Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.

Chương 16 - Thành Phố Ác Mộng: Khám Phá Giấc Mơ.

Chương 16 - Thành Phố Ác Mộng: Khám Phá Giấc Mơ.

Thời gian trôi qua. Khi thấy người kia không còn để ý đến mình, Hiển trở lại trạng thái bình thường rồi sớm đi ngủ. Chỉ còn Nguyễn Đạt vẫn ngồi im tại chỗ cho đến gần nửa đêm.

Liếc nhìn đồng hồ, cậu nhanh chóng cắm sạc pin điện thoại rồi tháo kính xuống. Tuy nhiên, động tác chợt khựng lại. Nguyễn Đạt nhìn chằm chằm vào vết nứt đã lan rộng ở bên mắt trái của cặp kính. Một lúc lâu trôi qua trong im lặng, cậu đặt nó sang một bên rồi tắt đèn ngủ.

Nằm bất động như một xác chết, những suy nghĩ chồng chéo bủa vây lấy ý thức. Có lẽ những chuyện xảy ra trong hôm nay đã vượt quá sức chịu đựng, khiến Nguyễn Đạt nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sau đó, như mọi lần, cậu tỉnh táo trở lại.

Căn phòng gỗ cũ kỹ quen thuộc hiện ra, nhưng điều bất ngờ là lần này cậu tỉnh dậy trên giường. Nguyễn Đạt ngạc nhiên quan sát xung quanh và so sánh với lần trước: bộ bàn ghế đối diện tấm gương lớn đã biến mất, thay vào đó là một cánh cửa nằm đối diện giường. Cảm giác lạ lẫm thoáng qua trong lòng.

Cậu thử cử động tay chân và bất ngờ nhận ra mình có thể làm được. Xuống giường, Nguyễn Đạt bước từng bước chậm rãi, cẩn thận quan sát căn phòng đây là lần đầu tiên sau ba năm cậu có thể tự do hành động trong giấc mơ này. Tuy nhiên, điều khiến cậu thất vọng là nơi này thực sự chẳng có gì. Chỉ còn một chỗ duy nhất chưa kiểm tra: gầm giường.

Bước tới, không nhanh cũng không chậm, Nguyễn Đạt quỳ một chân xuống rồi cúi người. Ánh mắt đảo qua một vòng, rất nhanh cậu phát hiện ra thứ khác thường đó là một cửa sập nằm dưới sàn, sát góc tường.

Đứng dậy, phủi bụi bám trên người, Nguyễn Đạt xuống dưới giường rồi dùng sức kéo. Rất dễ dàng đã hoàn thành việc này, cậu tiến đến với sự tò mò đơn thuần cúi người mở cửa sập ra, và không ngoài dự đoán đó là một cầu thang dẫn xuống dưới, nhìn độ cao theo phán đoán sơ bộ của thì khoảng ba mét.

Không chần chừ, cậu bước xuống. Sau một hồi chật vật với không gian hẹp, cuối cùng Nguyễn Đạt cũng xuống tới nơi. Phía dưới là một đường hầm đá tối om, chỉ vừa đủ cho một người đi. Liếc sang bên cạnh, cậu thấy một hốc hình chữ nhật trên vách, bên trong đặt sẵn một chiếc đèn lồng, như thể đã được chuẩn bị từ trước.

Tiện tay cầm lấy đèn lồng, Nguyễn Đạt không do dự đi thẳng vào sâu bên trong.

Cứ thế, cậu bước đi không biết mệt mỏi. Thời gian trôi qua bao lâu không rõ, Nguyễn Đạt vẫn tiến lên trong không gian chật hẹp ấy, không cảm thấy mỏi mệt hay bất kỳ thay đổi nào của cơ thể. Cho đến khi không gian xung quanh đột ngột mở rộng.

Mọi thứ vẫn chìm trong bóng tối, khiến cậu không thể xác định được nơi này trông như thế nào.

Đúng lúc này, ánh sáng từ đèn lồng đột nhiên yếu đi. Phạm vi chiếu sáng từ khoảng năm mét giảm xuống chỉ còn chưa đầy một mét. Cảm giác bất an dâng lên, Nguyễn Đạt lập tức nâng cao cảnh giác. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, thính giác của cậu được phóng đại, nhưng lại không hề có bất kỳ âm thanh nào.

Khi sự nghi hoặc lên đến đỉnh điểm, những ngọn lửa bất ngờ bùng lên trong không khí, lan ra bốn góc căn phòng. Những cây đuốc vốn ẩn mình trong bóng tối lần lượt được thắp sáng, để lộ toàn bộ không gian trước mắt Nguyễn Đạt.

Trong căn phòng chỉ có duy nhất một bệ đá.

Nguyễn Đạt có chút giật mình nhưng vẫn giữ vẻ thản nhiên tiến lại gần, muốn xem thứ gì được đặt ở đó. Trên bệ đá là những lỗ nhỏ, được sắp xếp theo một trật tự nhất định. Liếc nhìn chiếc đèn lồng trên tay, cậu lập tức hiểu ra. Cẩn thận căn chỉnh vị trí, Nguyễn Đạt đặt chân đèn lồng vào đúng lỗ tương ứng.

Ngay khi đèn lồng ổn định trên bệ đá, ánh sáng lập tức bùng lên dữ dội. Ánh sáng đột ngột khiến Nguyễn Đạt nheo mắt và đưa tay che lại. Vài giây sau, mọi thứ trở về bình thường, nhưng xung quanh bệ đá xuất hiện một vòng tròn ánh sáng bao bọc, như thể đang bảo vệ chiếc đèn lồng.

Sự cảnh giác của cậu tăng lên. Không rõ từ lúc nào, trên tay Nguyễn Đạt đã xuất hiện một con dao găm. Cậu nhìn xuống tay mình, thoáng nghi hoặc vì sự xuất hiện vô lý của nó, nhưng một linh cảm mãnh liệt thúc giục cậu phải di chuyển. Không do dự, Nguyễn Đạt thuận thế lăn người sang phía trước rồi nhanh chóng bật dậy.

Ngay sau đó, một luồng lạnh lẽo lướt qua gáy khiến cậu khựng lại. Quay đầu nhìn về phía sau, Nguyễn Đạt thấy một vết chém sâu trên mặt đất, chỉ cách vị trí hiện tại của cậu vài xăng-ti-mét.

Ngẩng đầu lên, cậu thấy một thứ gì đó màu đen đang dần phóng đại trước mắt. Tầm nhìn thoáng tối sầm. Cơn đau quen thuộc ập đến, kèm theo cảm giác cơ thể bị hất văng như rác. Ngay sau đó, cậu chạm đất. Cơ thể lăn đi vài vòng rồi mới dừng lại. Khi còn đang choáng váng, một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy đầu Nguyễn Đạt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn, chỉ còn lại bóng tối.

Ngay khi cậu định phản kháng, một lưỡi dao sắc nhọn bất ngờ đâm thẳng vào cổ họng. Nó xuyên qua xương cổ một cách chính xác và tàn nhẫn. Cơ thể dần trở nên nặng nề, âm thanh phát ra từ cổ họng chỉ còn là những tiếng rên yếu ớt. Ý thức nhanh chóng tan biến. Đúng lúc đó, bàn tay đang nắm đầu Nguyễn Đạt siết chặt hơn, vặn mạnh rồi kéo giật ra phía sau. Đầu cậu bị tách rời khỏi cơ thể.

__.

Nguyễn Đạt giật mình tỉnh dậy. Theo bản năng, cậu đưa tay sờ cổ mình. Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch. Một lúc sau, khi đã bình tĩnh hơn, Nguyễn Đạt mới để ý xung quanh cậu lại tỉnh dậy trong căn phòng gỗ cũ kỹ ban đầu.

Lần nữa quay về nơi này, cậu nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh nhạt quen thuộc. Kiểm tra lại, Nguyễn Đạt quả nhiên phát hiện cửa sập. Lặp lại những hành động trước đó, cậu xuống cầu thang thêm một lần nữa.

Dưới đường hầm, chiếc đèn lồng vẫn nằm yên trong hốc hình chữ nhật. Xác nhận điều này, Nguyễn Đạt cẩn thận quay trở lại bên trên. Rời khỏi căn nhà, ánh mắt cậu hướng về cánh cửa dẫn ra ngoài. Một nửa vì tò mò nửa còn lại ôm suy nghĩ 'trong mơ thì còn sợ cái gì' Nguyễn Đạt quyết định đi thăm dò. Không do dự, Nguyễn Đạt bước ra ngoài.

Bên ngoài vẫn như lần trước là một khu rừng tối mịt, những hàng cây cao vút che phủ cả bầu trời. Theo ước tính, cậu sắp đến giờ tỉnh dậy. Nguyễn Đạt vẫn vững vàng bước sâu vào rừng.

Lần này, cậu quan sát kỹ hơn. Mọi thứ đều kỳ quái: không có bụi cây, cỏ dưới chân lại giống hệt nhau, thân cây dường như chỉ có vài mẫu cố định rồi bị sao chép lặp lại. Cảm giác chẳng khác gì đang ở trong một trò chơi đồ họa kém chất lượng, kinh phí thấp. Dù vậy, phạm vi nửa mét xung quanh vẫn đủ để cậu phân biệt màu sắc. Đang lang thang vô định, Nguyễn Đạt chợt cảm nhận được một ánh nhìn từ phía bên trái. Theo phản xạ, cậu ngẩng đầu lên.

Quả nhiên, một bóng người mờ ảo xuất hiện trong màn đêm dày đặc. Mặc dù không biết vì sao mình có thể nhìn thấy bóng người trong màn đêm dày đặc kia nhưng tạm thời Nguyễn Đạt không để ý đến cái điều vô lý này, nếu có thì cũng là một trong vô số cái mà bản thân cậu thắc mắc thôi.

Bóng người tiến lại gần. Nguyễn Đạt không phản ứng. Khi khoảng cách chỉ còn hai mét, nó dừng lại. Cậu có cảm giác như thứ đó đang mở miệng nói chuyện, nhưng trong sự tĩnh lặng đáng sợ, không hề có âm thanh nào vang lên. Ngay lúc ấy, sương mù bắt đầu lan ra. Từ làn sương dày đặc, những cảnh tượng hư ảo lần lượt hiện lên.

Đầu tiên là hình ảnh một thành phố ban đêm được cấu thành từ gương, góc nhìn từ dưới lên. Thành phố lơ lửng giữa không trung, phía sau là mặt trăng khổng lồ như bị hút sát vào trái đất, che phủ cả bầu trời. Những dòng nước biển bay lơ lửng khắp nơi. Một dòng chữ xuất hiện:

“Kẻ Nuốt Hồn.”

Cảnh tượng thay đổi. Lần này là một đứa trẻ, khuôn mặt mờ nhạt nhưng mang cảm giác yếu đuối đáng thương. Xung quanh nó là cảnh tượng kinh hoàng: những tòa nhà sụp đổ, xác người la liệt. Rõ ràng bọn họ đã chết để bảo vệ đứa trẻ, nhưng nó lại thản nhiên dẫm lên xác người mà rời đi. Dòng chữ hiện lên:

“Kẻ Ngốc.”

Hình ảnh tiếp tục biến đổi. Trên đỉnh núi cao, một cô gái có đôi tai dài nhọn, vẻ ngoài xinh đẹp, đang ôm một cây đàn hạc. Khi cô gảy đàn, không hề có âm thanh, nhưng cây cối, đất đá và bầu trời xung quanh lại hỗn loạn như sinh vật sống đang cuồng nộ. Dòng chữ ngắn gọn tiếp tục xuất hiện.

“Tiên Linh.”

Cảnh tượng kế tiếp là một gã khổng lồ hoàn toàn bằng máy móc, sải bước xuyên qua đại dương. Mỗi bước chân khiến trái đất rung chuyển. Dòng Chữ quen thuộc tiếp tục xuất hiện.

“Người Máy.”

Lần này, Nguyễn Đạt chỉ kịp liếc qua đã thấy đau đầu, chóng mặt. Mọi thứ như bị vặn vẹo, đảo lộn bởi những quy tắc không thể hiểu nổi. Như cảm nhận được sự khó chịu của cậu, hình ảnh lập tức biến mất, chỉ để lại dòng chữ:

“Hoàng Đế Hỗn Loạn.”

Cảnh tượng cuối cùng là một vùng biển kỳ dị. Hàng vạn sinh vật đủ hình dạng, từ cá đến sinh vật trên cạn, bơi xoáy quanh nhau tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, như đang che giấu hoặc bảo vệ thứ gì đó. Cơn đau đầu trở nên dữ dội khiến Nguyễn Đạt lảo đảo ngã xuống, nhưng vẫn cố gắng chống tay ngồi dậy.

“Kẻ Thao Túng.”

Bóng tối bao trùm rất lâu, như thể mọi thứ đã kết thúc. Nhưng Nguyễn Đạt cảm nhận được sự do dự, như thể thứ kia không muốn cho cậu xem tiếp. Cuối cùng, sương mù lại xuất hiện. Hình ảnh lần này là bầu trời sụp đổ, một hố đen nhỏ rơi xuống rồi bất ngờ khựng lại, như thể cảm nhận được ánh nhìn của chính Nguyễn Đạt. Cảm giác hoảng loạn ập đến. Cậu muốn trốn chạy, nhưng cơ thể hoàn toàn không cử động được. May mắn thay, sương mù dần tan biến, để lại dòng chữ cuối cùng:

“Kẻ Cực Ác.”

Khi mọi thứ trở lại yên tĩnh, cơ thể căng cứng của Nguyễn Đạt mới thả lỏng. Cậu nằm sõng soài trên mặt đất, toàn thân mềm nhũn. Lúc này cậu mới nhận ra máu đang chảy ra từ mắt, mũi và miệng. Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu nhìn chằm chằm lên bầu trời đen kịt.

Bỗng nhiên, Nguyễn Đạt cảm nhận được một chuyển động. Liếc mắt sang, cậu thấy bóng người ban nãy. Không hiểu vì sao, từ nó cậu lại cảm thấy một sự quen thuộc đáng sợ. Nguyễn Đạt mở miệng, giọng khàn đặc:

“Lê Hồng Uyê—”

Chưa kịp nói hết, bàn chân của thứ đó đã giẫm mạnh xuống, nghiền nát đầu cậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!