[ 15:00 15/03/590, Jahirr, Seth ]
Chiều.
Đứng trên tường thành cheo leo bên sườn ngọn Jahirr lạnh giá, Dalen dán chặt đôi mắt ngũ sắc tuyệt đẹp của chàng lên hai mươi bốn cái nòng pháo bên kia biên giới.
“Lance…”, Dalen bất giác gọi tên người thương.
Lũ khốn Theresia gan to tày đình dám tiến quân trong lúc nhạy cảm như vậy. Hơn hết, chúng đã phá hoại giây phút đoàn tụ quý giá của chàng và đoạn tình mong manh mới chớm nở. Lần này, Dalen sẽ biến chỗ tăng thiết giáp đầy ngạo mạn kia thành sắt vụn rồi đập một gậy thật đau lên nền kinh tế của Theresia cho hả cơn giận như thiêu như đốt trong lòng chàng lúc này.
“Ngài đang bày ra vẻ mặt giận dữ hiếm thấy đấy, thưa chuẩn tướng”, Leen vừa đến gần vừa nói.
Cô ả không hề giấu đi sự cợt nhả trong ngữ điệu như thể đã đọc được suy nghĩ trong đầu chàng lúc này.
“Tôi sẽ giết tất cả lũ dòi bọ kia”, Dalen tuyên bố chắc nịch.
“Đáng sợ quá”, Leen ghẹo.
Dalen nhẹ quay đầu nhìn Leen. Chàng nắm chặc bàn tay đặt lên tường thành lạnh tanh như lòng nhân của chàng lúc bấy giờ.
“Nếu tôi không thể gặp lại Lance sau vụ này, tôi sẽ cho đám chóp bu Theresia biết thế nào là địa ngục băng giá”, Dalen nói bằng giọng lạnh lùng đầy tàn nhẫn.
“Tình yêu làm người ta mù mắt là như vậy sao?”, Leen cười nhết mép.
Dalen bỏ ngoài tai những lời giễu cợt của cô thư ký bên cạnh. Chàng nhẹ chỉnh lại chiếc áo choàng lông sói trên vai cho kín rồi tự vòng tay qua ngực để tự ôm lấy mình. Hơi thở của Dalen đóng băng như làn khói bay là đà theo cơn gió giá rét lùa qua.
Bầu trời xanh trong đến lạ, đằng góc xa có vài áng mây mỏng như mảnh the trắng tung bay trong gió. Nắng chiều rực rỡ như ai đã gom vô số nhụy hoa cúc họa mi rồi rắc chúng xuống nhân gian. Vài giọt vàng đậu lên cái má ửng đỏ của Dalen và nó làm cho lý trí như dòng sông băng của ngài tư lệnh thoáng ấm áp trở lại.
Dalen chắp hai bàn tay trước mặt rồi thở hà một hơi cho ấm.
“Tôi nghĩ mình đã quá nóng nảy”, chàng cất tiếng.
“Đúng vậy”, Leen đáp, “Hễ đụng đến Lance Triumph là ngài như bị ai đó hất nước sôi vào mặt vậy.”
“Tôi không chối”, Dalen nói bằng giọng bình thản.
Chàng thấy trên mặt cô thư ký thoáng một chút gì vừa như kinh ngạc vừa như hả hê. Chàng không hiểu và cũng chẳng cần phải hiểu. Leen từ hồi mới được Dalen nhặt về đã luôn khó hiểu vì tinh quái như vậy.
“Khi nào thì tiến quân, thưa ngài?”, Leen hỏi.
“Chừng nào mấy cục sắt kia di chuyển thì chúng ta sẽ pháo kích ngay lập tức”, Dalen đáp.
“Hoàng đế sẽ không vui nếu chuyện này đến tai bà tổng thư ký đâu, thưa ngài”, Leen nói bằng giọng cảnh báo sắc lẻm.
“Cô quên rồi sao, Leen?”, Dalen nhìn Leen một cái rồi lại phóng tầm mắt ra xa, “Chúng ta vẫn còn một quả bom nguyên tử hợp pháp chưa được dùng kia kìa.”
“Lạy thánh Nora”, Leen chắp tay hướng mặt lên bầu trời, “Người vốn hiền lành khi trở nên độc ác thì không ai ác bằng.”
Dalen chỉ cười nhạt không đáp.
Leen nói không sai. Cái ác từ đâu mà ra luôn là câu hỏi quẩn quanh trong tâm trí của một kẻ đã tồn tại từ thuở hồng hoang như chàng. Có người sinh ra đã ác, như quỷ vương thủy tổ Ivy, ác từ dung mạo đến tâm tính. Có người chọn trở thành kẻ ác, Aron Frizt là một điển hình. Hắn là dũng giả huyền thoại do Aether gửi đến thế giới này để tiêu diệt quỷ vương thủy tổ. Aron vốn là một người thuần hậu và đầy lòng vị tha chẳng khác nào một thánh nhân toàn bích. Nhưng khi sứ mệnh kết thúc, hắn bị loài người chụp mũ là dị biệt và trở thành mục tiêu bị săn đuổi tối hậu. Aron tìm đến Dalen để cầu xin sự giúp đỡ và hắn được phép sống nhờ ở cái hang của chàng đến cả trăm năm cho cơn giận của thế giới được nguôi ngoai. Dalen đã từng thương hại Aron Frizt như cái cách chàng nhìn một con chuột cống đói khát, tiếc thay, sự đồng cảm khi xưa bây giờ đã không còn nữa rồi.
“Chào buổi chiều, chuẩn tướng Dalen”, một giọng nói quen thuộc vọng xuống từ vách núi sau lưng Dalen.
Chàng cứng đờ người vì nhận ra thanh âm quen thuộc. Dalen ngay lập tức xoay người về phía giọng nói phát ra. Từ tít trên vách đá cao, bạch diện thánh hổ Salan chở theo Lance Triumph trên lưng đang chầm chầm di chuyển xuống.
“Cái gì vậy trời?”, Leen thốt lên, “Con hổ biết bay kìa…”
Chỉ trong cái chớp mắt, Salan đã đặt chân lên nền đá của tường thành, điệu bộ chậm rãi và ung dung như một thánh thú uy nghiêm. Lance bước xuống với một cái rỗ mây đầy cải xoong nước xanh mơn mởn trên tay.
“Tôi mang rau dại đến cho cậu này…”, Lance vui vẻ nói.
Dalen lao đến ôm chầm lấy Lance vào lòng. Lance ấm áp quá, Dalen nghĩ, chàng luồn tay qua lưng để chạm vào bả vai và mặt sau của ngực trái trên cơ thể Lance. Cảm nhận nhịp tim rõ mồn một của Lance qua những đầu ngón tay run rẩy, Dalen mới xác nhận đây là hiện thực.
“Tôi xin nhé”, Leen cất tiếng.
Leen đón lấy cái giỏ mây trên tay Lance vui vẻ như một đứa trẻ được tặng quà bất ngờ.
“Lance…”, Dalen gọi bằng giọng run run, “Sao cậu lại đến đây? Cậu không biết đây là tiền tuyến ư?”, Dalen hỏi nhưng vòng tay vẫn ôm chặt Lance không rời.
Chợt chàng cảm nhận thấy cánh tay Lance cũng vòng qua eo mình và nhẹ ghì chàng vào lòng. Tim Dalen đập nhanh như muốn nổ tung vì phấn khích. Da đầu chàng dần tê dại và hơi thở cũng gấp gáp hơn.
“Tôi đến để gặp Dalen…”, Lance thỏ thẻ.
Cảm giác ấm nóng vì làn hơi từ đôi môi đỏ son của Lance chạm nhẹ lên vành tai Dalen làm lòng chàng nóng rang như lửa đốt. Nhưng thứ lửa này êm dịu và nồng đượm như than hồng cháy âm ỉ chứ không phải thứ lửa bùng cháy vì giận dữ khi nãy.
“Tôi mang đi xào với thịt bò nhé?”, Leen đề nghị, “Cái này mà để nhắm rượu thì bắt miệng phải biết.”
“Đi chết đi”, Dalen đáp thẳng thừng.
“Tuân lệnh”, Leen nói nhẹ như gió thoảng.
Leen ôm cái rổ trước bụng rồi chạy lon ton đến cái cầu thang đá dẫn xuống doanh trại trong hóc núi. Salan nằm dài trên tường thành, nó hết liếm lông rồi đến ngáp ngắn ngáp dài. Nắng chiều rọi lên bộ lông trắng làm nó trông rực rỡ như một bật thánh thần với hào quang chói lòa.
“Các người định ôm ấp đến bao giờ thế?”, Salan hỏi bằng giọng ồm ồm thiếu kiên nhẫn.
“Con hổ nhà ngươi đúng là chẳng tinh tế chút nào”, Dalen chế giễu.
Salan chỉ cười khẩy một cái không đáp.
Chàng buông Lance ra rồi đứng ngay bên cạnh. Hai cái má của Lance đã ửng đỏ trông thật dễ mến, Dalen chỉ muốn ngoạm một miếng thật to lên chỗ bánh bao núng nính kia. Trông Lance thuần hậu và ngây ngô như một con cún nhỏ vậy.
Cơn gió thoảng qua làm mấy lọn tóc nâu đen của Lance khẽ đong đưa tựa hồ cành phong nhẹ lay động bởi nàng thu thảo hiền.
“Tôi đến để báo cho Dalen hay”, Lance nhẹ xoay đầu nhìn Dalen, “Theresia sẽ rút quân trong vài giờ nữa…”
Một tin sét đánh với Dalen. Chàng như không tin vào đôi tai của mình. Không phải Dalen nghi ngờ Lance hay gì, nhưng lũ khốn đó đã điều động cả hai mươi bốn tăng thiết giáp ra tận tiền tuyến mà lại rút quân thì thật là khó hiểu.
“Kìa…”, Lance chỉ tay về phía biên giới, “Dalen nhìn mà xem…”
Nhìn theo hướng tay của Lance, Dalen lại một lần nữa chới với như vừa rơi từ trên trời xuống. Mấy cục sắt nặng hàng trăm tấn của Theresia đã bắt đầu di chuyển, không phải tiến ra chiến địa trước mắt mà nối đuôi nhau đi vào doanh trại rồi khuất dạng vào vách đá sừng sửng.
“Lance…”, Dalen gọi bằng giọng run run, “Đã… Đã xảy ra chuyện gì vậy…?”
“Chuyện rất dài…”, Lance thở hắt một cái, trông đôi mắt vàng nâu tuyệt đẹp kia như chất chứa nhiều tâm sự.
Dalen như mở cờ trong bụng. Xem chừng Lance sẽ ở đây thêm ít lâu nữa, chàng nghĩ.
“Hay chúng ta vào trong doanh trại cho khỏi lạnh, có được không?”, Dalen đề nghị.
“Ừm…”, Lance gật đầu như ngầm chấp nhận.
Dalen nhẹ bắt lấy bàn tay lạnh buốc của Lance rồi dắt cậu đi dọc tường thành cùng mình. Dalen nhẹ quay đầu liếc nhìn Salan, vua hổ vẫn nằm yên không nhúc nhích, có vẻ nó sẽ nằm yên ở đó để chờ đợi. Dalen chẳng có hơi sức đâu mà quan tâm con hổ hiền lành như cục bột kia, chàng đang tận hưởng những giờ phút hiếm hoi được ở bên cạnh lẽ sống của mình.
“Dalen quen biết với Salan ư?”, Lance vừa đi vừa hỏi, mắt nhìn thẳng về phía con đường trải đá phiến xám tro đều tăm tắp.
“Chúng tôi khá thân thiết đấy”, Dalen mỉm cười đáp, “Salan không kể về tôi cho Lance nghe sao?”, chàng hỏi.
Lance lắc đầu, cậu nói “Salan rất kiệm lời, ngài ấy chẳng bao giờ kể chuyện ngày xưa cả…”
Hai người đi dọc tường thành đến một cầu thang đá dẫn xuống lòng núi bên dưới. Cái cầu thang nọ rộng đúng hai thước nép mình sát vào bức tường đá dựng đứng. Dãy lan can bằng thép không gỉ đen bóng cao ngang bụng, lạnh như băng. Từng bậc thang đá vỡ mẽ như chứng nhân của thời gian và sự khốc liệt của khí hậu trên ngọn Jahirr này.
Con đường vào doanh trại hôm nay sao mà ngắn quá, Dalen nghĩ. Nếu có một điều ước vào lúc này, chàng sẽ chẳng mảy may đắn đo mà ước ngay rằng thời gian ơi xin hãy chờ đợi chàng, dù chỉ một chút thôi cũng được.
Tiếng bước chân trên đôi giày vải nâu của Lance tạt lên bức tường đá rồi bị thinh không nuốt chửng. Mấy ngón tay nhỏ xinh đã tái đi vì lạnh vịn lên bức tường mỗi bước Lance đi.
“Lạnh không?”, Dalen lo lắng hỏi.
Lance mỉm cười rồi nhẹ lắc đầu, “Bàn tay của Dalen ấm áp lắm…”, dứt lời, Lance giơ bàn tay đang nắm hờ bàn tay của chàng lên như khoe mẽ.
“Vậy à…”, Dalen mỉm cười.
Chợt Lance đưa mắt nhìn xuống doanh trại bên dưới, cậu bày ra vẻ mắt thích thú và tò mò.
“Đây là doanh trại trên núi đó ư?”, Lance hỏi.
“Đúng vậy”, Dalen mỉm cười đáp.
Bên trong tường thành là một khu đất rộng rãi tựa lưng lên vách đá dựng đứng của đỉnh Jahirr. Có bốn tòa ký túc xá cả thẩy, tất cả đều được dựng từ gạch nung vững chắc và cao đến ba tầng lầu, ngang ngửa với chiều cao của bức tường. Mấy tòa nhà dựng thành một hàng dọc bên cạnh một con đường trải nhựa đen nhánh dẫn thẳng vào bên trong lòng núi. Đối diện với dãy nhà là thao trường rộng lớn, hai đại đội lục quân đang tập luyện thể chất tại đây.
“Khi vừa nhập ngũ, tôi đã luôn ước ao được công tác ở nơi này”, Lance bộc bạch, “Nhưng xem chừng bây giờ thì không thể nữa rồi…”
Lance vừa nở một nụ cười đầy chua chát vừa tiếc nuối.
Dalen với tay nhẹ đặt lên mái tóc dày óng mượt của Lance rồi xoa nhẹ.
“Lance không thích cuộc sống tự do như bây giờ sao?”, Dalen hỏi.
Lance nhẹ gật đầu, “Chỉ cần Dalen đến thăm khi rảnh, với tôi như vậy là đủ…”, Lance nói bằng giọng thiết tha.
Dalen như đã chết vài giây sau những lời vừa rồi. Chàng vô thức đứng khựng lại không đi nữa. Đầu óc chàng trống rỗng, tim chàng đập hỗn loạn như tiếng đạn pháo.
“Dalen sao thế?”, Lance xoay người lại rồi nhẹ nghiên mình để nhìn chàng.
Dalen nuốt nước bọt nghe ực một tiếng. Chàng bước nhanh đến rồi ghì Lance vào lòng. Dalen muốn siết chặc nhưng sợ làm Lance đau nên chỉ dám ôm thật nhẹ như dây thường xuân bám lên bờ tường.
“Ừm…”, Dalen thỏ thẻ, “Tôi sẽ đến thăm Lance thật thường xuyên…”
“Tôi rất mong đợi đấy…”, Lance cũng vỗ nhẹ lên lưng Dalen như lời an ủi.
Nắng vàng như cánh gián rọi lên vách đá hắt xuống thứ ánh sáng ấm áp kỳ lạ. Dalen chưa bao giờ nghĩ một cái ôm có thể mang đến cảm giác bình an đến thế. Giá như cứ như vậy mãi thì tốt biết bao, chàng nghĩ.
Chợt có tiếng loảng xoảng vọng đến từ đằng xa. Lance nhẹ đẩy Dalen rồi ngoảnh mặt về phía âm thanh chát chúa kia. Leen đang mặc cái tạp dề màu trắng đứng tướng hai hàng rõ vẻ cong cớn; một tay chống hông, tay còn lại cầm cái mui đầy dầu mỡ chĩa thẳng về phía hai người.
“Trước mặt cả lữ đoàn lục quân mà các người làm gì vậy?”, Leen hỏi lớn với giọng điệu bỗ bã như mấy bà đứng hàng thịt.
Quả thực, cả một đại đội đang bám dính lên hàng rào lưới thép và hướng ánh nhìn tò mò về phía cả hai. Dalen trừng mắt một cái làm cả bọn bỏ chạy tán loạn như ong vỡ tổ. Lance cất bước đến gần Leen, Dalen cũng vội bước theo sau.
“Chỗ cải xoong thế nào rồi?”, Lance mỉm cười hỏi.
“Rất tươi”, Leen đáp, “Tôi đã xào nấu xong cả rồi”, cô ả khoanh tay nhẹ nghiêng người liếc nhìn Lance với vẻ tự đắc, “Một bữa thịnh soạn đấy.”
“Thật ư?”, Lance hỏi với giọng hớn hở và đôi mắt lấp lánh của một đứa trẻ háo ăn.
Dalen bước đến rồi quàng cánh tay qua vai Lance. Cậu ấy chẳng tỏ ra giật mình hay phản kháng như thể đã quen với việc đụng chạm cơ thể với chàng và điều đó làm Dalen thấy vui vẻ. Xem chừng Lance không phải kiểu người lạnh lùng như lời lão Gus vẫn kể.
Theo chân Leen, Dalen dắt tay Lance bước vào trong cái ký túc ngay gần bên. Họ đi dọc hành lang trải gạch men sáng bóng để đến nhà ăn chung. Dọc đường đi, Dalen thấy Lance cứ trầm trồ nhìn quanh như một tân binh được dắt đi tham quan đơn vị mới, trông thật ngây ngô và dễ thương làm sao.
Cánh cửa gỗ mở ra, Leen bước vào trước, Dalen cùng Lance vào sau. Chàng thấy một đĩa lớn cải xoong xào thịt bò còn bốc khói nghi ngút đã được bày ra trên một chiếc bàn tròn trong góc phòng. Chiếc bàn được chọn là loại bàn nhỏ dành cho bốn người, đã được trải một miếng khăn màu xanh lam mát mắt. Ngoài đĩa thịt còn có một đĩa cánh gà xào sả ớt đã được rắc tiêu thơm lừng cùng một giỏ mây chứa đầy bánh mì nâu bắt mắt. Ba bộ dao nĩa cũng được bày biện một cách cẩn thận với quy cách phục vụ của những bữa tiệc dành cho các tướng lĩnh.
Dalen kéo một chiếc ghế rồi dịu dàng dìu Lance ngồi xuống. Chàng cũng an vị ngay bên cạnh. Leen đã cởi bỏ cái tạp dề và đang loay hoay làm gì đó đằng quầy ba. Chốc sau, cô ả trở lại với ba chiếc ly thủy tinh dùng để uống rượu vang và một cái chai sành màu mọt đô không có nhãn mát.
“Này Leen”, Dalen gọi, “Cô lấy đâu ra chai rượu này vậy?”
“Ồ”, Leen cười tinh quái, “Tôi thấy nó lẫn trong bó rau của chồng ngài.”
Dalen không quan tâm thái độ cợt nhả của bà trung úy đối diện. Chàng nhẹ xoay đầu nhìn Lance rồi nhìn cậu bằng đôi mắt đầy kinh ngạc.
“Của Lance ư?”, Dalen hỏi.
“Ừm…”, Lance đáp, “Nó là hàng thử nghiệm của Rockrune, tôi muốn mời Dalen dùng thử”, Lance nói bằng giọng nhỏ nhẹ nhưng rất thiết tha, “Dalen sẽ không giận tôi chứ?”
Đôi mắt cún con của Lance làm con sói hoang trong Dalen như muốn xổng chuồng. Chàng dùng một tay bịch miệng để không vô thức mà gào thét vì phấn khích rồi ngoảnh mặt vào tường để giấu đi hai cái má đang đỏ bừng như người say rượu. Nguy rồi, Dalen nghĩ, xem chừng chàng đã say trước cả khi nhấp bất kỳ một ngụm rượu nào.
“Ừm…”, Dalen nhẹ gật đầu, “Một chút thì cũng không sao…”
Tuy nói miệng là vậy nhưng trong lòng Dalen như vui đang trẩy hội. Còn gì tuyệt hơn việc được tặng thứ rượu do chính tay người mình thương làm ra.
Leen đặt ba cái ly trước mặt từng người rồi đứng dậy và châm rượu vào. Leen nghiêng cái chai một cách vững vàng như máy móc, rượu chảy ra thành dòng đỏ au không một chút lay động. Thao tác của Leen dứt khoát đến mức không có giọt rượu nào bị vung vãi. Dẫu vậy, cô ả vẫn dùng một cái khăn trắng để lau qua miệng chai y hệt một nhân viên phục vụ quầy đầy chuyên nghiệp.
“Rượu này nấu từ gì vậy, Lance”, Dalen hỏi.
“Dâu tây do tôi trồng đấy”, Lance mỉm cười đầy tự hào.
Chàng đưa cái ly lên mũi ngửi. Mùi dâu tây thơm dịu chứ không nồng cay, có chút chua do men rượu. Dalen đoán chừng chỗ rượu này mới được ủ cách đây không lâu. Hoặc giả như ủ đủ lâu thì Dalen lại không hiểu Lance lấy đâu ra dâu tây vì bây giờ là cuối mùa xuân. Chợt hình ảnh nông dân thu hoạch lúa chín ở cổng nam Rockrune hiện lên trong tâm trí chàng.
“Này Lance”, Dalen gọi.
“Sao thế?”, Lance vừa gắp thịt và rau ra đĩa vừa hỏi.
“Ở Rockrune có một loại công nghệ gì đó để thúc chín nông sản phải không?”, Dalen hỏi.
“Đúng vậy”, Lance đáp luôn như thể đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, “Nó là ma thuật đặc biệt của những linh mục trong giáo hội, có vẻ họ đã được thần linh ban phúc nên mới thức tỉnh thứ sức mạnh kỳ lạ đó.”
“Thì ra là vậy”, Dalen gật gù.
Xem chừng Dalen đã quá đa nghi. Ma thuật ban phúc cho mùa vụ không phải thứ gì đó quá kỳ lạ, chỉ đơn giản là gia tốc sinh mệnh của đám cây trồng, và một tập thể hoàn toàn có thể thúc chín cả một cánh đồng chỉ trong vài tuần.
“Tôi đã gieo hạt chỗ dâu này trong nhà kính hồi giữa mùa đông”, Lance nói thêm, “Nhờ những linh mục mà vườn dâu đã chín sớm hơn dự định và đầu xuân đã có lứa trái đầu tiên, tôi nghĩ mình nên làm rượu để uống dần chứ ăn tươi thôi thì phí quá.”
“Vậy à…”, Dale mỉm cười rồi với tay xoa đầu Lance.
Lance nhìn vào cái đĩa rỗng của Dalen. Không biết nghĩ gì, cậu với tay lấy cái gấp thức ăn rồi xúc một nắm lớn thịt cho Dalen. Động tác của cậu gọn gàng và tỉ mẩn để dầu mỡ không vung vãi ra bàn.
“Cái tình huống gì vậy?”, Leen cất giọng chua ngoa, “Hai người có thể nào suy nghĩ cho tâm tư người con gái độc thân như tôi được không?”
“Đi chết đi”, Dalen quở.
Lance gấp xong rồi thì lại tiếp tục dùng bữa. Cậu xiên thức ăn rồi cho vào miệng nhai nhòm nhoàm, hai cái má phỏng lên như hai chiếc bánh bao trắng hồng hết lên rồi lại xuống. Dalen vừa nhấp một ngụm rượu vừa chóng cằm ngắm nhìn Lance bên cạnh. Nó khác hẳn thứ rượu nho Dalen hay uống, độ cồn nhẹ hơn rất nhiều và giống nước ép hơn là rượu. Vị chua thanh và ngọt dịu chứ không đắng chát, ngụm rượu đi qua cổ họng để lại mùi thơm ngào ngạt của dâu chín và cảm giác ấm áp kỳ lạ.
“Nhon…hong…”, Lance vừa nhai vừa hỏi.
“Ừm… Ngon lắm…”, Dalen mỉm cười đáp, “Thứ rượu này tinh tế và dịu dàng như Lance vậy.”
Lance nuốt hết chỗ thức ăn rồi nhìn Dalen trân trân như đang rất bất ngờ. Chợt chàng thấy một cái nhíu mày nhẹ trên tráng Lance rồi cậu ngoảnh mặt đi để lộ cái vành tai đã đỏ ửng.
“Tôi sợ hai người rồi đó”, Leen vừa gặm cái cánh già vừa nói.
“Này Lance”, Dalen gọi, “Chuyện gì đã xảy ra ở bên Theresia vậy?”
“Có chuyện gì vậy?”, Leen nhướng mày hỏi.
“Theresia đã rút quân rồi”, Dalen đáp.
Leen đang nhai cái cánh gà thì khựng lại. Cô ả trợn tròn mắt nhìn chàng như thể chút niềm tin cuối cùng vừa bị thổi bay.
“Ngài đùa thôi phải không?”, Leen hỏi.
“Cô không tin thì sao không tự mình mà xem đi”, Dalen nói.
Leen móc chiếc điện thoại di động trong túi ra rồi bấm một dãy số dài. Tiếng nhạc chờ đinh đon vang lên mấy hồi rồi một tiếng tít phát ra.
“Trung úy Leen Diantha”, Leen hô khẩu lệnh, “Ngay lập tức kiểm tra bên kia biên giới.”
“Tuân lệnh”, một giọng đàn ông đáp lại.
Leen không gác máy mà cứ để như vậy mà chờ đợi, trông vẻ mặt cô ả căng thẳng và vài giọt mồ hôi lạnh đã lăn trên trán.
“Báo cáo”, giọng đàn ông khi nãy lại vang lên qua chiếc điện thoại, “Không còn thấy hai mươi bốn chiếc tăng thiết giáp AT-110 của Theresia nữa, báo cáo hết.”
Leen đứng như trời trồng sau khi nghe báo cáo. Cô ả sửng người mất mấy giây rồi mới giật mình mà nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn.
“Được.” Leen hô.
Dalen nghe loáng thoáng tiếng cười vui hân hoan phát ra bên cạnh lời báo cáo đanh thép của người chiến sĩ biên phòng nọ. Xem chừng tối nay sẽ mở tiệc to đây.
“Không thể tin nổi”, Leen ngồi phịch xuống ghế, “Chẳng phải Paplo nói tư lệnh Valma đích thân cầm trịch ư? Sao chúng lại rút quân vậy?”
“Lance đến để nói về chuyện này đấy, cô bé ngu ngơ của chúng ta”, Dalen cười khanh khách đầy hả hê.
Leen thở dài một hơi. Bờ vai mảnh khảnh đã không còn gồng cứng như cái móc treo quần áo nữa. Leen châm lưng chừng rượu vào cái ly của cô ả rồi tuông một hơi thật dài như để trút hết cơn giận vào nó. Đặt cái ly đã chỉ còn một chút rượu xuống bàn, Leen thở dài một hơi vừa như mệt mỏi, vừa như nhẹ nhỏm.
“Vậy...Chuyện gì đã xảy ra, Victor Spears?”, Leen hỏi.
Lance không đáp vội. Cậu ấy nuốt hết chỗ thức ăn trong miệng rồi đặt dao nĩa xuống và dùng khăn ăn lau miệng. Mọi việc diễn ra tuần tự và tỉ mẩn như thể cậu ấy đang chuẩn bị cho một cuộc xướng ngôn đầy trịnh trọng.
“Mọi người đều biết tôi đang sinh sống ở Rockrune, đúng chứ?”, Lance hỏi rồi nhìn Dalen cùng Leen một cái.
Leen gật đầu, Dalen cũng vậy.
“Các giáo dân đã rất sợ hãi…”, Lance nói, “Họ lo ngại chiến tranh sẽ lan rộng và nuốt chửng lấy cuộc sống an yên ở nơi này… Thế là họ đã nhờ tôi thỉnh cầu với thánh hổ Salan, nhờ ngài ấy ra mặt để đàm phán với tư lệnh của chiến dịch.”
“Ai đã cầm trịch phía bên kia?”, Leen hỏi gấp gáp.
“Ngoài tổng tư lệnh Valma Anyston, tôi còn gặp tể tướng Lyllette ở trại chỉ huy.”
“Tử diện Lyllette ư?”, Dalen hỏi, “Cô ta làm gì ở đó vậy?”
“Qua đối thoại, tôi biết được Lyllette muốn đích thân tham gia chiến dịch để kéo uy tín cho phe bảo thủ của ngài ấy”, Lance đáp từ tốn.
Dalen thở dài một hơi đầy chán ghét. Con rắn chết giẫm đó dám rướng mình đến tận tiền tuyến thì thật là gan to tày đình. Chàng tự hỏi ả tiện nhân kia đang mưu tính điều gì.
“Lyllette có vẻ rất yêu quý Dalen nên mới đến tận đây để gặp mặt”, Lance nhẹ đặt bàn tay run run lên bàn tay của Dalen.
“Thì ra là vậy”, Dalen thở dài, “Con rắn điên loạn đó đã luôn bám dính lấy tôi từ cả trăm năm trước, chỉ vì một lần tôi bao che cho ả thoát khỏi một cuộc truy sát.”
“Cả trăm năm ư?”, Leen trò mắt nhìn Dalen, “Ngài say rồi hay sao vậy?”
Dalen hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời vừa rồi, điều chàng quan tâm lúc này là Lance đã gặp Lyllette nhưng Dalen hoàn toàn không ngửi được mùi Ophellia trên người cậu. Điều đó thật sự là kỳ lạ.
“Lyllette đã nhiều lần bài tỏ thứ tình cảm bệnh hoạn của cô ta với tôi nhưng đều bị từ chối, dần dà, mối quan hệ thầy trò giữa chúng tôi cũng vì thế mà phai nhạt dần”, Dalen kể bằng giọng chán ghét, “Một lần, tôi phát hiện ra bí mật về Ophellia và sự độc ác của ả. Đó cũng là giọt nước tràng li và chúng tôi chẳng còn gặp nhau từ dạo ấy.”
Chợt bàn tay của Lance siết chặt, Dalen thoáng thấy một tia tàn bạo trong đôi mắt vốn long lanh như giọt sương mai kia. Rất nhanh, Lance đã thả lỏng rồi thở phào một hơi.
“Xin lỗi Dalen, tôi vừa không kiềm nén được cơn giận”, Lance mỉm cười nói.
Dalen mở to mắt nhìn Lance. Chàng tự hỏi liệu phản ứng đó có phải là ghen tuông hay không. Nếu thật vậy thì Dalen vui quá. Chàng mỉm cười rồi bưng ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, vừa thưởng rượu vừa ngắm nhìn ánh trăng sáng trước mặt thì còn gì bằng.
Lance cũng bưng ly rượu lên và nhắm mắt trong lúc nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt cái ly xuống, cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng như cánh hoa rơi trong ngày gió lặng.
“Nhờ có Salan điện hạ ra mặt mà tể tướng Lyllette đã thỏa hiệp và ra lệnh cho tư lệnh Valma lui quân”, Lance nói tiếp, “Thành thật tôi đã rất sợ hãi…”
Nhìn cái cách Lance co rúm người lại trong lúc kể không khỏi khiến Dalen xót xa. Một con người mỏng manh và ngây ngô thế này lại dám xả thân để giành giật chút yên bình cho mọi người thì thật là dũng cảm biết bao. Dalen đứng dậy rồi bước ra sau lưng Lance và vòng cánh tay xuống để ôm Lance từ phía sau.
“Không sao rồi…”, Dalen thì thầm, “Lance làm tốt lắm…”
Lance cũng với tay chạm nhẹ vào bắp tay của Dalen đang trên cổ cậu.
“Ừm…”, Lance đáp khẽ.
Dalen có thể cảm thấy hơi thở ấm áp của Lance phả vào cánh tay mình. Mùi tóc của Lance thơm ngát như muôn ngàn đóa hồng nhung chụm lại.
Giá như, giá như thời gian dừng lại ngay lúc này thì tốt biết bao.
0 Bình luận