Sáu giờ năm phút sáng. Nguyễn Đạt đi ở phía trước, đúng hơn là cả ba người đi ngang hàng, bởi cậu ta không thích có ai đi phía sau lưng mình. Trên con phố vắng lặng đến kỳ lạ, ba người trẻ chậm rãi bước đi, không một ai lên tiếng. Không khí im ắng đến nỗi ngay cả tiếng bước chân cũng vang vọng trong đầu mỗi người.
Trước khi rời đi, Nguyễn Đạt đã đưa cho Yến Hân hai sự lựa chọn: một cây xà beng hoặc một con dao dài. Lúc đó, cậu ta lấy từ trong chiếc balo một con dao dài hơn ba mươi phân, sắc bén đến mức ánh thép phản xạ ánh trời sáng sớm khiến cả Yến Hân và Quỳnh Thư giật mình đôi chút. Sau một hồi suy xét và cảm nhận trọng lượng lẫn độ quen tay, Yến Hân đã quyết định chọn cây xà beng. Từ đó đến giờ, cả ba đều không nói gì thêm, khiến sự tĩnh mịch của khu phố càng trở nên lạnh lẽo và đáng sợ.
“Đi thêm một đoạn nữa là tới cửa hàng xe hơi.” Nguyễn Đạt là người phá vỡ bầu không khí im lặng trước.
Cậu liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, rồi nhìn sang hai người đi cạnh. Cả Yến Hân lẫn Quỳnh Thư đều chỉ lặng lẽ gật đầu. Nhưng đúng lúc này, Quỳnh Thư chợt dừng bước. Động tác đột ngột ấy lập tức khiến hai người còn lại cảnh giác.
“Có chuyện gì sao?” Yến Hân vội lên tiếng hỏi.
Quỳnh Thư không trả lời ngay. Cô đứng yên trong vài giây, đôi mắt thấp thoáng ánh lên một tia sáng xanh nhàn nhạt. Thấy vậy, Nguyễn Đạt khẽ thay đổi tư thế nắm dao, phản ứng rất nhỏ nhưng thể hiện sự cảnh giác đến cực độ.
“Có chó… nhưng không hẳn là chó.” Giọng Quỳnh Thư có vẻ hơi do dự.
Nghe vậy, cả Nguyễn Đạt và Yến Hân cùng nhìn sang phía con đường đối diện. Yến Hân vốn tinh mắt nhất nhóm, lập tức phát hiện một sinh vật đang di chuyển từ xa. Hướng đi của nó rõ ràng là đang tiến về phía bọn họ. Nguyễn Đạt thì bị cận nên phải mất vài giây mới nhìn rõ.
Cả ba không nói thêm gì. Họ lùi dần vào một góc khuất của con hẻm gần đó, tránh khỏi tầm quan sát của sinh vật kỳ lạ kia. Chỉ vài nhịp thở sau, con vật ấy đã đi vào tầm mắt rõ ràng. Và đúng như lời Quỳnh Thư, nó không phải là một con chó bình thường.
Đó là một con quái vật mang hình dạng chó cỏ màu trắng, nhưng cơ thể nó lại quá to lớn, trong khi bộ xương và cơ bắp thì gầy đến mức trơ cả khung xương. Không chỉ là trơ xương, mà xương của nó còn mọc lồi ra thành từng chồi sắc nhọn khắp cơ thể, tạo thành một lớp bờm xương ghê rợn quanh phần vai và lưng. Những mảnh xương lồi ấy nhuốm đầy máu khô. Hai chân trước của nó phình to, giống hệt chân của loài hổ, đặc biệt là móng vuốt sắc nhọn. Trái lại, hai chân sau lại bình thường như một con chó nhà. Đuôi nó thì mọc đầy xương nhọn tua tủa, giống như một cây gậy được bao phủ bởi gai nhọn.
Nhưng thứ đáng sợ nhất chính là phần đầu. Nửa khuôn mặt của nó vẫn giữ hình dạng của chó. Nửa còn lại bị biến dạng: phần hàm dưới của nó bị tách làm hai, tạo thành ba đường mở khác nhau mỗi khi nó há miệng. Bên ngoài hàm, vô số răng nhọn mọc lộn xộn như những mảnh thủy tinh chết chóc.
“Có lẽ không tránh được.” Yến Hân khẽ nói, giọng thấp đi.
Nguyễn Đạt gật đầu, thả chiếc balo xuống rồi đưa cho Quỳnh Thư.
“Giữ lấy. Tìm chỗ an toàn.” Cậu dứt lời, nắm chặt con dao và hạ thấp cơ thể xuống tư thế sẵn sàng lao vào.
Quỳnh Thư do dự một chút, nhưng khi nhìn sang Yến Hân đang ra hiệu, cô chỉ im lặng gật đầu rồi rời ra phía sau. Nguyễn Đạt lặng lẽ di chuyển, tránh tạo ra âm thanh. Cậu di chuyển dựa trên góc khuất, lẫn vào bóng tường và những góc nhà. Yến Hân giữ nguyên vị trí, đợi thời cơ tấn công từ phía sau hoặc bên sườn. Tuy hai người chỉ biết nhau không lâu, nhưng ngay lúc này đây, họ phải tin tưởng đối phương. Không tin thì chỉ có chết.
Khi đã áp sát một vị trí đủ thuận lợi, Nguyễn Đạt cúi xuống nhặt một viên đá nhỏ trên mặt đất, rồi ném ra về phía trước. Viên đá lăn đến gần vị trí của con quái vật trắng. Đúng như dự đoán, với tập tính chó vẫn còn lưu lại, con quái vật lập tức hạ thấp đầu, tiến đến ngửi ngửi để xác định mùi. Đó chính là thời điểm. Nguyễn Đạt lao ra, vung dao chém thẳng vào mắt trái của con quái vật. Lưỡi dao đâm xuống.
Phập.
Đòn đánh trúng. Con quái vật giật mạnh đầu về phía sau, nhưng con dao đã cắm vào sâu. Tuy nhiên, lực phản chấn lại lớn hơn dự đoán. Nguyễn Đạt muốn rút dao ra, nhưng con dao bị kẹt lại trong hốc mắt xương lồi đầy gai. Con quái vật không phát ra tiếng sủa. Thay vào đó, bộ xương trên cơ thể nó phát sáng nhẹ, như có thứ gì đó đang rung chuyển bên trong.
Nó lao thẳng về phía Nguyễn Đạt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu suýt đá phản công, nhưng vừa nhìn thấy các gai xương nhọn hoắt, cậu thay đổi ý định trong tích tắc, lùi chân phải ra sau, dùng toàn lực ghì thân dao và kéo mạnh. Sức kéo bất ngờ khiến con quái vật bị hất lên, quật ngược ra phía sau, ngã lăn xuống mặt đất.
Cậu đã đánh cược ba điều: dao không tuột, dao không gãy và chính mình không ngã theo. Và rất may, cậu thắng cược.
Con quái vật ngẩng đầu lên, máu chảy xuống che lấp một bên khuôn mặt, nó nhìn thẳng Nguyễn Đạt với ánh mắt điên dại. Lúc này, tay cậu trống trơn nhưng Nguyễn Đạt không hoảng loạn. Cậu hít một nhịp thở nhanh, rút từ túi quần ra một đoạn ống sắt nhỏ khoảng mười phân, bấm công tắc rồi giật mạnh.
Phụt!
Thanh sắt được kéo dài ra thành cây gậy gần năm mươi phân. Cậu xoay cây gậy trong tay một vòng, rồi huýt sáo khẽ, như chế giễu. Điều đó khiến con quái vật nổi cơn thịnh nộ.
Nó phát ra một chuỗi âm thanh rợn người:
“Khà... khà... khà...”
Âm thanh đó khiến sống lưng Nguyễn Đạt lạnh buốt. Nhưng cùng thời điểm ấy, nó hoàn toàn không để ý đến một bóng người khác đang áp sát từ phía bên. Yến Hân lao tới. Cô nắm chặt xà beng, xoay người tạo đà rồi đánh thẳng vào cổ con quái vật. Cú đánh cực mạnh khiến con quái vật văng ra gần hai mét, đập mạnh xuống nền đường. Nhưng nó vẫn chưa chết. Yến Hân cũng bị phản lực khiến tay tê rần.
Cô siết chặt cán xà beng lần nữa.
Ở phía bên kia, Nguyễn Đạt chuẩn bị lao lên phối hợp, nhưng Quỳnh Thư bất ngờ hét lớn:
“Đạt! Phía sau!”
Theo phản xạ, Nguyễn Đạt lập tức lăn sang một bên. Ngay giây sau đó, một vật thể đen xé gió lao xuống đúng vị trí cậu vừa đứng, một con quái vật khác. Hình dạng giống hệt con chó trắng kia. Nhưng toàn thân nó lại mang màu đen tuyền. Yến Hân nhìn thấy cảnh đó cũng không khỏi tái mặt , Nguyễn Đạt trợn mắt nhìn cảnh trước mặt, không nhịn được lầm bầm:
“Vãi đái thiệt... hắc bạch xương sắt luôn…”
Nhưng lúc này không còn thời gian suy nghĩ. Cậu lao đến con chó đen, và nó cũng lao đến cậu. Hai bên va chạm, tạo thành một cuộc hỗn chiến dữ dội. Trong khi đó, con chó trắng vẫn đang choáng váng. Yến Hân không bỏ lỡ cơ hội. Cô nâng xà beng lên, đánh mạnh vào chân trước của nó. Con quái vật loạng choạng, mất thăng bằng. Ngay khoảnh khắc nó ngã xuống, Yến Hân dồn toàn bộ sức lực của mình, nhắm ngay phần đầu nó và giáng xuống.
Roặc.
Một âm thanh ngắn nhưng rợn người vang lên. Máu và dịch trắng bắn tung lên mặt và áo Yến Hân. Cô suýt nôn, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, Nguyễn Đạt bên kia thấy cảnh đó cũng phải khựng lại một nhịp. Nhưng cậu nhanh chóng tập trung trở lại, con chó đen tuy mạnh, nhưng cậu phát hiện nó phòng thủ yếu hơn con trắng. Yến Hân từ xa ném cây xà beng về phía cậu. Cây xà beng va trúng đầu con quái vật, khiến nó chao đảo. Nguyễn Đạt nắm lấy xà beng, dùng cả hai tay giáng xuống đầu con chó đen liên tiếp.
Một lần, vết nứt hiện rõ trên hộp sọ, phát thứ hai nó hoàn toàn vỡ nát. Chỉ khi chắc chắn nó đã chết hẳn, Nguyễn Đạt mới buông xà beng xuống và ngồi phịch xuống đất thở dốc. Cậu vừa tiếc nuối lớp học võ đã bỏ dở năm xưa, vừa thấy buồn cười về cuộc sống ru rú trong nhà giờ khiến mình thành ra thiếu sức. Một lúc sau, Yến Hân và Quỳnh Thư bước đến. Quỳnh Thư yên lặng sát trùng và băng bó cho Nguyễn Đạt. Ba người thu nhặt lại vũ khí, rồi tiếp tục đi đến cửa hàng xe hơi.
__.
Bước vào sảnh lớn của cửa hàng xe, Nguyễn Đạt tỏ ra vô cùng quen thuộc. Cậu không chần chừ, đi thẳng đến khu trưng bày xe, ánh mắt quét qua từng mẫu xe như thể đã từng đến đây nhiều lần trước đó. Trong khi đó, hai cô gái thì lại không tránh khỏi cảm giác hiếu kỳ. Họ đưa mắt nhìn quanh, quan sát từng chiếc xe bóng loáng dưới lớp bụi mỏng, từng quầy trưng bày và cả những tấm poster còn treo lỏng lẻo trên tường.
Nguyễn Đạt vừa bước vừa hỏi, giọng bình thản nhưng không ngắt nhịp bước chân:
“Hai người biết lái xe không?”
Yến Hân và Quỳnh Thư cùng lắc đầu gần như đồng thời. Nguyễn Đạt dừng lại một thoáng, nhưng không tỏ vẻ thất vọng hay trách móc. Cậu chỉ im lặng vài giây rồi nói tiếp:
“Vậy tôi sẽ lấy một chiếc SUV. Kéo theo một căn nhà di động phía sau.”
Hai cô gái không phản đối. Họ biết căn nhà di động đó được chuẩn bị cho cả hai dùng để nghỉ ngơi và sinh hoạt. Còn Nguyễn Đạt sẽ ngủ trong xe để đảm bảo riêng tư và cảnh giác. Sự sắp xếp này không cần phải giải thích, ai cũng tự hiểu.
Không mất nhiều thời gian, Nguyễn Đạt quay lại, trên tay cầm chìa khóa của một chiếc SUV khung lớn, nước sơn màu xám tối, gầm cao và chắc chắn. Loại xe này phù hợp với đường xá không ổn định và môi trường có khả năng nguy hiểm. Rõ ràng cậu không chỉ lựa chọn dựa trên tiện nghi mà còn xem xét cả tình hình thực tế.
“Hai người ra ngoài xe đợi một chút. Tôi đi lấy thêm vài cục pin dự phòng.” Nguyễn Đạt nói, giọng vẫn đều và lạnh nhạt
Yến Hân và Quỳnh Thư gật đầu làm theo. Trên đường đi ra cửa, do balo khá nặng, Quỳnh Thư có chút khó khăn trong việc giữ thăng bằng. Yến Hân thấy vậy liền chìa tay định giúp, nhưng Quỳnh Thư chỉ nhẹ lắc đầu.
“Tớ nên tập làm quen dần.” Cô nói nhỏ, nhưng kiên định.
Yến Hân không nói thêm gì nữa, chỉ đi bên cạnh phòng trường hợp có chuyện. Gần một tiếng trôi qua. Từ xa, động cơ xe vang lên, rồi chiếc SUV màu xám tối xuất hiện, kéo phía sau là một căn nhà di động nhỏ gọn nhưng có đầy đủ mái che và cửa sổ. Chiếc xe dừng lại trước mặt hai người. Yến Hân mở cửa, giúp Quỳnh Thư đặt balo sang ghế sau rồi mới ngồi vào vị trí bên cạnh tài xế.
“Giờ đi đâu?” Yến Hân hỏi.
Nguyễn Đạt nhìn qua kính chiếu hậu. Ánh mắt cậu lướt qua Quỳnh Thư vẫn đang mặc đồ ngủ, rồi nhìn sang Yến Hân với quần áo còn loang máu. Bản thân cậu cũng không khá hơn, áo và tay vẫn còn vết bẩn từ trận chiến trước.
“Đi siêu thị lấy đồ trước rồi tính sau.” Cậu trả lời, giọng không quá lạnh nhưng mang theo sự mệt mỏi rõ ràng
Hai cô gái đều không ý kiến. Đây là việc cần thiết và hợp lý. Nguyễn Đạt liếc nhìn đồng hồ.
“Chín giờ kém rồi.” Cậu lẩm bẩm, rồi khởi động xe.
0 Bình luận