Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.
Chương 09 - Thành Phố Ác Mộng: Năng lực của Yêu Tinh.
0 Bình luận - Độ dài: 2,187 từ - Cập nhật:
Cả hai rất nhanh đã đến quận bảy. Đi vòng quanh một lúc mà vẫn không thấy bóng dáng ai còn sống. Thấy kỳ lạ, Nguyễn Đạt định nhắn tin cho đối phương. Khi cậu cúi xuống nhìn điện thoại, không chú ý đến đường, còn Hiển thì đang lơ đãng hát theo nhạc. Tốc độ xe vẫn giữ ở khoảng bốn mươi cây số. Từ con hẻm phía bên trái, một chiếc xe máy đột ngột lao ra, đúng lúc cả hai vừa ngẩng đầu lên.
Cả Đạt và Hiển đều giật mình, Hiển người đang cầm lái phản ứng rất nhanh, đạp phanh và bẻ tay lái sang trái. Người lái xe kia cũng hoảng hốt, vội rẽ cùng hướng. Nhưng khoảng cách quá gần, va chạm là điều không thể tránh khỏi, chiếc xe máy bị đâm mạnh vào phần đuôi. Với lực va đập lớn và đột ngột như thế, người lái dù có là tay lái cứng cũng không thể giữ được thăng bằng, nhanh chóng ngã xuống và lăn vài vòng. Chiếc xe bị hất văng ra xa.
Hiển vừa dừng xe đã hoảng hốt lao đến xem người kia thế nào. Nguyễn Đạt cũng có linh cảm chẳng lành, vừa ấn gọi cho Sơn vừa đi theo. Khi đến gần, cả hai nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên không còn nghi ngờ gì nữa, người họ tìm chính là người vừa bị họ đâm.
Phạm Văn Sơn, choáng váng và đau đớn, vẫn cố gắng ngồi dậy. Cậu cảm nhận có người tiến lại gần và nghe thấy âm thanh quen thuộc của điện thoại mình. Được hai người kia đỡ vào lề đường, Sơn tháo mũ bảo hiểm ra. Nguyễn Đạt lập tức tắt máy, im lặng nhìn người đối diện. Còn Hiển chỉ biết gãi đầu, gượng cười xin lỗi.
Sau vài phút nghỉ ngơi, cơn đau trong người Sơn giảm bớt. Khi ngẩng đầu lên nhìn rõ mặt Nguyễn Đạt, cậu khựng lại. Không khí trở nên lúng túng đây là lần đầu tiên Sơn và Nguyễn Đạt gặp nhau ngoài đời, dù đã là bạn online suốt năm năm. Không ai ngờ lần gặp đầu tiên lại theo cách này.
Hiểu được bầu không khí kỳ cục, Hiển chủ động bắt chuyện để xua tan ngượng ngập. Nguyễn Đạt vốn ít nói, chỉ ậm ừ đáp lại. Ba người cứ thế nói chuyện vặt suốt gần một tiếng. Khi không khí đã dễ chịu hơn, Hiển hắng giọng:
“Giờ về thôi, hay là làm gì khác?”
Sơn và Hiển cùng nhìn sang Nguyễn Đạt. Cậu im lặng một lúc rồi đáp:
“Đi chợ tích trữ đồ ăn xung quanh đi. Có lẽ chúng ta sẽ phải ở đó khá lâu.”
Hai người kia đều đồng ý, Sơn cố chịu đau đi theo, lần này Nguyễn Đạt là người cầm lái. Rất nhanh, họ đến một khu chợ lớn. Sơn và Hiển chia nhau vào trong lấy những thứ cần thiết như mắm, muối, đường... Còn Nguyễn Đạt gọi cho Ngọc Vân ở căn cứ để hỏi thêm xem còn thiếu gì.
Cuộc gọi rất nhanh được bắt máy. Sau vài lời trao đổi, Đạt biết mình cần mua thêm gạo và thực phẩm đông lạnh. Cậu ghi chú lại, gửi danh sách cho Hiển rồi đi mua riêng. Sau khi chất bốn bao gạo cùng đống đồ đông lạnh lên xe, Nguyễn Đạt liếc nhìn vào chợ. Thấy lạ vì hai người kia vẫn chưa ra, cậu định đi tìm. Nhưng vừa bước được hai bước thì điện thoại rung lên một tin nhắn từ Sơn:
“Có quái vật!”
Dòng tin ngắn ngủn, sai chính tả vài chỗ, nhưng đủ khiến Nguyễn Đạt khựng lại. Không do dự, cậu quay đầu chạy về phía xe, lấy vũ khí. Phạm Văn Sơn chạy thục mạng, quên cả cơn đau sau vụ tai nạn. Một luồng lạnh sống lưng khiến cậu theo bản năng lăn sang một bên. Ngay khoảnh khắc ấy, hai vật thể đỏ như máu xẹt qua, cắm sâu xuống mặt đất nơi cậu vừa đứng.
Sơn nhìn rõ đó là thứ gì.. trông giống Kunai nhưng mỏng hơn, không có cán cầm và hoàn toàn đỏ như máu. Chưa kịp phản ứng, hai lưỡi Kunai ấy hóa lỏng rồi chảy ngược trở lại, bay về hướng ban đầu, để lại hai hố sâu trên mặt đất.
Không dám dừng, Sơn tiếp tục chạy trốn.
Cách đó không xa, Hiển thở hổn hển, khuôn mặt tái nhợt. Trong đôi mắt anh hiện lên vô số ký hiệu kỳ lạ đang di chuyển lên xuống. Bất ngờ, con quái vật trước mặt anh biến mất. Trực giác cảnh báo nguy hiểm, Hiển lập tức ngồi xổm, ôm đầu. Chỉ một giây sau, một lưỡi Kunai máu bay xẹt qua vị trí đầu anh khi nãy, cắt sâu vào mép tường. Nhận ra mình bị lộ, Hiển quay người chạy vào một lối hẹp. Ngay sau đó, một bóng đen khổng lồ xuất hiện ở chỗ anh vừa nấp.
Con quái vật to ngang một con trâu, hình dạng như được ghép từ máu thịt hỗn tạp. Máu từ người nó tuôn ra như mưa rồi nhanh chóng bị hút ngược lại, chỉ để lại mặt đất ướt sũng. Con mắt trái đỏ rực chứa đầy điên loạn, trong khi ở phần đuôi mọc thêm một con mắt khác, liên tục đảo quanh để tìm con mồi. Con mắt còn lại vẫn dán chặt vào hướng Hiển vừa chạy. Hàm răng sắc nhọn bằng máu hé mở, phát ra tiếng cười rợn người:
“Hà… hà… hà…”
Đột nhiên, cả hai con mắt đều hướng lên trên. Từ trên cao, ba lưỡi dao các loại bay xuống như mưa, lao thẳng vào nó. Con quái vật né kịp, rồi bật nhảy lên tầng hai nơi bóng dáng của Sơn vừa khuất.
Nó định đuổi theo, nhưng tai bỗng nghe thấy tiếng động phía dưới. Ngoảnh đầu lại, thấy Hiển đang chạy, nó lập tức đổi hướng, chọn con mồi gần hơn.
Hiển vừa chạy vừa nói qua điện thoại với Nguyễn Đạt:
“Nó cực kỳ nhạy với mùi máu, còn mấy mùi khác thì không rõ. Ở chỗ đông đúc như chợ thế này, nó dễ bị nhiễu. Với lại, hình như nó bị giới hạn lượng máu có thể dùng để tấn c—.”
Chưa kịp nói hết, một lưỡi Kunai máu xẹt ngang đầu anh. Hiển giật mình nghiêng đầu né, miệng lẩm bẩm chửi thề, rồi nhanh chóng ẩn nấp vào quầy hàng đổ nát. Nhưng lần này con quái vật đã áp sát phía sau, ngay khi nó há miệng chuẩn bị cắn, một mũi tên bay vút qua, xuyên thẳng vào bụng nó.
Nó gần như không cảm nhận được đau đớn, quay đầu nhìn về phía cửa chính. Từ đó, Nguyễn Đạt bước vào, cầm cây cung trợ lực đang được kéo căng, đầu mũi tên nhọn hoắt hướng thẳng vào con quái vật Cậu buông tay. Mũi tên lao đi như tia chớp. Con quái vật bật nhảy tránh sang bên, đáp đất với tốc độ kinh hoàng. Không để lỡ cơ hội, Nguyễn Đạt lập tức kéo thêm một mũi tên khác, chỉ nhắm đại khái rồi bắn.
Vừa di chuyển tìm góc bắn tốt, Đạt nói qua điện thoại:
“Bảo Sơn giúp tao nhặt mũi tên hoặc nắm thời cơ đánh lén nó.”
Tiếng đáp từ đầu dây bên kia vang lên rất nhanh.
“Ừ.”
Một lần nữa, Nguyễn Đạt kéo dây cung. Con quái vật cũng bắt đầu hướng sự chú ý của nó về phía cậu. Không giống như khi tấn công Sơn và Hiển, lần này nó điều khiển máu của mình bay lên thành những giọt nhỏ, rồi biến tất cả thành vô số mũi kim bé xíu. Thấy cảnh tượng ấy, Nguyễn Đạt khựng lại, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Cậu nhanh chóng thu cung lại rồi lập tức chạy. Những mũi kim máu li ti được bắn ra với tốc độ cực cao, mỗi khi chạm vào tường đều để lại những lỗ nhỏ sâu hoắm.
Nguyễn Đạt vừa chạy vừa chửi thề:
“Con mẹ mày! Sao tấn công tao lại là đòn này!”
Từ xa, Hiển và Sơn nhìn thấy cảnh đó, cả hai cùng nghĩ cùng một điều:
“Thằng này số đen thật…”
Tỉnh táo lại, Hiển ra hiệu cho Sơn chuẩn bị tấn công. Sơn gật đầu, coi như đã sẵn sàng. 000Hai mắt Hiển lần nữa hiện lên những ký hiệu kỳ lạ, liên tục di chuyển lên xuống. Nhưng khác với trước, lần này anh bắt đầu thể hiện năng lực của một Yêu Tinh Tri Thức.
Trong tầm mắt của Hiển, một cuốn sách hư ảo hiện ra. Anh làm động tác như đang cầm sách và lật từng trang. Sơn bên cạnh có hơi kinh ngạc, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, siết chặt cây búa trên tay, chờ thời cơ. Hiển dừng lại, dùng ngón trỏ tay phải ấn vào một trang giấy rồi nâng lên, chỉ thẳng về phía con quái vật. Trang giấy hư ảo bám chặt vào ngón tay anh, trong khi anh lẩm bẩm thứ ngôn ngữ không ai hiểu được. Tờ giấy bắt đầu phát ra ánh sáng trắng rực rỡ.
Sơn tò mò quay sang nhìn. Cậu thấy trên ngón trỏ Hiển xuất hiện một tờ giấy phát sáng, rồi từ đó, những dòng chữ kỳ lạ màu trắng bay ra xoay quanh, tạo nên một luồng gió mạnh. Động tĩnh ấy tất nhiên thu hút sự chú ý của con quái vật, nó quay đầu lại, ánh mắt đỏ rực. Đúng lúc đó, Hiển dừng tiếng lẩm bẩm, khẽ đưa ngón tay ra phía trước.
Tờ giấy phát sáng như được giải phóng khỏi ràng buộc, phóng đi như viên đạn. Trên đường bay, nó tách thành hàng chục mảnh nhỏ rồi tụ lại thành một quả cầu ánh sáng, và khi đến gần con quái vật nó phát nổ.
BÙM!
Từ vụ nổ ấy, các mảnh giấy hóa thành vô số mảnh đạn li ti, bắn ra xung quanh, để lại vô vàn lỗ nhỏ trên tường, khói bụi mịt mù.
Nguyễn Đạt, với mũi tên đã lên sẵn, dựa theo ký ức về vị trí con quái vật, lập tức bắn ra một phát không do dự. Ngay khi mũi tên rời cung, Sơn cũng lao vào hành động. Cậu siết chặt cây búa, nhịn cơn đau còn sót lại từ vụ tai nạn, rồi xông tới. Khói dần tan, Sơn mơ hồ nhìn thấy bóng dáng con quái vật trong làn bụi, phần đầu của nó hiện ra rõ ràng mũi tên vừa rồi của Nguyễn Đạt cắm sâu vào cổ.
Sơn nghiến răng, nhảy lên, dồn hết sức đánh một cú chí mạng từ trên xuống. Tiếng va chạm vang lên nặng nề, đòn đánh chính xác, khiến nửa đầu con quái vật nát vụn, không cam lòng chết dễ dàng, con quái vật trong cơn hấp hối vẫn cố vung cái đuôi to đầy cơ bắp tấn công. Sơn bị quất bay sang một bên, đập mạnh vào tường. Cơn đau dữ dội khiến cậu choáng váng, gần như ngất lịm.
Con quái vật, với nửa cái đầu bị nghiền nát, vẫn cố quay sang nhìn Sơn. Từ ngực cậu ta, vết chém sâu chạy dọc từ tay phai đến bụng đang không ngừng chảy máu. Nó khẽ há miệng, phát ra tiếng cười khàn đục:
“Khà… khà…”
Sau đó, nó loạng choạng rồi ngã gục hoàn toàn, chết hẳn. Hiển và Nguyễn Đạt lập tức chạy đến chỗ Sơn, người đang nằm bất động bên tường, hơi thở yếu ớt.
__.
Một chiếc xe máy lao đi khỏi viện nghiên cứu. Người điều khiển là Hoàng Tuấn, tuy cậu là nhỏ tuổi nhất nhóm, nhưng tính cách lại chững chạc không kém ai. Cậu có một người anh có chút vấn đề về tinh thần, nên từ lâu đã quen với việc chăm sóc anh khi không có cha mẹ ở nhà.
Lần này, mục tiêu của Hoàng Tuấn rất rõ ràng tìm thuốc an thần. Đây không phải lần đầu cậu đi mua, nên biết chính xác mình cần đến đâu. Chiếc xe máy nhanh chóng dừng lại trước bệnh viện gần nhất. Tuấn khoác balo lên vai, cầm theo một cây sắt, rồi bước vào bên trong.
__.
Trong một phòng riêng của bệnh viện, một cô gái tóc xanh lam đang được nối với ống thở. Trên máy theo dõi sinh tồn, các chỉ số cho thấy cô vẫn sống nhưng rất yếu có điều vẫn ổn định.
Hồ sơ bệnh án trên bàn gần đó ghi rõ tình trạng là người thực vật.
Tên: Lương Nhược An.
Tuổi: mười lăm.
Đôi mi khẽ run nhẹ. Trên màn hình, đường biểu đồ bỗng nhảy vọt lên một nhịp. Rất rõ ràng cô sắp tỉnh lại.
0 Bình luận