Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.

Chương 17 - Thành Phố Ác Mộng: Cuộc Họp Lớn.

Chương 17 - Thành Phố Ác Mộng: Cuộc Họp Lớn.

Năm giờ sáng, khi đồng hồ báo thức còn chưa kịp kêu, Nguyễn Đạt đã bật dậy. Trên trán cậu vương chút mồ hôi, hơi thở có phần loạn nhịp nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Ở giường bên cạnh, Hiển chậm rãi ngồi dậy, bình thản vươn người giãn cơ, khuôn mặt không chút biến động như thể đang chào đón một ngày mới hết sức bình thường.

Hoàn thành những động tác đó, Hiển mới quay sang nhìn người bên kia. Nguyễn Đạt xoa xoa hai bên thái dương, không để ý đến ánh nhìn của Hiển, trực tiếp đi vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Hiển định nói gì đó nhưng rồi lại ngậm miệng, nhún vai, lấy điện thoại ra xem vài thứ linh tinh.

Vài phút sau, Nguyễn Đạt bước ra rồi đi thẳng ra ngoài. Hiển vẫn không để ý, nhưng khi Nguyễn Đạt đi được vài bước thì dừng lại.

“Nhớ vệ sinh cá nhân xong rồi dọn dẹp lại phòng đấy.” Nguyễn Đạt lên tiếng.

Hiển chỉ đáp lại một tiếng “Ừ” lấy lệ rồi tiếp tục lướt điện thoại. Khi mở cửa đi ra ngoài, cậu còn nói vọng lại trong lúc đóng cửa.

“Đêm qua tao mơ rất nhiều thứ thú vị lắm.”

Dứt lời, cánh cửa khép lại. Động tác của Hiển đột nhiên khựng một nhịp. Một cơn tò mò ập đến, khiến anh ta ngứa ngáy toàn thân như thể có hàng trăm con kiến đang bò khắp người. Không chịu nổi cảm giác đó, Hiển bật dậy, lao thẳng vào phòng tắm.

Bên ngoài, Nguyễn Đạt khoác chiếc áo vừa tiện tay lấy. Buổi sáng sớm, thời tiết hơi se lạnh. Đi được một đoạn, cậu thấy Hoàng Tuấn đang chạy bộ phía trước ký túc xá. Sau vài câu chào hỏi vặt vãnh, Nguyễn Đạt chậm rãi hướng về căn tin.

Trên đường đi, cậu vừa lướt điện thoại vừa xem liệu còn người quen nào sống sót hay không. Đúng lúc này, một thông báo xuất hiện. Nguyễn Đạt hơi bất ngờ khi đó lại là thông báo của một tựa game. Mở ra xem, đó là tin nhắn đến từ một người bạn. Nhìn dòng chữ bằng tiếng Nga quen thuộc, khóe miệng cậu khẽ nhếch lên.

Cất điện thoại đi, Nguyễn Đạt bước nhanh hơn về phía căn tin. Chẳng mấy chốc đã tới nơi, cậu đi thẳng vào khu bếp. Ở đó, cậu gặp Mạnh Yến Hân và Quỳnh Thư. Gật đầu chào hỏi, nói chuyện qua loa vài câu, Nguyễn Đạt bắt đầu công việc của mình.

Thời gian trôi qua nhanh chóng. Sau khi nấu nướng xong xuôi và ăn đủ no, Nguyễn Đạt rời khỏi khu bếp.

__.

Bên ngoài Trái Đất, trong phạm vi quỹ đạo xung quanh, vô số vệ tinh nhỏ vẫn bay vòng vô định. Sau một khoảng thời gian dài không có biến động, những dấu hiệu bất thường đột nhiên xuất hiện.

Cũng ở ngoài không gian, tại vị trí khá gần Mặt Trăng, một trạm không gian khổng lồ mang tên “Liên Minh Hàng Không Vũ Trụ Thế Giới”, hay còn gọi là vệ tinh mẹ, lặng lẽ trôi nổi.

Ratisano thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng người ngồi trong phòng điều khiển của trạm. Sau gần một ngày mày mò, cuối cùng anh cũng có thể chủ động điều khiển nơi này để gửi thông điệp ra ngoài. Dù vậy, trong lòng Ratisano đã chuẩn bị sẵn cho kịch bản tồi tệ nhất.

Trong lúc suy nghĩ miên man, âm thanh thông báo vang lên trong không gian yên tĩnh. Anh vội ngẩng đầu. Trên màn hình, tại khu vực Đông Nam Á xuất hiện một chấm đỏ, rồi từ đó, nhiều vị trí khác lần lượt hiện lên tín hiệu phản hồi. Liếc nhìn số liệu thống kê, con số nhanh chóng tăng lên hàng trăm, rồi chậm dần và dừng lại ở mức năm nghìn hai trăm lẻ năm.

Ratisano biết chắc vẫn còn một số người chưa nhận được tín hiệu, nhưng việc chỉ có từng ấy phản hồi vẫn khiến anh không khỏi sững sờ. Biết rằng dân số thế giới trước kia hơn chín tỷ người, tín hiệu được phát cả qua vệ tinh lẫn sóng thông thường, vậy mà chỉ có chừng này người đáp lại.

Không nghĩ nhiều, anh bật dậy, gõ liên tục lên bàn phím.

“Xin chào mọi người. Tôi là Ratisano Swan. Là thành viên cuối cùng trên vệ tinh mẹ. Tôi muốn mở một cuộc họp lớn để nắm bắt tình hình.”

Tin nhắn vừa được gửi đi, Ratisano lập tức bắt tay vào chuẩn bị. Những dòng chữ ấy giống như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra làn sóng lan rộng khắp thế giới. Hy vọng và niềm hân hoan nhanh chóng nhen nhóm trong lòng những người sống sót.

Tại viện nghiên cứu ở thành phố Sài Gòn, Nguyễn Đạt cùng Hiển đi dọc theo hành lang trắng. Sau một lúc, cả hai tiến vào căn phòng cuối cùng.

Bên trong, mọi người gần như đã có mặt đầy đủ. Xác nhận đủ người, Ngọc Vân gật đầu với Yến Hân, người đại diện của nhóm tham gia cuộc trò chuyện lần này. Sau đó, cô bật máy chiếu. Trên khắp thế giới, hàng ngàn người cũng đồng loạt thực hiện hành động tương tự.

Ratisano đã gửi cho tất cả một đường liên kết dẫn đến cuộc gọi chung này. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hơn một nghìn người đã tham gia. Sự ồn ào với đủ loại ngôn ngữ vang lên, khiến Mạnh Yến Hân phải giảm âm lượng. Phần lớn lựa chọn im lặng lắng nghe, nhưng cô quyết định bật camera và tham gia trò chuyện. Đương nhiên, không chỉ riêng mình cô làm vậy.

Tên hiển thị của mọi người đều được đặt bằng tiếng Anh theo một cách nào đó, thường kèm theo địa điểm. Ví dụ như tên của cô là “A Small Group in Vietnam”(Một nhóm nhỏ đến từ Việt Nam). Những cái tên khác cũng tương tự: “Survivors in Moscow” (Những người sống sót ở Moscow), “Beijing Mutual Aid Group” (Hội giúp đỡ nhau Bắc Kinh), v.v.

Hầu hết đều để lộ thành phố nơi mình đang ở, riêng Yến Hân chỉ ghi quốc gia, điều này vô tình thu hút không ít sự chú ý.

Nguyễn Đạt ngồi gần máy chiếu, ánh mắt lướt qua màn hình. Đột nhiên, cậu khựng lại khi nhìn thấy khung hình của nhóm đến từ Moscow.

Cậu quay sang Mạnh Yến Hân nói: “Cô có thể phóng to màn hình của Moscow được không?”

Yến Hân nhướng mày nhưng vẫn làm theo. Khi hình ảnh được phóng đại, ba người trong khung hình hiện ra rõ ràng. Ở giữa là một thanh niên, nhìn cách ăn mặc và kiểu tóc cắt ngắn có thể nhận ra là quân nhân. Bên phải là một Yêu Tinh Tri Thức, điều này không khiến ai quá bất ngờ.

Trong bữa tối hôm qua, Hiển và Ngọc Vân đã nói qua rằng các Bậc Thầy Tình Báo thường lang thang khắp nơi để tìm kiếm và thu nhận học trò.

Cuối cùng là người khiến Nguyễn Đạt chú ý nhất. Đó là một kẻ ăn mặc thoải mái, sặc sỡ, trông như một tên hề thích phô trương. Nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, khóe miệng Nguyễn Đạt khẽ nhếch lên.

Hiển cũng nhận ra người đó, bất giác thốt lên: “Vãi thật, Đạt, kia là thằng nhóc mỏ hỗn đó à?”

Nguyễn Đạt gật đầu. Nhận thấy ánh mắt của mọi người, cậu giới thiệu ngắn gọn: “Vladimir Evan. Một người bạn của tôi. Và… ừ, cái miệng rất hỗn.”

Đúng lúc này, khung hình đen xì của chủ phòng sau một hồi nhiễu loạn cuối cùng cũng hiển thị rõ ràng. Ratisano có chút hồi hộp nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Dựa vào quyền hạn của mình, anh lập tức tắt toàn bộ micro.

Anh hắng giọng rồi lên tiếng: “Xin chào. Như đã giới thiệu trước đó, tôi là Ratisano Swan. Trước hết, dựa vào tình hình hiện tại, tôi mong mọi người có thể lần lượt kể lại những gì đã xảy ra trên Trái Đất. Sau đó chúng ta sẽ bước vào chủ đề chính.”

Vừa dứt lời, hàng chục yêu cầu kết nối trò chuyện hiện ra. Ratisano liếc nhìn một lúc rồi chọn một nhóm đến từ New York. Họ trình bày vài phút, sau đó anh tiếp tục đổi nhóm khác. Sau bốn, năm lượt, Ratisano quay lại nhìn màn hình.

“Mọi người xin hãy nghe yêu cầu của tôi. Để việc giao tiếp và trao đổi thông tin được thuận tiện, tôi sẽ mở một không gian giao tiếp toàn cầu, tương tự các ứng dụng mạng xã hội trước đây. Vì vậy, xin mọi người hãy gia nhập hoặc tự lập liên minh của mình và cử một người đại diện.” Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp. “Định kỳ, chúng ta sẽ tổ chức những cuộc họp như thế này.”

Nói xong, Ratisano im lặng để mọi người thảo luận.

Đúng lúc này, Mạnh Yến Hân gửi yêu cầu kết nối. Ratisano nhướng mày rồi chấp nhận. Không để anh kịp hỏi, cô đã mở miệng trước: “Xin lỗi vì làm phiền, nhưng tôi có thể hỏi vị trí của các tín hiệu ở Việt Nam không?”

Ratisano sững người một chút rồi gõ lệnh tìm kiếm. Vài giây sau, anh trả lời: “Tất cả đều ở cùng một thành phố.”

Nghe vậy, sắc mặt của Yến Hân cứng lại. Nhận ra điều đó, Ratisano lập tức hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Mạnh Yến Hân thở dài, bắt đầu kể lại hành trình từ Bắc vào Nam của mình cùng những điều kỳ lạ đã gặp. Càng nghe, sắc mặt Ratisano càng tái đi. Đúng lúc này, hàng loạt yêu cầu kết nối khác xuất hiện. Anh chấp nhận, và nhưng gì bọn họ kể lại đều giống hệt những gì Yến Hân nói.

Bầu không khí trở nên hỗn loạn. Ratisano lập tức tắt toàn bộ micro, chỉ giữ lại của Mạnh Yến Hân và ba người đến từ Moscow. Anh hít sâu rồi nói: “Vậy là mọi người bị một thế lực nào đó tập trung lại trong một thành phố lớn sao?”

Cả hai bên đều gật đầu. Ratisano xoa hai bên thái dương, cảm thấy đau đầu. “Bảo sao tôi thấy kỳ lạ. Tất cả đều ở thành phố lớn… thì ra là như vậy.”

Mạnh Yến Hân tò mò hỏi: “Còn anh thì sao? Một mình trên đó vẫn ổn chứ?”

Ratisano khựng lại. Sự quan tâm bất ngờ khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. “Tôi ổn. À, mọi người có biết Trái Đất đang được bảo vệ không?”

Anh kể lại ngày đầu tiên khi mọi người biến mất, sự cố trên vệ tinh mẹ, rồi việc tận mắt chứng kiến một thiên thạch va vào Trái Đất. Tất cả im lặng lắng nghe, bởi họ đều hiểu anh đang cố trút bỏ sự cô đơn và trống rỗng của mình.

“À phải rồi, tôi còn nhìn thấy những sinh vật kỳ lạ bên ngoài. Chúng khiến không gian trông giống như đáy biển vậy.” Vừa nói, Ratisano vừa định tháo camera.

Ngay lúc đó, Yêu Tinh Tri Thức đến từ Moscow bật dậy, thậm chí đẩy người đại diện sang một bên rồi gào lên: “KHÔNG!!!”

Cùng lúc, màn hình của Mạnh Yến Hân cũng bị Hiển và Ngọc Vân chen vào, hoảng hốt hét lên ngăn cản. Ratisano giật mình, vội quay lại chỗ ngồi.

Yêu Tinh Tri Thức từ Moscow lập tức giải thích: “Mọi hình ảnh từ bên ngoài… tốt nhất anh không nên cho chúng tôi nhìn thấy.”

Hiển lập tức tiếp lời: “Đúng vậy. Tốt nhất anh cũng không nên tiếp xúc với bất kỳ sinh vật nào. Những loài nhỏ thì đừng chạm, còn những loại lớn hơn nửa mét thì… đừng nhìn.”

Ratisano hoàn toàn ngơ ngác. Theo phản xạ, anh chỉ vào chính mình: “Vậy tôi có tính là một trong số đó không?”

Nói xong, anh kích hoạt năng lực. Đôi mắt màu lam nhạt chuyển sang xanh thẫm, lấp lánh những ánh sáng li ti như sao. Thấy vậy, cả ba Yêu Tinh Tri Thức đều há hốc mồm, sau đó chủ động tắt micro để trao đổi nội bộ.

Vài phút sau, Hiển bật lại micro và hỏi: “Năng lực của anh tên là ‘Người Đếm Sao’, đúng không?”

Ratisano nhớ lại rồi gật đầu. Hiển thở phào, tiếp tục hỏi: “Anh có thể kể và tóm tắt lại lúc anh thức tỉnh năng lực không?”

Ratisano không mất nhiều thời gian suy nghĩ. “Lúc đó tôi đang kinh ngạc vì phát hiện ra màn chắn bảo vệ Trái Đất. Đột nhiên mắt tôi hoa lên, rồi nhìn thấy những sinh vật giống sứa. Khi tôi tò mò định chạm vào một con thì mọi thứ tối sầm lại. Ngẩng đầu lên, tôi thấy một con cá voi khổng lồ. Sau khi nó biến mất, tôi có năng lực.”

Vừa dứt lời, ba Yêu Tinh Tri Thức lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hiển gãi đầu, mái tóc càng thêm rối, lẩm bẩm: “Tên quái vật chết tiệt gì thế này…”

Sau khi ba Yêu Tinh Tri Thức rời khỏi màn hình trong trạng thái hoài nghi nhân sinh, người đại diện đến từ Moscow lên tiếng phá vỡ bầu không khí kỳ lạ: “Này anh bạn Swan, tôi có một câu hỏi.”

Ratisano vội gật đầu: “Mời nói.”

“Nếu liên minh của tôi và một liên minh ở quốc gia khác, ví dụ như Mỹ, xảy ra xung đột, anh có tiết lộ vị trí của chúng tôi không? Anh hẳn hiểu rằng những thiết bị có kết nối vệ tinh cực kỳ quan trọng trong tình huống này.”

Dứt lời, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!