Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.
Chương 13 - Thành Phố Ác Mộng: Kẻ phản chiếu.
0 Bình luận - Độ dài: 2,739 từ - Cập nhật:
Trong một căn nhà được xây dựng bằng gỗ, Lương Nhược Nam lúc còn là một cô bé đang nằm đung đưa chân đọc truyện tranh. Nội dung đơn giản và dành cho trẻ em, kể về một chàng hoàng tử liều lĩnh cứu nàng công chúa. Cô bé thích thú lật từng trang, chăm chú quan sát từng chi tiết về cảnh tượng hoàng tử giải cứu công chúa.
Cô bé say mê đến mức không nhận ra một bà lão đang chậm rãi ngồi xuống bên cạnh. Bà cúi người, quan sát cháu gái mình đọc gì, rồi khi thấy nội dung, khẽ mỉm cười, đưa đôi tay đầy nếp nhăn vuốt tóc cô bé. Lương Nhược An giật mình, nhưng khi quay đầu và nhận ra đó là bà mình, cô lại cười toe toét và ngồi dậy ôm chặt bà.
“Cháu gái yêu của bà thích hoàng tử lắm sao?” Bà lão nhẹ nhàng hỏi, tay vẫn vuốt tóc cô bé.
Lương Nhược An gật đầu, ngước nhìn bà.
“Vâng, cháu khi lớn lên nếu bị phù thủy bắt đi chắc chắn sẽ có một hoàng tử đến cứu cháu.” Cô bé cười rạng rỡ.
Bà lão mỉm cười, xoay người cô bé, vừa tết tóc cho Nhược An vừa nói:
“Hy vọng cháu gái của bà sẽ gặp được hoàng tử yêu thương mình nhé.”
Khung cảnh ấm áp ấy đột ngột ngừng lại, như một bộ phim bị tạm dừng. Lương Nhược An mười lăm tuổi bị trói chặt trên ghế, kinh hoàng nhìn cảnh này. Bên tai cô thoảng một làn gió, mang theo âm thanh mơ hồ:
“Ký ức của ngươi hạnh phúc thật đấy!”
Nghe vậy, Lương Nhược An run lên, sợ hãi lan khắp tâm trí. Cô vùng vẫy, nhưng giãy dụa vô ích. Bất lực, cô chỉ nhìn chằm chằm về phía trước, bị thứ sức mạnh thần bí xem ký ức. Mỗi lần ký ức hiện ra, nó dần mờ nhạt rồi biến mất. Hiện tại, cô đã quên cha mẹ mình tên gì, người bà yêu quý cũng chỉ còn là khuôn mặt mơ hồ. Đôi mắt đỏ hoe lại rơi những hàng lệ.
Tiếng cười thoang thoảng khắp căn phòng trắng xóa. Ngoài Lương Nhược An bị trói, chỉ còn một màn hình hư ảo chiếu những ký ức của cô, rồi lấy chúng đi. Khi thước phim chuẩn bị phát đoạn ký ức tiếp theo, đột nhiên nó khựng lại. Âm thanh như làn gió trở nên lạnh lùng:
“Hừ! Có con chuột phá phách!”
Giọng nói biến mất, như chưa từng tồn tại. Lương Nhược An ngừng khóc. Cô biết đây có thể là cơ hội, cố vùng vẫy để thoát. Cuối cùng, thần may mắn mỉm cười, sự trói buộc vô hình yếu đi, cô có cơ hội trốn thoát.
Ở thế giới thực, Lê Hoàng Tuấn sau một lúc mày mò cũng đến kho thuốc. Cậu thúc mạnh cánh cửa hư hại, thản nhiên bước vào, bật đèn quan sát xung quanh. Cậu quen thuộc đi đến nơi đặt thuốc an thần, lấy hết ra bỏ vào balo, kèm vài cái ống tiêm. Nhìn xung quanh một lần nữa, cậu cúi xuống, cái balo còn khá trống.
Coi như tích trữ trước, Hoàng Tuấn đứng dậy, thu thập các loại thuốc cần thiết: hạ sốt, tiêu chảy… Loay hoay một lúc, cậu đi ra ngoài. Dựa vào lời nhắc nhở các anh chị ở viện nghiên cứu, Hoàng Tuấn sau khi cấ balo ở xe rồi lang thang khắp bệnh viện, xem còn ai ở lại không.
Đi được một lúc, cậu mở điện thoại xem giờ. Lúc này là bốn giờ ba mươi tư phút, ngày sáu tháng bảy. Cậu định tìm qua loa một lúc nữa rồi về, lang thang khắp tầng trệt, bắt đầu lên lầu.
Đúng lúc này, không biết từ đâu, một chậu hoa xuất hiện từ hư không, rơi xuống đầu Hoàng Tuấn. May mắn, cậu nhận được tin nhắn, dừng lại lấy điện thoại xem. Vừa cầm lên, chậu hoa rơi ngay trước mặt. Giật mình, cậu lùi vài bước, bỏ điện thoại vào túi, siết chặt cây sắt trên tay, quan sát xung quanh.
Ngẩng đầu, cậu thấy một máy in xuất hiện trên đầu. Hoàng Tuấn né kịp, tránh khỏi tai nạn. Thứ sức mạnh vô hình tiếp tục tấn công, lần này là một laptop, nhưng khi chuẩn bị ném thì nó vô lực rơi xuống đất. Trong lúc hoang mang, cậu vô tình nhìn thấy một căn phòng bệnh ở tầng ba tòa nhà đối diện mở cửa, nghe tiếng cô gái từ đó vang lên:
“Có ai không! Cứu với!”
Hoàng Tuấn không suy nghĩ, lao tới. Cậu có chút e sợ, nhưng cứu người lúc này là đúng đắn. Thể lực tốt nhờ thường xuyên vận động và làm việc nặng, Hoàng Tuấn nhanh chóng đến cầu thang tòa nhà đối diện, chạy lên tầng hai, thở dốc quan sát.
Cô gái vừa chạy xuống, Lương Nhược An. Vì không biết cầu thang ở vị trí nào nê cô mất kha khá thời gian. Nhìn thấy Hoàng Tuấn, cô định cầu cứu nhưng trong tầm mắt cô phía sau cậu ta, ở cửa sổ một thân ảnh hư ảo lặng lẽ xuất hiện. Nó mang hình dáng con người, toàn thân trong suốt, như ghép từ những tấm gương nhỏ, nó cao hơn hai mét mặc dù có chút gù lưng và đôi tay dài thả lỏng xuống gần chạm mặt đất.
Nhìn thấy nó, Nhược An khựng người, đôi mắt hiện rõ sợ hãi. Hoàng Tuấn do quay lưng với con quái vật nên không biết gì nhưng cậu thấy phản ứng đó tất nhiên có điều bất thường, đặc biệt là trong thời điểm này. Không nghĩ thêm cậu cúi đầu ngồi xuống, vừa may né tránh được cú vung tay của con quái vật kia, cảm nhận được tiếng xé gió trên đầu Hoàng Tuấn xoay người đá vòng ra sau.
Tuy nhiên khác với tưởng tượng của cậu là con quái vật bị đòn này đánh bất ngờ rồi ngã xuống, nó lại nhảy lùi về sau dễ dàng né được cú đá đó. Lấy lại sự tập trung Hoàng Tuấn đứng dậy lùi ra sau về phía Lương Nhược An. Tiện thể lấy ra cây sắt mà bản thân dự phòng đêm theo, lúc này cậu nghĩ thầm.
‘Cũng may đã cất balo ở xe nếu không sẽ có chút chật vật.”
Con quái vật tiếp đất rồi đứng bất động nhìn chằm chằm vào Hoàng Tuấn. Nó không có mắt mũi miệng nhưng cảm giác ớn lạnh vẫn khiến cậu và Nhược An cảm thấy bất an. Không giữ trạng thái này lâu, trên cơ thể trong suốt của nó bắt đầu phản chiếu mọi vật xung quanh rồi hội tụ phản chiếu thẳng vào Hoàng Tuấn.
Anh của cậu cũng là một người có siêu năng lực liên quan đến gương, khi nhìn thấy cảnh này sắc mặt Hoàng Tuấn lập tức biến đổi, suy nghĩ đầu tiên của cậu là nó định dùng chiêu có thể gây sát thương bằng cách tấn công vào phản chiếu trong gương. Chuẩn bị né tránh thì cậu khựng lại, con quái vật kia trước mặt Hoàng Tuấn và Lương Nhược An bắt đầu biến đổi.
Chỉ chớp mắt đã thấp xuống thành mét tám, sau đó thân hình hư ảo cũng trở nên chân thật hơn và chỉ chưa đến mười giây con quái vật ấy biến thành Hoàng Tuấn. Khuôn mặt lạnh lùng tay cầm cây sắt nhìn chằm chằm khiến hai người đối diện nổi cả da gà, nó bắt đầu bước đi động tác có chút cứng nhắc, tuy nó biến thành Hoàng Tuấn nhưng một số đặc điểm vẫn có thể nhận ra nếu nhìn kỹ.
Nó bước đi càng lúc càng nhanh lao thẳng đến Hoàng Tuấn, ở đối diện cậu ra hiệu cho Lương Nhược An rời đi rồi cũng bắt đầu thủ thế phản công. Trận chiến của cả hai ban đầu là áp đảo từ Hoàng Tuấn nhưng khi chiến đấu động tác của kẻ phản chiếu kia càng lúc càng giống hệt cậu, chiến thuật và tư duy chiến đấu cũng giống hệt nhau, chỉ chưa đến hai phút đã rơi vào thế cân bằng.
Lúc này biểu cảm của kẻ phản chiếu cũng giống hệt cậu, vừa thở dốc vừa nhìn đối diện với sắc mặt u ám. Đúng lúc này nó nhếch mép cười khiến Hoàng Tuấn khựng lại, sau đó không để cậu phản ứng nó liền nhảy xuống cầu thang chạy đi. Hoàng Tuấn bất động mấy giây đột nhiên nhớ đến Lương Nhược An, cậu nhớ rõ nó hình như cô đang chạy trốn bởi thứ gì đó. Nghĩ đến đây sắc mặt cậu tái đi, rất rõ ràng mục tiêu của nó vốn dĩ và luôn là cô gái kia. Mất thêm vài giây để nhận ra cậu nhanh chóng đuổi theo.
Ở phía dưới, Lương Nhược An chạy được giữa sân gần đến cổng bệnh viện thì càng lúc càng chậm rồi chỉ còn từng bước nhỏ. Cổ vừa mới tỉnh dậy sau khoảng thời gian dài hôn mê trên giường bệnh, đã thế còn phải chạy thục mạng để trốn tránh, khi xuống đây cô lại dẫm trúng đá khiến Nhược An theo bản năng chảy nước mắt và nhận ra mình không mang dép, khuôn mặt đỏ bừng vì chạy cùng nước mắt đang chảy xuống khiến cô nhìn rất đáng thương.
Như cảm nhận gì đó cô quay đầu lại, Nhược An nhìn thấy thanh niên lúc nảy cứu mình đang chạy đến chỗ cô, khi định tiến lại gần thì chợt nhớ ra rằng con quái vật kia đã biến thành cậu ta. Cô khựng lại do dự không biết có nên đi hay không, nhận thấy sự do dự đó đối phương hét lớn.
“Chạy thôi, đừng để nó đuổi kịp!”
Nghe vậy sự nghi ngờ của cô giảm đi, và định đi đến bên cạnh đối phương nhưng ở phía một bóng người giống hệt xuất hiện cũng hét lên.
“Mục tiểu của con quái vật luôn là cô, đừng để hắn tiếp cận.”
Một lần nữa Nhược An khựng lại, cô nhìn thanh niên đang tiếp cận mình bất giác lùi lại hét lớn.
“Đứng đến đây!”
Thanh niên sắc mặt thoáng lạnh, rồi trở lại bình thường, ra sức thuyết phục:
“Đừng nghe lời hắn, chúng ta phải rời khỏi đây thật nhanh, nếu không sẽ nguy hiểm cho cả hai.”
Nhược An do dự, tình huống này thật sự khiến cô không biết nên lựa chọn như thế nào cả, không biết nên tin tưởng vào ai bởi vì đây là lần đầu tiên cô gặp cậu ta. Vì thế không biết cách nào để phân biệt cả hai, đúng lúc này Hoàng Tuấn với một tốc độ nhanh lạ thường tiếp cận kẻ phản chiếu rồi vung cây sắt tấn công. Mặc dù quay đầu với Hoàng Tuấn nhưng kẻ phản chiếu lại dễ dàng né đi và lùi lại một khoảng. Nhược An lúc nhìn người này lúc nhìn người kia không biết nên làm gì. Hoàng Tuấn ở một bên cũng có chút khó khăn để tìm cách, bất chợt cậu nhớ ra một câu mà anh trai mình nói.
“Ê Tuấn, nếu gặp kẻ phản chiếu ai đó đi cùng mày, gặp tình huống không phân biệt ai là thật ai là gì ấy. Nếu là cấp thấp thì dễ, cấp cao hơn thì tao không rõ. È hèm Ở cấp độ thấp, phản chiếu chỉ là vỏ bên ngoài mà thôi nên phân biệt dễ, chỉ cần tự làm chảy máu là nhận ra…”
Nhớ đến đây cậu lấy lại tinh thần, sau đó trước mặt của Nhược An và kẻ phản chiếu cậu lấy đầu bị gãy của cây sắt, lợi dụng những cái đầu sắc nhọn đấy tự rạch tay mình khiến máu chảy ra. Hoàng Tuấn nhếch mép nhìn đối diện lên tiếng.
“Mày dám không? Đồ giả!”
Sắc mặt của kẻ phản chiếu trở nên lạnh lùng, hắn siết chặt cây sắt chuẩn bị lao đến. Nhưng đúng lúc này tiếng động cơ vang lên khiến sự chú ý của mọi người bị thu hút, kẻ phải chiếu khi nhìn sang hướng phát ra âm thanh thì nhìn thấy một cái đầu xe đang lao đến với tốc độ cao, khoảng cách với mình chỉ còn chưa đến một mét. Cứ thế hắn bị húc bay đi và chiếc xe sau một tiếng “Két” chói tai cũng dừng lại.
Phía trước kẻ phản chiếu rơi xuống, hắn mang hình dáng của Hoàng Tuấn nhưng cơ thể giờ đang dần rạng nứt, khó khăn nhìn về phía Lương Nhược An, ánh mắt ấy đầy tiếc nuối và phẫn nộ, cuối cùng tan nát hoàn toàn trở thành đống mảnh gương vụn. Hoàng Tuấn chuyển ánh mắt sang chiếc xe, bên cửa sổ ghế phụ được kéo xuống, một khuôn mặt mà cậu quen biết xuất hiện.
Hiển cười toe toét nói với Nguyễn Đạt bên cạnh:
“Há há há, tao nói rồi mà, cứ ghé sang bệnh viện tìm thằng Tuấn xem có giúp được gì không là một ý kiến tuyệt vời mà!” Anh ta nói với vẻ đắc ý, lúc này mới quay sang nhìn Hoàng Tuấn lên tiếng. “Ê nhóc, thế nào rồi?”
Hoàng Tuấn gật đầu, thở phào đáp: “Có chút mệt thôi.”
Hiển liếc Nhược An cách đó không xa rồi quay sang Hoàng Tuấn với ánh mắt ẩn ý nói:
“Sắp tối rồi, nhanh về thôi.”
Khi Hiển đang nói chiếc xe bắt đầu lùi lại tiến ra bên ngoài đường mới dừng lại chờ. Hoàng Tuấn thở dài một hơi rồi nhìn sang Nhược An.
“Cậu có muốn đi cùng không? Ở căn cứ còn vai người khác nữa.” Dừng, cậu nói tiếp. “Đương nhiên cũng có con gái.”
Nhược An không do dự, yếu ớt gật đầu. Cả hai đến xe máy, cậu đưa balo lên xe, hỏi cô có muốn lên không, cô từ chối. Dưới sự dẫn đường của xe hơi, cậu lái xe máy theo sau. Làn gió thổi bay tóc Nhược An, cô đội mũ bảo hiểm của Hoàng Tuấn, dựa sát cậu, cảm thấy nhẹ nhõm, mệt mỏi. Cô không để ý ngực mình chạm cậu, chỉ thấy Hoàng Tuấn đột nhiên run, rồi tiếp tục lái bình thường.
Lương Nhược An không chút do dự mà yếu ớt gật đầu, cả hai đi đến chiếc xe máy của Hoàng Tuấn, cậu đưa cái Ba lô lên xe hơi để đỡ vướng, tiện thể hỏi Nhược An có muốn vô ngồi không nhưng cô từ chối. Cứ thế dưới sự dẫn đường của chiếc xe hơi, cậu lái xe máy đi theo sau để làn gió thổi bay tóc mình, Lương Nhược An ngồi sau đội cái mũ bảo hiểm của Hoàng Tuấn. Cô lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm và mệt mỏi dựa sát vào Hoàng Tuấn, cô thậm chí không để ý ngực mình cũng áp sát vào lứng cậu ta, chỉ thấy Hoàng Tuấn đột nhiên run lên một cái rồi tiếp tục lái xe như bình thường.
Ánh mắt Nhược An vô tình nhìn lướt qua vết thương trên tay của Hoàng Tuấn, cô nhớ lại những hình ảnh của cậu từ lúc xuất hiện để cứu cô cho đến tự làm mình bị thương để cô tin tưởng, điều này khiến Nhược An không khỏi đỏ mặt. Không biết vì cảm thấy tội lỗi hay gì đó, đôi mắt cô bất ngờ hiện lên ánh sáng xanh lá, trong lòng bàn tay đang đặt trên lưng Hoàng Tuấn chuyền ra một luồng năng lượng, nó khiến vết thương cũ lẫn mới của Hoàng Tuấn nhanh chóng hồi phục.
Hoàng Tuấn sau khi cảm nhận được sự tiếp xúc của Nhược An ở sau lưng khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng, tâm trí lai xe cũng có chút phân tán không biết nên nhắc nhở hay làm gì khác, cậu không để ý vết thương của mình đang nhanh chóng phục hồi.
0 Bình luận