[ 08/03/590, Rockrune, Theresia ]
Sáng.
Nhìn đống tiền giấy chất cao như núi trước mặt làm Lance đau đầu.
“Tôi đi mới có ba ngày mà mấy người làm gì thế hả?”, Lance gào lên.
Âm thanh giận dữ của cậu vang dội khắp vòm đá vôi trắng của cung thánh bên trong nhà thờ. Tám tông đồ ngồi trên mấy cái bàn gỗ hướng mặt lên cái bàn cả nơi Lance đứng.
“Xin lỗi ngài…”, Fouran cất tiếng, “Một… Một đoàn thương nhân từ Seth đến đây để mua lương thực với giá cao…”
“Seth ư?”, Lance cau mày hỏi.
“Họ đến theo lời giới thiệu của lão Gus…”, Fouran nói.
“Eugine và Nino thì sao? Họ có biết về việc này không?”, Lance hỏi.
“Một trong hai tông đồ được giao nhiệm vụ trong coi thánh địa đã dẫn đường cho đoàn thương nhân đến đây”, Fouran nói thêm.
Lance đập bàn nghe đùng một tiếng. Cậu thở dài một hơi mệt mỏi. Vấn đề này sẽ ảnh hưởng lớn đến Rockrune. Có vô số lương thực để bán nhưng không chứng minh được nguồn gốc sẽ là con dao đâm ngược lại giáo hội nếu thông tin này bị lộ ra. Và Lance, với tư cách giáo chủ, buộc phải công khai thần dược ambrosia để đảm bảo uy tín cho giáo hội. Đường nào cũng là ngõ cụt và Lance thật sự đang tức đến nổ phổi.
Hít một hơi thật sâu rồi ngồi xuống cái ghế gỗ sau lưng, Lance khoanh tay cố lấy lại bình tĩnh. Cậu ngã đầu lên lưng ghế. Trên trần nhà, chiếc đèn chùm đúc từ vàng rồng khẽ đong đưa theo cơn gió nhẹ lùa qua khung cửa kính mở toang.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa đến mức bết bát tệ hại, Lance nghĩ. Nếu thương nhân đến từ Seth thì vẫn còn rào chắn là cái cửa khẩu quan liêu lằng nhằng kia. Tạm thời Lance và giáo hội vẫn chưa đối diện với nguy cơ thật sự lớn. Lance ngồi thẳng dậy, khoanh tay trừng mắt nhìn Fouran và bảy tông đồ còn lại.
“Thế các người đã xuất kho bao nhiêu gạo cả thảy?”, Lance hỏi.
“Năm mươi tấn gạo tẻ, mười tấn gạo nếp, năm tấn bột mì và năm tấn gạo lứt”, Fouran kể.
“Tức là không bán gạo cao sản?”, Lance hỏi gấp.
“Đúng vậy, thưa ngài”, Fouran gật đầu, “Hai trăm tấn gạo cao sản vẫn y nguyên trong kho tổng.”
“Tạ ơn Larra”, Lance thở phào một hơi.
Lance liếc nhìn đống giấy lộn trên bàn bằng con mắt chán ghét. Từng sấp tiền in số một trăm còn mới tinh bốc ra mùi giấy mới thơm lừng. Đám thương nhân quỷ quyệt đã lợi dụng vụ này để tống hết bom đạn lại cho Rockrune. Nghĩ đến đây Lance lại muốn gầm lên vì cơn giận như núi lửa trong bụng.
“Vậy, tổng doanh thu là bao nhiêu”, Lance hỏi.
“Tám trăm năm mươi lăm nghìn cả thẩy, thưa ngài”, Fouran nói, “Chúng tôi đã bán với giá cao gấp ba lần như ngài căn dặn”
“Thế quái nào đám thương nhân đó có thể huy động được lượng lớn ngoại tệ như vậy nhỉ?”, Lance bất giác lên tiếng.
Bây giờ mà trở về kinh đô để mua vàng miếng thì lười quá, Lance nghĩ. Với chừng này tiền, cậu có thể mua đến tám mươi lượng vàng và không còn cần phải lo sợ về lạm phát nữa. Lance định bụng sẽ giao cho Jodan quán xuyến vụ này sau vậy.
Lance đứng dậy. Tám tông đồ bên dưới cũng đứng lên theo.
“Cất hết chỗ tiền này vào kho bạc”, Lance ra lệnh, “Bổn tọa sẽ xử lý chúng sau.”
“Tuân lệnh”, những tông đồ đồng loạt cúi nhẹ đầu và đáp một cách cung kính.
Lance rời khỏi cung thánh. Cậu rải từng bước chân mỏi mệt trên dãy hành lang trải đá phiến dọc điện thờ. Ngoài khuôn viên, tuyết đào đơm hoa rực rỡ cả một góc trời, cánh hoa nhỏ màu hồng nhạt phủ kín mặt đất. Cẩm tú cầu, hồng nhung, huệ tây và cả bạch trà thi nhau khoe sắc. Bên tai Lance râm rang âm thanh lũ ong tìm mật, xa xa vọng lại tiếng lũ trẻ đánh vầng ê a.
Lance dừng lại. Cậu chống tay lên cái lan can đá hoa cương mát lạnh thưởng thức hương hoa thơm ngát. Nắng xuân dịu dàng rót từng chút hơi ấm lên da mặt cậu.
“Đã bao lâu rồi nhỉ?”, Lance tự nói với bản thân mình.
Nửa năm, Lance nhẩm tính. Trong từng ấy thời gian, những gì cậu làm được chỉ như muối bỏ bể. “Mình vẫn chưa gặp nữ chính”, Lance cười chua chát. Là một giáo chủ, cậu không có thì giờ để dành cho những thứ nhục dục tầm thường kia. Con đường cậu đi được trải bằng tấm thảm nhuộm đỏ máu và nước mắt, mỗi bước chân cậu đặt lên nó đau đớn tựa ngàn viên đạn găm lên xác thịt. Từ lúc nào chẳng hay biết, Lance đã thôi không còn muốn được người khác thấu hiểu nữa.
Cậu lại phóng tầm mắt ra khoảng sân trước mặt. Một cơn gió nhẹ thổi qua cuốn theo mấy cánh hoa đào bay vòng quanh đài phun nước. Lance hít một hơi thật sâu rồi lại tiếp tục cất từng bước chân mỏi mệt ra sảnh trước.
Lance dừng ở nhà nguyện, nơi đặt bức tượng thánh nữ Larra. Nàng chỉ được tạc bằng gỗ nhưng không vì thế mà nàng kém đi phần xinh đẹp. Mái tóc dài qua vai được cắt gọt tỉ mỉ gợn lên như sóng biển dạc dào. Đôi mắt to tròn sâu thẳm, hàng mi cong vút cùng hai cái chân mày lá liễu sắc lẻm càng tô thêm nét kiêu kỳ. Nàng được đội một vòng hoa cúc họa mi trắng ngần tếch từ giấy gió. Một mảnh lụa phi bóng được choàng qua vai che kín thân thể, vài nếp gấp lớn chéo tầm ngực và tà váy gợn sóng lăn tăn như giọt mưa rơi trên mặt hồ phẳng lặng. Tay trái nàng nâng một quyển sách, tay phải nàng cầm một cán cân nặng trĩu những bông lúa chín vàng.
Hình tượng thánh Larra được tái hiện y hệt cô người yêu Larra del Lawrence của Lance. Đỏng đảnh, kiêu kỳ, ương ngạnh, mê sách, phàm ăn nhưng cũng công bằng, lý trí và hào phóng. Mỗi lần nhìn vào bức tượng là mỗi lần một cú nhói nhẹ hiện lên trong tim của ngài giáo chủ trẻ tuổi.
“Chào buổi trưa, ngài giáo chủ…”, một giọng phụ nữ già nua cất lên.
“Chào bà”, Lance mỉm cười rồi quay người về phía bà lão.
Cụ bà mặc quần áo may từ gấm vốc đen tuyền lấp lánh ánh kim, tóc búi củ tỏi cài trâm ngọc. Răng lợi của bà ta chẳng còn mấy cây, cũng vì thế mà chiếc cằm cũng nhọn và móm thấy rõ. Tấm lưng còng khiến bà già này không thể đứng thẳng mà phải tựa người lên một cái gậy gỗ sáng bóng đến là màu mè chướng mắt.
“Ngài giáo chủ trông xanh xao quá…”, cụ bà rít từng chữ, “Ngài có ăn ngủ đàng hoàng không thế?”
“Cảm ơn cụ đã quan tâm”, Lance đáp bằng giọng dịu dàng giả tạo, “Tôi chỉ là hơi mệt sau chuyến đi dài mà thôi.”
“Phải phải…”, cụ bà ngẩng mặt cố hé to đôi mắt đã khô cạn nhìn Lance, “Bỗng dưng ngài biến mất làm cụ sợ chết khiếp…”
“Xin lỗi vì đã làm cụ lo lắng”, Lance cười trừ.
Bà cụ vội xua tay rồi chống cái gậy gỗ để quay người về phía hai đứa trẻ đang ăn quà vặt dưới bóng một cái cây to trước sân.
“Chúng tôi yêu quý ngài”, bà cụ nói bằng giọng thiết tha, “Nếu ngài không còn ở đây, chúng tôi biết trả ơn cho ai…”
Một bà già lẽo mép, Lance nghĩ. Ắt hẳn bà ta đang xu nịnh cậu để giáo hội chăm chút hơn cho cái lễ cưới chạy bầu vào sáng mai. Chính Lance đã làm lễ xưng tội cho thằng cháu trai của bà già này. Cậu vẫn nhớ như in những lời lẽ bao biện cho tội lỗi hiếp dâm mà hắn đã phun ra trong buổi xưng tội lố bịch kia. Cái gì mà rượu vào lời ra, cái gì mà không kiểm soát được bản năng đàn ông, hoàn toàn là dối trá và vị kỷ. Dù giáo lý không ngăn cấm quan hệ trước hôn nhân nhưng hiếp dâm lại là một câu chuyện khác, và cái lễ cưới này chính là sự trừng phạt mà cậu dành cho gã đàn ông đốn mạc nọ.
“Thay mặt giáo hội, tôi xin cảm ơn tấm lòng của cụ”, Lance cố nặn ra một nụ cười xã giao nhất có thể.
“Ngày mai…”, bà ta cất tiếng, giọng run run, “Mong ngài hãy làm chứng nhân cho hạnh phúc trăm năm của cháu trai và cháu dâu của bà già này”, dứt lời mụ ngoảnh mặt nhìn Lance và nở một nụ cười thành kính đến là giả tạo.
Xem con cáo già lộ đuôi rồi kìa, Lance nghĩ. Bụng cậu quặng lên từng cơn vì sự khinh bỉ đang cuộn trào trong tâm trí.
“Tất nhiên rồi”, Lance gật đầu, “Nhân danh thánh Larra, tôi hứa với cụ”, cậu đặt tay trước ngực và cúi nhẹ người trong lúc nói.
“Ôi chao…”, bà cụ cười toe toét, “Nghe được những lời vàng ngọc của ngài, bà già này có chết cũng không còn gì hối tiếc”
Biết vậy thì mau mau mà xuống mồ, Lance rủa thầm. Một cái tang lễ giáo hội sẽ thu lợi năm nghìn đồng, đâu đó cũng được nửa lượng vàng. Bà già này sống dai chỉ tổ làm gánh nặng cho chi phí phúc lợi xã hội. Lance cần người trẻ để tận dụng sức lao động chứ không phải mấy bóng ma của quá khứ cứ vật vờ vật vưỡn ám lấy cái thị trấn này mãi không chịu siêu thoát. Nếu lũ hổ không chê thì cậu đã ném những bộ xương run rẩy này cho chúng ăn vặt hết cả rồi.
“Tôi còn có chút việc”, Lance vui vẻ nói, “Cụ có khó khăn gì thì cứ liên hệ với các linh mục.”
“Cảm ơn ngài đã dành thời gian cho bà già này…”, bà cụ đáp với tông giọng cao hớn hở trong khi với một tay bắt lấy bàn tay của Lance.
“Ừm…”, Lance mỉm cười.
Cậu xoa nhẹ lên bàn tay nhăn nhúm của bà cụ rồi cất bước đi tiếp. Ra khỏi cánh cửa lớn của sảnh trước, Lance ngay lập tức chạy đến vòi nước công cộng bên hông điện thờ rồi dùng sà phòng chà rửa liên tục. Mặt cậu cau lại, bụng dạ quặng từng cơn khinh bỉ. Lance rửa đến khi cái bồn đã ngập bọt sà phòng trắng xóa thì mới ngưng. Lance phẩy tay liên tục rồi rút cái khăn mùi xoa trong túi ra lau cho khô.
“Điều răn thứ một trăm linh chín sẽ là cấm tiệt việc tự ý đụng chạm vào thánh thể”, Lance bất giác nói với tôn giọng trầm cay nghiệt.
“Ngươi làm gì thế?”, tiếng hỏi sặc mùi cợt nhả của Salan vọng xuống từ trên đỉnh tháp chuông.
Salan cưỡi gió bước xuống nền đá của sân trước điện thờ. Bộ lông trắng tuyệt đẹp của nó càng rực rỡ dưới nắng đục. Cặp nanh dũng mãnh từ lúc nào đã trở nên trắng ngà chứ không còn bị ố vàng như lần đầu Lance gặp nó nữa.
“Ta vừa vô tình chạm phải một con bọ xít”, Lance đáp bằng giọng khinh miệt.
“Cái loại giáo chủ nào lại gọi giáo dân của mình là sâu bọ thế?”, Salan chế giễu.
“Ngươi bắt đầu biết mỉa mai rồi nhỉ?”, Lance cười khẩy một cái.
“Ối dào… Chẳng là sống cùng một kẻ quỷ quyệt thì bổn tọa cũng phải có chút miệng lưỡi cho xứng đào xứng kép”, Salan đáp trả bằng giọng đầy chua ngoa.
Lance cười không đáp. Cậu leo lên lưng Salan.
“Chở ta đến dinh thự của Jodan”, Lance nói như ra lệnh.
“Đường bộ hay đường không?”, Salan hỏi.
“Không vội”, Lance nói.
Salan gật đầu rồi cất bước di chuyển về phía cánh cổng sắt lớn của nhà thờ. Một hồi chuông vang vọng báo hiệu giữa trưa. Lance bất giác quay đầu nhìn về tháp chuông ngay trên sảnh lớn. Bầu trời mây mù bủa vây, cơn gió nhẹ làm lá cờ thêu hình bông lúa trên đỉnh tháp bay phất phới.
2 Bình luận