Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.

Chương 03 - Chuyện quá khứ.

Chương 03 - Chuyện quá khứ.

Dưới tay lái của Nguyễn Đạt, chiếc SUV chạy khá vững và ổn định. Dọc theo con đường lớn hướng về trung tâm thành phố, những bảng hiệu từng sáng rực rỡ giờ đều tắt ngấm, nhiều cửa hàng khóa chặt cũng có vài cái mở hé cửa. Cảnh tượng bên ngoài tỉnh lặng đến đáng sợ, tuy vậy con đường dẫn tới siêu thị lớn vẫn đủ thông thoáng để không cản trở hành trình của họ.

Thời gian trôi đi nhanh đến bất ngờ. Mới rời cửa hàng xe chưa được bao lâu mà giờ vừa nhìn đồng hồ đã là chín giờ năm phút. Từ lúc khởi hành đến lúc xe dừng lại trước khu siêu thị lớn chỉ hơn hai mươi phút, nhưng đối với cả ba người, quãng thời gian ấy im lặng đến lạ. Không ai nói chuyện. Chỉ có tiếng động cơ êm đều và cảnh sắc hoang vắng bên ngoài lướt qua như một cuộn phim.

Chiếc SUV dừng trước bãi đỗ xe. Siêu thị vẫn đứng sừng sững như trước, nhưng thiếu vắng hoàn toàn âm thanh nhộn nhịp vốn có. Cửa kính tự động vẫn hoạt động, thỉnh thoảng mở ra đóng lại nhẹ nhàng dù không có ai đi qua.

Nguyễn Đạt tháo dây an toàn, mở cửa xe và quay sang hai cô gái:

“Đến nơi rồi. Hai người vào chọn quần áo thay, lấy ít đồ vệ sinh cần thiết. Những thứ còn lại chúng ta có thể lấy dọc đường.”

Giọng cậu lạnh nhạt nhưng không vô cảm. Không có thái độ ra lệnh nhưng định hướng rõ ràng.

“Được.” Yến Hân đáp, không chần chừ.

Nguyễn Đạt sau đó đưa cho cô một chiếc chìa khóa nhỏ màu bạc. Yến Hân nhận lấy, thoáng ngạc nhiên nhưng không hỏi gì.

“Chìa của nhà di động.” Cậu nói, ngừng một nhịp rồi bổ sung: “Mười rưỡi.”

Ý nghĩa của câu nói rất đơn giản: mỗi người tự đi theo hướng riêng để tiện chọn đồ, đến mười rưỡi quay về tập hợp. Không cần bàn thêm. Nói xong, Nguyễn Đạt mở cửa đi vào siêu thị trước mà không đợi hai người. Quỳnh Thư nhìn theo bóng lưng cậu ta, ánh mắt lộ rõ một chút nghi hoặc khó gọi tên. Còn Yến Hân thì chỉ mất hai giây để hiểu điều cậu ngụ ý. Cô khẽ hít nhẹ một hơi rồi quay sang bạn mình, cố tạo không khí vui vẻ:

“Đi thôi. Trải nghiệm cảm giác đi siêu thị mà không cần nhìn giá.”

Lời trêu nhẹ khiến Quỳnh Thư bật nhẹ khóe môi, nhưng cảm giác nghi hoặc kia vẫn chưa tan đi. Cô nhỏ giọng:

“Cậu không thấy cậu ta quen quen sao?”

Yến Hân khựng lại. Cô cố nhớ, nhíu mày suy nghĩ vài giây, rồi lắc đầu.

“Không rõ lắm. Cậu gặp rồi à?”

“Không hẳn. Chỉ là loáng thoáng cảm giác đã nhìn thấy trên mạng.” Giọng Quỳnh Thư không chắc chắn, giống như ký ức mờ nhạt đang cố tìm lại điểm nối. Hai người im lặng vài giây. Rồi Yến Hân vỗ vai cô bạn.

“Hỏi thẳng cậu ta cũng được. Nhưng để sau. Giờ chúng ta thay đồ trước đã.”

Vừa dứt lời, Yến Hân ôm nhẹ Quỳnh Thư một cái. Nhưng hành động vô ý đó khiến vết máu đã khô trên áo cô dính sang áo Quỳnh Thư. Người vốn sạch sẽ cẩn thận như Quỳnh Thư lập tức phản ứng.

“Yến Hân! Cậu làm bẩn đồ tớ rồi!” Giọng cô pha chút tức giận nhưng không thật sự nặng nề. Cô giơ tay đánh nhẹ vài cái lên vai bạn.

“Ai da, xin lỗi xin lỗi!” Yến Hân vừa cười vừa chạy nhanh về phía cửa siêu thị, còn Quỳnh Thư đuổi theo ngay sau, vẫn vừa chạy vừa càu nhàu.

---

Bên trong siêu thị rộng lớn, ánh đèn trắng vẫn sáng đều. Từng quầy hàng vẫn được sắp xếp trật tự, như thể mọi thứ vẫn rất bình thường. Chỉ có sự yên lặng bất thường khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.

Nguyễn Đạt đi thẳng vào khu nhà vệ sinh. Khi trở ra, cậu đã thay một bộ đồ mới sạch sẽ, vẫn giữ phong cách đơn giản: áo phông rộng, quần thể thao thẳng ống, khoác ngoài áo jacket màu trầm. Trang phục thoải mái, dễ vận động, phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.

Trên tay cậu kéo theo một chiếc vali cỡ trung. Cậu đi dọc các dãy quần áo, chọn kỹ từng món, tổng cộng lấy khoảng bảy, tám bộ, thêm bốn chiếc áo khoác tông tối. Thẩm mỹ của cậu không cầu kỳ, chỉ chuộng đơn giản, bền, thoải mái và tiện.

Vali vẫn còn khá nhiều chỗ trống, nhưng Nguyễn Đạt không lấy thêm quần áo nữa mà chuyển sang khu đồ dùng sinh hoạt. Cậu lấy khăn tắm, khăn mặt, dầu gội loại dung tích lớn, lăn khử mùi và một bộ bàn chải kem đánh răng mới tinh đóng hộp.

Đến khu công cụ đa dụng, dù không phải là người rành kỹ thuật, nhưng Nguyễn Đạt vẫn chọn một số vật dụng cần thiết như dao đa năng, băng quấn chuyên dụng, dây buộc chịu lực. Đặc biệt, cậu nhìn thấy bộ xẻng cơ động gấp gọn, ánh mắt lập tức sáng lên. Đây là thứ rất hữu ích trong môi trường sinh tồn. Tuy nhiên vali hiện tại không phù hợp để chứa những món cồng kềnh. Sau vài giây cân nhắc, Nguyễn Đạt quay lại khu balo và lấy một chiếc balo leo núi dung tích lớn, khóa kéo chắc, dây vai chịu lực tốt. Cậu sắp xếp mọi thứ vào đó một cách ngăn nắp, có thứ tự rõ ràng.

Khi đi ngang qua khu họa cụ, cậu đứng khựng lại. Trên kệ là những bộ sơn màu mới, bút vẽ, giấy vẽ, bảng pha màu. Cậu nhìn thật lâu. Trong đôi mắt bình thản kia có thứ gì đó giống như niềm vui cũ bị phủ bụi đang được gọi dậy. Cuối cùng, cậu lẩm bẩm:

“Chỉ lấy một ít thôi.”

Nhưng kết quả lại là cả một đống họa cụ được đặt vào xe đẩy.

Đi tiếp đến khu đồ bếp, sự kiềm chế của cậu lại tiếp tục bị thử thách. Bếp ga mini, nồi inox, chảo chống dính mới, bộ dao sắc bén, thìa, muỗng, dao gọt, thớt… Tất cả đều mới, sáng và đầy đủ như thể chưa ai từng chạm vào. Cậu đi học nghề nấu ăn thay vì lên cấp ba, vì thế nhìn thấy dụng cụ nấu ăn Nguyễn Đạt không kìm chế được.

“Chỉ thêm một chút nữa.” Cậu tự nói với mình, nhưng tay đã với lấy từng món.

Đến lúc này, balo và vali đều đã đầy. Cậu đành đổi sang dùng xe đẩy.

Cứ thế đi sâu hơn vào siêu thị, Nguyễn Đạt đến khu đồ chơi. Cậu vốn định bỏ qua, nhưng đôi mắt lại bị một vật thu hút. Ở trên kệ trưng bày nổi bật là một hộp mô hình Gundam phiên bản lớn, chi tiết sắc nét, số lượng giới hạn. Giá bán gần mười triệu. Đôi chân cậu gần như tự động bước lại. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến trái tim vốn tưởng đã nguội lại khẽ run lên.

“Một cái… thôi.” Giọng cậu hơi run nhẹ.

Sau đó, hộp mô hình nằm yên trên xe đẩy. Lần này, để tránh tiếp tục vung tay quá trán, Nguyễn Đạt quyết định đi thẳng ra hướng cổng. Nhưng khi ngang khu công nghệ, cậu lại lần nữa dừng chân.

Trên kệ là bộ thiết bị công nghệ kết nối vệ tinh: đồng hồ thông minh, điện thoại, tai nghe và máy tính bảng. Công dụng của nó là có thể định vị và giao tiếp thông qua vệ tinh bất kể có sóng mạng hay không. Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để tránh việc ba người bị lạc nhau. Dù không chắc vệ tinh còn có người vận hành hay hệ thống còn hoạt động hoàn chỉnh hay không, nhưng chỉ cần phần định vị còn dùng được thì đã là cứu sinh.

“Cái này là vì nhóm.” Cậu nói rất nhẹ, như lời tự nhắc nhở.

Cậu lấy ba bộ. Không dừng lại thêm nữa, Nguyễn Đạt đẩy xe thẳng ra quầy, sau đó mang tất cả ra xe.

Hiện tại đã là mười giờ mười lăm.

Dù mệt, cậu vẫn cẩn thận xếp mọi thứ vào từng vị trí hợp lý. Đặt xong đồ, cậu quay vào siêu thị thêm lần nữa lấy vài thùng nước đóng chai, một số đồ khô dễ bảo quản và đặt chúng gọn gàng vào nhà di động.

Vừa lúc cậu khóa cửa nhà di động lại thì nhìn thấy hai cô gái cũng đẩy hai xe hàng lớn đi ra. Ánh mắt của họ có chút mâu thuẫn thú vị: vừa tiếc, vừa thỏa mãn, vừa ngỡ ngàng như không tin mình thật sự làm thế. Nguyễn Đạt không cười khuôn mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng trong lòng hoàn toàn hiểu rõ. Lúc nãy cậu cũng giống y như vậy. Cả ba cùng sắp xếp đồ lên xe. May mắn là nhà di động đủ rộng để chứa hết chỗ hàng hóa họ lấy. Đến gần mười một giờ, chiếc SUV bắt đầu lăn bánh rời khỏi bãi xe, hướng về phía Nam.

Cả ba ăn tạm vài món đồ ăn nhẹ từ balo trong lúc xe chạy. Trên đường, Nguyễn Đạt lấy ra hai bộ thiết bị vệ tinh còn lại đưa cho hai cô gái.

“Điện thoại vệ tinh? Không biết trên đó còn người vận hành không?” Yến Hân tò mò hỏi trong lúc lật xem giao diện.

“Không rõ. Nhưng dù không kết nối được, nhiều tính năng khác vẫn dùng tốt và hỗ trợ nhóm.” Nguyễn Đạt đáp.

Yến Hân gật đầu, tiếp tục nghịch điện thoại. Nguyễn Đạt liếc nhìn cả hai. Bây giờ họ đã thay đồ sạch, tóc buộc gọn, vẻ ngoài sáng sủa hơn nhiều. Dù không phải gu thẩm mỹ của cậu, nhưng vẫn rất dễ nhìn. Việc có đồng đội đẹp mắt cũng không phải điều tệ. Đăng ký tài khoản xong, Quỳnh Thư đột nhiên nhớ lại chuyện lúc trước:

“Hình như mình đã từng nhìn thấy cậu trên báo. Có phải vậy không?”

Nguyễn Đạt im lặng hai giây. Rồi trả lời thẳng, không né tránh:

“Ừ. Phải.”

Không khí trong xe thoáng trầm xuống. Cậu nói tiếp, giọng bình thản đến mức khó phân định cảm xúc:

“Tôi đã giết người.”

Hai cô gái nhìn về phía cậu. Không hoảng, không la hét, chỉ nhìn, các cô muốn lắng nghe trước rồi tính. Nguyễn Đạt nói tiếp:

“Đó là phản sát. Ba năm trước.”

Yến Hân lập tức mở điện thoại tìm kiếm. Từ khóa: [Vụ phản sát năm 2142].

Hàng loạt bài báo xuất hiện. Hình ảnh trong đó đúng là Nguyễn Đạt lúc mười bốn tuổi, gầy, đôi mắt vô cảm, đứng giữa hiện trường nhà mình đẫm máu.

Nội dung tóm tắt rất rõ ràng:

Một vụ án xảy ra vào đêm sinh nhật mười bốn tuổi của Nguyễn Đạt. Kẻ sát nhân là hàng xóm người có mâu thuẫn đất đai với cha cậu. Sau khi sát hại gia đình, hắn bị chính Nguyễn Đạt dùng dao phản kích và giết chết trong lúc giằng co. Vụ án kết thúc với Nguyễn Đạt là người sống sót duy nhất, do phát hiện dấu hiệu tâm lý bất thường, cậu bị yêu cầu điều trị một thời gian dài.

Quỳnh Thư khẽ nói:

“Xin lỗi. Tớ không cố ý nhắc lại.”

“Không sao. Tôi không để tâm.” Nguyễn Đạt đáp, giọng đều, không buồn cũng không lạnh.

Yến Hân suy nghĩ rồi hỏi:

“Bệnh tâm lý của cậu là loại gì?”

Nguyễn Đạt sắp xếp câu từ rồi trả lời:

“Một chứng rối loạn cảm xúc có tính tiến triển. Giai đoạn đầu giống trầm cảm. Sau đó cảm xúc dần mờ đi. Tiếp theo là giảm cảm giác với cơ thể, rồi hành vi liều lĩnh hơn vì không còn cảm nhận rõ đau hay sợ. Giai đoạn cuối… tôi không nhớ rõ.”

Cậu nói nhẹ, tự nhiên, như thể đang kể về ai khác. Yến Hân và Quỳnh Thư nhìn nhau. Không hoảng sợ, chỉ là chấp nhận, bởi vì cậu ta trả lời rất thẳng thắn thay vì giấu diếm, tuy không hoàn toàn nhưng vẫn có thể xem Nguyễn Đạt là một người đáng tin cậy. Yến Hân chợt nhớ đến chuyện quan trọng:

“Phải rồi, trước khi tỉnh dậy hôm nay, cậu có mơ gì không? Tụi tớ đều mơ chung một loại giấc mơ kỳ lạ.”

Cô kể lại giấc mơ của mình và Quỳnh Thư. Nghe xong, Nguyễn Đạt rơi vào im lặng rất lâu. Cuối cùng, cậu thở dài:

“Sau chuyện đó, tôi chỉ có một loại giấc mơ. Nó kéo dài đến tận bây giờ. Có lẽ sau này cũng vậy.”

“Là gì?” Yến Hân hỏi nhẹ.

Nguyễn Đạt nhìn thẳng phía trước. Đôi mắt lạnh lẽo, không có gợn sóng.

“Tôi mơ thấy mình tự sát,” cậu nói, giọng bình thản đến đáng sợ, “vô số lần.”

.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!