Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.
Chương 14 - Thành Phố Ác Mộng: Kẻ trong gương.
0 Bình luận - Độ dài: 2,391 từ - Cập nhật:
Gần sáu giờ tối, Nguyễn Đạt dừng xe lại phía sau, cách chỗ Hoàng Tuấn đậu xe không xa. Đợi cả bọn xuống xe hết như đã bàn từ trước, Nguyễn Đạt khởi động xe rồi lái đến khu căn tin. Hiển nhìn chiếc xe của cậu ta rời đi mới quay đầu nhìn về ba người còn lại. Đầu tiên là Phạm Văn Sơn, bằng tuổi Nguyễn Đạt và Yến Hân, sở hữu truyền thừa năng lực của Quái Thú Máu; sự biến dạng của nó khiến cậu ta trông rất giống một ma cà rồng. Thứ hai là Hoàng Tuấn, mười lăm tuổi, thân hình cao ráo khỏe mạnh, thuộc dạng hiền lành, nghe lời và không có năng lực siêu nhiên. Cuối cùng là cô gái mà Hiển vẫn chưa biết tên.
Lúc này ánh mắt Hiển đột nhiên khựng lại. Anh nhìn thấy một thông tin mới xuất hiện trên người Nhược An. Nếu trong mắt người khác, đôi mắt của Nhược An hay của Quỳnh Thư sau khi sử dụng năng lực sẽ trở lại bình thường, thì trong mắt Yêu Tinh Tri Thức vẫn sẽ thấy ánh sáng mờ trong đồng tử. Và Hiển nhìn thấy trong đôi mắt của Nhược An có chút màu xanh lá. Sự tò mò trỗi dậy khiến anh rất muốn mở miệng hỏi, nhưng như vậy sẽ khá bất lịch sự, đặc biệt với người mới gặp như Nhược An, nên Hiển cố kìm nén lại.
Anh dẫn đường cho cả bọn vào bên trong ký túc xá. Vừa đi anh vừa giới thiệu sơ qua khu này thì đột nhiên nhớ ra một điều. Anh dừng lại nói:
“À phải, quên lấy mấy đồ vệ sinh cá nhân cho hai người rồi.” Rất hiển nhiên, ở đây anh nói về Nhược An và Sơn. Anh tặc lưỡi một cái rồi tiếp tục: “Thôi thì cứ dùng tạm đồ dùng một lần vậy.”
Sơn liếc nhìn cái balo trên tay, định nói rằng mình có sẵn rồi, nhưng Hiển lại đang mải lảm nhảm về chuyện ký túc xá trước đây như thế nào nên nhất thời Sơn không chen vào được. Cứ thế bốn người đi đến phòng khách chung. Bước vào bên trong, họ thấy ba cô gái đang ngồi chơi cờ vua. Ánh mắt của Hiển lập tức bị Ngọc Vân thu hút, bởi vì cô đã trở thành một Yêu Tinh Tri Thức, tuy nhiên anh lại không cảm thấy bất ngờ cho lắm.
Trái lại Hoàng Tuấn và hai người còn lại thì có chút kinh ngạc. Khi cả nhóm đến gần, ván cờ đã gần như sắp kết thúc. Dưới sự giới thiệu của Hiển, Sơn và Nhược An biết hai người đang chơi là Trần Quỳnh Thư và Đào Ngọc Vân, còn người đang quan sát là Mạnh Yến Hân. Lúc này đôi mắt của Hiển hiện lên những ký tự. Một lúc sau anh nhếch mép lẩm bẩm: “Một người tính toán và một người biết trước à, thú vị…”
Ở căn tin cách đó không xa, Nguyễn Đạt sau khi bật sáng tất cả đèn liền vào bếp để bắt đầu nấu ăn. Liếc nhìn nồi cơm đã được nấu sẵn, cậu khẽ gật đầu rồi lấy miếng thịt đã rã đông từ trước để cắt thành từng miếng vừa ăn. Sau đó cậu băm tỏi và hành nhiều hơn một chút, rồi lấy thêm tiêu, nước mắm, đường và hạt nêm bỏ tất cả vào tô thịt, bọc một lớp bì lại rồi cất vào ngăn mát để ướp.
Lấy một quả bí đỏ mà theo ước lượng của Nguyễn Đạt hẳn là hơn một ký, cậu liếc mắt sang phía sau và lên tiếng: “Tiện gọt hộ vỏ được không?”
Đằng sau là Lê Quyền đang ăn sữa chua. Nghe thấy lời đề nghị của Nguyễn Đạt, cậu ta nhún vai nhận lấy quả bí và làm theo; dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Đạt nên rất dễ dàng. Vừa quan sát bên này, Nguyễn Đạt vừa tiếp tục băm thịt. Vài phút sau, khi bí đã được gọt xong, Nguyễn Đạt nhận lại và cắt thành từng khúc vừa ăn. Cậu bắc nồi lên, đổ chút dầu vào, đợi nóng rồi phi hành. Khi thời gian vừa đủ, cậu bỏ thịt băm vào đảo đều. Quan sát thịt săn lại, cậu nêm thêm ít nước mắm rồi đổ nước sôi vào nồi canh, sau đó quay sang nói với Lê Quyền:
“Đợi nó sôi rồi bỏ bí vào.” Giọng điệu vẫn lạnh nhạt như thường ngày. Vừa lau tay vào tạp dề, cậu vừa bắt đầu chuẩn bị món khác.
Lê Quyền gật đầu và tiếp tục ăn hộp sữa chua thứ hai. Nguyễn Đạt lấy một cái tô lớn, đập bốn quả trứng vào, bỏ gia vị như thói quen rồi đánh đều. Sau đó cậu lấy một cái chảo, bỏ dầu phi hành rồi chiên trứng. Rất nhanh sau đó, món trứng được bỏ lên đĩa. Nguyễn Đạt liếc nhìn nồi canh, xác nhận không có vấn đề gì, rồi lấy tô thịt đã ướp từ trước ra chuẩn bị làm món tiếp theo. Cậu lấy hai cái nồi, một to một nhỏ. Dùng nồi nhỏ để làm nước màu. Cậu bỏ lượng đường vừa phải, canh lửa rồi làm theo những bước quen thuộc. Rất nhanh, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Dùng nồi to đã chuẩn bị sẵn, cậu bỏ thịt vào xào.
Trong lúc Nguyễn Đạt đang bận rộn, Lê Quyền ở phía sau lại có sắc mặt không ổn cho lắm. Cậu ta không nhìn Nguyễn Đạt, đúng hơn là không rời mắt khỏi hình ảnh phản chiếu của chính mình trên thành nồi. Thứ bị phóng đại khi sở hữu năng lực của Lê Quyền chính là sự tự luyến, vì thế cậu luôn không kiềm được việc quan sát phản chiếu của bản thân mỗi khi nhìn thấy. Tuy nhiên lần này lại khác. Khi nhìn vào phản chiếu của bản thân, Lê Quyền cảm giác có điều gì đó không đúng, vì thế cứ nhìn chằm chằm vào nó để quan sát xem có điều gì bất thường hay không.
Một lúc sau, Nguyễn Đạt tắt bếp nồi canh, liếc Lê Quyền một cái rồi rời đi. Khi xung quanh đã không còn ai, hình ảnh phản chiếu của Lê Quyền bắt đầu chuyển động khác thường. Nó mỉm cười. Đúng thế, thứ đó nở một nụ cười với Lê Quyền, một nụ cười mang dáng vẻ đáng ăn đòn. Nó cất giọng:
“Lâu rồi không gặp.”
Sắc mặt của Lê Quyền tối sầm lại. Cậu nghiến răng nhưng vẫn cố giữ giọng nhỏ: “Quả nhiên, mày vẫn còn sống…”
“Hả, cái gì cơ?” Giọng của Nguyễn Đạt vang lên khiến Lê Quyền giật mình. Cậu quay sang hướng phát ra âm thanh và gượng gạo đáp: “Không có gì, chỉ lẩm bẩm cho vui thôi.”
Động tác cởi tạp dề của Nguyễn Đạt khựng lại một chút, sau đó cậu gật đầu và tiếp tục. Cậu quan sát nồi thịt kho tàu một lúc rồi quay sang nói với Lê Quyền: “Nói với mấy người kia là hơn ba mươi phút nữa là có thể ăn rồi.”
Lê Quyền gật đầu rồi nhanh chóng rời đi, để lại Nguyễn Đạt một mình trong căn bếp yên tĩnh. Nhìn bóng lưng rời đi, Nguyễn Đạt cẩn thận quan sát xung quanh một vòng, khẽ lẩm bẩm gì đó. Sau một lúc không phát hiện điều gì bất thường, cậu bắt đầu dọn dẹp mọi thứ.
Lê Quyền sau khi thông báo cho mọi người ở phòng sinh hoạt chung thì nhanh chóng đi về chỗ ở, thậm chí phớt lờ luôn cả người mới và cả em trai mình. Đối với những người khác, tính khí thất thường của Lê Quyền đã đoán trước được nhưng đối với Hoàng Tuấn thì lại cảm giác có điều gì đó không đúng. Cậu tính hỏi thăm nhưng lại bị mọi người kéo đi ăn, nên đành tạm bỏ qua.
Lê Quyền bước vào căn phòng ngủ của mình và Hoàng Tuấn. Nơi này không quá to nhưng cũng không chật chội, hai người ở vẫn là thoải mái. Cậu liếc mắt một vòng rồi đi đến tủ quần áo. Ở đó có một cánh tủ gắn tấm gương toàn thân phản chiếu lại cả căn phòng. Lê Quyền đứng trước tấm gương, khuôn mặt u ám.
Ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình, sắc mặt cậu càng lúc càng khó coi. Như thể muốn đổ thêm dầu vào lửa, hình ảnh phản chiếu của cậu trong gương chợt nhếch mép cười một cách gợi đòn. Lê Quyền nghiến răng gằn giọng: “Mày sống dai như đỉa ấy nhỉ?”
Hình ảnh trong gương lại thản nhiên cười, ngồi lên một chiếc ghế vô hình và nói: “Ối ôi, sao tức giận thế?”
Khuôn mặt của Lê Quyền lập tức trở lại bình thường. Cậu nhìn sâu vào mắt bản thân trong gương và hỏi: “Muốn gì?”
Như đã dự liệu được câu hỏi ấy, kẻ trong gương ghé sát mặt vào, hạ giọng: “Dẫn ngươi đến một nơi thú vị.”
Nghe vậy, Lê Quyền lập tức cảnh giác. Cậu một lần nữa chuẩn bị tinh thần để phá hủy tấm gương bất cứ lúc nào. Thấy vậy, kẻ trong gương vội vàng xua tay:
“Ấy ấy, đừng vội.” Hắn chờ Lê Quyền bình tĩnh lại rồi nói tiếp: “Ngươi đã từng hỏi muốn tấn thăng thì cần làm gì đúng không?”
Lê Quyền gật đầu. Kẻ trong gương hắng giọng và nói: “Thực ra dù ở cấp bậc nào, nếu muốn tấn thăng lên cấp độ cao hơn đều phải trải qua những nghi thức. Và để thực hiện chúng thì cần ít nhất ba điều kiện.”
Hắn dừng lại. Thấy Lê Quyền chú ý, hắn tiếp tục: “Điều thứ nhất là trận pháp. Đây là cội nguồn và nền tảng cho sức mạnh mà mỗi người theo đuổi.” Hắn lại dừng giữa chừng khiến Lê Quyền bắt đầu nhíu mày vì kiểu nói chuyện ngắt quãng này. Không cho cậu lên tiếng, hắn nói tiếp: “Điều thứ hai là nguyên liệu, nó là yếu tố quan trọng để trận pháp hoạt động.”
“Thứ ba là gì?” Lê Quyền ngắt lời vì biết tên kia sẽ lại dừng thêm vài lần nữa.
Hắn không khó chịu, chỉ mỉm cười rồi đáp: “Cuối cùng là tuyên thệ, hoặc có thể hiểu là chú ngữ.”
Thấy biểu cảm nửa hiểu nửa không của Lê Quyền, hắn giải thích thêm. Nếu ví trận pháp là ổ khóa, nguyên liệu là cấu trúc để ổ khóa vận hành, thì tuyên thệ chính là chìa khóa giúp nó mở ra. Lê Quyền đã hiểu đại khái, nhưng lại phát sinh thêm một nghi vấn khác:
“Vậy làm sao để biết trận pháp phải làm thế nào, nguyên liệu tìm ở đâu, và chú ngữ phải nói ra sao?”
Kẻ trong gương cười tủm tỉm, lấy tay che sau tai giả vờ đang lắng nghe thứ gì đó. Thấy hành động kỳ lạ ấy, Lê Quyền nghi hoặc. Kẻ trong gương bất lực gãi đầu rồi nói thẳng:
“Đó là lời kêu gọi. Thử làm như ta và cố gắng nghe xem.”
Lê Quyền lập tức làm theo rồi ngó nghiêng xung quanh như thể tìm kiếm điều gì đó. Sau gần một tiếng, cuối cùng cậu cũng nghe được một âm thanh mơ hồ và vô nghĩa: “Chết… Hội… Cái… Ân… Ban…”
Xác nhận điều đó, cậu quay lại đối diện với tấm gương toàn thân, vẫn giữ sự đề phòng. Cậu hỏi: “Vậy ngươi muốn đưa ta đi đâu?”
Kẻ trong gương cười toe toét đầy hài lòng rồi đặt một tay lên mặt gương: “Dùng kỹ năng Nhập Hồn Vào Gương và nắm lấy tay ta.”
Lê Quyền nheo mắt. Năng lực của cậu có tổng cộng ba cái. Thứ nhất là Ma Pháp Phản Chiếu, chỉ cần phản chiếu kẻ địch vào một vật phản chiếu rồi tấn công vào vật đó, sát thương sẽ chuyển sang đối phương; đòn này có hiệu quả với cả vật lý lẫn linh hồn. Thứ hai là Nhập Hồn Vào Gương, kỹ năng cho phép tách một phần linh hồn và ý thức để nhập vào trong gương, nhưng không phải Thế Giới Trong Gương. Thứ ba là Phản Chiếu, cho phép bắt chước hành động và ngoại hình bên ngoài của bất kỳ ai.
Tuy nhiên cấp bậc thấp kéo theo nhiều hạn chế. Ma Pháp Phản Chiếu bị hạn chế bởi khoảng cách và độ linh hoạt trong chiến đấu. Nhập Hồn Vào Gương chỉ có thể tách tối đa hai phân thân, và nếu bị tổn thương thì Lê Quyền sẽ chịu sát thương gấp đôi cả linh hồn lẫn tinh thần. Còn Phản Chiếu chỉ có thể phản chiếu phần bên ngoài; giọng nói, tính cách hay bất cứ điều gì mang tính cá nhân đều không thể giả được, và kích thước phản chiếu cũng bị giới hạn.
Sau khi cân nhắc, Lê Quyền cuối cùng cũng đồng ý. Cậu nắm lấy tay đối phương và lần đầu tiên sử dụng kỹ năng Nhập Hồn Vào Gương. Vài giây sau, Lê Quyền thấy mình đứng bên trong không gian phản chiếu. Nơi này giống hệt phòng ngủ của cậu và Hoàng Tuấn ở thế giới thực. Quan sát một lúc, Lê Quyền quay sang người trong gương, người đang đứng cạnh cậu với vẻ ngoài giống hệt bản thân.
“Giờ làm gì?” Lê Quyền hỏi.
Kẻ trong gương cười thần bí và đáp: “Ta sẽ dẫn ngươi đến Thế Giới Trong Gương, và ở đó ta có chút quà rất cần thiết cho ngươi.”
Không để Lê Quyền phản ứng, hắn nắm lấy tay cậu rồi kéo đi đến cửa phòng. Hắn mở cửa mà không chút do dự. Lê Quyền ở phía sau trông thấy rõ ràng rằng phía bên kia cánh cửa là một khoảng không gian bị vỡ nát. Hai bóng người rất nhanh biến mất, để lại cánh cửa chậm rãi tự động đóng lại.
0 Bình luận