Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.

Chương 15 - Thành Phố Ác Mộng: Tinh linh trong suốt.

Chương 15 - Thành Phố Ác Mộng: Tinh linh trong suốt.

Ánh sáng lóe lên, theo bản năng Lê Quyền đưa tay che tầm mắt. Sau một lúc thích nghi, cậu mới hạ tay xuống và quan sát xung quanh. Nơi mà Lê Quyền đang đứng trông như một lối đi trong hang động, chỉ có điều thay vì đất đá thì tất cả đều được cấu thành từ pha lê và gương. Mọi thứ gần như trong suốt, đến mức cậu thậm chí còn có thể nhìn thấy những đường hầm khác ở cách đó không xa.

Ở phía xa, một nguồn sáng rực rỡ tỏa ra, khiến lối đi dần hướng lên trên, phản chiếu thành những dải màu sặc sỡ. Người trong gương để cậu quan sát một lúc rồi mới lên tiếng.

“Sao? Thấy thế nào?”

Hắn cười tủm tỉm, vẻ đắc ý hiện rõ, như thể nơi này hoàn toàn do hắn tạo ra.

“Nhìn rất gay.”

Cậu thẳng thắn nhận xét, câu nói của Lê Quyền khiến nụ cười trên mặt hắn cứng lại. Cậu chỉ ngón tay về phía lối đi đầy màu sắc kia.

“Ý là nếu đi đường đó thì tôi sẽ thành gay à?”

Người trong gương há miệng rồi lại đóng lại, biểu cảm rõ ràng là rất muốn nói gì đó nhưng lại không thốt ra được lời nào. Một lúc sau, hắn mới lấy lại tinh thần, quay lưng dẫn đường.

“Sẽ không. Đó chỉ là khúc xạ của Mặt Trời trong thế giới gương thôi.”

Lê Quyền gật đầu, rồi thắc mắc hỏi tiếp.

“Nơi nhìn gay thế này cũng có Mặt Trời à?”

Bước chân của người trong gương khựng lại một nhịp. Hắn mím môi, rồi chậm rãi giải thích. Đại khái đó là một Mặt Trời giả, giữ vai trò then chốt giúp thế giới trong gương ổn định. Nhân tiện, hắn cũng nói thêm về năng lực phản chiếu và những thứ khắc chế nó gồm: bóng tối, giấc mơ, tần số và phá vỡ. Hai cái cuối Lê Quyền không hiểu rõ, nhưng với bóng tối và giấc mơ thì cậu nắm được đại khái.

Nghe những lời giải thích đó, Lê Quyền đã tiếp thu và vì không biết tên đối phương nên cậu tiện tay đặt cho hắn một cái tên tạm thời: “anh chàng đồng tính sặc sỡ”. Bất lực vì tên thần kinh này, người trong gương cuối cùng buộc phải tự giới thiệu tên mình là LeMort. Sau đó, LeMort giải thích kỹ hơn về sự khắc chế của bóng tối và giấc mơ đối với năng lực phản chiếu. 

Tóm gọn lại, chỉ cần còn một tia sáng để thực hiện phản chiếu thì vẫn có thể thoát khỏi những kẻ sở hữu năng lực bóng tối. Và LeMort cũng nghiêm túc nhắc nhở tận ba lần là không được sử dụng phản chiếu vào bóng tối, nếu không hậu quả tự chịu. Còn với giấc mơ, cách đơn giản nhất là trốn vào thế giới trong gương, và tuyệt đối không được ngủ trong phạm vi năng lực của đối phương.

Riêng tần số và phá vỡ thì LeMort lại im lặng. Hắn vẫn tiếp tục dẫn đường, nhưng sự im lặng ấy kéo dài một cách bất thường. Lê Quyền thừa cơ hội hỏi:

“Ngươi đã từng gặp kẻ thù nào khó đối phó mà không thuộc bốn loại kia chưa?”

LeMort nghiêng đầu, như đang lục lọi ký ức. Đột nhiên hắn dừng bước, quay phắt lại nhìn Lê Quyền, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận.

“LÀ CON BẠCH TUỘC KHỐN NẠN ĐÓ!”

Lê Quyền giật mình trước phản ứng quá khích này, nhưng vẫn im lặng chờ hắn nói tiếp. LeMort vừa dẫn đường vừa kể lại trận chiến giữa hắn và “con bạch tuộc” kia. Nghe xong, Lê Quyền vừa buồn cười vừa rợn người trước thủ đoạn của đối phương. Cuối cùng, LeMort nghiến răng nguyền rủa:

“Thứ tạp chủng của Hư Vô đó tốt nhất nên bị Vận Mệnh phủ nhận… À mà không được, hắn đã vượt qua giai đoạn đó rồi.”

Nửa câu sau nhỏ dần, gần như chỉ là lẩm bẩm.

‘Nói sao nhỉ… chơi bẩn bất chấp thủ đoạn?’

Lê Quyền thầm nghĩ.

Dù cười thầm trong lòng, cậu cũng bắt đầu để tâm hơn đến loại năng lực này. Trong lời kể của LeMort, “con bạch tuộc” kia liên tục dùng đủ loại thủ đoạn quấy phá, khiến đối thủ bị khống chế, mất máu dần dần. Sát thương trực tiếp không cao, nhưng về tinh thần thì chẳng khác gì tra tấn. Đã vậy, đối phương còn không để lộ bản thể, ngoài việc bị Vận Mệnh khắc chế thì gần như bất tử. Thật sự rất khó đánh.

LeMort lắc đầu ngao ngán rồi tiếp tục dẫn đường. Đi được một lúc, Lê Quyền lại hỏi:

“Tôi khá tò mò, sau khi tấn thăng thì năng lực của tôi sẽ như thế nào?”

LeMort quay lại với nụ cười mỉm quen thuộc, bắt đầu lảm nhảm một tràng dài mà Lê Quyền chẳng nghe lọt tai được mấy câu. Tuy nhiên, cậu vẫn nắm được điểm mấu chốt: năng lực cấp bậc tiếp theo có tên là “Tinh Linh Trong Suốt”, kèm theo hai năng lực mới.

 Thứ nhất là “Ẩn Mình”, năng lực đúng như tên gọi biến bản thân mình như một tấm gương rồi hòa mình vào thiên nhiên.  Năng lực thứ hai là “Tách Hồn”, cho phép tách một phần linh hồn và ý thức tạo thành một tinh linh, vừa có thể trinh sát, vừa có thể trở thành phân thân nếu đủ điều kiện.

Nghe xong, Lê Quyền đại khái hình dung được phong cách chiến đấu tương lai của mình. Suy nghĩ của cậu chuyển sang những người ở viện nghiên cứu. Hồng Uyên rõ ràng là khắc tinh, nhưng hiện tại cậu lại có lợi thế về thông tin. Quỳnh Thư thì năng lực chưa rõ, nhưng chắc chắn thiên về hỗ trợ. Hiển và Ngọc Vân cũng tương tự. Cuối cùng là Sơn — biết là có siêu năng lực, nhưng thuộc loại nào thì chưa rõ. Nghĩ một lúc, Lê Quyền gãi đầu lẩm bẩm.

‘Đánh một trận rồi sẽ biết.’

Cứ thế, dưới sự dẫn đường của LeMort, cả hai càng tiến sâu vào thế giới trong gương. Có điều mà Lê Quyền trong vô thức đã bỏ qua, đó là từ sau khi vào thế giới trong gương LeMort không còn cố tình dừng lại trong mỗi câu nói nữa. Thay vào đó lại nói nhiều hơn và sẵn sàng trả lời bất kỳ câu hỏi của Lê Quyền, cho dù cậu ta cố tình chuyển chủ đề liên tục để chọc giận hắn, hiển nhiên LeMort cũng không để ý đến cái cố ý gây sự này.

__.

Không rõ đã đi bao lâu, Lê Quyền chợt nhận ra mình hoàn toàn không cảm thấy mệt. Đi thêm một đoạn nữa, cuối cùng họ cũng đến nơi. Đó là một không gian rộng lớn. Trước mặt là một tấm gương khổng lồ, phẳng lì, được nâng cao trên những bậc thang. LeMort chỉ tay về phía trước.

“Đến nơi rồi.”

Sự háo hức thôi thúc Lê Quyền bước nhanh tới mà không hề đề phòng, trong khi LeMort vẫn ung dung đi phía sau. Đứng trước tấm gương, Lê Quyền lại nhíu mày, bởi nơi này dường như chẳng có gì đặc biệt.

LeMort tiến lên, đặt tay lên mặt gương.

“Sau đây, ta sẽ cho ngươi biết phương pháp tấn thăng và những điều kiện cần thiết.”

Dứt lời, từ điểm tay hắn chạm vào, mặt gương lan ra từng vòng gợn như sóng nước. Ánh sáng từ những khối pha lê xung quanh bỗng trở nên rực rỡ hơn, khiến cả không gian mang một cảm giác thần thánh kỳ lạ. Trên mặt gương xuất hiện những dòng chữ không thuộc về thế giới này, nhưng bằng cách nào đó Lê Quyền vẫn hiểu được.

Đầu tiên là một hình vẽ trận pháp. Đại khái là một tấm gương lục giác, hai bên kéo dài như gương soi toàn thân. Ở trung tâm là một vòng tròn, viền trong chi chít những chú ngữ. Chỉ cần liếc qua vài giây, hình ảnh đó đã khắc sâu vào trí nhớ Lê Quyền, như thể chỉ cần nghĩ là có thể nhớ lại rõ ràng từng chi tiết. Còn có những thứ cần sử dụng để vẽ trận pháp cậu hoàn toàn nắm rõ.

Tiếp theo là phần nguyên liệu, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

“Giọt nước mắt sinh ra trong thế giới gương, được nhuộm đầy máu của người thực hiện nghi thức.”

Lê Quyền còn đang suy nghĩ thì ánh mắt đã chuyển sang phần cuối cùng — tuyên thệ. Nó gồm ba câu chính và một đoạn bổ sung:

“Linh hồn dạo chơi thế gian. Tấm gương phản chiếu vạn vật. Hoàng đế vô hình.”

“Lấy danh nghĩa của bản thân, tôi, … kiên định với lựa chọn của mình, bước trên truyền thừa giả dối của ánh sáng, lưỡi kiếm vô hình trong tự nhiên, bóng ma trong suốt thích ẩn mình.”

Đọc xong, Lê Quyền không khỏi sinh ra ảo tưởng sức mạnh, tưởng tượng bản thân trở thành một sát thủ vô hình, âm thầm giết người không ai hay biết, để rồi truyền thuyết về mình được lưu truyền như một nỗi khiếp sợ. Giật mình, cậu lắc đầu, quay sang hỏi:

“Nguyên liệu nước mắt kia lấy ở đâu?”

Như chờ sẵn câu hỏi này, LeMort nở nụ cười lớn, tiến lại gần. Một tay hắn thọc vào túi, như đang tìm thứ gì đó. Khi khoảng cách vừa đủ, hắn rút tay ra, nắm chặt lại. Chưa kịp để Lê Quyền phản ứng, LeMort tung một cú đấm thẳng vào ngực cậu.

___.

Tiếng gương vỡ vang vọng khắp căn phòng.

Lê Quyền nằm co quắp trên sàn, một tay ôm ngực, tay còn lại vừa đấm vỡ tấm gương trước mặt, phớt lờ vết máu đang chảy ra từ tay phải. Khuôn mặt cậu tái nhợt vì đau đớn. Bên ngoài cơ thể không có gì bất thường, nhưng sâu trong linh hồn, một vết thương đã xuất hiện.

Cơn đau thấu tận linh hồn khiến Lê Quyền không kìm được nước mắt. Trong những giọt nước mắt sinh lý ấy, có một giọt khi rơi xuống đã kết tinh, biến thành một viên pha lê trong suốt. Tiếng bước chân nhanh chóng lại gần, cánh cửa mở ra và Hoàng Tuấn bước vào nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong cậu khựng lại.

Nhanh chóng chạy đến đỡ anh trai mình Hoàng Tuấn lo lắng hỏi rất nhiều thứ, cũng luống cuống tìm kiếm dụng cụ y tế để sơ cứu vết thương ở tay. Nhưng đối với Lê Quyền lại không nghe rõ Hoàng Tuấn nói gì, hiện tại tầm nhìn bản thân cậu bị nhòe đi như bị cận thị cả chục độ, hai bên tai bị ù khiến những âm thanh khác trở nên vặn vẹo không rõ ràng.

Ở bên ngoài những người khác cũng nhanh chóng bước vô giúp đỡ, ngoại trừ Hiển và Ngọc Vân, cả hai đều kích hoạt năng lực của mình để thu thập thông tin và nhanh chóng biết được kết quả.

“Tổn thương linh hồn.” Cả hai lên tiếng cùng lúc.

Sau đó cả hai nhìn nhau nhưng biểu cảm lại khác biệt, Ngọc Vân vẫn sự chán ghét giờ lại thêm chút tức giận, còn Hiển thì lại ngạc nhiên như kiểu ‘ồ, cái quái gì thế! Con nhỏ này có não và biết suy nghĩ rồi à?”

Cách đó không xa Nguyễn Đạt, Mạnh Yến Hân và Trần Quỳnh Thư lại không đến đó xem tình hình, hai cô gai có chút quan tâm trên biểu cảm nhưng người còn lại vẫn lạnh nhạt như thể không quan tâm cho lắm. Tuy nhiên ánh mắt của Nguyễn Đạt lại hướng đến một nơi khác chứ không phải căn phòng của Lê Quyền, suy nghĩ một chút rồi xoay người đi vô phòng.

Yến Hân và Quỳnh Thư trao đổi ánh mắt cho nhau rồi vẫn quyết định đi xem tình hình. Bước vào phòng của mình Nguyễn Đạt vệ sinh cá nhân rồi nằm lên giường bấm điện thoại chờ đợi, thêm một lúc sau Hiển mở cửa đi vào, cậu ngẩng đầu đối diện với anh ta. Không cần lên tiếng Hiển tự nói ra tình hình.

“Chắc tên nhóc đó tò mò cảm giác bị tấn công vào linh hồn là như thế nào ấy mà, theo tao được biết thì năng lực cấp Học Đồ của ‘truyền thừa phản chiếu’ có chiêu này.” Dừng lại một chút anh ta nói thêm. “Thành thật mà nói tao cũng tò mò cảm giác đó như thế nào. Ê Đạt mày nghĩ tao nên thử không?”

Nguyễn Đạt im lặng cắm tai nghe xem phim, hoàn toàn phớt lờ tên yêu tinh nào đó đang lăn lộn như một đứa trẻ vì sự tò mò nhưng không được giải đáp khiến anh ta khó chịu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!