LYLLETTE

DALENIJORIA V

DALENIJORIA V

[ 09/03/590, Quận Uzali, Catavasley, Seth ]

Giữa trưa.

Ngồi trên ghế sau của chiếc Cadillac đen bóng, Dalen như muốn rớt quả tim xuống đất. Leen đang cầm vô lăng và trổ tài lạng lách đánh võng vô cùng điệu nghệ.

“Tôi thật sự hối hận…”, Dalen hét lên.

Nếu không có dây an toàn, có lẽ Dalen đã bị hất văng ra khỏi xe từ lúc chiếc xế hộp của cậu lăn bánh. Leen thản nhiên bật đèn báo hiệu ưu tiên rồi đạp ga bức tốc lao vụt đi trên đại lộ đông nghịch xe cộ qua lại.

“Xin lỗi ngài, đây là tình huống khẩn cấp…”, Leen đáp.

Tông giọng vút cao ngập tràng phấn khích xeng lẫn tiếng cười thỏa mãn của cô ả làm Dalen run bần bậc vì sợ hãi.

“Ai bảo cô khẩn cấp thế?”, Dalen gào lên.

“Bà Rosé…”, Leen đáp rồi cười điên dại.

“Trời ơi…Bà già chết tiệt…”, Dalen hét trong tuyệt vọng.

Dalen một tay nắm chặc dây an toàn, một tay bấu vào thành ghế. Hình ảnh ngoài cửa sổ xe mờ nhòe đi chẳng thấy rõ đường xá, vài giọt nắng đục hằn lên một vệt sáng mờ trên đùi cậu.

Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tiếng còi ưu tiên cũng không còn phát ra tiếng kêu la ò e in ỏi. Chiếc xe dừng lại, Dalen tông cửa sà xuống vệ đường và nôn ọe không tự chủ. Cậu nôn đến mức dịch dạ dày trào qua khoang mũi làm họng và xoang đau rát. Mãi một lúc lâu sau thì Dalen mới nôn xong, cậu ngồi xỏm xuống vệ đường, thơ thẩn nhìn trời nhìn đất.

Leen đưa cho cậu một chai nước khoáng. Dalen chụp lấy rồi tuông ừng ực từng hơi, chỗ nước còn thừa cậu dùng để rửa mặt cho tỉnh.

“Tôi thật sự hối hận khi ký quyết định nghỉ phép cho Sam”, Dalen nói như than.

“Ngài đừng như vậy chứ, tôi có bằng D3 đó nha…”, Leen nói.

Chất giọng giễu cợt của cô ta làm Dalen cảm thấy như bản thân đang bị chọc ghẹo vậy. Thở dài một hơi, Dalen đứng dậy. Một cơn choáng váng ập đến làm cậu loạng choạng và phải vịn vào cửa xe để đứng cho vững.

Leen ngay lập tức lao đến đở Dalen.

“Ngài không sao chứ?”, Leen hỏi gấp gáp.

Dalen lắc đầu, “Tôi chỉ là bị choáng nhẹ thôi, đừng lo”, cậu đáp.

Có tiếng bước chân đến gần, Dalen nheo mắt nhìn. Bà chúa hậu cần Rosé xuất hiện trong bộ quân phục sờn màu cùng cái lon trung tướng chói lóa trên ngực. Bộ dạng bà tư lệnh trông uy nghi và vững chãi, khác hẳn dáng vẻ suy sụp của Dalen lúc này. Chợt Rosé chạy xồng xộc đến rồi áp tay lên trán Dalen.

“Ôi trời…Cậu bị làm sao vậy?”, Rosé hỏi lia lịa, “Trông cậu xanh xao quá? Có ăn uống đầy đủ không?”

“Nhờ ơn bà cả đấy”, Dalen đáp bằng giọng thều thào.

“Tôi ư?”, Rosé tự chỉ tay vào gương mặt đầy vết chân chim.

“Nhờ hai chữ khẩn cấp của bà mà bà trung úy kia đạp ga như sợ trễ giờ đầu thai vậy”, Dalen trừng mắt nhìn Leen trong lúc nói.

“Ôi trời…”, Rosé dùng một tay che miệng, “Tôi chỉ phấn khích quá nên mới buộc miệng như vậy thôi…”

Dalen thở dài, “Tôi cũng đoán vậy nhưng bà trung úy đằng kia đâu có nghe. Bà có tin không Rosé, tôi đã thấy những đồng đội quá cố vãy tay với mình ở bên kia đường đấy…”

Rosé bật cười thành tiếng, Dalen cũng cười hề hề khổ sở.

Lúc này Dalen mới có thể nhìn bao quát chung quanh. Cậu đang ở trước bãi đổ xe của tổng cục hậu cần. Cơn gió mát lùa ngang làm tán cây rộng lớn khẽ xao động, chim muông hót líu lo hòa âm cùng lời ca tiếng hát của mấy con dế mèn trốn dưới vệ đường nghe thật vui tai.

Leen vừa lái chiếc xe vào bãi đỗ thì từ đằng xa, bóng dáng của một chiếc Cadillac màu xám tro khác xuất hiện. Chiếc xe từ từ tiếp cận hai người họ rồi dừng hẳn. Cánh cửa bên ghế lái phụ mở ra, chuẩn tướng Paplo Leohart bước xuống. Trông anh ta vẫn mỏi mệt và kiệt quệ như mọi lần.

“Chào anh, Paplo”, Dalen cất tiếng.

“Chào mọi người…”, Paplo kéo lê từng chữ, mắt nhìn xa xăm vô định.

“Anh có ngủ đủ giấc không vậy?”, Rosé hỏi.

“Tôi đã thức trắng mấy đêm rồi…”, Paplo đáp rồi cười mấy cái mệt mỏi, bờ vai khẳng khiu của anh ta giật theo từng nhịp.

“Anh có cần thêm nhân sự không”, Dalen hỏi, “Tôi sẽ đệ đơn lên hoàng đế giúp anh.”

“Vô ích…”, Paplo cười nhạt, “Tôi đã đệ đơn và hoàng đế cũng đã cho phép tuyển quân rồi, nhưng chẳng tuyển được ai cả…”

Dalen có thể cảm thấy sự bất lực trong từng câu chữ mà Paplo thốt ra. Quả đúng như tư lệnh lực lượng đặt biệt Paplo Leohart vừa nói, binh chủng này rất kén người và quy trình đào tạo cũng vô cùng khó khăn. Hơn nữa tỷ lệ sống sót của các chiến sĩ hoạt động trong lòng địch gần như bằng không nếu họ chẳng may bị phát giác. Dalen hoàn toàn đồng cảm với Paplo vì lực lượng phản ứng nhanh của cậu cũng đang vô cùng khan hiếm nhân lực bởi không gì khác ngoài những lý do trên.

“Còn anh thì sao, thưa ngài tư lệnh lục quân từ bi nhất lịch sử…”, Paplo trêu ghẹo.

“Chẳng khá khẳm hơn anh đâu”, Dalen cười một cái chua chát, “Hoàng đế yêu cầu tôi phải hoàn thành công tác chiếm đóng Dantu trong hai tháng.”

“Đúng là điên rồ…”, Rosé thốt lên, “Ông ta chẳng bao giờ nghĩ đến gánh nặng quằng trên bờ vai người thiếu nữ hậu cần cả.”

“Lạy thánh Nora…”, Paplo chấp tay khấn vái, “Trở lại ba chục năm trước đi rồi hãy tự xưng là thiếu nữ…”

“Người ta còn chưa vướn bụi trần đó nha…”, Rosé khoanh tay ngoảnh mặt diễn theo.

“Thật?”, Dalen tròn mắt kinh ngạc.

“Thật đấy”, Rosé gật đầu.

“Bà tận hiến với quân đội đến vậy ư?”, Dalen hỏi.

“Chà…”, Rosé chỉ mỉm cười một cái đầy bí ẩn rồi không nói thêm gì nữa.

Chiếc xe của Paplo vào bãi đỗ thì Leen cũng trở lại. Bốn người rồng rắn nối đuôi nhau vào bên trong cục. Họ đi dọc con đường rợp bóng đào hồng rực rỡ rồi băng qua hằng hà sa số pallet quân nhu xếp thành dãy dài không thấy điểm dừng. Vải bạt phủ lên các thùng hàng còn mới tinh như thể chúng chỉ vừa mới được chuyển đến vào hôm qua vậy.

“Này Rosé”, Dalen gọi.

“Hửm?”, Rosé nhẹ ngoảnh mặt làm một lọn tóc muối tiêu khẽ lay trên vai.

“Mấy cái pallet này là gì vậy?”, Dalen vừa hỏi vừa chỉ tay về phía mấy cái thùng gỗ bên đường.

“Ồ, lương thực mua từ Rockrune đấy”, Rosé đáp rồi chỉ tay về phía mấy cái pallet phủ vải bạt màu đen trong góc xa, “Còn đằng kia là thịt khô từ Elyndor.”

Dalen giật mình. Không thể có chuyện vô lý như vậy được, Dalen nghĩ. Theo lời Supa, Rockrune đã thành tro tàn dưới sự tàn phá của bầy hổ và vài kẻ lạ mặt. Làm sao họ có thể có thừa vật tư để bán. Lẽ ra những người sống sót phải chịu cảnh lưu vong và đói khổ mới phải. Giữ những thắc mắc trong bụng, Dalen sẽ bàn bạc với Rosé cùng Paplo sau vậy.

Đi hết con đường thì bốn người cũng đến tòa hành chính. Họ bước vào trong sảnh rồi rẽ vào dãy hành lang để đến một phòng họp nhỏ. Bên trong có một chiếc bàn tròn và tám chiếc ghế đặt chung quanh. Rosé vội kéo cái rèm nhung rồi mở toang cửa sổ cho thoáng. Trong lúc đó Leen đảm nhận công tác pha trà còn Dalen cùng Paplo loay hoay với bàn ghế và mấy miếng giẻ lau.

“Tôi chưa thấy cái cục quân sự nào mà ở bẩn như vậy”, Dalen chế giễu.

“Cái phòng này dùng để tiếp tướng lĩnh nên có bao giờ dùng đến đâu”, Rosé phân trần, bà ta với tay lấy cái bình hoa cắm bó hồng nhung tàn khô ở giữa bàn rồi hất thẳng qua cửa sổ, “Tôi không hiểu cái loại vô tích sự như thằng Holze với ả Raven tại sao vẫn có thể ngồi vững trên cái ghế tư lệnh”, Rosé thở dài.

“Một kẻ xu nịnh còn một kẻ là chị ruột hoàng đế”, Paplo nói bằng giọng chua chát, “Nghe bảo ả Raven vừa tuyển thêm quân đấy, điều kiện đầu vào đến là lố bịch. Ai đời chuyên viên vận hành trực thăng mà chỉ cần biết chữ và không bị tật mắt. Tôi không hiểu.”

“Quyết định kỷ luật vẫn chưa hết thời hạn mà nhỉ?”, Rosé cau mày hỏi.

“Hết hạn một tuần hơn rồi”, Paplo nói.

Rosé lại thở dài một hơi chán chường.

“Một ả đàn bà nhiễu sự”, Rosé quở, “Tư lệnh không quân tiền nhiệm tốt đẹp ra sao thì mụ ta khốn nạn y như vậy”

Dalen lắng nghe nhưng không góp giọng vào. Cậu biết vị tư lệnh đen đủi nọ, và cũng biết kết cuộc của ông ta. Hoàng đế đã đích thân ám sát người tướng lĩnh tận tụy kia rồi đưa chị ruột lên thay, cũng chính là chuẩn tướng Raven Eisen mà chẳng ai lấy làm yêu mến. Dalen không biết nguyên soái Talon Caster có biết việc này hay không, nhưng cậu biết những bí mật dơ bẩn của hoàng gia nên xuống mồ cùng nạn nhân của nó.

Leen đặt bốn cái tách trước mặt tất cả rồi châm vào lưng chừng trà. Mùi thơm ngào ngạt của bạch hoa trà lập tức xua tan thứ mùi ẩm mốc và tù bí của căn phòng đầy bụi. Gió luồn qua khung cửa sổ mơn trớn lên gương mặt làm Dalen cảm thấy khoan khoái.

“Chúng ta sẽ bàn việc chính nhé”, Rosé cất lời.

Dalen và Leen, Paplo cùng gật đầu.

“Kiện hàng cục tình báo mang từ kinh đô Noboris về hồi mùa thu năm ngoái”, Rosé nhẹ chìa tay về phía Paplo, “Bộ phận nghiên cứu và phát triển đã biết thứ hoa đó là gì. Nó là một dạng hồng nhung bị đột biến”

“Đột biến ư, nguyên nhân là gì?”, Paplo hỏi.

“Chúng tôi vẫn chưa biết nguyên nhân”, Rosé nói, “Tất cả những mẫu thử được tạo ra từ công nghệ nhân bản vô tính đều phát triển thành hồng nhung bình thường, nhụy hoa của chúng đều có màu vàng chứ không phải màu tím sẫm như mẫu vật”

“Cái quái gì vậy…”, Leen thốt lên.

“Phân tích gen di truyền cũng cho thấy nó đúng là hồng nhung nhưng nên kết quả thực nghiệm cho ra cây hồng nhung là hợp lý”, Rosé nói, “Nhưng có một điều rất kỳ lạ là mùi hương của nó rất thu hút đối với trăn rắn”

“Tử diện Lyllette…”, Dalen vô thức thốt lên.

Nếu những gì mà Rosé nói là đúng thì thứ hoa đó đích thị là Ophellia. Dalen run rẩy.

“Tử diện Lyllette là gì vậy, thưa chuẩn tướng?”, Leen nghiêng đầu hỏi.

“Thủy tổ của loài rắn”, Dalen đáp bằng giọng run run, “Một trong những đứa con của quỷ vương thủy tổ Ivy…”

“Anh nói gì vậy Dalen?”, Paplo cau mày hỏi, “Quỷ vương là ai thế?”

Dalen không đáp, cậu nhìn Rosé hỏi “Thứ hoa đó có gây nghiện không? Và nó có một cái vòi ở giữa đúng chứ?”

“Đúng…Đúng vậy…”, Rosé đáp.

“Không thể tin nổi”, Dalen vô thức thốt lên.

Cậu cứ ngỡ loài hoa đó đã tuyệt chủng cùng cái chết của Lyllette và cái làng Raisin kia rồi. Không ngờ ả vẫn trốn thoát, thậm chí là tái sinh thứ hoa đáng nguyền rủa đó.

Dalen thở dài một hơi để tự trấn an bản thân.

“Cậu biết gì sao, Dalen?”, Rosé hỏi.

“Bà có biết vì sao không thể nhân bản được thứ hoa đó không?”, Dalen hỏi ngược lại.

Rosé lắc đầu.

“Thứ đó có tên là Ophellia”, Dalen giải thích, “Nó chỉ có thể nở hoa nếu được cho ăn đầy đủ.”

“Nó ăn ư?”, Rosé không giấu được vẻ kinh ngạc.

“Đúng vậy”, Dalen đáp, “Bà biết thức ăn của nó là gì không, chính là phân tươi của lũ rắn được nuôi bởi thịt thiếu nữ đấy…”

Dalen thấy vẻ mặt của cả ba người tái mét đi sau những lời vừa rồi. Cậu bưng tách trà lên hớp một ngụm để chờ cho những con người phàm tục này kịp xử lý thông tin.

“Nếu đúng là như vậy thì những thiếu nữ mất tích ở Noboris đã vào bụng lũ rắn rồi sao?”, Paplo cất tiếng.

“Khả năng cao là như vậy rồi”, Dalen đáp.

“Dã man thật”, Leen hùa theo.

“Ừm…”, Dalen gật đầu.

Truyền thuyết về quỷ vương thủy tổ Ivy và những đứa con của ả đã bị thất truyền từ cả nghìn năm trước. Những người phàm sống không quá một trăm năm như Rosé hay Paplo không biết đến chúng là điều dễ hiểu. Dalen bưng tách trà lên uống cạn rồi tự tay châm cho mình một tách mới. Nếu Lyllette thật sự đang ở Theresia thì cậu có thể hiểu vì sao ả ta lại cố tình gây chiến với Seth. Một chiêu trò đánh lạc hướng kinh điển của lũ rắn, giả vờ nhe nanh phùng mang đe dọa nhưng thực chất là đang sợ hãi kinh hồn bạt vía. Dalen tự hỏi Aron Frizt có biết về sự tồn tại của ả hay không và nếu biết thì vì sao hắn vẫn ngồi yên để mặc cho ả vùng vẫy như vậy.

“Anh nói thứ hoa đó gây nghiện ư, Dalen?”, Paplo hỏi.

“Đúng vậy”, Dalen gật đầu, “Nó là sự kết hợp giữa thuốc an thần và thuốc kích dục liều cao”

“Ôi trời…”, Paplo tròn mắt đáp, chợt anh ta bật cười, “Tôi nghĩ mình nên mua một ít để dùng…”

“Anh dùng hay sao?”, Leen hỏi.

“Kép của tôi”, Paplo đáp.

“Vợ anh có biết chuyện này không vậy”, Rosé bật cười.

“Tôi nghĩ cái nhà thổ trai bao kia sẽ bị sang phẳng trong một đêm nếu phu nhân biết chuyện này đấy”, Dalen chế giễu.

“Có thể là như vậy thật”, Paplo cười khổ.

“Ôi bóng xế chiều tà…”, Leen cười khúc khích.

“Tôi chán ả đàn bà lắm mồm ở nhà rồi”, Paplo nốc cạn chén trà rồi tự châm một cốc khác.

Chợt không khí chùn xuống. Mọi người nhìn nhau, Dalen có thể thấy rõ vẻ ái ngại của cả Rosé và Leen sau những lời lẽ nặng nề vừa được thốt ra từ đôi môi run rẩy của Paplo. Dalen vốn chỉ muốn trêu chọc anh ta một chút không ngờ lại chạm đến vết thương lòng mà anh ta luôn che giấu. Dalen biết Paplo hay giao du với mấy gã trai bao mỗi khi căng thẳng tột độ trong công việc, nhưng cậu luôn đinh ninh anh ta sẽ càng yêu vợ hơn vì mặc cảm tội lỗi. Có vẻ như cậu đã hiểu lầm.

“Chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?”, Dalen hỏi bâng quơ.

“Nghiện và kích dục”, Leen đáp.

“Phải phải”, Dalen gật đầu, “Một khi đã sa vào nó thì con nghiện sẽ không dứt ra được. Lyllette đã từng dùng Ophellia để thao túng giới chóp bu của nhiều quốc gia từ thời cổ đại”

“Ả nguy hiểm đến vậy sao?”, Paplo hỏi.

“Nguy hiểm”, Dalen đáp, “Ít nhất thì ở phương diện thao lược và kiểm soát nguồn lực”

Chợt Rosé thở hắt một hơi. Bà ta cũng bưng tách trà của mình lên rồi tuông một hơi hết quá nửa. Nắng ngoài cửa sổ bỗng trở nên dữ dội làm Dalen chói mắt.

“Chúng ta nói về Rockrune một chút chứ?”, Paplo cất tiếng.

“Ồ, tôi cũng đang có chuyện muốn hỏi đây”, Dalen nói.

Thấy Paplo bưng tách trà lên, Dalen nói tiếp “Này Rosé, làm sao bà biết Rockrune có lương thực để mua vậy?”

“Cái đó phải hỏi tư lệnh lực lượng đặc biệt đây”, Rosé chìa tay về phía Paplo.

“Tình báo chứ đâu nữa”, Paplo vênh mặt tiếp lời, “Những khách bộ hành đi qua cửa khẩu Dantu đều được tặng một túi gạo rất lạ. Họ nói đó là lòng hiếu khách của tử tước Lycano. Và thế là hai đặc vụ được cử đi để điều tra”

“Lycano, là gia tộc cai trị Rockrune từ xưa đó sao?”, Leen cất tiếng hỏi, “Tôi nghe bảo họ đã bị diệt vong hết cả rồi kia mà?”

Paplo lắc đầu.

“Vì một lý do nào đó mà cái thị trấn đó đã hồi sinh chỉ sau một mùa đông”, Paplo nói tiếp, “Toàn bộ dân chúng đã cải đạo và tuyệt đối phục tùng thánh nữ Larra del Lawrence. Họ thậm chí còn trưng dụng nhà thờ cũ của thánh giáo Daria đấy”, chợt như nhớ ra gì đó, Paplo nói thêm “Đúng đúng, cái giáo hội đó chính là cái giáo hội mà cô nói đấy Leen”

“Chính là cái giáo đoàn vô danh ở chỗ lão Gus ư?”, Leen đập bàn đứng phắc dậy, “Không thể tin nổi…”

“Ừm… Tôi cũng nghĩ vậy… ”, Paplo nói.

“Tôi đã liên hệ những mối hàng riêng để liên lạc với giáo hội nọ, và họ thật sự đã bán cho tôi”, Rosé kể, “Vừa tống được chỗ giấy lộn tiền bồi thường chiến tranh vừa thu mua được lương thực, dù giá có hơi cao một chút.”

Chợt Rosé bật cười thành tiếng khoái trá, “Khi khổng khi không một đống tiền giấy gia nhập thị trường chắc chắn sẽ làm nền kinh tế Theresia điêu đứng”

“Một mũi tên trúng ba cái đích”, Leen chế giễu, “Đúng là một bà già quỷ quyệt.”

“Cảm ơn vì lời khen”, Rosé lại cười lớn hơn.

Nắng ngoài cửa sổ đã dịu đi. Tiếng cười khả ố của bà chúa hậu cần hòa giọng cùng tiếng hót líu lo của bầy chích chòe trên tán cây ngoài xa. Mấy con chó nghiệp vụ được thả cho chạy tự do, chúng vờn nhau lăn lộn mấy vòng trên bãi cỏ xanh rì.

“Phải rồi”, Paplo lại cất tiếng, “Có một chuyện khá kỳ lạ được các đặc vụ báo về.”

Dalen đang bưng tách trà đưa lên miệng thì khựng lại, “Chuyện gì thế, đừng nói là họ đụng mặt mấy con hổ biết nói chuyện hay gì đó nhé.”

“Ôi trời”, Paplo thốt lên, “Sao anh biết được chuyện đó vậy? Một con hổ nanh kiếm trắng y hệt con hổ anh từng quản thúc đã đuổi những đặc công khỏi lãnh địa của chúng. Trông chúng rất điềm tĩnh chứ không hung bạo như lũ hổ hoang dã”

“Lance…”, Dalen bất giác lên tiếng.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Dalen. Da đầu cậu như muốn nổ tung vì phấn khích. Chắc chắn con hổ đó là Salan hoặc là Supa, và Lance ắt hẳn cũng đang ở gần. Lần này, cậu sẽ tìm ra chàng trai ấy.

“Ngài không sao chứ? Tay ngài run dữ vậy?”, Leen nhướng mày hỏi.

“Không…, tôi ổn…”, Dalen không giấu được nụ cười điên dại trên mặt.

“Lance là ai mà mỗi lần nhắc tới là cậu như phát điên vậy?”, Rosé hỏi, “Tình đầu hay gì?”

“Không phải”, Dalen gào lên, “Không…phải…”, Dalen ngoảnh mặt ra sau cố giấu đi hai cái má đỏ bừng.

“Lạy thánh Nora…”, Rosé chấp tay khấn vái, “Tôi cứ tưởng cậu là cục băng không cảm xúc chứ, hóa ra cũng biết yêu à?”

“Câm mồm đi Rosé”, Dalen khoanh tay nói bằng giọng run run như đang chữa cháy, “Chỉ là tình bạn trong sáng thôi…”

“Vậy sao mặt cậu đỏ dữ vậy?”, Rosé trêu ghẹo.

“Là do nóng”, Dalen cố chống chế, “Cái phòng họp không có máy điều hòa, nóng chết đi được…”

Cậu túm lấy cái cúc áo trên bộ quân phục rồi làm bộ làm tịch mà phẩy phành phạch.

“Ôi tuổi trẻ…”, Leen nói thêm vào.

“Đúng vậy…”, Rosé cũng gật gù theo.

Dalen tức muốn ói máu nhưng cậu không thể tự biện minh vì cái cơ thể này đang tố cáo chủ nhân của nó.

“Tôi nghe nói cậu định đến Rockrune một chuyến phải không?”, Rosé hỏi, “Cần tôi đặt khách sạn giúp chứ?”

Dalen lắc đầu, cậu đáp “Tôi sẽ đi trong bí mật, cái tư cách nguyên thủ quốc gia này màu mè quá. Tôi không thích như vậy.”

Rosé mỉm cười không đáp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!