Tập 01 - Thành Phố Ác Mộng.

Chương 07 - Chính Truyện: Thành Phố Ác Mộng.

Chương 07 - Chính Truyện: Thành Phố Ác Mộng.

Cả bọn bảy giờ xuất phát nhưng khi gần đến thành phố Đà Nẵng thì xe lại gặp vấn đề nên không thể tiếp tục đi, không còn cách nào khác đành tạm dừng chân ở đấy. Sau khi ăn uống và tạm nghỉ ngơi Nguyễn Đạt cùng Hoàng Tuấn đành đi bộ vào thành phố để tìm một chiếc khác. Đi được một lúc cả hai đã lấy một chiếc xe đang dừng giữa đường vẫn còn khá nhiều pin, thêm gần hai tiếng lòng vòng cuối cùng Nguyễn Đạt cũng tìm được một chiếc SUV vừa ý, Hoàng Tuấn là người đi theo cũng biết được ông anh này rất kén chọn.

Bọn họ đã đi xem rất nhiều xe SUV nhưng Nguyễn Đạt đều chê cuối cùng bọn họ phải tìm hãng bán xe của chiếc ban đầu mới tìm được xe vừa ý cậu ta. Hoàng Tuấn có hỏi nhưng không nhận được đáp lại nên đành thôi, trở về với nhóm Yến Hân cũng đã hai giờ chiều, cả nhóm nghỉ ngơi ăn uống một chút rồi bắt đầu đổi nhà di động sang xe mới tiếp tục di chuyển, đến tám giờ tối cả nhóm tạm dừng ở Quy Nhơn.

Sau bữa tối và đến giờ ngủ, sau khi bàn bạc quyết định ngủ luôn trên xe. Tuy nhiên Nguyễn Đạt lại không ngủ được sau khi loay hoay thì cậu quyết định đi xuyên đêm. Vì chiếc xe di chuyển nên vô tình đánh thức vài người nhưng cũng rất nhanh đã ngủ lại, Nguyễn Đạt không hiểu sao khi lái xe đêm lại rất tập trung nên tốc độ rất nhanh. Đến rạng sáng dừng lại nghỉ ngơi một chút, lúc này Yến Hân cũng đã tỉnh dậy sau khi vệ sinh cá nhân cô quay lại ghế phụ tiếp tục cùng Nguyễn Đạt đi.

"Cậu không ngủ à?" Yến Hân hỏi thăm.

Nguyễn Đạt lắc đầu cũng không nói gì thêm. Tiếp sau đó có dừng lại một lần để những người khác vệ sinh cá nhân trừ Lê Quyền, cậu ta vẫn ngủ như chết nên không ai để ý nữa. Đi thêm một lúc cuối cùng cũng gần đến địa phận thành phố Sài Gòn. Nhưng không hiểu sao Yến Hân lại có cảm giác gì đó rất lạ, khiến cô khá bồn chồn, Nguyễn Đạt thì nhíu mày vẻ mặt lạnh nhạt giờ khá khó coi nhưng không biết là mệt mỏi do đi xuyên đêm hay gì đó khác.

Yến Hân đã ngỏ ý muốn thay Nguyễn Đạt lái nhưng cậu ta không trả lời, Lê Quyền đang ngủ bổng giật mình ngồi dậy nhưng lại không biết sao bản thân lại dậy. Hoàng Tuấn ngồi im hơn hôm qua nhưng lồng bàn tay liên tục tiết ra mồ hôi biểu hiện cho sự lo lắng. Hai cô gái còn lại ở trong nhà di động cũng có cảm giác kỳ lạ rất khó nói. Điều này khiến bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chiếc xe vẫn lăn bánh càng lúc càng gần với địa phận thành phố Sài Gòn, biểu hiện của mọi người càng trầm trọng. Cho đến khi chiếc xe đi vào ranh giới của thành phố này.

Một mét.. Năm mét…mười mét!

Chiếc xe đột nhiên bị phanh lại tạo ra một đường vạch đen dài. Ngay khi dừng một sự hoảng hốt lan tỏa cả nhóm sáu người. Mặc dù không thể tả được cảm giác bọn họ đang có nhưng đều có điểm chung là sợ hãi, hoang mang và lo lắng bất an. Lúc này một tiếng ‘Tinh!’ vang lên cách ngang bầu không khí và thu hút sự chú ý của bốn người trong xe. Màn hình bên trong xe được kết nối với điện thoại Nguyễn Đạt nên rõ ràng đó là tin nhắn gửi đến cậu. Tin nhắn được một người tên Hiển gửi đến.

“Thằng chó đừng xuống dưới đây, tin nhắn trước không phải của tao!!!!”

Thời gian gửi là sáu giờ sáng hai ngày trước. Tiếp sau đó là một tin nhắn của một người khác tên Sơn.

“Đừng xuống đây.”

Sau đó như một con đê bị vỡ hàng loạt tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của hai người họ liên tục hiện ra đến nổi tạo ra một tiếng ồn chói tai. Tin nhắn mới nhất là hôm qua nhưng nội dung vẫn giống tin nhắn đầu tiên.

Đồng tử cả nhóm co lại, Yến Hân là người tỉnh táo lại nhanh nhất bởi vì cô là người cảm thấy có gì đó không đúng nhưng bị một lực lượng nào đó ngăn lại. Cô nói với Nguyễn Đạt.

“Có thể quay lại không?”

Nguyễn Đạt trong lòng đã có đáp án nhưng vẫn thử quay lại, tuy nhiên không để cậu ta quay đầu xe, một tiếng chấn động khiến mặt đất rung lên. Giật mình ngó đầu ra cửa sổ, không chỉ Nguyễn Đạt mà hầu như cả nhóm sáu người đều ngó đầu ra nhìn về phía sau.

Cách chiếc xe hơn trăm mét là một người khổng lồ. Khoảng cách khá xa nhưng có thể thấy nó vẫn rất to lớn và làn da như sắt thép, chỉ nhìn một lúc Yến Hân đã đoán được tên to con đó ít nhất cũng bốn mét. Ở giữa ngực hắn là một cái lỗ lớn được bao phủ bởi tinh thể trong suốt, có thể thấy rõ một lõi như trái tim đỏ rực ở đó, phong cách ăn mặc của nó như một chiến binh thời la mã, phần thân trên trần truồng chỉ có giáp vai một bên, thân dưới … che đến đầu gối. Phần đầu là một chức mũ giáp che gần hết khuôn mặt chỉ để lộ hai con mắt đỏ rực, cuối cùng là vũ khí trên tay hắn là một chiếc búa to không kém gì hắn. Nhìn thấy tên khổng lồ đó cả nhóm chui lại vào trong xe, Lê Quyền liếc nhìn Yến Hân.

“Chắc không quay lại được nhỉ?”

Cùng lúc đó Nguyễn Đạt nổ máy bắt đầu phóng đi với tóc độ cao. Gã khổng lồ bằng sắt ở phía sau chỉ ngước nhìn chức xe đang lao đi mà không có ý định đuổi theo, hắn nâng chiếc búa lên vai để lộ xác của một con quái vật bị đánh thành bùn nhão máu thịt lẫn lộn. Chấn động vừa rồi là do hắn cùng chiếc búa từ trên trời lao xuống tạo thành, cùng với đó là một cái hố khổng lồ ở trung tâm và những vết rạn xung quanh.

__.

Chiếc xe lao nhanh trên đường vắng, chỉ có lác đác vài chiếc xe ở giữa đường, Nguyễn Đạt khi thấy không có gì đuổi theo mới bắt đầu giảm tốc, sau đó câu ta ấn gọi cho người tên ‘Hiển’. Chỉ sau ba tiếng rung điện thoại đã được nhận. Nguyễn Đạt định lên tiếng thì từ đầu dây bên kia đã nói trước.

“Chó! Vãi cứt mày xuống đây rồi à?” Giọng nói từ bên kia khá kích động.

Sắc mặt Nguyễn Đạt vẫn lạnh nhạt nhưng Yến Hân bên cạnh cảm giác được một chút gì đó không rõ ràng. Nguyễn Đạt im lặng chốc lát rồi trả lời.

“Nói vị trí đi, tao đến đón.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc sau đó giọng nói của Hiển vang lên.

“Mẹ nó, địa chỉ là gì ấy nhỉ?” Giọng nói hơi nhỏ nhưng vẫn đủ để nghe thấy. Sau đó bên kia nói tiếp nhưng lần này hơi lớn. “Vân, địa chỉ chỗ này là gì?”

Một lúc sau một giọng nữ vang lên.

“Có định vị mà đồ ngu!” 

“Hả?” Âm thanh của Hiển vang lên sau đó im lặng một lúc, vài giây sau một định vị được gửi cho Nguyễn Đạt.

Cúp máy cậu ta bắt đầu đi đến vị trí định vị được. Khoảng cách cũng khá xa nên mất thêm kha khá thời gian, đến nơi bọn họ mới phát hiện đó là một khu vực lớn được bao quanh bởi những lưới điện cao bốn mét ở vòng ngoài, ở vòng trong là bức tường dày. Một lần nữa gọi điện để xác nhận, cánh cửa tự động mở cho cả nhóm đi vô. Yến Hân lúc này mới bình tĩnh trở lại quay sang hỏi Nguyễn Đạt.

“Người bạn này của cậu làm gì vậy?”

Nguyễn Đạt lắc đầu đáp: “Chịu, nghe bảo làm gì ấy cho quốc gia, nhưng chỉ mới là thực tập thôi, vẫn còn phải học tập.”

Yến Hân không nói gì, chiếc xe tiếp tục lăn bắn vào bên trong khi đi đến khu ký túc xá mới nhìn thấy bóng người. Đi đến gần Yến Hân mới nhìn rõ được người đứng đó. Kia là một thanh niên khá cao, điểm thu hút mắt từ xa là chiếc áo Blouse và quần trắng nhưng khi đến gần khuôn mặt hiện rõ thì lại gây chú ý hơn nhiều. Làn da trắng như phát sáng, mái tóc đen ngắn, đôi mắt nâu có chút sắc vàng, ngoài ngũ quan gần như hoàn hảo đẹp đến phi nhân loại còn có đôi tai nhọn đặc trưng của những yêu tinh trong truyện. Lúc này anh ta đang vẫy tay chào với nụ cười đẹp. Vừa nhìn thấy đối phương Nguyễn Đạt theo bản năng đạp phanh lại, đôi mắt mở to như không thể tin nổi vào mắt mình.

“Thằng cha nào đây?”

Nụ cười trên mặt anh ta tắt đi khuôn mặt có chút tối sầm.

“Thằng chó, mày vừa hôn kiểu pháp với hậu môn giống loài gì mà sủa thối vậy!” Vừa nói anh ta đi đến cửa xe bên Nguyễn Đạt.

Không thể trách Nguyễn Đạt được, vì ngoại hình của Hiển trong mắt cậu ta là một người không có ngoại hình tốt, chỉ coi là trung bình mà thôi, mặc dù bọn họ lâu rồi không gặp nhưng đây là cách biệt quá lớn. Đến khi nghe giọng nói và cái mồm hỗn láo này Nguyễn Đạt mới nhận ra là Hiển. Lúc này Hiển mới liếc nhìn những người trong xe rồi gật đầu coi như chào hỏi sau đó quay sang Nguyễn Đạt.

“Á à chó, mày ưu tiên tìm gái thay vì bạn à?” Vừa nói anh ta vừa nhếch mép tỏ ra rất muốn ăn đấm.

Nguyễn Đạt coi như đã quen nên chẳng để ý cho lắm, nhưng đối với những người khác về hình tượng một người đẹp trai lễ phép và tao nhã hoàn toàn bị vỡ vụn. Đợi cả nhóm hoàn toàn xuống xe hết, Hiển nhướng mày nhìn một vòng sau đó cười nháy mắt trêu chọc với Nguyễn Đạt rồi mới dẫn đường vào trong.

“À giới thiệu chút nhé tôi tên A Vương Hiển, nhưng tôi ghét họ Vương của mình nên gọi Hiển thôi.” Vừa nói anh ta vừa xoay người đi lùi vừa cười cười quan sát, quay người trở lại anh ta nói tiếp. “Tôi lớn hơn thằng Đạt hai tuổi, và đang là thực tập sinh ở phòng nghiên cứu này.” Không để đợi những người khác lên tiếng Hiển nói tiếp. 

“Chưa cần giới thiệu đâu, cứ đợi đi vào trong gặp con nhỏ đáng ghét kia rồi hẳn nói.” 

Dứt lời Hiển dừng lại, chưa để mọi người phản ứng anh ta nhấc chân lên đạp vào chân Nguyễn Đạt ở bên cạnh, sau đó cười khoái chí bỏ chạy. Nguyễn Đạt với sắc mặt hiếm khi thay đổi đầy khó chịu đuổi theo, năm người còn lại nhìn cảnh này cũng không biết nói gì nhưng vẫn nhanh chân đi theo. Đợi cả nhóm Yến Hân đuổi tới thì đã đến một khu như phòng khách chung của cả ký túc xá, ở đây Nguyễn Đạt và Hiển đã ngồi đối diện nhau trên ghế sofa. Hiển cười cười chỉ ghế xung quanh.

“Ngồi tự nhiên.”

Đợi tất cả ngồi xuống từ phía khác một người đi vào, đó là một cô gái tầm tuổi Hiển, trước tiên là dáng người khá đẹp, cô mặc đồ ngủ và khoác bên ngoài là chiếc áo Blouse. Khuôn mặt có thể coi là xinh xắn, mái tóc đen được buộc gọn kiểu đuôi ngựa, và cặp kính khiến cô toát ra kiểu vẻ đẹp tri thức. Hiển cười chỉ tay vào cô ấy.

“Nhỏ đó là Đào Ngọc Vân, cũng như tôi.” 

Ngọc Vân nhìn Hiển với sự chán ghét sau đó cười nhạt gật đầu chào mọi người. Đợi cả nhóm giới thiệu và hàn huyên về hành trình xuống đây rồi mới vào vấn đề chính, trước tiên là Yến Hân nói về tình hình hiện tại, sau đó mới hỏi ý kiến của mọi người.

“Hiện tại nơi này khá an toàn vậy thì lấy đây là căn cứ vậy, đợi sắp xếp chỗ rồi mới bắt đầu tính về cái khác.” Nguyễn Đạt lên tiếng trước, quầng thâm trên mắt cậu ta và sự mệt mỏi hiển rõ ràng cậu ta muốn nghỉ ngơi.

Nhưng khi Nguyễn Đạt nói ‘Nơi này an toàn’ sắc mặt của Hiển và Ngọc Vân có chút kỳ lạ, nắm bắt được nó Yến Hân lên tiếng hỏi.

“Ở đây không an toàn sao?”

Hiển gãi đầu mới hơi do dự nói.

“À thì ở khu thí nghiệm có vài con quái vật, nhưng bọn chúng đã tạm thời bị nhốt rồi.”

Nói đến ‘tạm thời’ giọng của Hiển có chút do dự nhẹ.

“Bao nhiêu?” Hoàng Tuấn lên tiếng hỏi, suy nghĩ của cậu rất đơn giản, nếu ít thì cứ giết nó như con mèo to lớn lúc trước là được.

Lần này Hiển và Ngọc Vân không lên tiếng, Quỳnh Thư im lặng nảy giờ mới giơ tay thu hút sự chú ý.

“Để tớ thử.” Dứt lời hai mắt của cô bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lam.

Hiển khi nhìn thấy hai mắt của Quỳnh Thư phát ra ánh sáng xanh lam thì anh ta đột nhiên khựng lại. Hai mắt của Hiển cũng xuất hiện vô số ký hiệu kỳ lạ sau đó là một lượng tri thức đột nhiên xuất hiện trong đầu. Với một lượng tri thức đột nhiên rót vào khiến đầu Hiển có chút đau nhói nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát của anh ta.

‘Một loại cảm ứng bằng ‘linh cảm ’, không giống tiên tri cho lắm.’ Hiển lẩm bẩm không ai nghe thấy cũng như để ý.

Sau năm phút Quỳnh Thư mới trở lại bình thường, khuôn mặt cô đã có chút tái đi, mồ hôi chảy khá nhiều trên khuôn mặt. Yến Hân bên cạnh nhẹ nhàng dùng khăn ướt lau mặt cho bạn mình, hai má Quỳnh Thư có chút đỏ lên. Một lúc sau cô mới lên tiếng.

“Khoảng tám con, trong đó có bốn con yếu hơn và một con ngang ngửa con quái vật mèo lúc trước, và ba con mạnh hơn.” 

Suy nghĩ muốn giết quái vật của Hoàng Tuấn hoàn toàn bị vứt đi mà chuyển sang sắc mặt tái nhợt, Lê Quyền thì đã lăn ra ngủ từ lúc nào đó rồi, Yến Hân và Nguyễn Đạt cũng có chút biến sắc, Hồng Uyên thoáng sợ hãi siết chặt tay, Hiển và Ngọc Vân không rõ sức mạnh của con quái vật mọi người nói nhưng nhìn sắc mặt cũng sơ bộ đoán được. Cảm thấy bầu không khí có chút căng thẳng Quỳnh Thư mới nói thêm.

“Hiện tại không cần quá lo lắng, trong vòng hai tuần chúng vẫn sẽ ở trong đó, cái này chỉ là suy đoán thôi, chỉ cần chuẩn bị là có thể đánh bại được.”

Đến đây mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, lúc này Nguyễn Đạt mới quay sang Hiển, nhìn vào đôi tai yêu tinh của anh ta rồi hỏi.

“Mà mày sao lại biến thành thế này?”

Ánh mắt mọi người lần nữa chuyển sang Hiển, người mà bây giờ không còn giống nhân loại bình thường ở đây trừ Lê Quyền còn đang ngủ. Hiển cười hì hì mới chậm rãi nói.

“Tao có nhắn cho mày là vài ngày trước có bắt được một con sinh vật khá giống yêu tinh trong truyền thuyết ấy, trong một lần đang nghiên cứu tao vô tình uống nhầm máu của nó trong ống nghiệm thay vì ly coca bên cạnh, sau đó tao biến thành như này.”

Ngọc Vân cau mày khó chịu càu nhàu.

“Đã nói không được mang đồ ăn uống vào phòng thí nghiệm rồi mà tên ngu này không chịu nghe.”

Nguyễn Đạt không muốn nghe nữa, cậu ta bắt đầu không tỉnh táo lắm rồi.

“Được rồi, ký túc xá còn phòng trống không? Mệt lắm rồi.”

“Phòng của tao có hai giường, mà thằng giường bên biến mất rồi mày cứ ngủ ở đó.” Dứt lời anh ta ra hiệu cho Nguyễn Đạt đi theo.

Ngọc Vân cũng đứng dậy.

“Để chị dẫn mấy đứa tìm phòng, tầng này đến tầng ba là dành cho nam, bốn và năm là cho nữ, mỗi phòng đều có nhà tắm riêng nên cứ yên tâm nhé.”

__.

Ở cùng thành phố Sài Gòn một người thanh niên mặc một bộ đồ phượt thủ cùng cái mũ che đi cả khuôn mặt, đeo lên chiếc balo đầy đồ của mình cậu ta mở điện thoại ra xem. Đột nhiên cậu ta khựng lại, tin nhắn mà cậu ta gửi cho người bạn của mình ban đầu là thông báo ‘không thể gửi tin nhắn’ nhưng bây giờ là đã gửi thành công và đã xem. Cậu ta với đôi tay run rẩy bắt đầu nhập tin nhắn.

“Đạt, ông xuống đây rồi à?”

Ấn gửi.

Tin nhắn gửi thành công, nhưng không có trả lời, đợi thêm vài phút vẫn không có trả lời cậu ta hít một hơi sâu. Một lúc sau, một chiếc xe máy xuất hiện lao đi rất nhanh trên đường vắng. Người lái xe không ai khác chính là người đã gửi tin nhắn cho Nguyễn Đạt, và cũng là người bạn mà Nguyễn Đạt nói muốn gặp thứ hai khi xuống đây.

Tên đầy đủ của người thanh niên này là: Phạm Văn Sơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!