Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.

Chương 12 - Thành Phố Ác Mộng: Thông tin (2).

Chương 12 - Thành Phố Ác Mộng: Thông tin (2).

Cùng ngày hôm đó, bên trong viện nghiên cứu.

Ngọc Vân ngồi thẫn thờ nhìn về phía trước. Ánh mắt cô mơ hồ và trống rỗng, rõ ràng là tinh thần không hề tập trung. Cô chỉ ngồi đó, nhìn vào một điểm vô định. Lúc này, chiếc đồng hồ trên cổ tay khẽ rung. Ngọc Vân hơi giật mình, cúi xuống xem. Màn hình hiển thị thời gian: 5 giờ chiều. Cô khẽ tính toán trong đầu.

“Tên kia và Đạt xuất phát từ hai giờ… gần bốn giờ còn gọi điện hỏi mình chuyện nhu yếu phẩm. Đến giờ vẫn không có tin tức. Không lẽ xảy ra chuyện gì rồi?”

Nghĩ đến đây, cô thở dài. Nhưng ngay khi hình ảnh Hiển hiện ra trong đầu, cô lại có phần thản nhiên đến mức… nếu xảy ra chút chuyện với hắn thì cũng chẳng sao. Tuy nhiên, nhớ đến Nguyễn Đạt đang đi cùng, cô lại thoáng lo. Không phải vì cô thích cậu ta. Chỉ là cô không ưa Hiển, còn những người khác thì cô luôn có sự quan tâm nhất định. Thêm nữa, sau khi tâm sự với ba cô gái sáng nay, Ngọc Vân cũng bắt đầu có thiện cảm với Nguyễn Đạt một cậu em hiền lành và có chút tội nghiệp. Vì thế cô không muốn cậu bị liên lụy bởi tên kia.

Cô biết hai người họ thân nhau, đã chơi cùng từ khi Đạt còn đang tập đi. Đến mức mấy lần Hiển còn vụng trộm uống sữa của Đạt lúc cả hai đang chơi lúc nhỏ. Một tình bạn kiểu… chửi nhau cũng như đang nói chuyện bình thường. Lắc đầu, cô đứng dậy thu dọn. Tuy phòng không có gì bừa bộn, nhưng cô muốn tự tay kiểm tra lần nữa. Khi ánh mắt quét qua phòng, cô bỗng chạm mắt với một sinh vật… lùn tịt.

Chiều cao chỉ khoảng một mét ba. Hắn mặc áo blouse trắng như người nghiên cứu, phía trong là sơ mi trắng sọc xanh và quần tây màu be. Nếu chỉ nhìn vậy thì giống một người đàn ông mắc chứng lùn bẩm sinh. Nhưng từ “sinh vật” đã nói rõ đây không phải người. Làn da hắn gần giống con người, nhưng ở vài nơi lại xuất hiện lớp vảy xanh sẫm. Đầu hói, vài sợi tóc bạc lưa thưa. Tai nhọn và dài, mũi to, đôi mắt vàng kim sau cặp kính lão đang nhìn cô chằm chằm.

Không khí lập tức trở nên tĩnh lặng. Ngọc Vân giật thót, da gà dựng đứng. Nỗi sợ từ bản năng dâng lên cô vừa nhìn thấy một sinh vật giống yêu tinh bước ra từ phim giả tưởng. Sinh vật ấy lên tiếng trước:

“Ta nói thật nhé, phản ứng của cô khiến ta hơi thất vọng đấy. Nhớ lần đầu tên nhóc kia gặp ta, hắn liền trợn mắt rồi nhốt ta vào lồng để nghiên cứu. Thật đúng là bất lịch sự.”

Nhắc đến “thằng nhóc đó”, Ngọc Vân lập tức hiểu.

“Ý ông là… Hiển?” Cô giật mình rồi chỉnh lại xưng hô  “À, xin lỗi. Thưa ngài Yêu Tinh.”

Ông ta gật đầu, rồi nói:

“Ta tên là Gravendo. Ta là Yêu Tinh Tri Thức, không phải yêu tinh bình thường… mặc dù trước đây từng như vậy.”

Nghe vậy sự tò mò khiến nỗi sợ của cô tan dần. Cô kéo ghế ngồi xuống và đưa một cái ghế về phía đối diện.

“Ồ! Yêu Tinh và Yêu Tinh Tri Thức khác nhau ở điểm nào sao? Và tại sao nói ngài từng là yêu tinh bình thường?”

Gravendo ngồi lên ghế, giọng điệu như một thầy giáo chỉ bảo học sinh:

“Yêu Tinh là một chủng tộc. Nhưng Yêu Tinh Tri Thức là một truyền thừa. Yêu Tinh bình thường bị bản năng khao khát vàng bạc và sinh sản. Còn Yêu Tinh Tri Thức thì khát khao tri thức và những điều chưa biết. Ta trước đây đã khác đồng loại từ khi sinh ra. Vì đi ngược với bản năng, nên ta bị trục xuất. Sau đó gặp được thầy, người đã dẫn ta bước vào dòng truyền thừa này.”

Ngọc Vân hỏi:

“Vậy chỉ cần theo đuổi tri thức thì sẽ trở thành Yêu Tinh Tri Thức sao?”

Gravendo lắc đầu:

“Không. Đây là năng lực truyền thừa từ thầy sang trò. Không có truyền thừa, chỉ là sinh vật thích nghiên cứu mà thôi.”

Cô lập tức hiểu điều đó ám chỉ điều gì:

“Vậy tức là Hiển đã nhận ngài làm thầy?”

“Đúng. Nó học rất nhanh, rất giỏi nhưng… hầy, thái độ lại vô lễ và thích m cợt nhả, khiến ta có suy nghĩ hối hận vì nhận nó làm học trò.”

Ngọc Vân đồng cảm sâu sắc, trong lòng cô thậm chí dơ cả hai tay tán thành:

“Đúng! Chính xác!”

Sau vài phút trò chuyện, cô hỏi:

“Thưa thầy, năng lực của Yêu Tinh Tri Thức là gì?”

Nghe từ ‘thầy’ mà Ngọc Vân nói ra không vô thức Gravendo mỉm cười. Ông giải thích kỹ năng của Yêu Tinh Tri Thức. Nghe xong, mắt Ngọc Vân sáng lên.

Cuối cùng, cô hơi ngập ngừng nhưng vẫn nói khẽ:

“Thưa… con có thể trở thành Yêu Tinh Tri Thức được không? Con yêu thích nghiên cứu từ nhỏ, nhưng cảm thấy bản thân đã chạm giới hạn… Con muốn tiến xa hơn.”

Ánh mắt Gravendo lóe lên tia thỏa mãn và đắc ý.

“Được, không thành vấn đề.”

Ông đưa ra một ống nghiệm, dùng móng tay trái cắt cổ tay phải khiến máu của chính mình chảy ra, rồi dùng năng lực nào đó khiến máu bay lên chảy vào ống nghiệm, khi gần đầy rồi đưa cho Ngọc Vân.

“Uống hết. Và từ giờ gọi ta là thầy.”

Ngọc Vân do dự trong thoáng chốc rồi nghĩ đến người đáng ghét kia. Cô kiên định cầm lấy ống nghiệm, uống cạn. Thấy cảnh này Gravendo liền hài lòng lẩm bẩm trong lòng.

‘Vậy là có được hai học trò tiềm năng, chỉ mong rằng ít nhất một trong hai đứa sẽ chọn trở thành Chuyên Gia Thông Tin chứ không phải mấy nhánh khác.’

Ngọc Vân sau khi đưa chất lỏng vào miệng cô không cảm thấy vị tanh thay vào đó là vị ngọt. Đợi tất cả xuống đến dạ dày cô liền cảm giác được sự thay đổi của bản thân, tinh thần sảng khoái, đầu óc chưa lần nào cảm thấy minh mẫn như lúc này, suy nghĩ vốn phân tán liền có thể dễ dàng tập trung lại, cùng với đó là một cảm giác như ‘giác ngộ’ khiến mạch não thông suốt khiến suy nghĩ của cô trở nên nhanh chóng và linh hoạt hơn. Đúng lúc đó, một dòng thông tin đột ngột tràn vào trong đầu Ngọc Vân. Cô lập tức hiểu rằng mình đã bước vào nhóm Tiến Hóa, cấp bậc Học Đồ, và sở hữu những năng lực cơ bản sau:

Đầu tiên là “Siêu Trí Nhớ”  khả năng học tập, ghi nhớ và phân tích được tăng cường mạnh mẽ. Đây là kỹ năng cốt lõi của Yêu Tinh Tri Thức. Không chỉ nghe một hiểu mười, mà chỉ cần chưa đến một giây cô đã có thể lục tìm lại bất kỳ kiến thức nào trong đầu, như mở một thư mục trên máy tính muốn là có ngay.

Kỹ năng thứ hai là “Sách Ghi Chép”  cho phép cô ghi lại những kỹ năng mà bản thân nhìn thấy, miễn là kỹ năng đó không vượt quá cấp độ của nhóm Tiến Hóa. Hiểu biết càng sâu thì số lần sử dụng kỹ năng ghi chép được càng nhiều, hầu như có thể xem là vĩnh viễn. Hiện tại, cấp Học Đồ còn được tặng ngẫu nhiên hơn năm mươi kỹ năng cơ bản đã được sao chép sẵn.

Khi mở mắt ra, cô thấy Gravendo đang mỉm cười và đưa cho mình một chiếc gương. Ngọc Vân cầm lấy và nhìn vào hình ảnh phản chiếu. Vẻ ngoài vốn bình thường trong mắt bản thân cô, giờ đã thay đổi rõ rệt. Cô cảm nhận được một vẻ đẹp trí tuệ toát ra từ chính mình. Đôi tai nay đã dài ra thêm vài xăng-ti, tạo nên một khí chất khác lạ nhưng hài hòa. Làn da vốn đã trắng, giờ trở nên đến mức gần như phát ra sáng, cô khẽ chạm vào má mình, nhìn bản thân có vẻ đẹp vượt qua giới hạn con người.

Thấy bản thân thay đổi, Ngọc Vân không khỏi xúc động. Một phần vì ngoại hình trở nên xinh đẹp hơn điều mà hầu như cô gái nào cũng khao khát. Nhưng chín phần còn lại là niềm hân hoan khi cô có thể thực sự chạm đến tri thức cực hạn mà mình luôn theo đuổi. Cô nhìn Gravendo trước mặt, rồi bất giác quỳ xuống, giọng run lên vì kích động:

“Từ giờ trở đi, em sẽ mãi là học trò của thầy!”

Gravendo nhẹ nhàng đỡ cô đứng dậy. Nhìn cô học trò mới đang cảm động đến mức khẽ nức nở, ông vô thức nhớ lại đứa học trò trước đó không ai khác chính là Hiển. Ngay sau khi trở thành Yêu Tinh Tri Thức, Hiển đã nảy ra ý định muốn… mổ xẻ chính thầy mình để tìm hiểu cấu tạo cơ thể. Gravendo lúc ấy phải dùng đến năng lực ‘Tàng Hình’ cực kỳ hiếm hoi mà ông may mắn ghi chép được, mới có thể trốn khỏi học trò đầu tiên của mình.

Nghĩ đến đó, Gravendo khẽ thở dài, rồi nhân lúc vừa đỡ Ngọc Vân đứng vững, ông bắt đầu giải thích về hiệu ứng phóng đại mà năng lực mang lại. Nghe có tác dụng phụ, Ngọc Vân thoáng chút lo lắng. Nhưng khi biết bản thân bị phóng đại chính là sự tò mò cô lập tức yên tâm. Thậm chí, cô còn có phần… vui vẻ.

Đúng lúc này, Gravendo nhìn thẳng vào mắt Ngọc Vân rồi nói:

"Thành thật mà nói, việc ta tìm kiếm học trò cũng có mục đích riêng."

Nghe vậy, Ngọc Vân hơi khựng lại, trong lòng có chút lo lắng nhưng vẫn giữ im lặng để lắng nghe.

"Chuyện này dù sao sau này trò cũng sẽ biết, nên nói trước cũng không vấn đề gì. Nhưng trước hết, ta sẽ giải thích về hệ thống cấp bậc. Về cơ bản, có các nhóm chính như sau: Tiến Hóa, Siêu Việt, Tái Tạo, Á Thần và Thiên Sứ. Những nhóm cao hơn nữa, ngay cả ta cũng không biết rõ."

Ông dừng lại một chút rồi tiếp tục.

"Trong nhóm Tiến Hóa có hai cấp bậc: Học Đồ và Khai Sáng. Còn nhóm Siêu Việt thì gồm ba cấp: Chuyên Gia, Bậc Thầy và Đại Sư."

Gravendo im lặng vài giây để cô tiếp nhận thông tin, sau đó nói tiếp:

"Hiện tại, ta đang là Bậc Thầy Thông Tin. Và để tấn thăng lên Đại Sư Tri Thức, ta bắt buộc phải bồi dưỡng được ít nhất một Chuyên Gia Thông Tin. Vì lý do đó, ta và những thầy đời trước đều phải không ngừng tìm kiếm và lựa chọn học trò phù hợp."

Ngọc Vân nghe xong thì hiểu ra vấn đề, liền hỏi:

"Vậy nghĩa là thầy muốn em hoặc... tên kia trở thành Chuyên Gia Thông Tin?"

Gravendo gật đầu.

"Đúng vậy."

Ngọc Vân suy nghĩ một lúc rồi lại hỏi:

"Vậy làm sao để chúng em tấn thăng? Trước hết là Khai Sáng, có cần nghi thức gì không?"

Gravendo mỉm cười, đáp:

"Nghi thức thì có, còn làm sao để thăng cấp thì…” Gravendo kéo dài rồi mỉm cười ẩn ý nói. “Lời kêu gọi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!