LYLLETTE

LANCE XIII

LANCE XIII

[ 12/03/590, Noboris, Theresia ]

Xế trưa.

Lance tựa lưng trên chiếc ghế nhung mềm mại trong cổ xe ngựa nguy nga vừa mới đóng. Tia nắng đục rọi xuống sàn gỗ hắt lên chút ánh sáng dịu ngọt làm sáng rỡ không gian trắng xóa bên trong. Lance phóng tầm mắt qua khung cửa sổ thếp vàng sang trọng để ngắm nhìn phố xá.

Buổi trưa vắng lặng như tờ. Ngoài tiếng bánh xe lăng lạch tà lạch tạch đều đều hòa cùng tiếng gót chân của hai con tuấn mã thì chẳng còn gì khác. Cái kinh đô quái quỷ này có luật cấm làm ồn vào lúc mặt trời đứng bóng hay sao vậy, Lance nghĩ.

“Trông ngài có vẻ khác”, Jodan cất tiếng.

“Khác ư?”, Lance hỏi, mắt vẫn hướng ra xa.

“Trông ngài vui vẻ hơn rất nhiều từ khi gặp chuẩn tướng Dalen”, Jodan nói.

“Vậy à…”, Lance bất giác mỉm cười, “Có vẻ một phần nào đó trong tôi đã được lấp đầy…”

“Dục vọng?”, Jodan hỏi.

“Ăn nói xằng bậy”, Lance quở, “Chỉ cần nhìn thấy cái dung nhan tuyệt sắc của Dalen cũng đủ khiến tôi sôi máu. Tôi không thích những gã đàn ông đẹp mã hơn mình.”

“Nhưng hai người trông y hệt nhau mà?”, Jodan nghiêng đầu hỏi.

“Hãy thật lòng với tôi, Jodan”, Lance ngồi thẳng dậy nhìn gã tông đồ trung thành trước mặt, “Tôi và hắn, ai đẹp hơn?”

Jodan lặng thinh hồi lâu như đang nghĩ ngợi điều gì rất cao siêu. Thi thoảng Lance lại thấy mấy cái nhíu mày trên vầng trán lấm tấm mồ hôi.

“Dalen điện hạ…”, hắn nói nhỏ.

Lance thở dài. Cuộc gặp với Dalen thật sự đã làm Lance thay đổi ít nhiều. Cậu đã tìm được một chút bình an trong tâm hồn. Thi thoảng Lance cũng không hiểu đứa trẻ bên trong cậu đang nghĩ gì, có vẻ nó cũng giống Dalen, đều là những kẻ thèm khát được yêu thương và chỉ cần một ai đó ở bên cạnh. Lance lại chìm vào dòng suy nghĩ mà quên mất mọi thứ chung quanh cậu. Thời gian như làn gió lùa qua kẽ tay, và chẳng ai trên đời này có thể tóm đuôi được những cơn gió cả.

Một cơn gió mạnh lùa qua khung cửa kéo Lance về với thực tại. Hai con ngựa hí vang rồi ngay sau đó là mấy tiếng dậm chân dồn dập đầy lo lắng của chúng vọng đến. Lance lại thở dài, một cái sự kiện chết giẫm xuất hiện ngoài dự đoán, cậu nghĩ. Lão già Aether này thi thoảng lại bày ra mấy chuyện tiện lợi như thể lão là người quản trò thiên vị trong cái cuộc vui mà Lance là đứa trẻ bị ép phải tham gia vậy.

Cánh cửa xe được mở ra, Lance bước xuống rồi đi về phía trước. Cậu đang đứng giữa một ngã tư nhỏ vắng người. Lance thấy một cổ xe ngựa khác đang chắn trước mặt cổ xe của cậu. Có vẻ nó đến từ con lộ khuất tầm nhìn đằng xa.

Một gã đàn ông ăn vận quân phục sẫm màu bước xuống từ cổ xe ngựa đỏ chói như tắm trong máu kia. Nhìn mái tóc muối tiêu tự nhiên của gã, Lance đoán chừng người này độ tứ tuần chứ không trẻ hơn.

“Có chuyện gì vậy?”, gã đàn ông hỏi bằng giọng điềm tĩnh đến lạ.

“Có va chạm nhẹ với một cổ xe khác, thưa ngài”, người phu xe bên kia đáp.

Lance đến bên người phu xe tên Malcom của cậu. Mặt mày anh ta xanh trành, đôi môi run rẩy, mắt trắng dã nhìn đăm đăm về phía trước như thể anh ta đang cực kỳ sợ hãi điều gì.

“Anh có sao không?”, Lance hỏi.

Malcom không trả lời câu hỏi của Lance, anh ta ghé sát tai cậu, nói nhỏ “Tôi biết người đàn ông đó.”

“Ờm… Có liên quan đến tôi không?”, Lance nhẹ cau mày.

“Valma Anyston, tổng tư lệnh lục quân của vương quốc”, Malcom nói nhỏ như sợ bị ai đó nghe thấy.

Lance thấy rõ mấy giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên má người phu xe tội nghiệp mỗi khi anh ta cất tiếng.

Xem chừng đôi mắt xanh sâu thẳm như đáy giếng kia không phải chỉ dùng để ngắm đàn bà, Lance nghĩ. Một lời xin lỗi cũng chẳng chết ai, thôi thì cứ ra miệng trước để tránh trở thành kẻ không biết điều vẫn hơn. Nghĩ vậy, Lance bước đến gần gã đàn ông tên Valma kia.

“Xin lỗi anh, phu xe của tôi bất cẩn quá”, Valma cất lời trước cả khi Lance kịp mở miệng.

Lance cảm thấy như đang ngậm một họng tiêu và cảm giác cay cú đó khiến cậu không thể mở miệng. Gã đàn ông này vừa tự nhận lỗi và Lance hoàn toàn không còn lý do gì để bắt chuyện. Có vẻ chuyện này đến đây là chấm dứt, vô cùng nhẹ nhàng và thoáng qua như cơn gió chướng ngoài khung cửa sổ đóng chặt.

“Xem chừng không có thiệt hại gì cả”, Lance nói bằng giọng thân mật, “Chỉ là tai nạn ngoài ý muốn.”

“Nếu không còn vấn đề gì, tôi xin phép”, Valma nói rồi liếc nhanh mắt vào chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay.

Lance đặt một tay trước ngực rồi cúi nhẹ người về phía trước, “Hi vọng cuộc đụng độ vô nghĩa này sẽ không làm phí phạm thì giờ quý giá của ngài.”

Lance thấy một nụ cười thích thú thoáng vụt ngang trên gương mặt tuấn tú đến mị hoặc của Valma. Lance tự hỏi gã đàn ông này phải đào hoa đến mức nào khi hắn ở độ tuổi của cậu.

“Cậu tên gì?”, Valma hỏi.

“Victor Spears”, Lance đáp.

“Valma Anyston”, Valma nói, “Hi vọng có thể gặp lại cậu trong tương lai.”

Dứt lời, Valma quay người rồi bước thẳng lên cổ xe ngựa và rời đi. Cổ xe khuất dạng vào cái vòng xuyến tít đằng xa thì Lance mới có thể thả lỏng. Cậu nhanh chân trở vào trong xe để tránh cái nắng chói chang như đổ lửa.

“Ngài có vẻ hút đàn ông nhỉ?”, Jodan cười khúc khích.

“Ăn nói xằng bậy”, Lance quở.

Câu đùa của Jodan như ngàn nhát cắt cứa lên con tim cô đơn của Lance vậy. Quả thật chung quanh cậu toàn là đàn ông, từ linh mục đến giúp việc và cả phu xe mới nhặt về đang khiển ngựa ở trước xe nữa. Bất giác cậu thở dài một hơi não ruột còn hơn cả việc tỏ tình mà bị từ chối.

“Ồ, tôi quên nói với ngài”, Jodan chợt lên tiếng.

“Tôi không muốn nghe về đàn ông nữa đâu”, Lance nói như than.

“Ngài còn nhớ Timbre chứ?”, Jodan hỏi, “Anh ta sẽ đến thăm Rockrune trong ba ngày nữa, cùng với Aubert và trưởng làng.”

“Mới có một tuần mà tôi tưởng như cả tháng trời đã trôi qua vậy”, Lance nói.

“Tôi cũng thấy vậy”, Jodan gật gù tán đồng.

Cổ xe ngựa lại ì ạch lăn bánh trên con đại lộ rộng thênh thang. Bên vệ đường thấp thoáng bóng dáng người qua kẻ lại. Âm thanh cư dân dần rì rầm dần lan rộng ra rồi trở nên huyên náo lúc nào không hay biết.

***

Chiều.

Bưng tách trà nóng thơm lừng đưa lên miệng, Lance chậm rãi ngã lưng ra chiếc sô pha trong thư phòng của Kilam. Nắng ngoài cửa sổ gay gắt kỳ lạ, tia nhiệt đâm thẳng qua khung cửa sổ thủy tinh và hằng xuống nền gạch men trắng dưới sàn nhà cả một vệt dài chói mắt. Máy điều hòa nhiệt độ trên bức tường gạch thổi hơi lạnh nghe vù vù hòa lẫn với tiếng kim giây của chiếc đồng hồ trong góc phòng cứ lạch tà lạch tạch. Thật nhàm chán, Lance nghĩ.

Jodan đang đọc lý lịch trích ngang của mấy ứng viên cho phòng nghiên cứu và phát triển mà Lance sắp thành lập. Có đến hàng chục tờ đơn như vậy, xem ra giả kim thuật ở Theresia không được thịnh cho lắm. Lance tự hỏi những thứ khí tài kia từ đâu mà ra, xem chừng lũ chóp bu Theresia này đã mua công nghệ ở đâu đó về rồi dùng chứ cũng chẳng rảnh hơi để nghiêng cứu sâu hơn.

“Anh đã thấy ai phù hợp chưa?”, Lance hỏi.

Jodan hít một hơi thật sâu rồi vừa thở hắt ra vừa lắc đầu, trông biểu cảm đến là ngao ngán.

“Tôi nghĩ sẽ khó”, Jodan đáp, “Nếu đối chiếu với quy trình của ngài thì những kẻ này không kham nổi. Và tôi nghĩ họ cũng không hiểu ethanol là gì đâu, thưa ngài.”

“Tôi có thể dạy việc cho họ, chỉ cần nền tảng là được”, Lance nói.

“Còn dầu vitriol thì sao, thưa ngài?”, Jodan hỏi.

“Chúng ta có cả cái mỏ lưu huỳnh ở chỗ tị nạn cũ kia kìa”, Lance đáp.

“Ngài định để họ chết vì bỏng hóa chất hay sao?”, Jodan hỏi với vẻ kinh ngạc.

“Thì bởi vậy mới cần những kẻ có thể điều chế vitriol từ lưu huỳnh thô chứ?”, Lance thản nhiên đáp.

Jodan nói không sai. Việc điều chế dầu vitriol từ lưu huỳnh thô là cực kỳ nguy hiểm. Không nói đến nguy cơ cháy nổ và rò rỉ khí độc, lưu huỳnh nếu không được bảo quản kỹ lưỡng sẽ dẫn đến ô nhiễm môi trường nặng. Và lũ hổ của Lance sẽ không thích lãnh địa của chúng toàn là cây cỏ héo tàn.

Lance nhấp một ngụm trà, vẫn là cái thứ trà đắng chua thanh kì lạ này.

Âm thanh cánh cửa phòng mở ra, Alice bước vào với một dĩa macaron đủ màu trên tay. Trông cô ả xinh tươi mơn mởn như một đóa hồng nhung đang e ấp nở. Sải bước đến gần chiếc bàn nơi Lance đang ngồi, Alice ngồi xuống gần bên Jodan rồi đặt cái đĩa ra giữa bàn, điệu bộ trông rất tự nhiên và vui vẻ.

“Ngài đã tìm được ai chưa?”, Alice hỏi.

“Cô hỏi tôi hay hỏi Jodan thế?”, Lance cau mày hỏi.

“Tôi hỏi ngài Jodan, tu sĩ thì bớt sân si cho tâm nó tịnh”, Alice đáp bằng giọng cợt nhả như thể cô ta có một chỗ dựa vững hơn cả bàn thạch.

Jodan tái mặt ngay lập tức, anh ta nhìn Alice bằng con mắt trắng dã đầy kinh hãi. Lance thấy rõ mấy sợi gân xanh đã nổi trên vầng trán đẫm mồ hôi lạnh của gã tông đồ.

“Cô to gan thật đấy Alice”, Jodan nói bằng giọng run run và hai cái môi đã méo mó hết cả, “Ngoài Salan điện hạ, tôi chưa thấy ai dám hất nước lạnh lên mặt ngài giáo chủ cả…”

Alice khoanh tay nhìn Lance một cái đầy dò xét, cô ả cong cớn đáp “Ngài định chèn ép tôi thì hãy bỏ cuộc đi, ngài giáo chủ”, Alice cười nhết mép một cái, “Tôi chẳng còn gì ngoài bản thân mình, hết hôm nay tôi sẽ nghỉ việc để về quê trồng rau nuôi cá, tôi chẳng sợ gì cả.”

“Cô đang chào hàng hay sao vậy?”, Lance nhấp một ngụm trà, “Nếu thật vậy thì chúc mừng, tôi đang cần một nhân viên cho bộ phận nhân sự, nếu cô muốn tôi sẽ trả cho cô một lượng vàng mỗi tháng.”

“Ngài đùa với tôi hay sao thế?”, Alice tròn mắt nhìn Lance, “Lương cao như vậy thì chắc không phải làm chuyện gì xấu xa đâu nhỉ?”

“Hỏi Jodan đi kìa”, Lance nói, “Lương anh ta cao nhất trong trong bộ máy hành chính của Rockrune đấy. Chẳng như tôi, phải làm việc không công quanh năm suốt tháng. Cô xem có bất công hay không?”

“Ngài nói gì vậy?”, Jodan cất tiếng.

“Tôi không nghĩ mình nói gì sai đâu, Jodan”, Lance cười.

“Thì đúng…là vậy thật…”, Jodan ngậm ngùi đáp.

Thi thoảng chọc ghẹo cấp dưới một chút cũng vui, Lance nghĩ. Sự thật thì Jodan thụ hưởng đến năm lượng vàng mỗi tháng, nhưng vì anh ta quá bận bịu với công việc nên lương cứ về rồi lại chảy vào ngân khố mà chẳng bao giờ được tiêu dùng cả. Còn phần Lance, cậu không có lương chính thức nhưng lại nắm trong tay kho bạc khổng lồ của giáo đoàn. Việc ôm quá nhiều tiền trong tay không làm cho cậu thấy vui vẻ mà hoàn toàn ngược lại. Chiến tranh đang diễn ra, đồng nghĩa với một cuộc siêu lạm phát có thể bùng nổ bất cứ lúc nào và toàn bộ chỗ tiền mặt của giáo đoàn sẽ trở thành giấy lộn. Một quả bom nổ chậm đang được gài ngay trên đầu giường và Lance là một người không thể ngủ. Nghĩ đến đây, Lance lại thấy đau đầu.

“Thật ra tôi cũng đang rất vất vả với vấn đề nhân sự”, Jodan bộc bạch, “Nếu có người giúp đỡ thì sẽ không cần phải thức đêm thức hôm nữa…”

Chợt Lance thấy hai cái má trắng hồng của Alice trở nên đỏ ửng. Cô ả nhìn đăm đăm Jodan như thể đã phải lòng gã đàn ông này vậy. Không thể tin nổi, Lance nghĩ, cô ta thấy gã này hấp dẫn chỗ nào vậy. Trong mắt Lance, Jodan trông như một con khỉ đột trụi lông được khoát áo lụa, thật sự thô ráp và chẳng lấy gì làm hút mắt.

“Vậy…”, Alice chụp lấy bàn tay của Jodan, “Ngài có thể cho phép tôi được san sẻ gánh nặng với ngài không, dù chỉ một chút tôi cũng tình nguyện?”

“Vậy thì tốt quá”, Jodan reo lên.

Gã bặm trợn này vừa nở một nụ cười vui vẻ mà đến cả Lance cũng hiếm khi được thấy. Xem chừng Jodan lại rước về một tình địch cho cô thư ký Nivy ở nhà rồi.

Lance hắng giọng, cậu nói bằng giọng nhẹ nhàng “Có vẻ chúng ta nên bắt đầu cuộc phỏng vấn rồi.”

“Để tôi đi tìm Kilam”, Alice chóng tay lên gối rồi đứng dậy, “Hắn nghe thấy ngài đến liền tự nhốt mình trong nhà vệ sinh rồi.”

“Thôi khỏi cũng được”, Lance nói, “Nhìn thấy mặt hắn là tôi lại muốn đấm cho mấy phát, cứ mặc xác gã khốn đó. Cô cứ mang ứng viên đến đây là được.”

“Phiền cô nhé…”, Jodan mỉm cười nói.

“Ừm…”, Alice nhẹ gật đầu ra vẻ e thẹn ngượng ngùng.

Cánh cửa phòng mở ra rồi đóng lại. Chỉ còn Lance và Jodan ở lại. Cậu thấy rõ mồn một cái nét xấu hổ trong cái cong môi vừa rồi của thuộc hạ.

“Giáo lý không có cấm đa thê đâu đấy, tôi nhắc anh.”, Lance nói.

“Ngài nói gì vậy”, Jodan chụp hai bàn tay lên mặt như một đứa trẻ vừa bị phát giác chuyện hư hỏng.

“Tôi cứ nghĩ cô thư ký của anh bị đui mù hay khẩu vị có vấn đề, không ngờ còn có cô gái khác cũng vậy”, Lance châm một tách trà mới trong lúc nói, “Hay do tôi có vấn đề nhỉ?”

“Khẩu vị?”, Jodan nghiêng đầu nhìn Lance, “Ngài đang nói đến mấy chiếc macaron này ư?”

Lance nhẹ lắc đầu không đáp. Cậu với tay lấy một chiếc bánh màu hồng phấn đưa lên miệng. Nó là thứ màu mà Larra rất thích, và cô ấy cũng yêu bánh ngọt màu hồng nữa. Lance thường rất vất vả mới có thể tìm mua được thứ bánh ngọt vị dâu tây với phần kem được đánh bông như đám mây hồng bên trên. Ngài giáo chủ trẻ tuổi bất giác nở một nụ cười đầy hoài niệm.

Tiếng kẽo kẹt của mấy cái bản lề thiếu dầu kéo Lance về thực tại. Qua khe hở, Lance nghe thấy tiếng nói cười rôm rả như họp chợ. Alice bước vào rồi nhận tờ lý lịch trên tay Jodan và trở ra ngoài. Chốc sau, cô ả trở lại với một nam thanh niên đầu tóc gọn gàn, ăn bận chỉnh chu và thậm chí còn đeo nhẫn trên tay.

“Đây là…”, Alice giới thiệu.

“Loại”, Lance cắt lời, “Cảm ơn anh đã đến, chúng tôi không tuyển anh.”

Jodan và Alice bày ra vẻ mặt ngơ ngác như thể họ vừa từ trên trời rơi xuống. Còn nam ứng viên kia thì tròn mắt nhìn Lance mà không giấu được vẻ kinh ngạc.

“Thưa ngài, tôi có thể…”, anh ta cất tiếng.

“Nhiệt độ bay hơi của rượu là bao nhiêu?”, Lance hỏi.

“Cũng giống nước…Tôi đoán vậy…”, anh ta đáp lấp lửng.

“Anh có thể về”, Lance nói rồi thản nhiên bưng tách trà lên miệng không nói gì nữa.

Alice mở cửa rồi tiễn người ứng viên đen đủi ra ngoài.

“Ngài có gắt gỏng quá không vậy”, Alice khoanh tay hỏi vọng lại.

“Họ sẽ chết nếu thiếu kiến thức đấy”, Lance bình thản đáp, “Tôi chỉ đang cứu họ khỏi tử thần thôi, hãy biết ơn vì điều đó.”

“Ngài định nghiên cứu thuốc nổ hay khí độc vậy?”, Alice chế giễu.

Cô ả bước lại gần lấy tiếp một tờ lý lịch khác từ tay Jodan và rời đi. Chốc sau, Alice trở lại với một ông chú độ tam tuần. Ông ta có bề ngoài luộm thuộm, râu dài rối bù, tóc tai cũng bết hết cả. Cả hai bàn tay đầy gân guốt, móng tay được cắt sát đến lòi cả thịt, chỉ có móng cái là dài vừa đủ.

“Willy Tyburr”, người đàn ông giới thiệu rành rọt từng chữ bằng mép môi tím tái.

“Nhiệt độ sôi của rượu là bao nhiêu?”, Lance hỏi.

“Thấp hơn nước rất nhiều”, Willy đáp, “Tôi đoán đâu đó ở bảy mươi đến tám mươi độ”, ông ta nói thêm.

Lance mỉm cười hài lòng.

“Nếu anh chấp nhận mức lương sáu lượng vàng mỗi quý và định cư ở Rockrune, anh được tuyển”, Lance nói, “Tất nhiên, tôi sẽ cho anh thử việc hai tháng và anh phải ký vào thỏa ước bảo mật công nghệ.”

Willy trợn tròn đôi mắt đầy gân máu của ông ta để nhìn Lance. Trông đôi mắt gã, Lance thấy một con mèo hoang đói khát chảy dãi ròng ròng trước miếng cá nướng béo ngậy.

“Cụ thể thì tôi phải làm gì, thưa ông chủ?”, Willy hỏi.

“Nấu rượu từ nếp, chiết xuất ethanol từ rượu etylic và chuyển chỗ ethanol nấu được cho khâu tiếp theo”, Lance nói rành rọt.

“Ethanol…Etylic…?”, Willy hỏi bằng giọng khàn đặc.

“Tôi sẽ cấp quy trình cho anh sau, không cần phải lo”, Lance nói.

“Tôi đồng ý thử việc”, Willy vừa nói vừa khấn vái trước Lance.

“Anh có thể về, bảy giờ sáng mai hãy mang hành lý đến đây, tôi sẽ đưa anh đến thẳng Rockrune”, Lance nói.

“Cảm ơn ông chủ, tôi xin phép…”, Willy vừa cười vừa nói.

Alice bước về phía cửa để mở đường cho người ứng viên may mắn. Trước khi cánh cửa khép lại, Lance nghe tiếng cười nói đầy hân hoan vọng lại từ ngoài xa. Alice bước đến gần rồi ngồi xuống bên cạnh Jodan. Trông cô ả có vẻ bực bội chuyện gì đó không rõ, trán cứ cau lại như mấy bà già rụng răng nhai phải miếng gân bò chín tái.

“Cô không gọi ứng viên mà ngồi đây làm gì?”, Lance hỏi.

“Tôi cần thở”, Alice nói rồi thản nhiên châm cho bản thân một tách trà.

“Cô mệt ở đâu ư?”, Jodan nhẹ rướng người đến như muốn nhìn Alice rõ hơn.

Alice lắc đầu rồi nhẹ cong môi một cái trông vui vẻ hẳn. Có vẻ sự quan tâm của Jodan đã làm dịu đi con quỷ phẫn nộ đang gào thét trong lồng ngực ả.

“Ngài tuyển người kiểu gì vậy?”, Alice hỏi, “Ứng viên đầu tiên rõ ràng là một người trẻ tuổi đầy tiềm năng, chỉ một lần sảy chân mà từ chối như vậy có quá bất công hay không?”

“Tôi không thiếu trai xinh gái đẹp ở Rockrune”, Lance đáp một cách bình thản, “Cô nghĩ thần chết sẽ rũ lòng thương nếu cô ăn diện chỉnh chu hơn hay sao?”

“Nhưng Willy cũng đâu biết mấy chất kỳ lạ ngài nói?”, Alice hỏi ngược lại.

“Điều đó là tất yếu vì ngoài Seth ra, tôi không nghĩ ở đâu khác biết đến những cái tên kia”, Lance ngã người ra lưng sô pha rồi vắt chéo chân, “Tri thức cấm đấy.”

Alice khẽ chau mày rồi với tay lấy một chiếc macaron ngẫu nhiên đưa lên miệng. Cô ả đớp cả cái bánh rồi nhai nhòm nhoàm như đang trút hết cơn giận vào chiếc macaron đen đủi.

“Ngài đúng là cái gì cũng nói được nhỉ?”, Alice chế giễu.

Lance chỉ cười nhẹ không đáp.

Nuốt xong cái bánh rồi hớp nửa tách trà thì Alice mới chịu làm việc tiếp. Cô ả nhận tờ lý lịch từ Jodan và sải bước ra ngoài. Tiếng bản lề não ruột lại cất lên như tiếng than khóc rồi bị cắt ngang bởi một tiếng ầm dứt khoát.

Lance đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ, nắng chiều đã ngã màu vỏ cam ấm áp. Đằng góc trời xa, đám mây lớn trắng đục được ráng chiều ướm lên mấy vệt vàng rực rỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!