Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.

Chương 01 - Tất cả đều biến mất.

Chương 01 - Tất cả đều biến mất.

Năm giờ năm phút sáng, ngày bốn tháng bảy năm hai nghìn một trăm bốn mươi lăm. Bầu không khí nơi căn phòng tối vẫn còn im lìm, chỉ có tiếng thở nhẹ của người con gái đang chìm trong giấc ngủ. Trong khoảnh khắc ấy, Mạnh Yến Hân bắt đầu mơ. Một giấc mơ không rõ hình thù, chỉ toàn là bóng tối bao trùm.

Tích tắc!

Âm thanh vang lên giống như tiếng kim giây đồng hồ khẽ điểm. Chính khoảnh khắc tiếng động nhỏ ấy vang lên, mọi khung cảnh trong bóng tối trở nên rõ nét. Yến Hân nhìn thấy mình đang quỳ trên một khoảng đất trống rộng lớn. Xung quanh cô là vô số cây cao xanh um tùm, lá cây lay động nhẹ bởi một cơn gió không rõ nơi phát ra. Ánh sáng nơi đây rất mờ nhưng vẫn đủ để cô nhìn rõ hình ảnh trong tay mình.

Cô đang ôm lấy một người con gái. Chỉ cần liếc mắt một cái, cô đã nhận ra đó chính là bạn thân nhất của mình, Trần Quỳnh Thư. Tuy nhiên, bộ dạng của Quỳnh Thư lúc này khiến tim Yến Hân thắt lại. Cô ấy trông vô cùng kiệt sức, hơi thở dồn dập và nặng nề. Khuôn mặt vốn xinh đẹp thường ngày nay lấm lem bụi đất và vết trầy xước. Quần áo cô ấy cũng dơ bẩn như vừa trải qua một trận chiến nào đó, không hề giống hình ảnh một nữ sinh hay một cô gái trẻ bình thường.

Chính lúc này, Yến Hân mới chú ý bộ trang phục của bạn mình. Quỳnh Thư đang mặc một loại đồng phục có vẻ được thiết kế chuyên cho chiến đấu, chất liệu cứng cáp nhưng lại rất linh hoạt. Màu sắc trang phục tối, có dây đai và túi chứa đồ. Nó mang cảm giác của quân đội hoặc một tổ chức bí mật nào đó. Nhưng Yến Hân không hề biết đây là kiểu trang phục thuộc tổ chức nào. Cô chưa từng nhìn thấy trong đời.

Như có một linh cảm mãnh liệt thôi thúc, Yến Hân ngẩng đầu. Cách cô không xa, khoảng mười mét, có một người đang đứng đó. Không, trong mắt cô lúc này, thứ đó không còn là người nữa. Đó là một sinh vật có hình dáng giống con người nhưng mang theo sự dị dạng kỳ quái. Hắn là một thanh niên, cơ thể cao gầy, mái tóc xám dài đến ngang gáy. Mái tóc ấy tỏa xuống hai bên thái dương và chụm lại tạo thành hai xúc tu mềm, chậm rãi ngọ nguậy một cách đáng sợ. Trên người hắn cũng mặc cùng một loại đồng phục như Yến Hân và Quỳnh Thư.

Nhưng đáng sợ nhất chính là gương mặt hắn. Khuôn mặt trông như đang tan chảy. Lớp da thịt mềm mại, trắng hồng của con người không còn nữa, thay vào đó là một thứ chất lỏng đen đặc và nhớt nhát đang từng chút nhỏ giọt xuống. Phần cơ thịt bên trong không phải màu đỏ, mà vẫn là một màu đen u ám, như thể hắn không còn thân thể thịt máu của con người nữa.

Sau lưng hắn mọc ra bốn chiếc xúc tu khổng lồ, dài gần mười mét. Chúng liên tục quẫy, như đang cố thoát ra khỏi một sự ràng buộc vô hình. Màu sắc của xúc tu xám đen, trên bề mặt còn xuất hiện những hoa văn tối tăm xoắn vặn mà không ai có thể mô tả được bằng ngôn từ bình thường.

Tuy nhiên, thứ khiến Yến Hân không thể rời mắt lại chính là đôi mắt của hắn. Đôi mắt đen sâu hoắm, như một hố vực không đáy. Nếu chỉ nhìn qua, có lẽ ai cũng nghĩ đó là đôi mắt của quái vật mất hết lý trí. Nhưng chỉ mình cô cảm nhận được. Trong đôi mắt ấy không phải sự hung tàn. Không phải sát ý. Mà là sự thống khổ. Và sự cầu xin.

Hắn không thể cử động tự do. Cả cơ thể hắn như bị một sợi xích vô hình trói buộc. Bốn chiếc xúc tu sau lưng thỉnh thoảng vùng vẫy mạnh mẽ, như thể muốn xé toạc thứ vô hình đang giam cầm hắn, nhưng vô ích. Hắn bị trói chặt.

Hắn mở miệng và nói gì đó. Nhưng Yến Hân không nghe thấy một âm thanh nào. Không một chữ. Không một tiếng thở. Tuy vậy, trái tim cô lại cảm nhận rõ ràng được điều hắn muốn nói. Một sự do dự trào dâng trong lòng cô. Tay cô run lên. Trong vòng tay cô, Quỳnh Thư cũng khẽ cử động, cô ấy ngẩng đầu nhìn Yến Hân. Nhưng Yến Hân không cúi xuống. Cô chỉ nhìn người thanh niên quái vật kia.

Giữa sự do dự ấy, đôi mắt cô rơi xuống một giọt nước mắt.

Cô khẽ nói, giọng run nhẹ:

"Tôi xin lỗi... tôi không thể..."

Người đối diện mở to mắt như không thể tin. Hắn lắc đầu liên tục, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng. Hắn cầu xin. Không bằng lời, mà bằng ánh mắt.

Làm ơn... Hãy kết thúc cho tôi... Làm ơn...

Một luồng sức mạnh kỳ lạ bắt đầu dâng lên từ trong cơ thể Yến Hân. Nó không bùng nổ mạnh mẽ, nhưng nó mang theo sự uy nghiêm, giống như một mệnh lệnh tuyệt đối từ bản chất sâu thẳm linh hồn cô. Mắt cô lóe lên sắc vàng. Tay phải cô giơ thẳng và không còn run rẩy.

Giọng cô thấp, rõ, và mang theo sức mạnh khiến không gian cũng phải run lên.

"Trục xuất."

Ngay khi từ đó vang lên, không gian phía sau người thanh niên kia như bị xé rách. Một khe hở khổng lồ mở ra, để lộ một bầu vũ trụ bao la vô tận với ánh sáng và bóng tối hòa quyện. Một lực hút mạnh mẽ kéo lấy hắn. Nhưng lực hút đó nhanh chóng biến mất, giảm xuống còn nhẹ như cơn gió thoảng, nhưng vẫn đủ để đưa hắn vào khoảng không vô tận kia.

Trước khi biến mất, ánh mắt hắn nhìn cô đầy kinh ngạc và không cam lòng.

Không gian khép lại.

Yến Hân thở nặng. Miệng, mũi, tai và cả mắt cô đều rỉ ra máu. Sức lực toàn thân cạn kiệt. Trước khi ngã xuống, trong đầu cô chỉ còn một suy nghĩ:

Mệt quá… đói quá…

Rồi cô ngất đi.

---

Mạnh Yến Hân bật dậy giữa bóng tối. Hơi thở gấp gáp. Quần áo ướt đẫm mồ hôi. Mái tóc nhuộm màu trà của cô xõa rối trên vai. Trán cô đổ mồ hôi như vừa bước ra khỏi phòng tắm. Cô đưa hai tay lên mặt, giọng nói khàn khàn cất lên:

"Alex."

Đèn phòng bật sáng.

Cô ngồi dậy, bước chậm rãi đến phòng tắm. Nước ấm xối xuống khiến tâm trạng cô phần nào bình ổn trở lại. Sau hơn mười phút, cô bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh người. Cô thay quần áo rồi chuẩn bị ngồi xuống bàn trang điểm thì điện thoại reo lên.

Tên người gọi được lưu: Bé Yêu. Bên cạnh là biểu tượng trái tim.

Không do dự, cô nhận cuộc gọi.

Giọng của Trần Quỳnh Thư vang lên, mềm mại nhưng run rẩy như sắp khóc:

"Hân... may quá... cậu còn ở đây..."

Vẫn còn?

Yến Hân lập tức nhận ra điều bất thường.

"Sao vậy? Ý cậu là gì?"

Giọng Quỳnh Thư nghẹn lại:

"Ba mẹ tớ biến mất rồi... hàng xóm cũng thế... những người trong xóm, cả những người bán hàng... mọi người đều biến mất rồi..."

Lời đó không giống trò đùa. Vì cô hiểu bạn mình. Hiện tại, Quỳnh Thư đang hoảng loạn thật sự.

"Được, tớ biết rồi. Cậu đang ở đâu? Tớ đến ngay."

"Quán mì của bác Ân..."

Cô cúp máy, khoác áo, lao ra khỏi nhà. Cô lên xe đạp và đạp với tốc độ nhanh đến mức bánh xe ma sát mạnh với mặt đường. Đường phố yên tĩnh đến kỳ lạ. Không tiếng người. Không tiếng xe. Không có ai.

Cảm giác bất an ngấm vào da thịt.

Đến quán mì, cô thấy Quỳnh Thư. Cô ấy đang ngồi đó, đôi mắt đỏ lên vì khóc. Vừa thấy Yến Hân, cô chạy đến ôm chặt, như bám vào thứ duy nhất còn lại. Yến Hân ôm lại, vuốt nhẹ lưng bạn để trấn an. Hai người cùng đi quanh khu phố. Không một bóng người. Có những chiếc xe đang đỗ giữa đường, cửa vẫn mở, máy vẫn nổ, nhưng người điều khiển đã biến mất không dấu vết. Khi Yến Hân định rẽ vào một con đường khác, Quỳnh Thư đột nhiên nắm chặt áo cô.

Đôi mắt cô mang ánh sáng xanh lam thoáng qua.

"Tớ cảm thấy hướng đó không an toàn."

Yến Hân không hỏi thêm. Cô tin tưởng tuyệt đối bạn của mình. Dưới sự dẫn đường của Quỳnh Thư, hai người rẽ vào con hẻm nhỏ. Nhưng rồi Quỳnh Thư bảo:

"Dừng lại. Đừng tạo tiếng động."

Yến Hân làm theo.

Cả hai núp sau một chiếc xe.

Yến Hân khẽ hỏi:

"Tại sao lại đến đây?"

Ánh sáng xanh trong mắt Quỳnh Thư lóe lên rồi biến mất.

"Tớ không biết. Linh cảm nói tớ phải đến đây để gặp một người rất quan trọng. Một người có thể tin tưởng. Một đồng đội tốt trong tận thế."

Tận thế.

Từ ấy khiến Yến Hân run nhẹ.

"Ý cậu là... bây giờ là tận thế?"

Quỳnh Thư không trả lời thẳng. Cô chỉ nói ngắn gọn rằng mình đã mơ về ba hình ảnh. Một, con người trên thế giới biến mất gần hết. Hai, cô Yến Hân và một người thanh niên đang chiến đấu cùng nhau. Ba, Yến Hân chào cô theo cách của quân nhân, với khí thế của một người chỉ huy. Cả hai rơi vào im lặng. Đúng lúc ấy, cánh cửa của tiệm tạp hóa gần đó mở ra. Một người thanh niên tầm tuổi họ bước ra, mang balo lớn trên lưng, tay cầm một cây xà beng. Ánh mắt lộ vẻ cảnh giác vì sự vắng lặng bất thường.

Khi cậu nhìn thấy hai cô gái núp sau xe, cậu giật mình đến mức suýt ngã.

Hai bên đứng nhìn nhau vài giây, rồi Yến Hân bước ra trước, giọng rõ ràng:

"Xin lỗi, bọn tôi không cố ý."

Thấy họ không có ác ý, thanh niên kia cũng thả lỏng.

Yến Hân giới thiệu:

"Tôi là Mạnh Yến Hân, đây là bạn tôi, Trần Quỳnh Thư."

Thanh niên hơi lúng túng:

"T..tôi họ Đạt tên Nguyễn…” Vừa dứt lời bầu không khí lại có chút lúng túng. "À.. Nhầm, họ Nguyễn tên Đạt.” Khuôn mặt đối phương có chút thay đổi, đó là xấu hổ nhưng rất nhanh đã bình thường trở lại.

Yến Hân không để ý lắm về chuyện này lền chuyển chủ đề hỏi.

"Tôi có thể hỏi anh đang định làm gì không?”

Nguyễn Đạt hít một hơi bình tĩnh nói: “Mọi người tôi quen biết hầu hết đã biến mất, tuy nhiên có hai người đã trả lời lại tin nhắn của tôi, nhưng hai người họ đều ở dưới nam lận. Tôi tính thu thập chút thức ăn rồi tìm một chiếc xe đi xuống đó gặp hai người họ.” Nguyễn Đạt nói một mạch ý định của mình, Yến Hân nhìn Quỳnh Thư, rồi đề nghị:

"Bọn tôi đi cùng cậu được không. Đông người an toàn hơn."

Nguyễn Đạt nhìn thẳng vào mắt Quỳnh Thư. Quỳnh Thư bình tĩnh nói:

"Tôi không phải thánh nữ."

Nghe Quỳnh Thư trả lời Yến Hân đột nhiên có chút nghi hoặc.

'Sao lại có cảm giác bọn họ rất ăn ý?'

Còn Nguyễn Đạt đối diện cô cũng có thắc mắc.

'mình có nói gì đâu?'

Nhẹ lắc đầu cậu lên tiếng.

"Được."

Đồng hồ hiển thị năm giờ năm mươi chín phút.Yến Hân bước đến, đưa tay ra.

"Vậy thì từ giờ, chúng ta là đồng đội."

Nguyễn Đạt nắm lấy tay cô. sáu giờ sáng. Mặt trời vừa ló khỏi đường chân trời.Ánh sáng đầu tiên của ngày mới chiếu xuống ba con người còn sót lại.

.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!