Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.

Chương 05 - Chiến đấu ăn ý.

Chương 05 - Chiến đấu ăn ý.

Chiều hôm đó, Nguyễn Đạt vẫn giữ tốc độ gần như tối đa trên đường cao tốc. Động cơ chiếc xe SUV gầm nhẹ dưới chân, kim đồng hồ tốc độ ổn định ở mức cao đến mức nếu thời điểm này xã hội còn đang vận hành bình thường, cậu chắc chắn đã bị tuýt còi từ lúc lao nhanh trên phố Thủ Đô. Nhưng hiện tại chẳng còn ai để làm việc đó, cũng chẳng còn ai đuổi bắt cậu vì đã trộm xe. Toàn bộ quốc lộ trải dài tĩnh lặng đến rợn người, như thể cả thế giới đã bị tắt tiếng. 

Những biển báo, trạm nghỉ hai bên đường đều trống rỗng. Bầu trời dần chuyển sang màu cam đỏ hắt xuống mặt đường nhựa tạo thành một lớp ánh sáng dài vô tận. Những cột điện cao thế đứng im lặng, dây điện không còn rung bởi gió hay tiếng phương tiện qua lại. Không một chiếc xe nào chạy ngược chiều. Không một chiếc xe nào vượt lên. Cả không gian vừa bình yên nhưng cũng quá tĩnh lặng.

Yến Hân và Quỳnh Thư đã quay vào khoang xe phía sau để nghỉ, có lẽ vì xe rung lắc và đường dài khiến cả hai cô khó giữ tỉnh táo. Nguyễn Đạt vừa lái vừa nhìn trời chiều đổi màu. Đôi mắt cậu vẫn lạnh nhạt với mọi thứ, lúc này thoáng chút nhẹ nhàng như thể cảm nhận sự bình yên, không hề mệt mỏi như người bình thường sau hành trình dài, nhưng thần thái thì hơi trầm, khó phân biệt là bình thản hay chai lì. Để tránh buồn chán, cậu bật nhạc nhỏ, một bài nhạc pop quen thuộc, nhưng lại nghe như phát ra từ một thế giới cũ nơi vốn dĩ ồn ào, đông đúc và thật sự còn sự sống.

Tâm trí cậu lơ đãng nhưng ánh mắt vẫn luôn bám vào con đường phía trước. Cậu đã quen với việc vừa làm việc vừa suy nghĩ những thứ xàm xí từ lâu, từ cái ngày bắt đầu những giấc mơ kia. Mặt trời xuống chậm. Bóng tối kéo đến nhanh.

Sau hơn sáu tiếng, cả ba ghé Hà Tĩnh nghỉ ngắn. Trên đường, họ cố tìm xem còn ai sống sót, nhưng chẳng thấy dấu hiệu nào. Trong lúc ăn bát mì mà Nguyễn Đạt nâu một cách đơn giản, Yến Hân thoáng nghi ngờ vì sao mọi thứ lại xảy ra quá nhanh vì sao sáng sớm Nguyễn Đạt đã thu dọn và kéo họ đi về phía Nam. Cô muốn hỏi, nhưng ý nghĩ đó biến mất nhanh như lúc xuất hiện, tựa như bị ai đó khẽ xóa khỏi đầu. Cô chỉ mơ hồ cho rằng mình cũng "Có việc cần vào trong Nam, và trùng hợp Nguyễn Đạt cũng vậy”. Nhưng lý do muốn xuống đó cô lại mơ hồ, sự bất thường đó nhanh chóng bị bỏ qua.

Ăn xong, họ tiếp tục lên đường hướng Huế để nghỉ đêm rồi mới vào Sài Gòn. Đoạn đường dài và đơn điệu, Yến Hân ngồi ghế phụ xin Đạt chỉ cách lái xe. Không còn cảnh sát, không còn luật lệ, Nguyễn Đạt dạy cô theo cách thực tế giống hệt cách anh họ từng dạy cậu một năm trước.

Trời tối dần. Khoảng tám giờ, họ tiến vào địa phận Huế. Như đã bàn trước, Đạt cho xe chạy chậm quanh trung tâm để tìm dấu hiệu người sống. Khi băng qua cầu Trường Tiền vào đường Hùng Vương, Quỳnh Thư đang ngủ chợt giật mình tỉnh dậy. Đôi mắt cô lóe lên ánh lam mờ nhạt. Cô nhìn về phía trước, như nhìn xuyên qua bóng tối, rồi chỉ tay:

“Đi thẳng một đoạn nữa. Có nhà trọ. Trong đó… còn người sống.”

Nguyễn Đạt không hỏi, chỉ giảm tốc. Cả ba đều không hay biết, từ xa đã có hai bóng người nhìn thấy chiếc xe. Một người cao lớn, làn da hơi ngăm đen nhưng khá săn chắc, mái tóc đen, đôi mắt nâu có chút sắc đỏ, khuôn mặt vẫn còn nét non nớt của một thanh niên. Một người khác thấp hơn một tý, có nét giống người bên cạnh nhưng đôi mắt gần như màu đỏ, làn da hơi tái nhợt cơ thể gầy yếu, mái tóc vốn đen nhưng đã có vài chỗ chuyển trắng. Một người ngây thơ hiền lành, người còn lại có nhìn rõ có chút vấn đề về tin thần.

“Anh, có người còn sống thật kìa.” Người cao lớn lên tiếng trước, cậu ta đang trong quá trình vỡ giọng nên âm thanh phát ra hơi lạ tai, nói xong cậu khẽ điều chỉnh lại balo lớn đeo sau lưng và một cái cầm trên tay.

“Tao không mù đâu Tuấn.” Người còn lại đáp, cậu ta chỉ liếc nhìn sơ qua rồi tiếp tục nghịch cây sắt dài cả mét được hàn thêm đầu dao của mình (phóng lợn).

“Đi theo không anh Quyền?” Tuấn hỏi lại anh trai mình.

“Đi, tao đi bộ cả ngày mệt lắm rồi.” Quyền thờ ơ đđ

Thống nhất ý kiến cả hai bắt đầu chạy đuổi theo, không giống như Nguyễn Đạt là người có kinh nghiệm lái xe và biết cách có xe để di chuyển, Tuấn và Quyền chỉ là hai người đi du lịch ở Huế cùng gia đình bất ngờ gặp sự kiện kỳ lạ này khiến họ không có phương tiện di chuyển. Chỉ có thể đi bộ hoặc trộm xe đạp không bị khóa, nhưng Quyền có phong cách lái ẩu và đã làm hư xe nên chỉ có thể đi bộ.

---

Bên phía Nguyễn Đạt, xe dừng trước khu trọ. Ngay lối vào, vệt máu loang rộng đến mức không thể bỏ qua. Nguyễn Đạt tắt máy, kéo phanh tay, động tác dứt khoát. Cậu cầm xà beng lớn và dao gầm giấu trong áo khoác. Yến Hân cầm xà beng, còn Quỳnh Thư mang ná và túi bi sắt cùng hộp cứu thương. Cả ba bước vào. Mùi máu tanh xộc thẳng lên mũi. Vệt máu kéo dài trên nền xi măng. Khi ánh đèn pin lia sang tường, một mảng da đầu có cả tóc dài vẫn còn dính ở đó. Dạ dày cả ba thắt lại. Họ nuốt xuống cảm giác muốn nôn.

“Vẫn còn một người nữa.” Quỳnh Thư nói khẽ, chỉ sâu vào bên trong.

Nguyễn Đạt lia đèn theo hướng chỉ và cả ba đồng loạt đứng chết lặng. Một con mèo đen khổng lồ, to bằng báo, đang đứng trong bóng tối. Sáu con mắt mở ra nhìn thẳng vào họ, bốn con mắt mọc lệch lạc trên mặt, khiến nó trở nên dị dạng đến mức khó tin, nó nhìn thẳng vào Nguyễn Đạt khiến cậu lạnh sống lưng. Ngay lúc nó bắt đầu di chuyển, Nguyễn Đạt liền chỉnh lại chế độ cho ánh sáng đèn pin chiếu mạnh một đường thẳng và bật chớp nháy liên tục. Cũng không quên lùi ra ngoài chỗ rộng rãi bên ngoài với hai người kia.

Là đối tượng mục tiêu Nguyễn Đạt rất cẩn thận di chuyển, tay phải siết chặt cây xà beng, tay trái dùng đèn pin đang chế độ chớp nháy lia thẳng vào mặt con quái vật. Bị chói mắt con quái vật di chuyển rất loạn nhưng vẫn hướng thẳng đến vị trí của Nguyễn Đạt. Vừa chạy ra Nguyễn Đạt liền tách ra để tạo cơ hội cho Yến Hân ẩn nấp để đánh lén và Quỳnh Thư hỗ trợ, quả nhiên con quái vật gần như không để ý hai cô gái vẫn một mực đuổi theo cậu. Vì Yến Hân cùng hướng với quái vật nên Nguyễn Đạt tắt đi cái đèn pin, cậu dùng hai tay siết chặt cây xà beng vào thế chiến đấu.

Như bị khiêu khích con quái vật lao đến, canh đúng thời cơ cậu liền vung cay xà beng tấn công, tuy nhiên con quái vật lại dễ dàng né đi mặc dù thân hình nó rất to. Nguyễn Đạt có chút bất ngờ nhưng cũng không ngoài ý muốn. Liếc mắt nhìn thấy Quỳnh Thư đang ngắm bắn và Yến Hân đang núp gần đó. Nguyễn Đạt thả cây xà beng xuống phát ra âm thanh ‘leng keng’ sau đó nhanh chóng lấy con dao dự phòng và cây sắt gấp, cậu định đổi tấn công lấy tốc độ. Nguyễn Đạt biết điều này khá liều nhưng cậu không phải chủ lực, đơn giản chỉ là hỗ trợ thu hút chú ý mà thôi.

Cậu liên tục làm hành động khiêu khích thu hút nó, ngay lúc này Quỳnh Thư thả tay viên bi sắt được bắn ra, là lòai có cảm giác khác nhạy nó nhanh chóng né đi. Tranh thủ con quái vật chưa đáp xuống Nguyễn Đạt lao đến chỗ nó sẽ tiếp đất mà tấn công, cậu vung ngang cây sắt may mắn chúng ngay chân nó. Đòn thứ hai là đâm từ con dao nhưng đã bị né đi.

Vừa tránh được đòn đâm của Nguyễn Đạt, chưa kịp hành động gì tiếp theo đột nhiên nó cảm nhận được nguy hiểm nhưng không kịp né. Yến Hân kịp lúc dùng cây xà beng tấn công từ trên xuống. Cô dùng lực cả hai tay cho đòn đánh này chúng ngay gáy còn quái vật, bị chúng đòn đau nó nhanh chóng lao qua bên kia đường giữ vị trí. Nó giận dữ nhìn hai người nhưng chưa kịp phát ra âm thanh đe dọa lại bị một viên bi sắt bắn chúng một con mắt.

Bị đau nó lảo đảo như sắp ngã, lúc này Yến Hân và Nguyễn Đạt lao đến. Còn một đoạn ngắn nữa thì từ đâu ra một cây sắt dài cả mét được hàn thêm đầu dao (phóng lợn) lao đến, đâm chúng đùi sau con quái vật. Nguyễn Đạt liếc mắt, cậu nhìn thấy một thanh niên cao lớn, làn da ngăm đen đang lao đến với tóc độ khá nhanh, phía sau là một người khác nhưng khi đến vị trí khoảng năm mét với con quái vật thì dừng lại.

Cậu ta không biết lấy từ đâu ra một miếng gương, hướng mặt gương phản chiếu vào con quái vật sau đó lấy ra một con dao rồi đâm vào mặt gương phản chiếu kia. Yến Hân và Nguyễn Đạt nhìn thấy ngay phần bụng của con quái vật đột nhiên xuất hiện một vết thương bị dao đâm.

Siêu năng lực… Cả hai người đồng thời hiện lên chung một suy nghĩ.

Nguyễn Đạt nâng dao lên đâm xuống con quái vật, xui xẻo thay đòn này trượt vì nó đã nhảy lên, nhưng chưa nhảy được cao một cú đấm từ Tuấn đánh thẳng vào ngực khiến nó lăn xuống gần vị trí của Yến Hân. Cô ăn ý lần nữa vung cây xà beng đánh chính xác vào đầu nó.

Quỳnh Thư đang ngắm bắn nhưng thấy con quái vật đang bị hội đồng kia cô dừng lại, hai mắt cô sáng lên ánh lam rồi vụt tắt, cô thu hồi cây ná. Liếc nhìn bên trong nhà trọ rồi cái đèn pin bị Nguyễn Đạt vút sang bên, cô đi đến nhặt lấy tiện thể lấy luôn cây xà beng đi thẳng vào trong khu trọ.

Đi sâu vào nơi mà linh cảm cô cho rằng là có người, nhưng ngay khi Quỳnh Thư vừa đi sâu vào bên trong đã nhìn thấy cảnh tượng ghê rợn. Hình ảnh một thi thể người bị cắn nát chỉ còn vài đoạn ruột và xương thịt bị ném lung tung. Không nhịn được cô liền cúi người nôn ra, sau khi nôn gần hết bữa tối Quỳnh Thư lau miệng và nước mắt sinh lý, cô di chuyển đi đến trước một căn phòng có cửa mở toang gần như bị phá nát.

“An toàn rồi… Có ai còn ở đó không?” Cô tiến lại gần lên tiếng hỏi.

Lúc này một âm thanh nhỏ bé cô vô tình nghe thấy, lia đèn pin vào một góc tối nơi khi không có ánh sáng hoàn toàn tối mịt. Nhưng khi ánh sáng đèn pin chiếu đến một bóng người đang ngồi co lại xuất hiện ở đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!