Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.
Chương 10 - Thành Phố Ác Mộng: Cái giá.
0 Bình luận - Độ dài: 2,028 từ - Cập nhật:
Nguyễn Đạt và Hiển tiến lại gần kiểm tra Sơn. Khi nhìn thấy vết thương sâu đến mức lộ cả xương bắp tay, nội tạng ở bụng và máu tràn ra như suối, sắc mặt của cả hai lập tức trở nên u ám. Với vết thương nghiêm trọng như vậy, thật sự không còn cách nào cứu chữa.
Nguyễn Đạt siết chặt tay, khẽ mím môi. Còn Hiển thì kích hoạt năng lực của mình, cố gắng tìm cách cứu. Là một “Yêu Tinh Tập Sự”, năng lực của anh còn rất hạn chế. Phần lớn chỉ là tăng cường trí nhớ, khả năng tính toán và phân tích siêu việt. Những kỹ năng khác như vừa rồi thực chất là năng lực vay mượn, có thể hiểu quyển sách hư ảo kia là “quà tân thủ”.
Một lần nữa, quyển sách ánh sáng xuất hiện trước mặt Hiển. Anh nhanh chóng lật các trang, tìm kiếm một kỹ năng có tác dụng chữa trị, nhưng dù tìm thế nào cũng không thấy. Đúng lúc định bỏ cuộc, một kỹ năng tạm thời cầm máu hiện ra khiến anh khựng lại, ánh mắt lướt nhanh qua mô tả.
Ý Chí Kiên Cường.
Nguồn gốc: Người thức tỉnh cấp bậc Khai Sáng, thuộc nhánh Chiến Binh.
Loại kỹ năng: Tăng cường.
Mô tả: Trong vòng năm phút, giảm bốn mươi phần trăm cảm giác đau đớn, thể lực được duy trì vượt giới hạn, máu ngừng chảy ra khỏi vết thương, tinh thần lực tăng mạnh.
Nhìn Sơn đang quằn quại trong đau đớn, Hiển không chần chừ. Anh chỉ tay vào kỹ năng đó, trang sách lập tức dính vào đầu ngón tay và phát sáng. Anh ta hướng tay xuống người Sơn, ánh sáng chuyển dần sang màu đỏ, rồi hóa thành vô số sợi tơ đan thành tấm lụa mỏng, bay vào cơ thể cậu.
Ngay sau đó, máu trên người Sơn ngừng chảy, gương mặt căng thẳng của cậu cũng giãn ra phần nào. Tuy nhiên, hiệu lực của kỹ năng chỉ kéo dài trong vài phút. Hiển phải nhanh chóng tìm cách thật sự cứu được cậu. Trong đầu anh lóe lên một ý tưởng. Hiển nhìn xuống Sơn và nói:
“Này, hiện tại chỉ có một cơ hội sống sót thôi. Có thể thành công hay không tùy thuộc vào chính cậu. Muốn thử không?”
Sơn nghi ngờ, nhưng vẫn nghiến răng gật đầu. Thấy cậu đồng ý, Hiển lập tức quay sang Nguyễn Đạt:
“Lấy trái tim con quái vật, nhanh lên!”
Nguyễn Đạt thoáng khựng lại, nhưng rồi lập tức hành động. Cậu rút con dao găm trong túi áo khoác, thành thạo rạch bụng con quái vật. Chỉ trong vài giây, cậu đã lấy ra được một trái tim vẫn còn đập yếu ớt.
Trái tim đó to hơn bàn tay cậu, hình dạng giống tim con người nhưng chất liệu lại hoàn toàn làm từ máu, nó mềm như thạch rau câu. Nguyễn Đạt liếc về phía Hiển, rồi ném mạnh trái tim sang chỗ anh ta. Hiển phản ứng cực nhanh, tính toán quỹ đạo rồi vươn tay bắt gọn. Không chần chừ, quay sang Sơn và nói:
“Há miệng ra, cố mà nuốt!”
Sơn làm theo, trong khi Hiển lật ngược trái tim rồi bóp nát nó. Chất lỏng đỏ sẫm tràn ra, chảy xuống miệng Sơn. Mùi tanh nồng xộc lên khiến cậu buồn nôn, bụng quặn thắt lại, nhưng lời nhắc nhở của Hiển cùng hiệu quả của kỹ năng “Ý Chí Kiên Cường” khiến cậu gắng gượng nuốt xuống. Không dừng lại, Hiển bóp phần còn lại của trái tim cho co lại rồi nhét nốt vào miệng Sơn. Cậu theo phản xạ muốn nôn ra, nhưng Hiển quay sang quát:
“Giữ nó lại!”
Nguyễn Đạt lập tức chạy đến, giữ chặt hai tay Sơn. Không còn cách nào khác, bị nghẹn ứ ở cổ gần ngạt thở, Sơn đành phải nuốt trọn phần còn lại. Tiếng “ực” khô khốc vang lên giữa không gian ẩm mốc.
Cả hai nhìn chằm chằm vào cậu. Sơn lim dim mắt vì thiếu không khí, thân thể dính đầy máu và bùn đất, trông chẳng khác gì một cái xác mới chết. Sắc mặt vốn lạnh nhạt của Nguyễn Đạt khẽ vặn vẹo, không rõ cảm xúc. Đúng lúc đó, hơi thở yếu ớt của Sơn dần trở nên ổn định. Nguyễn Đạt vừa định thở phào thì giọng nói của Hiển vang lên lạnh lùng:
“Chuẩn bị cung tên. Nếu có dị biến, giết ngay.”
Nguyễn Đạt sững người, không phản ứng ngay được. Thấy thế, Hiển nói tiếp:
“Làm đi, có gì thì hỏi sau.”
Nguyễn Đạt đành lùi lại, chậm rãi chuẩn bị sẵn cung tên theo lời Hiển. Anh ta vẫn chăm chú nhìn Sơn, không để lỡ một chuyển động nào.
Trầm giọng, Hiển tiếp tục nói:
“Đây là một trong những cách để sở hữu siêu năng lực.”
Ngừng lại một chút, anh sắp xếp lại lời nói rồi tiếp tục:
“Cách này cần nguyên liệu từ quái vật, thông thường là trái tim, đôi khi là máu. Sau khi hấp thụ, người đó có thể có năng lực tương tự sinh vật ấy. Lấy ví dụ như tao, tao đã uống nhầm máu Yêu Tinh nên mới biến thành thế này.”
Nghe vậy, Nguyễn Đạt trầm ngâm một lúc rồi hỏi:
“Vậy trong trường hợp tốt nhất, năng lực của Sơn sẽ giống với con quái vật kia à?”
“Đúng vậy, nhưng sẽ có rủi ro.” Hiển gật đầu “Người hấp thụ nguyên liệu phải chiến đấu với ý chí còn sót lại của con quái vật trong đó. Nếu thắng, họ sẽ sở hữu siêu năng lực. Nếu thua… họ sẽ trở thành quái vật mới.”
Anh dừng lại, rồi nói tiếp:
“Ngoài ra còn có một trường hợp khác, đó là “Thức Tỉnh”. Người thức tỉnh là những cá thể mà năng lực tự phát sinh từ bản thân, nhưng trường hợp này hiếm, phải có vận may.”
Ánh mắt Nguyễn Đạt vẫn không rời Sơn, người đã bất tỉnh và có lẽ đã vào chiến đấu với ý chí con quái vật. Cậu hỏi khẽ:
“Và mỗi người đều phải trả giá, đúng chứ?”
Hiển im lặng vài giây rồi đáp:
“Ừ. Dù là người hấp thụ nguyên liệu hay người thức tỉnh, đều sẽ phải trả một cái giá. Có thể là thể xác, tinh thần, hoặc một khuyết điểm bị phóng đại.”
Anh nhìn sang Nguyễn Đạt, giọng trầm xuống:
“Là một “Yêu Tinh Tri Thức”, khuyết điểm của tao là sự tò mò. Mỗi người đều có khuyết điểm riêng, thậm chí tùy vào tình trạng của họ mà nó sẽ bị thay đổi. Có thể là sắc dục , giận dữ, sợ hãi… bất cứ thứ gì.”
Nghe vậy, Nguyễn Đạt rơi vào trầm mặc. Cậu từng nghĩ sở hữu năng lực là ước mơ tuyệt vời như trong truyện. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến tận mắt, cậu hiểu rằng sức mạnh này mang theo cái giá. Nhìn Hiển kẻ đã dùng máu quái vật và trở thành một “Yêu Tinh” cậu cảm thấy tên này thật sự trưởng thành rồi, mặc dù anh ta lớn hơn cậu hai tuổi nhưng trong mắt Nguyễn Đạt thì Hiển vẫn là một thằng trẻ trâu.
Nguyễn Đạt hít một hơi sâu rồi hỏi tiếp:
“Sức mạnh đầu tiên mày dùng, thứ khiến con quái vật kia yếu đi, là gì vậy?”
“À, cái đó hả? “ Hiển cau mày nhớ lại “Nó có tác dụng giảm khả năng hồi phục của mục tiêu khoảng tám mươi phần trăm. Hình như tên kỹ năng là “Sự Tan Vỡ Của Máu”… hay gì đó đại loại thế.”
Thấy Hiển nói với vẻ không chắc chắn, Nguyễn Đạt chỉ khẽ gật đầu, không hỏi thêm. Cậu quen anh từ nhỏ, hiểu rõ đôi khi Hiển không đáng tin như vẻ ngoài bác học tri thức của anh ta, cái cảm giác trẻ trâu mới nảy có chút phai đi giờ đã trở lại.
Trong khoảnh khắc im lặng, Nguyễn Đạt chợt nghĩ đến Ngọc Vân người luôn tỏ rõ sự chán ghét với Hiển. Giờ đây, cậu cảm thấy đồng tình với cô ấy, đâu ai ngờ được người trong đáng tin như vậy lại là một tên dở hơi cơ chứ.
Nguyễn Đạt ngẫm lại những gì vừa nghe được. Hiện tại tồn tại hai con đường để có sức mạnh. Thứ nhất là “người thức tỉnh” những cá nhân tự sản sinh năng lực trong cơ thể, giống hệt các nhân vật trong tiểu thuyết dị năng. Thứ hai là “người siêu nhiên” những kẻ hấp thụ sức mạnh từ sinh vật khác thông qua các nguyên liệu đặc biệt, đúng lúc này Nguyễn Đạt nảy ra một ý tưởng.
Liệu có cách nào giảm bớt tinh thần sót lại của con quái vật thông qua cách chế biến không nhỉ?
Cả hai đều nguy hiểm, nhưng con đường thứ hai còn rủi ro hơn. Người siêu nhiên phải chiến đấu với ý chí của con quái vật, chịu biến đổi cơ thể và đối mặt với khuyết điểm bị khuếch đại. Cái giá thật sự rất đắt. Nguyễn Đạt nhắm mắt suy nghĩ. Trong hoàn cảnh tận thế như hiện tại, giữa việc sống sót nhưng sẽ biến đổi, hay chết một cách vô ích, lựa chọn dường như quá rõ ràng.
Cậu khẽ cười nhạt, suy nghĩ bắt đầu cân nhắc đúng hơn là vẽ ra một kịch bản ảo tưởng.
Có lẽ… đã đến lúc chọn cho mình một con quái vật thích hợp.
__.
Đúng lúc này bên trong tinh thần của Sơn.
Ý thức hiện tại của cậu ta có lẽ đã trở lại, nhưng thay vì nhìn thấy Nguyễn Đạt và Hiển khi mở mắt thì Sơn lại nhìn thấy một kunai máu đang bay thẳng vào mặt mình.
Giật mình suy nghĩ đầu tiên của cậu là né đi, nhưng khi định điều khiển cơ thể mình thì đột nhiên cả người cậu hành động. Nó chỉ chưa đến một giây đã lăn người bật dậy rồi né đi chỗ vừa nãy hai ba mét, hết hồn khi cơ thể bản thân tự nhiên di chuyển mà chính mình không điều khiển, trong thoáng chốc Sơn tưởng rằng bản thân đã bị chiếm xác.
Tuy nhiên hiệu quả của “Ý Chí Kiên Cường” đã khiến cậu ta bình tĩnh lại với suy nghĩ đột ngột thoáng đãng là nhanh nhạy hơn bình thường, chỉ chưa đến hai giây Sơn đã hiểu nguyên nhân. Hiện tại cậu đang trong “thế giới tinh thần” của mình nên chỉ cần suy nghĩ là cơ thể cậu có thể di chuyển nhanh chóng mà không cần thông qua cảm nhận các dây thần kinh để thực hiện động tác.
“Cảm giác giống chơi game góc nhìn thứ nhất vậy.” Sơn lẩm bẩm với sự thích thú.
Nhưng đúng lúc này một kunai máu bay đến, Sơn với tốc độ suy nghĩ trong chớp nhoáng đã điều khiển cơ thể mình né đi một cách dễ dàng. Lúc này cậu mới để ý đến vị khách khác ở đây, con quái vật hình dáng con chó nhưng to như con bò này đang cách cậu một khoảng rất xa.
Xung quanh nó là những kunai máu bay lơ lửng và sẵn sàng phóng đi bất cứ lúc nào, với sự tăng cường bởi “Ý Chí Kiên Cường” và hiệu quả của nó Sơn cảm thấy bản thân mình tự tin chiến đấu với con quái vật này hơn trước. Ở đối diện, con quái vật tuy không hiểu vì sao mình ở đây nhưng nó biết mình phải giết sinh vật hai chân kia để sống sót, tuy nhiên nó cũng cảm nhận được ở nơi này lực lượng thần bí nào đó của hắn đang dần áp đảo mình. Không còn cách nào khác, con quái vật liều mình xông lên.
0 Bình luận