[ 10/03/590, Rockrune, Theresia ]
Sáng.
“…Ngày mai dù ra sao anh vẫn xé tim mình để yêu…”, Dalen ngân nga một câu hát trong lúc cưỡi trên lưng con ngựa trắng lều khều cao.
“Ngài biết hát ư?”, Leen trố mắt hỏi, cô ả thúc chân vào hông con ngựa nâu để tiến gần đến Dalen.
“Có gì lạ sao?”, Dalen hỏi.
“Tôi biết ngài yêu nhạc nhưng hát hay đến như vậy thì đúng là không ngờ đấy”, Leen nói.
Dalen chỉ cười mỉm không đáp.
Con đường trước mặt đến là gồ ghề khó chịu. Nếu không dùng lũ ngựa này, Dalen thật sự không biết sẽ vượt qua nó bằng cách nào. Tán cây rừng rậm rạp che phủ cả bầu trời, hai bên vệ đường cỏ dại mọc um tùm, rễ cây ngoằn ngoèo trồi lên cắt ngang lối đi.
Một cành trúc rũ xuống quật lên khuôn mặt lấm tấm tàn nhan của Leen. Cô ả gào lên ngay lập tức rồi thóa mạ nhành cây nọ bằng mấy tiếng chửi bới không hề có sự tiết chế. Thật tội nghiệp cho cái cây đen đủi, Dalen nghĩ.
“Rõ là có con lộ giao thương rộng thênh thang…”, Leen cào nhào, “Sao ngài cứ phải chọn đi vào cái đường xuyên rừng này vậy?”
“Đi đường kia thì phải đợi lâu đấy”, Dalen nói, “Chúng ta đi trong bí mật nên sẽ không có sự ưu tiên nào đâu, thưa bà trung úy.”
Leen tạch lưỡi ra vẻ bất mãn.
“Đi cái đường này thì nhanh hơn hay sao?”, Leen hằn hộc hỏi.
“Con đường kia phải đi vòng qua eo đại sâm lâm Rockrune”, Dalen nói, “Xa gấp năm lần con đường xuyên rừng này”
Leen thở dài một hơi đầy vẻ chán chường. Cô ả tháo cái ba lô trên vai xuống rồi lấy bên trong ra hai cái bánh nang nướng. Leen chìa cái bánh về phía Dalen.
“Ngài ăn không?”, giọng cô ả méo mó vì ngậm miếng bánh trên miệng.
Dalen đón lấy, “Cô thích chà là đến vậy sao?”, cậu hỏi.
“Vị ngọt của quê hương thì ai lại không thích hả?”, Leen hỏi ngược lại.
“Ừm…”, Dalen gật đầu.
Cậu cắn một miếng bánh. Dalen nhăn mặt ngay khi miếng bánh chạm đầu lưỡi. Nó ngọt đến một cái mức độ mà phải nói là quá sức với một kẻ ăn uống thanh đạm như cậu. Không phải vì vỏ bánh mà bởi vì nhân dừa nạo đậu phộng bên trong. Người bán dường như cho rằng như vậy là chưa đủ nên trộn thêm cả mật mía vào. Ngon thì ngon thật nhưng như vậy thì quá gắt.
“Người Gerudo các cô toàn thích ăn ngọt như thế này sao?”, Dalen hỏi.
“Đúng vậy”, Leen nói, “Chiều mát trên sa mạc, vừa dùng chút đồ ngọt vừa thưởng thức trà lài thơm lừng thì còn gì bằng?”
“Nghe thôi là đủ thấy viêm họng đến bên thềm nhà rồi đấy”, Dalen cười.
“Còn quê hương của ngài thì sao?”, Leen hỏi.
“Cô tò mò ư?”, Dalen hỏi.
“Tôi chưa nghe ngài kể về nó bao giờ”, Leen đáp.
Dalen lắc đầu, nói “Không như thứ bánh ngọt ngào yêu thương của cô, Leen, quê hương của tôi chỉ mang đến dư vị đắng chát ở cổ họng mỗi khi tôi nhớ về nó thôi”
Trong khoảnh khắc, Dalen thấy một cái giật nhẹ trên mí mắt trên Leen. Cô ả có vẻ đã nhận ra bản thân lỡ lời nên thôi không còn lí la lí lắc như con chích chòe nhiễu sự nữa.
Có ánh sáng ở cuối con đường, hai người hai ngựa đi một lúc thì cũng đến nơi. Họ đang đứng trên một vách đá hướng mặt về phía thị trấn bên dưới. Gió thổi lồng lộng khua tán cây nghe xào xạc.
“Ôi…”, Leen thốt lên, “Đó là Rockrune ư?”
“Đúng vậy”, Dalen đáp.
Cậu như không tin vào mắt mình. Cái thị trấn này lớn phải bằng một nửa kinh đô Catavasley, vây quanh bởi bức tường thành đá cao. Nhà cửa được dựng chắc chắn, khu nào ra khu nấy, tất cả đều là tường gạch mái ngói vô cùng sạch sẽ. Đường sá trải đá phiến rộng rãi đâm dọc thị trấn, người qua kẻ lại tấp nập. Âm thanh nhộn nhịp theo cơn gió vọng đến tận vách đá nơi hai người đang đứng.
“Kia là điểm bắt đầu của con đường giao thương phải không nhỉ?”, Leen vừa nói vừa chỉ tay về phía cổng thành ở tít đằng xa.
Dalen nhìn theo. Từ cổng thành hình vòm, xe cộ ra vào không đếm xuể. Từ xe tải đến xe lam và cả xe thô sơ và xe ngựa kéo. Những chiếc xe nối đuôi nhau trên con lộ đá meng theo bìa rừng dẫn đến tận chân trời.
Leen khoanh tay, cau mày nói “Tôi nhớ nó chỉ là con đường mòn bằng đất cỏ mọc um tùm mà nhỉ? Ai đã đổ bê tông lên nó vậy?”
Dalen không đáp lời, cậu chỉ lặng lẽ kéo cương cho con ngựa đi xuống dốc.
Ngay dưới chân vách đá là con đường mòn dẫn thẳng đến cổng nam thị trấn. Có lẽ vì nằm xa con đường giao thương nên không nhiều người ra vào nơi này. Từ xa, Dalen thấy hai cảnh binh đang trực ở đây. Dalen đến gần thì xuống ngựa và cầm cương dắt bộ. Leen bước nhanh về phía trước để đuổi kịp Dalen khiến dây cương của cô ta bị kéo căng, con ngựa cũng vì thế mà hí lên mấy tiếng khó chịu.
“Này chuẩn tướng”, Leen thỏ thẻ, “Hai người họ cầm cái gì trên tay vậy?”
“M24, chắc vậy”, Dalen đáp.
“Tức là họ cũng là các quân nhân chuyên nghiệp ư?”, Leen vẫn hỏi nhỏ như sợ bị ai khác nghe thấy.
“Tôi cũng không biết, nhưng có vẻ chúng ta đi nhầm đường rồi”, Dalen cười trừ.
Leen về vị trí và đi chậm lại. Cô ta lẽo đẽo núp sau bóng lưng của chỉ huy. Điều đó khiến Dalen thấy lạ. Leen là một cô gái cá tính mạnh, không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ không được ăn ngon. Vậy mà hôm nay lại nấp sau lưng Dalen như thể cô ta đang e ngại điều gì. Thì ra cái trực giác phụ nữ kia thi thoảng cũng phát huy tác dụng.
“Chào buổi sáng, hai vị khách lạ”, người cảnh binh lên tiếng.
Anh ta thản nhiên giơ M24 chỉ thẳng về phía Dalen.
“Nếu các vị là thương nhân hoặc khách bộ hành, mời di chuyển sang cổng khác. Khu vực này là cấm địa trực thuộc quản lý của giáo hội Larra del Lawrence, các vị không được phép đi tiếp.”
Dalen vội giơ hai tay lên cao để tỏ rõ thiện chí, “Chúng tôi chỉ muốn vào thành thôi, mong hai anh lượng thứ bỏ qua sự ngu dốt này.”
Ngó qua cánh cổng sắt, Dalen thấy người dân đang ra sức gặt lúa. Mỗi bông đều căng mẩy và sáng bóng thật bắt mắt. Dalen nhẫm tính, giống lúa ngắn ngày nhất của Seth có thời gian sinh trưởng là ba tháng. Hiện giờ là đầu tháng ba, tức là chỗ lúa kia được gieo vào cuối mùa đông ư, thế thì thật phi lý.
“Anh nhìn gì thế?”, người cảnh binh quát.
Dalen đang suy nghĩ sẽ lấp liếm thế nào cho qua chuyện thì từ đằng xa có một người bận lụa trắng phi bóng bước đến. Anh ta có mái tóc nâu và vẻ mặt kênh kênh trông không mấy thiện cảm. Trên tay cầm một quả táo cắn dở.
“Có chuyện gì thế?”, người đàn ông đó hỏi.
“Chào buổi sáng, linh mục Fouran”, hai người cảnh binh cung kính cúi người trước gã.
“Có hai người lạ mặt muốn vào thành bằng cổng nam nên chúng tôi ngăn lại”, một người giải thích thêm.
“Vậy à”, hắn đáp rồi vỗ nhẹ lên vai hai cảnh binh, “Hai anh làm tốt lắm.”
Gã linh mục tên Fouran nọ bước đến gần Dalen. Hắn đặt một tay trước ngực rồi nhẹ cúi người trước cậu.
“Xin hãy thứ lỗi cho chúng tôi, nhưng các vị không thể qua cổng nam vào lúc này”, Fouran nói, “Hãy để tôi dẫn các vị đến cổng đông như một sự bù đắp.”
Dalen giật mình. Cậu cứ nghĩ đã gặp phải một tên bỗ bã nhưng không ngờ hắn ta lại lịch thiệp đến vậy.
“Phiền anh”, Dalen nói.
Fouran đứng thẳng dậy rồi quay bước. Dalen và Leen cũng dắt ngựa theo sau.
Ba người hai ngựa đi dọc con đường trải đá phiến dọc tường thành, không ai nói với ai lời nào. Nắng sáng chói lòa rọi rực tiếp xuống làm da mặt cậu nóng rang, thêm bức tường quét vôi trắng xóa càng khiến cậu thêm phần khó chịu. Phóng tầm mắt về phía bìa rừng đằng xa, Dalen thấy mấy con hổ nanh kiếm lấp ló sau những thân cây cổ thụ.
“Kia là hổ nanh kiếm phải không nhỉ?”, Leen hỏi với giọng điệu bình thản.
“Đúng vậy”, Fouran đáp.
“Các vị không sợ chúng tấn công thị trấn ư?”, Leen hỏi.
Fouran bật cười, gã đáp “Hổ nanh kiếm là thánh thú của giáo hội chúng tôi, nếu có bị tấn công thì chúng tôi cũng sẵn lòng hi sinh để làm no bụng các ngài.”
Không thể tin nổi, Dalen nghĩ. Có quá nhiều sự kỳ quái ở đây. Hổ nanh kiếm là kẻ phàm ăn nhất trong những kẻ phàm ăn. Để sống chung được với chúng thì cái Rockrune này phải có nguồn thịt khổng lồ. Dù hổ nanh kiếm tuyệt đối theo lệnh bạch diện Salan nhưng nếu bị đói thì chúng cũng sẽ không điềm tĩnh một cách nhỡn nhơ đến như vậy. Thật đáng sợ, Dalen nghĩ. Cậu tự hỏi người lãnh đạo Rockrune phải gồng gánh đến mức nào để xoay sở đủ thịt cho bầy mèo to xác này vậy.
“Ngài Fouran”, Dalen lên tiếng, “Tôi hỏi ngài một câu được chứ?”
“Nếu trong quyền hạn, tôi nhất định sẽ trả lời”, Fouran đáp.
“Ngài đã nghe qua cái tên Lance bao giờ chưa?”, Dalen hỏi.
Dalen thấy một cái giật mình nhẹ vụt ngang bờ vai của Fouran nhưng rất nhanh gã đã lấy lại vẻ vững chải và uy nghiêm.
“Tôi chưa nghe qua bao giờ”, Fouran đáp.
Gã Fouran này đang nói dối. Đôi mắt láo lia và cái giật mình khi nãy chứ tỏ hắn biết gì đó. Có thể Lance là một người có vai trò đặt biệt trong giáo hội và danh tính cũng bị ém nhẹm đi. Chắc chắn những kẻ này đang lợi dụng cậu ấy để lập liên minh với bầy hổ. Dalen nắm chặc bàn tay, hơi thở dần gấp gáp hơn mỗi khi cậu nghĩ về nhưng điều tồi tệ mà giáo hội có thể đã làm với Lance.
Lạc trong dòng suy nghĩ, Dalen đã đến cổng đông từ lúc nào không hay. Khung cảnh nhộn nhịp y hệt đằng cổng tây. Con đường ở đây cũng được trải bê tông phẳng lỳ, bên vệ đường xa xa còn có mấy trụ đèn điện được tạo hình bạch hổ vô cùng công phu.
Nhờ linh mục Fouran, Dalen và Leen được ưu tiên vào thành mà không cần phải chờ đợi. Dalen thấy thủ tục vào thành ở đây thật kỳ lạ. Người ta chỉ cần điền tên vào một biểu mẫu và nộp lại cho kiểm soát viên là xong. Chẳng có đồng chi phí nào được nộp cả. Cậu tự hỏi cái thị trấn này phải thịnh vượng đến mức nào vậy.
Bước qua cánh cổng hình vòm, đập vào mắt Dalen là cả một con đường rộng thênh thang, dòng người buôn bán hối hả. Dọc đại lộ, hàng quán bày bán đủ loại thức ăn, khách hàng ngồi chật ních cả hai vệ đường.
“Mọi người hãy gửi ngựa ở đằng kia”, Fouran chỉ tay về phía một lữ quán gần đó, “Cứ nói là khách của linh mục Fouran thì họ sẽ không tính phí.”
“Cảm ơn anh”, Dalen đáp.
Fouran lại chỉ tay về một tòa nhà nguy nga ở phía nam thị trấn, nói tiếp “Nếu có rắc rối gì, hãy tìm tôi ở điện thờ đằng kia, tôi luôn có mặt ở cung thánh”, Fouran đặt một tay trước ngực nhẹ cúi người, “Bây giờ thì tôi có việc phải giải quyết, mong hai vị cảm thấy vui vẻ ở thị trấn này…”
Dứt lời, Fouran cất bước thoăn thoắt rồi khuất dạng vào một con hẻm tối. Hai người dắt ngựa về phía lữ quán nọ.
“Sao cô im lặng vậy?”, Dalen cất tiếng hỏi.
“Hả? Ngài gọi tôi ư?”, Leen gấp gáp, “Xin lỗi, tôi mãi nghĩ quá.”
“Có gì lạ sao?”, Dalen hỏi.
Leen đứng khựng lại. Cô ả quay người nhìn về phía cái cổng lớn rồi lại nhìn mấy thực khách dọc con đường.
“Trông thì rất thịnh vượng nhưng tôi vẫn cứ thấy cái gì đó sai sai”, Leen nói, “Vì sao họ lại không thu phí vào thành nhỉ? Tên Fouran kia đủ sức ảnh hưởng để tạo ra ngoại lệ ưu tiên cho chúng ta, tức là quyền lực của giáo hội đang rất lớn đúng chứ?”
“Ừ…?”, Dalen gật đầu nhưng vẫn giữ cái cau mày trên mặt.
“Vậy thì sao giáo hội không nắm quyền kiểm soát mà lại để cho lực lượng cảnh binh điều hành thủ tục ra vào nhỉ?”, Leen hỏi.
“Ý cô là giáo hội đang ẩn nấp sau lưng chính quyền Rockrune ư?”, Dalen hỏi.
“Tôi có cảm giác đó”, Leen gật đầu, “Nhưng tôi không hiểu vì sao họ lại làm như vậy…”
Cô ả lại cất bước.
Cả hai đi một lúc thì đến cái lữ quán mà Fouran chỉ điểm. Một nhân viên đang ngồi xổm trên bậc thềm trước sảnh lớn của lũ quán. Anh ta đỗ mồ hôi nhễ nhại, đầu tóc rối bù, mặt đỏ bừng có vẻ là đang rất mệt. Bộ com lê của anh nhân viên nọ xộc xệch thấy rõ.
“Xin lỗi…”, Dalen cất tiếng.
“Á…”, người phục vụ hét lên, anh ta co người lại rồi chắn một tay trước mặt.
“Chúng tôi muốn đặt phòng”, Dalen nói.
Anh nhân viên hạ tay xuống, hé mắt nhìn Dalen.
“Ồ ngài giáo chủ…”, anh nhân viên chỉnh cái cà vạt bị lệch rồi đứng dậy, “Phải không nhỉ?”
Anh ta ngó nghiêng trước sau, quan sát gương mặt của Dalen một cách chăm chú.
“Giống ngài giáo chủ nhưng cũng không giống ngài ấy…Thật kỳ lạ…”, anh nhân viên vừa đặt một tay lên cằm vừa lẩm bẩm.
“Giáo chủ ư?”, Dalen vịnh tay lên hai vai của người phục vụ, “Lance là giáo chủ ư? Có đúng như vậy không?”, Dalen hỏi dồn dập.
Tim Dalen đập nhanh như muốn rớt ra khỏi lòng ngực. Nhất định là Lance rồi, Dalen nghĩ, nếu như vậy thì cậu có thể gặp lại cậu ấy.
“Có chuyện gì thế?”, một ông lão chóng gậy bước ra.
“Lão Quadmire, cứu cháu…”, anh nhân viên rưng rưng.
“Ở đây chẳng có ai tên Lance cả”, lão già nói.
“Vậy…”, Dalen cất tiếng.
“Dalen”, Leen ghị nhẹ vạt áo Dalen như muốn ngăn cậu lại.
Nhận ra bản thân đã quá kích động, Dalen cố hít mấy hơi thật sâu để tự trấn tĩnh và nhường sân khấu lại cho trợ lý.
“Chúng tôi đang tìm em trai song sinh thất lạc của thiếu gia Dalen đây”, Leen nói, “Ngài ấy có vẻ kích động khi nghe manh mối về người em mà ngài ấy vô cùng yêu quý. Thành thật xin lỗi vì đã gây phiền nhiễu cho các vị.”
Leen đặt tay trước ngực rồi nhẹ cúi người.
“Được biết lữ quán đây có quan hệ rất tốt với giáo hội, chính ngài Fouran đã giới thiệu chúng tôi đến nơi này để tạm trú trong thời gian ở Rockrune”, Leen nói, cô ả nhẹ ngẩn đầu nhìn Quadmire, “Không biết ngài có thể giúp chúng tôi chuẩn bị nơi ăn chốn ở được chứ?”
Quadmire nhướng một bên mày nhìn Dalen và Leen một lượt. Dalen có thể cảm thấy sự dò xét và dè chừng trong ánh mắt của lão già này.
“Ismar, hãy lo cho những vị khách này”, Quadmire nói bằng giọng hầm hè khó chịu.
Dứt lời, lão già chóng gậy rồi quay bước rời đi, bóng dáng già cỏi và điệu bộ khoang thai đó như thể lão chẳng quan tâm gì để những chuyện đang diễn ra quanh mình. Quadmire khuất dạng vào lữ quán thì Leen mới thở phào một hơi.
“Ngài bị làm sao vậy?”, Leen cốc đầu Dalen một cái.
Cô ả khoảnh tay ngoảnh mặt ra vẻ giận dỗi.
“Xin lỗi…”, Dalen nói nhỏ.
“Dáng vẻ uy nghiêm lạnh lùng thường ngày của ngài đâu mất rồi hả?”, Leen vẫn không ngớ mắng mỏ.
“Xin lỗi…”, Dalen nói.
Thành thật Dalen cũng không biết bản thân bị làm sao nữa. Cảm xúc cậu dành cho Lance là gì, cậu không biết. Một thứ gì đó âm ỉ như ngọn lửa than cháy già nhưng cũng dữ dội không kém bão tố sấm rền. Dalen vô thức đặt một tay trước ngực. Cậu biết nó không phải là tình yêu nhưng cũng chẳng phải là tình bạn đơn thuần. Có lẽ khi gặp lại Lance, cậu sẽ biết thứ cảm xúc này là gì.
“Xin lỗi…”, Ismar cất tiếng bằng giọng rụt rè, “Hai vị muốn đặt phòng phải không ạ?”
“Cho chúng tôi hai phòng đơn nhé”, Leen nói.
“Ồ…”, Ismar tròn mắt.
“Anh tưởng chúng tôi là một đôi hay sao vậy?”, Leen áp sát mặt đe dọa Ismar.
“Tôi tưởng hai vị đây đang hưởng tuần trăng mặt hay đại loại vậy”, Ismar đáp một tràng đầy vẻ sợ hãi.
“Không phải cứ một nam, một nữ đi cùng nhau là một cặp”, Leen nói, “Bớt suy diễn cho đầu óc nó thư giãn”
“Vâng…”, Ismar đáp bằng tông giọng whistle cao chót vót.
“Phiền cậu chăm cho lũ ngựa giúp chúng tôi nhé”, Dalen lên tiếng chấm dứt vụ bắt nạt.
Dalen thở dài một hơi. Cậu ngoảnh đầu nhìn về phía tường thành đằng xa. Bầu trời đổ thứ nắng đục bỏng rát xuống thị trấn. Vài đôi chim sải cánh chao liệng quanh lá cờ in hình bông lúa vàng trên tòa tháp cao đằng xa.
Chợt một tiếng chuông vang dội vọng đến làm Dalen khẽ giật mình.
1 Bình luận
*Meanwhile
Lance: Trồng thuốc ph*ện, buôn lậu lương thực, tẩy não giáo dân.