Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.
Chương 11 - Thành Phố Ác Mộng: Thông tin (1).
0 Bình luận - Độ dài: 2,233 từ - Cập nhật:
Phạm Văn Sơn lao thẳng về phía trước với tốc độ nhanh đến mức chính cậu cũng phải bất ngờ. Cậu không hề cảm thấy thể lực bị tiêu hao, dường như có thể chạy mãi mà không biết mệt. Nhưng ý nghĩ thoáng qua khiến cậu nhận ra đây là thế giới ý thức của mình. Thứ bị tiêu hao ở đây là tinh thần lực, chứ không phải thể lực. Nói cách khác, nơi này vẫn có giới hạn, vì vậy cậu phải nhanh chóng kết liễu con quái vật kia trước khi tinh thần lực cạn kiệt.
Ban đầu, cảm giác điều khiển cơ thể nhẹ như không khiến cậu có chút lạ lẫm. Nhưng chỉ sau vài giây chạy thử, Sơn đã thích nghi và điều khiển cơ thể linh hoạt hơn. Phía đối diện, con quái vật cũng đang lao tới, xung quanh nó xuất hiện ba chiếc kunai máu được điều khiển bằng năng lực, phóng thẳng về phía cậu.
Đối mặt với tình huống ấy, Sơn lập tức phản ứng. Cậu cúi người né một chiếc, lách sang phải tránh chiếc thứ hai, rồi nghiêng người sang trái để tránh chiếc cuối cùng chỉ thoát hiểm nhờ chút may mắn. Lúc này, khoảng cách giữa hai bên đã rất gần. Con quái vật tranh thủ lúc Sơn chưa kịp vào thế phòng thủ, há to cái miệng đầy răng nhọn, lao tới định cắn vào bụng cậu.
Không để bị thương, Sơn ngay lập tức ra lệnh cho cơ thể phản ứng. Với sự linh hoạt vượt xa giới hạn con người, cậu bật nhảy xoay người trên không, thoát khỏi cú đớp một cách ngoạn mục.
Vừa chạm đất, Sơn xoay người tung cú đá mạnh vào đầu con quái vật khiến nó choáng váng, rồi tiếp tục đá thêm một phát nữa. Khi chuẩn bị tấn công lần ba, con quái vật đã kịp tỉnh lại, bật nhảy ra xa để giữ khoảng cách.
Sơn dừng lại, thở nhẹ, nhanh chóng phân tích tình hình. Rõ ràng, những cú tấn công vật lý của mình có hiệu quả, nhưng chỉ dùng đấm đá thì không thể kết thúc trận đấu nhanh được. Nghĩ đến đây, cậu liếc nhìn con quái vật đang tạo thêm kunai máu, rồi chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo.
“Nếu đây là thế giới ý thức, vậy thứ mình tưởng tượng ra… có thể dùng được không?”
Nghĩ là làm, Sơn bắt đầu tưởng tượng ra một khẩu súng. Nhưng ngay lập tức, thất bại khẩu súng không xuất hiện. Cậu cau mày. Rõ ràng có thể tạo ra vật phẩm bằng tưởng tượng, nhưng vì lý do nào đó, súng lại không thể.
Không nản lòng, Sơn đổi hướng. Là người trẻ tuổi mê anime và manga, cậu lập tức nghĩ đến kiếm, đặc biệt là katana thứ vũ khí biểu tượng trong vô số câu chuyện. Chỉ trong tích tắc, trên tay phải Sơn xuất hiện một thanh kiếm dài, hơi cong, với lưỡi sắc bén sáng lóa. Cảm giác được cầm nó trong tay, dù chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, khiến cậu khẽ run.
“Quả nhiên… làm được thật.” Sơn lẩm bẩm.
Con quái vật bên kia rõ ràng cũng kinh ngạc. Nó vừa mới tạo ra một kunai thì đối phương đã có cả thanh kiếm. Cảm nhận được nguy hiểm, nó lập tức phóng kunai về phía Sơn, cậu nghiêng người, chém ngang để phản công, nhưng cú chém lại… trượt. Cảm giác xấu hổ ập đến, Sơn đờ mặt vài giây. May mắn là chẳng có ai chứng kiến. Cậu nhanh chóng trấn tĩnh, nâng kiếm vào thế tấn công.
Con quái vật gầm lên, lao tới, liên tục phóng kunai máu. Lần này, Sơn né dễ dàng. Khi cả hai đã đủ gần, con quái vật xoay người, vung cái đuôi máu thịt như lưỡi roi nhằm chém vào người cậu. Sơn giơ kiếm đỡ, nhưng lực từ cú quất khiến cậu bị đẩy lùi mấy bước. Nhìn kỹ, cậu nhận ra phần đuôi của nó được cấu tạo như một lưỡi kiếm máu, cực kỳ sắc chính thứ này đã gây ra vết thương chí mạng cho cậu ngoài đời thật.
Không để Sơn lấy lại thăng bằng, con quái vật tiếp tục xoay người, vung đuôi liên tục. Cậu vừa đỡ vừa lùi, cố gắng kéo giãn khoảng cách, rồi dồn lực bật nhảy ra sau. Đúng lúc ấy, một mũi kim máu bất ngờ bắn ra từ cơ thể con quái vật. Sơn phản xạ kịp, giơ kiếm chắn đòn. Cú va chạm mạnh đến mức đẩy cậu lùi thêm vài bước. Khi nhìn lại, thanh kiếm trong tay đã nứt và cong nhẹ. Cậu tập trung tưởng tượng, thanh kiếm lập tức trở lại bình thường. Nhìn con quái vật đang chuẩn bị tấn công tiếp, Sơn hít sâu, suy nghĩ nhanh:
‘Nó mạnh thật, nhưng tất cả sức mạnh đều dựa vào năng lực kỳ quái. Còn ở đây, mọi thứ phụ thuộc vào tinh thần lực thứ mà mình đang chiếm ưu thế.’
Sơn siết chặt chuôi kiếm, tiếp tục lao tới.
“Tốc độ và phản xạ ở đây phụ thuộc vào khả năng suy nghĩ và ra lệnh cho cơ thể. Nếu mình phân tích và phản ứng nhanh hơn… chắc chắn sẽ thắng!”
Cậu tăng tốc, gần như biến mất khỏi tầm nhìn thông thường. Khi cả hai sắp chạm mặt, con quái vật theo bản năng vung đuôi chém tới. Sơn trượt thấp người xuống, lách sang bên, đồng thời tưởng tượng thêm một thanh đoản kiếm xuất hiện trong tay trái. Cậu đâm mạnh vào bụng đối thủ. Tiếng gào thét vang lên. Không bỏ lỡ cơ hội, Sơn bật người tung cú đá cực mạnh vào chuôi kiếm, khiến lưỡi kiếm xuyên sâu hơn. Con quái vật bật lên vì phản lực, còn Sơn cũng theo đà nhảy lên cao, nắm chặt thanh katana trong tay phải.
Trên không trung, con quái vật vặn mình, vung đuôi chém ngược từ trên xuống. Nhưng tất cả đã nằm trong dự tính của Sơn. Cậu lách nhẹ, tránh đòn, rồi chém mạnh xuống cổ nó. Lưỡi kiếm sắc bén chém xuyên lớp da thịt dai cứng. Tiếng rít khô khốc vang lên, rồi cơ thể con quái vật rơi mạnh xuống đất. Sơn đáp đất nhẹ nhàng, hất máu khỏi lưỡi kiếm, khẽ nhếch môi:
“Mình ngầu vãi.”
Chưa kịp tận hưởng chiến thắng, cơ thể con quái vật đột nhiên giật mạnh. Nó loạng choạng đứng dậy, máu từ vết chém cổ vẫn trào ra. Sơn sững sờ.
“Chết tiệt… vẫn chưa chết à?”
Liếc thấy ngực nó còn phập phồng, cậu chợt nhớ ra điểm yếu là trái tim, chứ không phải đầu.
Vài phút sau, Sơn đứng giữa vũng máu, thở dốc, nắm chặt thanh kiếm đang dần tan biến. Cậu thở phào khi cảm nhận kỹ năng “Ý Chí Kiên Cường” vừa hết hiệu lực. Nhìn thi thể con quái vật dưới chân, Sơn nuốt khan. Vừa rồi cậu đã liều mạng để kết liễu nó. Ai mà ngờ lại quên mất điểm yếu cơ bản như vậy. Nghĩ đến kỹ năng mà Hiển đã dùng trong trận chiến thực, Sơn càng thấy rõ ràng kỹ năng đó đúng là khắc chế hoàn toàn loại quái vật này.
Không muốn suy nghĩ thêm, cậu nhắm mắt, cảm nhận cơ thể mình dần nặng trĩu. Ý thức chìm dần vào bóng tối.
Khi mở mắt, cảm giác đầu tiên của Sơn là toàn thân nặng nề, phản ứng chậm chạp. Mọi thứ như vừa trải qua một giấc mơ dài. Nếu không có mũi tên sắc nhọn đang chĩa thẳng vào mặt, có lẽ cậu còn tưởng mình vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ bình thường.
Cậu nhìn mũi tên hai giây, sắc mặt lập tức biến đổi:
“Aaaa! Khoan, đừng!!”
Theo phản xạ, Sơn vùng vẫy, nhưng nhận ra mình đang bị trói chặt như bánh tét, hoàn toàn bất lực. Nguyễn Đạt liếc sang bên, nơi Hiển đang đứng quan sát vẻ ngoài nghiêm túc, nhưng trong đầu lại tưởng tượng Sơn đang vùng vẫy như con giun bị bắt.
Bắt gặp ánh mắt của Nguyễn Đạt, anh ta mới mở miệng nói:
“Còn sức để hét thế kia chắc không sao đâu. Thả ra đi.”
Nguyễn Đạt gật đầu, cúi xuống tháo dây. Một lúc sau, cậu nhíu mày:
“Ê chó, mày trói kiểu gì mà không tháo được thế này?”
“Hả? Tao học bừa trên mạng ấy. Từ từ… để tao xem.” — Hiển bước lại gần.
Vài phút trôi qua, Hiển đứng nhìn mớ dây rối rắm trước mặt, gãi đầu rồi tỉnh bơ nói:
“Cắt đi.”
Sơn và Nguyễn Đạt nhìn anh ta bằng ánh mắt u ám, biểu cảm như thể đang nói thẳng: “Tên này đúng là không đáng tin.”
Vài phút sau, Sơn được giải thoát. Còn chưa kịp mở miệng, Nguyễn Đạt đã nói trước:
“Có gì nói thì nói trên đường về. Giờ thu dọn đồ, rồi rút thôi.”
Trước khi bắt đầu chuyển đồ, theo lời nhắc của Hiển, Sơn đã sử dụng năng lực của mình để hấp thụ máu từ xác con quái vật, mà bản thân con quái vật hầu hết là từ máu thịt nên gần như chẳng còn lại gì. Sau khi hấp thụ, khuôn mặt tái nhợt của cậu trở nên hồng hào hơn, đồng thời vẻ ngoài cũng bắt đầu biến dị. Đôi mắt Sơn chuyển thành màu đỏ máu, đôi tai tuy không dài nhọn như Hiển, nhưng cũng kéo dài và nhọn hơn trước trông chẳng khác gì một ma cà rồng, chỉ là không có răng nanh.
Sau nửa tiếng hành động nhanh gọn, cuối cùng cả ba người cũng đã chất đầy xe. Nguyễn Đạt vẫn là người lái.
Trên đường trở về, Sơn bắt đầu kể lại quá trình chiến đấu trong thế giới tâm linh, nhưng cả hai người kia hầu như chẳng để tâm. Đợi đến khi cậu nói xong, cả hai cùng lúc hỏi:
“Năng lực ông có được là gì?”
“Năng lực của mày có biến dị gì không?”
Ánh mắt hai người cùng chuyển sang Hiển. Nguyễn Đạt nhanh chóng quay lại nhìn đường, nhưng vẫn hỏi:
“Biến dị gì?”
Hiển lắc đầu đáp:
“Không biết. Theo tao nghĩ thì năng lực của con quái vật kia và Sơn sẽ khác nhau vì chủng loại khác nhau. Liệu năng lực sẽ có sự biến dị hay không? Thêm nữa, dưới hiệu lực của ‘Ý Chí Kiên Cường’, liệu có xuất hiện thêm năng lực tương tự hay không? Hay là…”
Hiển bắt đầu lảm nhảm vô số giả thuyết. Nguyễn Đạt nghe đến đó liền hiểu, rõ ràng đây là ảnh hưởng của ‘sự tò mò bị phóng đại’. Nghĩ vậy, cậu chợt nhớ ra rồi hỏi Sơn:
“À, ông bị phóng đại thứ gì vậy?”
Sơn ngẩn ra, không hiểu câu hỏi. Hiển bị cắt ngang liền sáng mắt, giải thích sơ qua về việc “phóng đại đặc tính”, rồi giục Sơn trả lời.
“Hình như là…” Cậu ngập ngừng, liếc sang hai người bạn, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác thôi thúc muốn đánh nhau với bọn họ. Sau vài giây tỉnh táo lại, cậu hiểu ra điều đó có nghĩa là gì.
“Khao khát chiến đấu.”
“Ồ à.” Hiển gật đầu, rồi đổi chủ đề. “Thế sau khi biến đổi, có những năng lực gì?”
“Đầu tiên là Thao Túng Máu ở cấp độ hiện tại, ngoài máu của bản thân thì chỉ có thể điều khiển máu của sinh vật đã chết. Thứ hai là Hấp Thụ Máu bằng cách tiêu thụ máu sinh vật khác, có thể hồi phục vết thương, đồng thời tích trữ máu trong cơ thể để sử dụng trong chiến đấu…Chỉ có hai năng lực đó thôi.”
“Không có năng lực mới à?” Hiển lắc đầu thất vọng. “Ở cấp bậc Học Đồ, hầu hết có từ hai đến bốn năng lực.”
Nguyễn Đạt đang lái xe, lúc này mới lên tiếng:
“Phải rồi, giờ mới nhớ. Mấy cái cấp bậc mà mày nói cụ thể là gì vậy?”
“Cấp bậc à? Ừ, dựa theo thông tin có được sau khi biến thành Yêu Tinh Học Đồ, hiện tại tao chỉ biết hai nhóm. Thứ nhất là Tiến Hóa, chia thành hai cấp bậc: Học Đồ và Khai Sáng. Ở giai đoạn này, chúng ta chưa có kỹ năng quá mạnh, chỉ vượt trội hơn người bình thường ở một vài yếu tố siêu nhiên.”
Anh ta uống ngụm nước rồi nói tiếp: “Thứ hai là Siêu Việt, chia thành ba cấp: Chuyên Gia, Bậc Thầy và Đại Sư. Ở cấp này, sẽ có sự thay đổi lớn về bản chất, nhưng cụ thể thế nào thì tao chưa biết.”
Nghe đến đây, Sơn thắc mắc hỏi:
“Vậy là sau khi sở hữu năng lực thì mặc định chúng ta là cấp Học Đồ đúng không? Thế làm sao để thăng cấp?”
Hiển lắc đầu, tỏ vẻ cũng không biết. Cả ba cứ thế tiếp tục lái xe trong im lặng, hướng về nơi an toàn.
0 Bình luận