[ 06/03/590, Noboris, Theresia ]
Chiều.
Lance ngồi lặng lẽ trong một quá rượu không quá lớn trên một con lộ vắng người. Trong quán chỉ có tám chiếc bàn tròn, loại dành cho bốn người. Ngoài Lance còn có hai vị khách khác đang dùng bữa gần bên. Cậu đang chờ đợi người phục vụ mang thức ăn đến.
Bên ngoài khung cửa sổ bằng gỗ, nắng hết dữ rồi lại đục. Có vẻ tối nay sẽ mưa to, Lance nghĩ.
Nữ phục vụ bưng một cái khây gỗ đựng thức ăn đến. Cô ta nở một nụ cười tươi vui vẻ rồi nhẹ gật đầu với Lance.
“Bia của anh đến rồi đây…”, nữ phục vụ reo lên.
Trước mắt cậu là một cốc bia tươi mát lạnh và một đĩa thịt cừu nướng muối thơm lừng.
“Tôi sẽ thanh toán ngay, phiền cô”, Lance nói.
“Ôi chao…”, cô gái đặt bàn tay trước miệng ra vẻ kinh ngạc, “Một trăm hai mươi chín đồng cho đĩa thức nhắm và mười chín đồng cho cốc bia. Một trăm bốn mươi tám đồng cả thẩy.”
Lance lấy ra hai tờ tiền giấy in số một trăm còn mới tinh đặt vào cái khây.
“Một chốc nữa phiền cô mang thêm cho tôi một cốc bia nhé”, Lance nói, “Số còn lại cô cứ giữ, cảm ơn”, Lance gật đầu mỉm cười.
“Cảm ơn anh đã ủng hộ…”, nữ phục vụ cười toe toét.
Lance nhẩm tính, một cốc bia tương tự ở Washington có giá năm đô chín mươi chín xu, suy ra tỷ lệ lạm phát của đồng Theresia này sấp sỉ ba lần tỷ giá đồng đô la. Nếu cậu tính đúng thì giá một lượng vàng dao động từ chín nghìn năm trăm đến mười hai nghìn đồng.
Hiện giáo hội đang có rất nhiều tiền mặt, điều đó là cực kỳ nguy hiểm. Lance đã từng chứng kiến sự sụp đổ của nền kinh tế Venezuela khi người dân phải vác cả bao tải tiền chỉ để mua một chiếc bánh mì. Cậu thừa hiểu rằng tiền có thể chết nhưng vàng miếng và dầu mỏ thì trường tồn.
Lance xắn một miếng thịt cừu cho vào miệng. Thịt mềm và có chút hăng. Một vài thứ gia vị cay nồng làm Lance thích thú, có vẻ chúng là ngũ vị hương và một ít sả băm nhuyễn.
Cậu bưng cốc bia lên miệng, vừa uống từ từ vừa liếc dọc liếc ngang để hóng chuyện. Hai vị khách nọ gồm một nam và một nữ, họ ăn bận như những người làm nghề mạo hiểm giả. Lance biết về danh xưng đó qua một cuốn tiểu thuyết phiêu lưu mà Larra từng ép cậu đọc. Lance thở dài một hơi, chẳng biết Larra sẽ thế nào sau khi phát hiện bạn trai đã bị thủ tiêu ở ngay cổng dinh thự. Có thể buồn và cũng có thể là tiếc rẻ, Lance nghĩ, mất đi một chân sai vặt thì đúng là tiếc thật.
Theo những gì Lance nghe được thì người phụ nữ tóc đỏ tên Mary, người đàn ông tóc nâu tên Jame. Họ trang bị kiếm ngắn bên hông và mặc giáp da trước ngực. Một trong hai người họ tỏa ra thứ mùi thơm mê hoặc tương tự thứ mùi cậu đã ngửi được khi vừa mới vào thành. Lance cảm thấy khó hiểu vì sự lạc quẻ này. Quân đội Theresia có cả tăng thiết giáp và đủ loại súng đạn, ấy thế mà vẫn tồn tại cái nghề bán mạng nuôi thân này thì thật là kỳ lạ.
Người phục vụ mang thức ăn đến bàn của hai vị khách nọ, cô ả sải bước uyển chuyển giữa những chiếc ghế đẩu đặt ngỗn ngang. Cái khây gỗ được đặt xuống, Lance thấy hai bát súp bí ngô và bốn chiếc bánh mì. Chúng là món rẻ tiền nhất cái quán rượu này. Nữ phục vụ đặt nốt hai cốc bia đầy xuống bàn rồi quay bước rời đi. Hai người họ không dùng bữa ngay mà thực hiện một nghi thức gì đó như cầu nguyện một lúc lâu.
“Xin thánh Daria quang minh chúc phúc cho bữa ăn này của chúng con”, cả hai người họ đọc thành tiếng.
Lance suýt thì sặc bia sau khi chứng kiến màn diễn tuồng vừa rồi. Cậu tự hỏi thánh Daria gì đó có hiển linh mà cứu nguy nạn đói hay không. Và trong lúc cơn đói cào xé ruột gan thì mấy cái nghi thức này có còn là cái nghĩa lý gì cho cam. Lance đoán người sắp chết vì đói sẽ không còn đủ lý trí mà ngồi khấn vái một kẻ khuất mặt khuất mày như vậy. Thật nực cười khi cảm ơn ai đó trước khi dùng bữa ăn do chính tay mình làm ra. Ít nhất thì giáo đồ của cậu không làm như thế.
“Chốc nữa chúng ta đến mê cung đó chứ?”, Jame vừa nhai mẫu bánh mì vừa hỏi.
“Ngay bây giờ ư?”, Mary hỏi ngược lại.
“Nhiệm vụ chỉ là thăm dò địa hình thôi, không cần phải thảo phạt con thú giữ tầng”, Jame hớp một ngụm bia, nói tiếp, “Làm nhanh rồi về.”
“Ừm…”, Mary có vẻ đắn đo điều gì.
“Em tôi đang bệnh nặng, cần tiền gấp”, Jame nói, “Hãy giúp tôi, Mary…”
Một lời vang xin sáo rỗng không có một chút gì gọi là cầu thị. Gã này thật sự dở tệ trong việc nói dối, Lance nghĩ. Cậu lại xắn một miếng thịt cho vào miệng, vừa nhai vừa quan sát Mary. Cô ả có vẻ không muốn mạo hiểm, nhưng có thể là vì quan hệ với gã Jame này nên không từ chối ngay.
Cốc bia của Lance đã cạn từ lúc nào. Người phục vụ liền bưng ra thêm một cốc đầy vung. Cô ta nở một nụ cười vui vẻ rồi đặt cốc mới trước mặt cậu tiện thể dọn đi cái cốc đã cạn.
“Cô em xinh đẹp cho tôi hỏi một vài câu được chứ?”, Lance ghẹo nửa đùa nửa thật.
“Ây, anh nói vậy làm tôi ngại đấy, tôi chưa có chồng con gì đâu đó nha…”, cô nàng vừa che mặt vừa nói.
Cái điệu bộ đỏng đảnh này làm Lance chướng mắt. Thật vô liêm sĩ, dòng thứ lẳng lơ hư đốn, Lance chửi thầm.
“Daria là vị thánh ở đây ư?”, Lance hỏi nhỏ với một nụ cười gượng gạo.
“Đúng vậy…”, nữ phục vụ gật đầu, “Nếu anh tò mò thì có thể đến điện thờ, chỉ cách đây hai con lộ thôi.”
“Vậy à”, Lance mỉm cười giả trân, “Cảm ơn cô em xinh đẹp nhé.”
Cô ả phẩy tay một cái nhẹ, nói thêm “Có sá là gì”, rồi cười hô hố rời đi.
Lance cười khẩy một cái đầy khinh bỉ. Cậu bưng cốc bia lên miệng và hướng mắt về phía con đường nắng đục ngoài khung cửa sổ.
***
Chập tối.
Lance đứng trú mưa dưới mái hiên của một điện thờ thuộc giáo hội Daria.
Cơn mưa nhỏ đổ xuống từ khi hoàng hôn hãy còn sáng rỡ. Mây đen từ đâu kéo đến, mưa mỗi lúc một nặng hạt và sấm chớp cũng kháo nhau gầm thét cả một góc trời. Gió giật liên hồi từng cơn làm cho hàng cây khua dữ dội. Người ta nói cơn mưa xuân dịu hiền như lời ru của mẹ, nhưng trước mắt cậu đang là bão tố bủa vây như thể thần linh đang trút cơn giận lẫy lên đầu nhân loại vậy.
Làm gì có thần linh, Lance nghĩ, dầu cho cậu đã trực tiếp diện kiến thần sáng tạo đi chăng nữa. Trong mắt Lance, Aether chỉ là một lão già đầu óc thì hồ đồ, miệng thì nói không ngừng về lịch sử thế giới. Nghĩ lại cảnh bị dụ dỗ ăn quả vĩnh hằng làm Lance sôi máu, cậu bất giác nắm chặt lòng bàn tay.
Thở dài một hơi uể oải, Lance bước đến cái ghế dài bên vách tường rồi ngồi xuống. Cậu chấp hai bàn tay lại, đoạn hà hơi vào trong cho ấm. Tiếng mưa rơi rả rích đến là nao lòng kẻ độc hành.
“Đêm mưa xuân đầu tiên…”, Lance hát, “Đóa bạch trà đã nở…”.
Mưa gió thế này thì đóa bạch trà nào mà nở cho nổi, Lance nghĩ. Cảm thấy quá lạc quẻ, cậu thôi không hát nữa.
Bên trong điện thờ, một cô gái trẻ bước ra. Cô ta mặc lụa trắng phi bóng khắp người, đầu đội khăn trùm rũ rượi che kín mặt chỉ để lộ đôi môi son đỏ căng mộng. Lance thấy một sợi dây chuyền bạch kim trên cổ cô ta. Mặt dây chuyền là một con rắn vàng, hai viên thạch anh tím nhỏ được đính lên vị trí của những con mắt. Có thể thấy vảy của con rắn được chế tác vô cùng kỳ công, vân nào ra vân nấy rất thẩm mỹ.
“Mưa mỗi lúc một lớn, mời bạn hữu vào trong, kẻo bệnh”, cô ta nói với một cái cong môi.
“Tôi không theo dòng đạo này”, Lance nói, “Chỉ dám nương nhờ mái hiên để trú tạm cơn mưa dữ rồi sẽ đi ngay.”
“Tình thương của thánh Daria là dành cho mọi người”, cô ta nói bằng giọng lạnh tanh như cơn mưa ngoài sân.
Lance đứng dậy, cậu quay người về phía cô gái. Cậu đặt một tay trước ngực, nhẹ cúi đầu.
“Vậy kẻ ngoại đạo này xin mạn phép nhận ân điển của ngài”, Lance đáp bằng giọng biết ơn.
Một thủ tục rườm rà, Lance nghĩ. Cái kiểu dùng lời lẽ mỹ miều để tâng bốc nhau này không khác gì màn cà khịa chào sân của mấy băng xã hội đen trước giờ đàm phán cả. Lance có hẳn một bụng kinh nghiệm cho mấy việc như thế này.
Bước qua cánh cửa gỗ sơn trắng thếp vàng để vào bên trong. Trước mắt Lance là cả một sảnh lớn sáng rực ánh đèn vàng. Người ta treo bốn cái đèn chùm thủy tinh ở bốn góc soi sáng những bức tranh sơn dầu được vẽ trực tiếp lên trần nhà. Giếng trời ở chính giữa sảnh, nó được ghép từ vô số mảnh thủy tinh đủ màu sắc vô cùng rực rỡ. Một bức tượng nữ thần bán khỏa thân dựng ngay trung tâm chánh điện, ả ta được điêu khắc từ đá vôi trắng. Mỗi chi tiết từ biểu cảm đến trang phục đều được tạo hình sống động như thật cho thấy sự chín muồi trong tay nghề của nghệ nhân đã tạo ra nó. Ả ta không mặc áo mà để một con rắn vàng quấn ngang ngực, điều đó làm Lance thấy kỳ lạ. Con rắn nọ đặt đuôi dọc rốn và luồn vào cái khăn quấn ngang eo nữ thần, nó kê đầu lên vai ả và hướng đôi mắt thạch anh tím nhìn xuống dưới.
“Anh chú ý đến thánh Daria sao?”, cô gái nọ cất tiếng.
“Nữ thần của các vị thật diễm lệ”, Lance khen ngợi.
“Anh nhầm rồi”, cô ta nói, “Thánh Daria không phải là ả đàn bà kia.”
“Ôi…”, Lance thốt lên, “Tôi không biết chuyện này…”
Cô ta cười khúc khích, nói “Không biết thì không có tội. Anh hãy ngồi ở một chỗ tùy ý. Tôi sẽ tiếp chuyện với anh sau khi giải quyết một số việc vặt.”
“Cảm ơn cô”, Lance mỉm cười.
Cô gái quay bước rời đi.
Lance ngồi xuống một cái ghế dài tựa lưng vào tường. Cơn mưa bên ngoài đã trở nên dữ dội, tiếng nước mưa rơi xuống nền đá nghe ào ào như thác đổ. Thi thoảng sấm chớp lại vang lên ì đùng khiến con người ta rợn gáy.
Lance nhìn quanh. Trong chánh điện còn có hai người già. Họ đang tựa vào nhau ở một góc xa, mắt nhắm nghiềng và thở đều. Ôi tuổi già, Lance nghĩ, cậu khao khát được già và được chết đi như một người trần mắt thịt.
Lúc bấy giờ, Lance mới ngẩng mặt lên trần nhà để nhìn kĩ những bức họa. Đằng góc xa, ngay trên đầu hai người già nọ là một cái cây to.
“Đó là khế ư?”, Lance bất giác thốt lên.
Cậu nheo mắt nhìn cho rõ. Quả thật đó là một cây khế trĩu quả. Lũ rắn đánh đu trên cành cây. Vài con vươn mình đớp lấy mấy con chim nhỏ. Dưới góc cây, hươu nai bị một con rắn lớn ngoạm chặt. Thật kỳ quái, Lance nghĩ, ai đã nảy ra ý tưởng vẽ mấy bức họa ghê rợn như vậy nhỉ.
Bên còn lại là hình ảnh một cô gái tóc vàng mắt tím, vận lụa trắng, tay cầm một quả khế vàng ươm. Một con bạch xà trên vai cô ta. Có vẻ ả đang cứu đói hay đại loại như vậy vì những kẻ đang vái lạy bên dưới trông xương xẩu và hốc hác quá. Xem chừng cái nghi thức khấn vái lố bịch của hai kẻ kia từ đây mà ra. Nhưng kẻ điên nào lại cứu đói bằng khế vậy, Lance thật sự không hiểu nổi.
“Anh chú ý đến mấy bức tranh sao?”, giọng cô gái khi nãy vang lên.
Lance thoáng giật mình. Cậu ngồi thẳng dậy rồi nép người qua một bên để chia sẻ chỗ trống với cô gái nọ. Cô ta đưa cho Lance một cái đĩa sứ đựng đầy khế chín nẫu được cắt thành lát mỏng vừa ăn. Lance đón lấy rồi đặt xuống bên cạnh. Cô gái nọ cũng ngồi xuống.
“Tôi là Maki, tu nữ ở đây”, Maki tự giới thiệu.
“Victor Spears”, Lance cất tiếng.
“Một cái tên thú vị”, Maki khúc khích, “Anh từ xa đến đây phải không?”
“Đúng vậy”, Lance gật đầu.
Lời đồn về giáo hội Larra del Lawrence có thể đã theo đoàn thương nhân Seth về đến kinh đô. Việc dùng tên thật sẽ mời gọi những tai họa không thể lường trước.
Lance xắn một miếng khế cho vào miệng. Nó cực kỳ mộng nước, ngọt và chua thanh pha lẫn chát nhẹ.
“Ngon quá”, Lance khen ngợi.
Maki mỉm cười, “Khế là thứ quả thiêng liêng với giáo hội chúng tôi. Tương truyền thánh Daria đã dùng vàng rồng để đổi lấy mấy quả khế tươi thay vì ban phát trực tiếp chúng cho các giáo dân đang trong vùng đói khổ.”
“Ồ…”, Lance trầm trồ, “Cô đang nói đến bức tranh đằng kia ư?”
“Đúng vậy”, Maki gật đầu.
Một thứ điển tích hư cấu, Lance nghĩ. Nếu Daria thật sự tồn tại trong lịch sử thì sẽ không có chuyện một con rắn thích ăn khế. Lance nghĩ mãi cũng không thể hiểu nổi giáo lý ngớ ngẩn của cái giáo đoàn Daria này.
“Thánh Daria hẳn được nhiều người yêu quý lắm nhỉ?”, Lance hỏi dò.
“Đúng vậy”, Maki nhẹ cong môi như đang cười, “Kinh đô này ai cũng tôn thờ ngài ấy, kể cả hoàng gia và bà tể tướng cũng vậy.”
“Ngài tể tướng sao?”, Lance hỏi, “Bà ta có sức ảnh hưởng sánh ngang với hoàng đế ư?”
Lance thấy Maki thoáng giật mình một cái, đôi môi của ả khẽ mím lại như thể ả ta vừa nhận ra bản thân đã lỡ lời. Một thông tin quý giá, Lance cười thầm. Nếu thật sự hoàng gia và tể tướng có sức ảnh hưởng ngang nhau thì tình hình chính trị ở đây có vẻ không yên ổn như vẻ bề ngoài. Giới chóp bu bị phân nhánh sẽ là cơn gió mạnh thổi con thuyền quyền lực của Lance đi xa.
Chợt Maki đứng dậy.
“Anh dùng xong thì hãy đặt cái đĩa ở bàn trà đằng kia”, Maki nói, “Tôi vừa nhớ ra có chút việc. Xin phép…”
Maki mỉm cười rồi quay bước rời đi.
2 Bình luận
mắt.