[ 06/03/590, Noboris, Theresia ]
Xế chiều.
Jodan theo chân ngài giáo chủ đến cổng tây của kinh đô Noboris. Cả hai đi bộ chứ không ngồi trên lưng hổ nữa. Ngài Salan đã được lệnh ẩn náo. Có lẽ họ đang nghỉ ngơi ở một góc khuất nào đó trên thảo nguyên, Jodan nghĩ.
Từ xa, Jodan đã thấy bức tường đá cao sừng sửng. Nó gần như không thay đổi gì trong mười năm qua. Trên tường thành, cờ Theresia in hình đóa thủy tiên vàng bay phất phơ. Cơn gió dữ thổi ngược chiều cùng cái nắng gay gắt khiến con người ta mệt mỏi. Ấy thế mà ngài giáo chủ vẫn cất từng bước vững chãi trông thật oai vệ như thể chừng ấy khó khăn chỉ là chuyện vặt vãnh. Một cảm giác ngưỡng mộ dâng trào trong lòng ngực Jodan.
Đi hết con đường mòn thì cũng đến cánh cổng sắt dẫn vào kinh đô. Lance lặng lẽ nép mình vào hàng dài người chờ làm thủ tục, Jodan cũng đứng ngay sau lưng ngài. Mãi một lúc lâu sau thì hàng người cũng vơi bớt, chỉ còn mười mống đàn ông nữa thì Jodan sẽ được vào thành.
“Cướp…Có cướp…”, âm thanh một người phụ nữ la hét thất thanh vọng lại từ đằng cuối hàng.
Jodan nhìn về phía tiếng hét phát ra. Quả thật có hai gã đàn ông đang xách cái túi trên tay. Chúng chạy như bay về phía thảo nguyên rồi khuất dạng vào cánh rừng rậm rạp.
“Chúng ta giúp người đàn bà đó không, thưa ngài?”, Jodan hỏi.
“Không cần thiết”, Lance đáp, “Nếu chúng ta rời đi lúc này thì sẽ phải chờ đợi lâu hơn. Sự giúp đỡ chỉ nên diễn ra nếu người giúp không phải chịu thiệt thòi.”
“Thì ra là vậy”, Jodan gật gù.
Ngài ấy vừa lập lại đúng y hệt giáo lý trong thánh kinh số một. Jodan siết chặc bàn tay, hắn cảm thấy bản thân thật ngu xuẩn khi hỏi một điều ngớ ngẩn như vậy.
Thủ tục giấy tờ phiền phức cuối cùng cũng trót lọt, Jodan đã vào được bên trong kinh đô. Mọi thứ trước mắt hắn giống hệt như ký ức của mười năm trước. Vẫn là những dãy nhà tường gạch trắng phếu, mái ngói đen nhánh được dựng thẳng tấp, vẫn hàng dài đèn lồng đỏ treo cao, vẫn hương hoa thơm ngát đầy mê hoặc theo làn gió thoảng qua.
Jodan thấy gương mặt ngài giáo chủ thoáng vẻ kinh ngạc, rồi bỗng ngài ấy trở nên đăm chiêu như đang nghĩ ngợi điều gì.
Trên con đường trải đá phiến dẫn thẳng đến trung tâm Noboris, ngoài xe ngựa còn có xe hơi của giới quý tộc thượng tầng đang lưu thông. Jodan không thích thứ xe cộ cầu kỳ đó, chúng quá khói bụi và âm thanh động cơ thì gào rú như muốn xé toạt cả màn nhĩ.
“Này Jodan”, Lance gọi, “Thư mời nói khi nào thì trình diện?”
“Sáu giờ tối nay, thưa ngài”, Jodan đáp, “Nhưng chúng ta vẫn có thể đến sớm hơn để chờ đợi vì đến tám giờ thì nghi thức phục hưng mới diễn ra.”
“Được…”, Lance nói, “Từ giờ hãy tách nhau ra ở đây…”
“Ngài có việc gì ư?”, Jodan lo lắng hỏi.
“Khi xong việc, chúng ta sẽ hội quân ở chỗ Salan”, Lance căn dặn.
“Tuân lệnh…”, Jodan đáp.
Ngài giáo chủ gật đầu một cái rồi rẽ vào một cái hẻm tối và mất dạng. Jodan hít một hơi thật sâu, cất từng bước vững chãi thẳng tiến đến cung điện.
***
Chập tối.
Jodan dùng trà trong phòng chờ dành cho khách bên trong cung điện. Hắn khoác trên người một bộ trang phục tử tước rũ rượi, bên trong là lụa phi bóng sang trọng, bên ngoài là áo khoác the tím nhạt điểm xuyến họa tiết đóa thủy tiên vàng.
Cơn mưa kỳ lạ đổ xuống kinh đô Noboris tối nay. Jodan ôm một bụng lo lắng. Hắn không biết ngài giáo chủ đang ở đâu hay làm gì. Cơn mưa mỗi lúc một lớn hơn, sấm rền vang vọng, thi thoảng ánh chớp lại lóe lên xé toạt cả bầu trời.
Hắn đi đi lại lại bên vách tường bằng thủy tinh hướng ra hoa viên của cung điện, chóc chóc lại hé tấm rèm nhung nhìn ra xa. Ô cửa kính bị nước mưa làm cho nhòe đi, hắn chỉ thấy mấy ánh đèn sáng rỡ giữa màn đêm. Jodan không thể ngồi yên, chỉ nửa giờ nữa thôi, hắn sẽ được khôi phục tước vị và trở về những ngày huy hoàng như bố hắn đã từng. Một quý tộc biên ải với quyền uy và vinh hoa không sao kể xiết.
Jodan hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh. Hắn ngồi vào cái ghế sô pha đúc bằng gỗ trầm ở giữa phòng. Chiếc đèn chùm thủy tinh ngay trên đỉnh đầu rọi xuống thứ ánh sáng vàng ấm áp nhưng cũng không kém phần chói chang. Hắn tự tay châm cho bản thân một tách hồng trà thượng hạng rồi đưa lên miệng. Mùi trà thơm quyện cùng mùi trầm hương trong phòng làm trái tim đang treo lơ lửng của hắn thoáng nhẹ nhõm trở lại.
Bộ quần áo nặng nề làm hắn khó chịu quá. Ngày còn thơ bé, hắn cùng các anh hay lén trốn vào kho trang phục để mặc thử lễ phục của bố rồi diễn trò tử tước uy nghi. Jodan bất giác nở một nụ cười. Chua chát thay, người chỉ đứng ngoài cuộc vui khi xưa giờ đây lại đang ở nơi này để gánh vát lại di sản của những kẻ đã không còn nữa.
Có tiếng lộc cộc vọng lại từ xa, cánh cửa lớn hé mở. Một hầu nữ bước vào với dãy lụa vàng trên tay. Cơn mưa đã dứt hẳn, bầu trời thi thoảng vẫn lóe lên vài vệt sáng xanh.
“Tử tước Osa Lycano, giờ sắc phong đã đến”, người nữ hầu cất tiếng.
Jodan đứng dậy. Hắn phủi nhẹ vạt áo để dàn phẳng mấy nếp nhăn chướng mắt rồi cất bước về phía cánh cửa. Jodan đón lấy mảnh lụa vàng choàng qua vai. Người hầu nữ chỉnh trang giúp hắn lần cuối, đôi tay thoăn thoắt nhưng cũng không kém phần duyên dáng. Xong xuôi, cả hai cùng tiến bước đến phòng yết kiến ở cuối hành lang.
Cả con đường được trải thảm đỏ sang trọng. Những cột trụ dọc lối đi chạm trổ hình rồng uốn lượn, đã nhẹ ngã màu như minh chứng của thời gian. Hoa thủy tiên trắng sữa khoe nhụy vàng rực rỡ trên mấy bình sứ đặt trong góc tường tựa hồ nàng tiên áo váy xúng xính chơi đùa với cơn gió nhẹ thoảng qua.
Jodan đứng trước cánh cửa lớn của phòng yết kiến. Hai cấm vệ quân đang trực ở đây, họ nhẹ cúi người trước Jodan rồi quay bước về phía tay nắm cửa. Cánh cửa đồ sộ dần dần mở ra, cùng với nó là tiếng bản lề rít dài kẽo kẹt rợn người. Qua khe cửa, Jodan thấy vô số quần thần đứng thành hai nhóm lớn. Tất cả đều là quý tộc, đàn ông đàn bà có đủ. Họ diện trang phục sặc sỡ, hầu hết đều mang trang sức vàng khắp người.
Cuối con đường trải thảm đỏ là quốc vương Tanarii Theresia và cái ngai vàng rồng phượng của lão. Trong mắt Jodan, quốc vương không là gì ngoài một lão già ám muội. Đôi mắt vô hồn cùng nước da trắng bệt nhợt nhạt đó khiến người ta phải sởn da gà mỗi khi nhìn thấy. Lão đội vương miện đệm nhung đỏ, mặc một bộ hoàng phục cũng một màu đỏ càng làm cho nét quỷ dị của lão rõ nét hơn.
Mùi hương ngào ngạt mê hoặc xộc lên mũi Jodan. Hắn biết thứ mùi này. Nó là một loài hoa kỳ dị được trồng bởi tể tướng Lyllette. Jodan đảo mắt một lượt để tìm ả ta. Quả thật, mụ đàn bà với cái dung nhan tuyệt sắc đến lố bịch kia đang dẫn đầu đám quý tộc thượng tầng. Chợt ả liếc nhìn hắn một cái, Jodan như chết đứng vì kinh hoàng nhưng vẫn phải tỏ ra bình tĩnh. Hoảng sợ trước thú dữ chỉ càng làm con thú hưng phấn hơn, ngài giáo chủ đã dạy hắn như vậy.
Tanarii đứng dậy khỏi cái ngai. Ông ta đứng dậy một cách bình thản đến kỳ quái, như thể hành động không thuộc về lão già đó nữa. Jodan có cảm giác như đang xem buổi diễn rối của một kẻ khiển rối lành nghề và con rối ở đây chính là Tanarii Theresia.
Lyllette mang thanh trường kiếm Rastha đến cho lão. Ả ta cầm nó bằng hai tay và dâng nó lên một cách kính cẩn đến mức gần như là diễn tuồng. Tanarii chụp lấy chuôi kiếm rồi dựng nó xuống nền đá hoa cương. Lão đặt hai tay lên chặn kiếm, vai mở rộng, mắt nhìn thẳng về phía Jodan.
“Người kế thừa của dòng họ Lycano”, Lyllette hô vang.
Âm thanh phát ra từ bờ môi căng mộng kia quá đỗi thánh thót, vang dội và mê hoặc. Nếu không có ngài giáo chủ để củng cố đức tin, có lẽ Jodan đã bị ả ta làm cho ngu muội.
Jodan cất từng bước trên tấm thảm đỏ nhướm màu hoa lệ để tiến về phía hoàng đế. Hắn có thể cảm nhận hàng loạt ánh nhìn dò xét từ mọi hướng đổ dồn về phía mình. Lũ quý tộc quỷ quyệt, hắn nghĩ. Càng đến gần, mùi thơm càng dữ dội, lý trí của hắn bắt đầu xao động. Ngay lập tức, một trăm linh tám điều răn được nhẩm tụng trong đầu Jodan, và nó đã giúp hắn giữ được tỉnh táo.
Dừng chân trước mặt Tanarii, Jodan quỳ một gối xuống bậc tam cấp bằng đá hoa cương lạnh lẽo. Một tay hắn đặt trước ngực, một tay đấm xuống sàn, đầu cúi sâu.
“Osa Lycano, người kế thừa duy nhất của gia tộc tử tước Lycano, diện kiến bệ hạ”, Jodan nói lớn một cách gãy gọn và dứt khoát.
Cả phòng yết kiến đang xào xáo bỗng dưng im bặt, chỉ còn tiếng mưa rả rích ngoài khung cửa kính tối đen và sấm rền vang dội từ đâu vọng về.
“Nhân danh hoàng gia Theresia, và với quyền uy của vương vị tối cao, trẫm tuyên bố…”, Tanarii nói lớn nhưng chất giọng hoàn toàn không có chút cảm xúc nào.
Tanarii đặt thanh kiếm lên vai Jodan.
Lão già lại giở giọng tụng kinh ru ngủ, “Osa Lycano, con trai út của tử tước Osto Lycano quá cố, nay được phục hồi danh hiệu và địa vị của dòng tộc, trở thành tử tước lãnh địa biên ải phía tây, cùng toàn bộ quyền hành và trách nhiệm đi kèm…”
Jodan thật sự muốn ngáp một hơi nhưng phải cố nhịn, nước mắt đã trực trào.
“Ngươi sẽ bảo vệ vương quốc bằng huyết thống của mình”, Tanari tiếp tục áng kinh kệ vô hồn của lão, “Hãy kế thừa sự vĩ đại của cha ngươi và cả những tiền nhân Lycano trong quá khứ…”
Dứt lời, lão quốc vương nhất thanh kiếm lên rồi vỗ nhẹ xuống vai Jodan ba lần. Lyllette vỗ tay, đám quý tộc bên dưới cũng hùa theo. Jodan nghe rõ lời xầm xì đố kị xen lẫn trong tràng pháo tay dành cho hắn. Mãi một lúc lâu thì tràng tung hô đầy gượng ép kia mới ngớt hẳn.
“Hãy đứng dậy, Osa Lycano”, Tanarii vẫn dùng cái giọng không cảm xúc đó để ra lệnh.
Jodan đứng dậy rồi cúi nhẹ người về phía trước để bày tỏ lòng biết ơn.
“Chúng ta sẽ có một gặp riêng với ngài tử tước”, Lyllette nói nhỏ
Ả chòm người đến ghé sát tai Jodan. Hắn có thể ngửi được thứ mùi thơm nồng đậm như thể đang dí mũi vào nhụy một đóa hồng nhung vừa nở rộ.
“Vui lòng chờ đợi ta một chốc…”, Lyllette thì thầm, “Nhớ đừng có chạy lung tung đó nha…”
Dứt lời, ả về chỗ rồi vỗ nhẹ tay như ra hiệu. Một nữ hầu bước đến, chìa tay tỏ ý dẫn đường. Jodan thẩn người, lời nói của Lyllette vừa êm ái như tiên nga ca hát vừa chết người như tiếng thè lưỡi đánh mùi của lũ rắn độc.
“Ngài tử tước”, nữ hầu cất tiếng gọi.
Jodan giật mình.
“Xin lỗi, xin lỗi…Tôi mãi nghĩ quá”, Jodan đáp với một nụ cười gượng.
Hắn cất bước rời khỏi phòng yết kiến cùng người hầu nữ nọ. Mãi khi cánh cửa lớn đóng sầm lại thì Jodan mới dám rùng mình một cái. Đúng là một ả đàn bà kinh khủng, hắn nhủ thầm.
***
Tối muộn.
Jodan trở về căn phòng dành cho khách mà hắn đã sử dụng từ chiều. Ngoài trời, cơn mưa đã dứt hẳn, sấm chớp cũng thôi không còn gầm thét nữa. Khung cửa kính hướng ra hoa viên lúc bấy giờ đã trong suốt thay vì bị nước mưa làm cho mờ nhòe đi.
Jodan bưng tách trà nóng đứng bên cửa sổ. Mấy trụ đèn điện sáng rỡ soi rọi mặt đường ngập ngụa cánh hoa dập nát bên dưới. Gió mưa đã trù dập chúng. Jodan hớp một ngụm trà rồi thở dài một hơi.
Có tiếng lộc cộc vọng đến, rồi âm thanh mở cửa phát ra. Lyllette bước vào trước, Tanarii lẽo đẽo theo sau. Ả ta đã thay đổi trang phục, không còn là bộ váy kín đáo như ở phòng yết kiến, thay vào đó là bộ sườn sám ôm sát thêu họa tiết bạch xà uốn lượn dọc thân người. Jodan nuốt nước bọt nghe rõ một tiếng ực trước sự mị hoặc của Lyllette, không phải vì dục vọng mà là vì sợ hãi. Đôi mắt thạch anh tím sâu thẳm kia như thể có thể nhìn thấu tâm can bất kì ai. Jodan khẽ rùng mình, hắn bất giác đảo mắt đi chỗ khác.
“Ngài tử tước làm sao thế?”, Lyllette ra vẻ ỏng ẹo, “Ngài cứ nhìn chằm chằm tiểu nữ như vậy làm người ta ngại chết đi được…”
Cô ả chỉnh lại mảnh lụa trắng mỏng tan trên vai như để che đi bờ vai trắng nõn lấp ló bên dưới. Jodan thấy buồn nôn trước sự dâm loạn của Lyllette. Ngài giáo chủ đã đúng, chỉ những ả đàn bà tâm cơ mới công khai quyến rũ đàn ông như vậy.
Jodan bước về phía sô pha. Tanarii đã ngồi xuống từ lúc nào, vẻ mặt vô hồn và lơ đễnh. Lyllette với tay châm trà, không biết vô tình hay cố ý mà bầu ngực của ả lồ lộ trước mặt Jodan. Một trăm linh tám lời răn ngay lập tức được tụng ầm ầm trong đầu Jodan. Không có thứ cám dỗ nào có thể vượt qua được những lời sấm truyền của ngài giáo chủ.
“Ngài tể tướng gặp riêng tôi, chẳng hay có việc hệ trọng gì vậy?”, Jodan hỏi.
“Ôi chao…”, Lyllette ngã người lên lưng ghế, ả vừa vỗ tay nhè nhẹ lên đùi vừa nói với chất giọng dịu ngọt, “Ngài đừng ra vẻ xa cách như thế, trái tim thiếu nữ cũng biết đau mà…”
Jodan hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời vừa rồi. Hắn bình thản bưng tách trà nóng lên miệng hớp một ngụm. Từ lúc Lyllette xuất hiện, căn phòng đã ngập tràng thứ mùi khủng khiếp kia, mãi khi nuốt được ngụm trà thơm thì đầu óc của Jodan mới thoát khỏi cảm giác mị hoặc của ả.
“Trẫm thành thật lấy làm tiếc về những gì mà khanh đã trải qua”, Tanarii cất tiếng.
Giọng nói của lão vẫn vô hồn như vậy. Đôi mắt nhìn xa xăm chứ không nhìn thẳng vào Jodan. Vài âm thanh xè xè như tiếng lũ rắn đánh hơi xen lẫn trong lời nói của lão. Jodan thấy rõ ràng ánh mắt liếc dọc liếc ngang của Lylette hướng về phía Tanarii chứa đầy sự khinh bỉ và ghê tởm.
“Mong bệ hạ đừng để tâm, thiên tai thì chẳng ai muốn. Thần chỉ xem nó như một nốt trầm lệch nhịp trong bản hùng ca mà bệ hạ dành cho dòng tộc Lycano của thần mà thôi”, Jodan nhẹ cúi đầu về phía Tanarii.
“Vậy à…”, Tanarii gật đầu với bộ dạng cứng đờ.
Trong khoảnh khắc, Jodan thấy một cái cau mày vụt ngang vẻ mặt vui cười giả tạo của Lyllette. Ả bưng tách trà lên hớp một ngụm nhỏ, vẻ mặt không ít sự kiêu kỳ.
“Ngài tử tước đây đã tự mình phục hưng thị trấn ư?”, Lyllette hỏi, đôi mắt mở to như mong ngóng.
“Đúng vậy, thưa ngài”, Jodan đáp.
“Bằng cách nào vậy”, Lyllette hỏi vặn, “Tôi nghe nhiều thương nhân nói thị trấn của ngài dư dả đến mức tặng cả lương thực cho những ngôi làng lân cận”
“Quả thực có chuyện đó, thưa ngài”, Jodan bình thản đáp, “Thảm họa xảy đến nhưng kho lương thực không bị ảnh hưởng nặng. Thuận theo tôn chỉ vị tha bác ái mà quốc vương luôn đề cao, chúng tôi đã không ngần ngại mà xả kho cứu đói.”
“Ôi trời…”, Lyllette chọp lấy bàn tay của Jodan rồi xoa xoa nó một cách rất tế nhị, “Đôi tay này thật là vĩ đại quá… Chẳng hay ngài đã có ý trung nhân hay chưa?”
“Chừng nào Rockrune còn người nghèo đói thì tôi vẫn chưa thể tính chuyện lứa đôi, thưa ngài”, Jodan đáp.
Lyllette ngồi thẳng dậy. Cô ả khoanh tay ngoảnh mặt, hai má phổng lên ra vẻ giận dỗi. Thật ghê tởm, Jodan nghĩ.
“Osa”, Tanarii cất tiếng, “Chiến trường ở chân dãy Jahirr đang rất nóng. Chúng ta muốn hỏi ý kiến của khanh về việc cho quân đội tạm trú…”
“Thần e là không được, thưa bệ hạ”, Jodan nói.
“Sao thế?”, Lyllette chợt cất tiếng.
Jodan thấy ả đặt tay lên miệng rồi hắt hơi một cái như một màn diễn xuất chống chế.
“Sao thế? Khanh hãy nói rõ hơn”, Tanarii cất lời, gần như là ngay lập tức sau pha hắt hơi của Lyllette.
Jodan khẽ nhíu mày nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại vẻ mặt lạnh lùng.
“Rockrune và phía bắc Dantu trước giờ vẫn được ngầm xem là vùng phi quân sự. Cửa khẩu cũng chính là cầu nối giao thương giữa hai nước.”, Jodan bình tĩnh giải thích, “Quân lính xuất hiện ở Rockrune có thể gây ra hiểu lầm không đáng có. Nếu không khéo, tiền tuyến sẽ mở rộng ra thêm và Rockrune cũng sẽ bị nuốt chửng theo.”
Tanarii nghe xong thì không có phản ứng gì nhưng Lyllette thì lại ra vẻ đăm chiêu. Ả cắn đầu ngón tay, mắt nhìn chằm chằm tách trà nguội lạnh trước mặt. Chân mày của ả thi thoảng lại nhíu nhẹ.
Chợt Lyllette đứng dậy. Tanarii cũng chóng gối đứng dậy theo. Jodan hoảng hồn vội đứng dậy ngay sau đó.
“Chúng ta sẽ đến Rockrune một chuyến khi có thời gian rảnh”, Lyllette mỉm cười nói, “Hi vọng được ngài tiếp đón”
“Rockrune luôn sẵn lòng, thưa ngài”, Jodan vừa nói vừa đặt tay phải trước ngực và cúi nhẹ người.
Lyllette cất bước, Tanarii vẫn lẽo đẽo theo sau.
Mãi khi cánh cửa lớn đóng lại thì Jodan mới có thể ngồi phịch xuống sô pha. Hắn uống cạn tách trà nguội trên bàn rồi thở gấp từng hơi khó nhọc. Hắn ngã người ra lưng ghế gác tay ngang trán. Ánh sáng vàng chói lòa từ chiếc đèn chùm rọi xuống làm hắn thấy mơ màn.
“Thật đáng sợ…”, Jodan bất giác cất tiếng.
Mưa lại rơi, nặng hạt và dữ dội. Gió thổi mạnh tạt vào làm khung cửa kính mờ nhòe.
0 Bình luận