên ngoài. Vừa mở cánh cửa, cậu đã thấy Hiển đang định bước vào. Cả hai chạm mắt nhau thoáng qua. Hiển nở một nụ cười nhẹ, sau đó ai làm việc nấy. Đó không phải vì có xích mích với nhau, mà là do quá hiểu đối phương đến mức chẳng nhất thiết phải mở lời. Thay vì nói những lời thừa thãi, trực tiếp làm việc sẽ tốt hơn nhiều. Đó là thói quen đã được hình thành từ lâu giữa hai người họ.
Bản thân Nguyễn Đạt không thích nói chuyện, chẳng phải vì ngại giao tiếp, đơn giản là lười. Thay vào đó, cậu thường ra hiệu bằng cơ thể và mong người khác sẽ hiểu. Nếu không thì cậu chỉ nói ngắn gọn nhất có thể. Chính vì thế, Nguyễn Đạt rất coi trọng những người mà bản thân có mối quan hệ tốt. Đối với những người còn lại, tùy vào cách họ đối xử với cậu như thế nào, cậu sẽ đáp lại bằng thái độ tương tự.
Quay trở lại với cuộc họp trực tuyến, Ratisano bị hỏi khó khiến sắc mặt có chút không ổn. Cũng bởi những câu nói đó mà một số người trở nên hỗn loạn như kiến vỡ tổ, bắt đầu buông ra những lời tục tĩu. Điều này buộc Ratisano phải cấm mic hàng loạt. Tuy nhiên, trong đầu anh vẫn vận dụng hết khả năng suy nghĩ để đưa ra câu trả lời hợp lý. Anh hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh.
Hiện tại tâm trí anh vẫn rất tỉnh táo, vị trí trung lập vẫn ổn định. Xét về tình hình hiện tại, Ratisano nên giữ cho mọi người tránh xung đột lẫn nhau, ít nhất là ở nơi này. Bản thân anh hiện đang bị cách ly bên ngoài vũ trụ và chỉ có một mình. Theo những gì quan sát được, trên Trái Đất đã xuất hiện một nhóm người đột biến rất giống yêu tinh trong phim, bọn họ có điểm chung là sở hữu trí tuệ rất cao.
“Hẳn đây là nhóm năng lực có liên quan đến tri thức...” Ratisano nghĩ thầm.
Sau đó, bất chợt anh nảy ra một ý tưởng để giải quyết tình huống hiện tại. Dựa vào ý tưởng ban đầu, Ratisano nhanh chóng phát triển ra một hệ thống quan hệ, dù hiện tại chỉ có thể suy xét được đến mức đó. Tuy nhiên, vẫn cần một điều kiện đảm bảo. Lấy lại sự tự tin, anh nhìn thẳng vào camera. Đối với những người khác, Ratisano đã rơi vào suy tư gần một phút, cuối cùng cũng có hành động. Đương nhiên không ai có ý kiến, mà nếu có cũng chẳng thể làm gì được vì vẫn còn bị cấm mic.
“Trước hết, tôi muốn hỏi một câu dành cho các bạn yêu tinh.”
Câu hỏi bất ngờ nằm ngoài dự đoán của mọi người, nhưng cũng không ai từ chối. Một lần nữa, Hiển, Ngọc Vân và yêu tinh tri thức đến từ Moscow xuất hiện. Bọn họ bị cơn tò mò thúc đẩy, vốn dĩ đã muốn hỏi vài câu từ sớm. Hiện tại đối phương chủ động trò chuyện, đương nhiên không ai từ chối. Xác nhận đã đầy đủ, Ratisano sắp xếp lại suy nghĩ rồi lên tiếng.
“Tôi muốn hỏi mọi người có cách nào tạo ra một lời thề hoặc khế ước nào đó có thể ràng buộc chúng ta ở khoảng cách xa hay không?”
Nghe câu hỏi đó, tất cả đều hiểu ý định của Ratisano. Sau đó, họ bắt đầu chọn lọc trong vô số kiến thức mà bản thân thu được sau khi trở thành “Yêu Tinh Tri Thức”. Tuy nhiên, Hiển là một ngoại lệ. Anh ta chỉ mất chưa đến hai giây đã nghĩ ra thứ mà Ratisano yêu cầu, sau đó nói mà không cần bàn bạc với Ngọc Vân.
“‘Lời Thề Với Vì Sao’. Đây là một loại ràng buộc có tác dụng tốt nhất ở thời điểm hiện tại. Không chỉ giúp người anh em thực hiện khế ước với mọi người, mà còn cho anh, với tư cách là ‘Người Đếm Sao’, chuyển hóa thành ‘Người Tế Sao’. Mặc dù vẫn là cấp bậc Học Đồ, nhưng sẽ có thêm những năng lực giúp anh sinh tồn dễ dàng hơn bên ngoài không gian.”
Dừng lại một chút, Hiển chợt nhớ ra điều gì đó rồi nói thêm:
“À, người anh em biết phân loại cấp bậc chưa? Mà không sao, tôi nói luôn.”
Sau đó, Hiển bắt đầu nói liên miên về những kiến thức cơ bản. Tuy nhiên, vẫn có người nhanh chóng tỉnh táo và nhận ra có điều gì đó không đúng. Các “Yêu Tinh Tri Thức” nhớ rất rõ vài phút trước bọn họ đã nói về sự nguy hiểm bên ngoài bầu trời sao. Nhưng nếu muốn thực hiện nghi thức “Lời Thề Với Vì Sao” thì điều kiện cơ bản nhất là phải trở thành “Người Đếm Sao”.
Mà ở đây chỉ có mỗi Ratisano là đủ điều kiện. Rất rõ ràng, Hiển đang dẫn dắt câu chuyện theo hướng có lợi cho mình. Kiểu gì sau khi nói xong những “kiến thức cơ bản”, anh ta cũng sẽ quay trở lại chủ đề ban đầu về cách thực hiện nghi thức. Kết quả là Ratisano sẽ ở trong trạng thái “người trong cuộc”, cứ thế mơ hồ làm theo, dù có phát hiện ra thì cũng đã quá muộn.
Có một số người định lên tiếng nhắc nhở Ratisano, nhưng lại bị một “Yêu Tinh Tri Thức” khác ngăn lại, bởi vì đây cũng không hẳn là điều xấu. Và đúng như dự đoán, sau một lúc, Hiển đã quay lại hướng dẫn cách thực hiện nghi thức. Đại khái là lựa chọn một chòm sao, sau đó phân tích kỹ các đặc tính thần bí học của nó, rồi dựa vào đó vẽ một pháp trận để tiến hành nghi thức.
Cùng với sự góp ý của những người khác, cuối cùng Ratisano cũng nắm bắt được những thông tin mình cần. Và dĩ nhiên, anh cũng chẳng để ý đến việc có điều gì đó không đúng trong lời nói của Hiển. Suy nghĩ của Ratisano hiện tại là mọi người tốt nhất nên liên minh lại với nhau để sống sót qua tận thế. Đương nhiên điều đó cần sự tin tưởng, và anh sẵn sàng làm gương. Chính vì thế, anh cũng không nghi ngờ đối phương đang hại mình.
Đúng lúc Ratisano định chuyển sang chủ đề khác thì Hiển nói thêm:
“Tốt nhất khi thực hiện nghi thức, anh nên suy nghĩ thật kỹ mình nên nói gì.”
Đây rõ ràng là một lời nhắc nhở mang thiện ý.
Ratisano mỉm cười gật đầu, cảm ơn lời nhắc nhở ấy. Tuy nhiên, các “Yêu Tinh Tri Thức” khác lại dùng ánh mắt đánh giá Hiển, đồng thời ghi nhớ trong đầu sẽ cẩn thận với người này hơn. Cứ thế, cuộc họp chuyển sang chủ đề khác, và sau bốn tiếng đồng hồ thì kết thúc.
Vừa tắt máy chiếu, cả đám Mạnh Yến Hân đều rã rời toàn thân. Thật sự mà nói, cuộc họp này tiêu tốn rất nhiều sức lực theo một cách nào đó. Không cần hẹn trước, cả bọn cùng đi thẳng đến căn tin.
Rất nhanh chóng, mọi người đã có mặt đầy đủ trên bàn ăn. Nguyễn Đạt tốn chút thời gian hâm lại đồ ăn cho nóng, rồi cùng với Lê Quyền, người cũng không tham gia cuộc họp, dọn đồ ăn lên. Trong lúc nhìn bọn họ ăn, Nguyễn Đạt cũng nắm bắt được nội dung cuộc họp.
Đầu tiên, Ratisano hỏi thăm mọi người để nắm bắt tình hình. Sau đó, anh kêu gọi mọi người thành lập một liên minh lớn giữa các nhóm nhỏ. Cụ thể là, lấy ví dụ Mạnh Yến Hân thành lập một hội nhóm gồm các thành viên trong viện nghiên cứu, và cô sẽ là người đại diện cho nhóm đó trở thành một thành viên trong liên minh của Ratisano. Định kỳ mỗi tháng sẽ có một cuộc họp trao đổi thông tin với nhau, hoặc trao đổi riêng nếu cần thiết, dù ở khoảng cách xa. Và Ratisano sẽ giữ vị trí trung lập tuyệt đối.
Rất hiển nhiên, mọi chuyện sẽ được thông qua sau khi Ratisano thực hiện nghi thức mang tên “Lời Thề Với Vì Sao”. Điều hiện tại là tất cả mọi người đều phải chuẩn bị trước bằng cách lập ra một nhóm và đề cử một người đại diện. Sau đó, bọn họ nói về những thông tin lặt vặt khác. Hiển cho rằng Nguyễn Đạt không cần thiết phải nghe, và cứ thế bữa ăn kết thúc.
Đến khoảng ba giờ chiều, Mạnh Yến Hân kêu gọi mọi người đến phòng họp để bắt đầu một cuộc trò chuyện chính thức. Đợi tất cả có mặt đầy đủ, cô ra hiệu mọi người im lặng. Tuy nhiên, trước khi cô kịp lên tiếng, tiếng gõ cửa đã thu hút sự chú ý của tất cả.
Ngoại trừ Hiển và Ngọc Vân không tỏ ra bất ngờ, còn có Nguyễn Đạt nữa, cậu vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như một kẻ không tha thiết với cuộc sống. Hầu hết mọi người còn lại đều giật mình. Có người sợ hãi, bất an, cũng có người nghi hoặc. Rõ ràng Yến Hân đã tập hợp mọi người lại đây, nên việc xuất hiện thêm một người không rõ danh tính khiến ai cũng lo rằng đó có thể là quái vật.
Hiển đứng dậy, trước ánh mắt của mọi người, thản nhiên bước tới mở cửa. Ở bên kia là một sinh vật lùn tịt, chỉ cao khoảng một mét ba, mặc áo blouse trắng như một nhà nghiên cứu. Bên trong là sơ mi trắng sọc xanh và quần tây màu be. Làn da gần giống con người, nhưng ở vài nơi lại xuất hiện lớp vảy xanh sẫm. Đầu hói, chỉ còn vài sợi tóc bạc lưa thưa. Tai nhọn và dài. Hình tượng của ông ta thể hiện rất rõ thân phận của mình là một yêu tinh.
Lão yêu tinh Gravendo liếc nhìn mọi người trong căn phòng. Vì chiều cao khiêm tốn, nên một hai người do góc nhìn khiến ông không thấy rõ, nhưng điều đó không quan trọng. Lão quay mặt nhìn về phía Mạnh Yến Hân.
“Ta không làm phiền mọi người chứ?”
Lão nói tiếng Việt khá chuẩn. Điều này khiến đám người hiện rõ sự kinh ngạc trên mặt, tất nhiên ngoại trừ Hiển, Ngọc Vân và Nguyễn Đạt. Lúc này, Hiển đóng cửa lại rồi chậm rãi giới thiệu:
“Đây là thầy của tôi và con đần kia.”
Ngọc Vân nhíu mày, nghiến răng nói:
“Ê, tên kia, thích gây sự à!”
Hiển nhún vai, nở một nụ cười khiêu khích.
“Không, không, tôi nói sự thật mà.” Không để Ngọc Vân lên tiếng, anh ta nói tiếp: “Ừ thì cô biết đấy, sự thật thường dễ làm mất lòng.”
Cơn giận của Ngọc Vân như nước sôi sùng sục. Cô đứng bật dậy, cầm chiếc ghế của mình định ném, nhưng bị Hồng Uyên và Quỳnh Thư ngăn cản. Thấy cảnh này, Hiển chuẩn bị cười lớn thì đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn. Chưa kịp phản ứng, một luồng điện mạnh lan tỏa từ dưới chân khiến cơ bắp Hiển co giật, mất thăng bằng và ngã xuống. Tâm trí anh trống rỗng, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Đến khi tỉnh táo lại, anh thấy mọi người đã đứng dậy chuẩn bị rời khỏi đây. Liếc nhìn đồng hồ, đã là năm giờ rưỡi. Trong lúc suy nghĩ còn chưa kịp trở lại, Hiển cảm nhận được cơn đau ở chân. Chuyển ánh mắt xuống, anh thấy Ngọc Vân đang dẫm lên chân mình.
Hiển cũng không lấy làm lạ. Quen nhau một thời gian, anh rất rõ cô nàng này thù dai thế nào, mà bản thân anh cũng chẳng kém gì. Ánh mắt anh chuyển sang vị trí mà chắc chắn Ngọc Vân sẽ đặt chân xuống, sau đó nhanh chóng kích hoạt năng lực.
Một lớp băng mỏng và cực kỳ trơn xuất hiện đúng ngay vị trí đó. Không ngoài dự đoán, Ngọc Vân lảo đảo rồi hét lên theo bản năng. Tuy nhiên, vì muốn trả thù nhanh chóng mà không tính toán vị trí ngã, Hiển hít một hơi lạnh. Lúc này anh mới nhận ra chân trái của mình đang bị Ngọc Vân ngồi đè lên.
Tiếng bật cười vang lên khiến cả hai quay sang nhìn. Nguyễn Đạt đứng đó, vẻ mặt lạnh nhạt nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên. Sau đó, cậu khá tốt bụng kéo cả hai dậy. Nguyễn Đạt thừa biết cùng lắm chỉ đau ê ẩm chứ cũng không nghiêm trọng. Rồi cậu mặc kệ, rời đi, để lại cặp đôi oan gia phía sau. Cả hai lườm nguýt nhau, nhưng cũng không nói gì, rồi ai nấy rời đi.
0 Bình luận