DALENIJORIA

LANCE XV

LANCE XV

[ 12/06/590, Rockrune, Theresia ]

Trưa.

Tựa mình lên tấm rèm nhung bên cạnh vách tường thủy tinh hướng ra hoa viên, Lance thả hồn theo cơn mưa dữ dội đang trúc như thác đổ xuống thị trấn Rockrune lúc này. Cầm trên tay một tách cà phê nóng được pha từ bột cà phê thượng hạng do Dalen gửi tặng, lòng Lance chẳng thể nào yên. Cậu nâng nó lên miệng rồi hớp một ngụm lớn và nuốt từ từ để tận hưởng vị đắng cùng cảm giác thơm nồng vương lại nơi khoang mũi.

Ngoài sân, thạch lựu bùng nở dữ dội như pháo hoa đỏ rực cả một góc vườn. Trong một cái chậu cách đó không xa, hoa huệ tây xòe ra như mấy cái loa kèn cũng đang khoe sắc thắm. Cơn mưa dữ xem chừng chẳng thể nào ngăn cản những thứ hoa này phô diễn vẻ đẹp diễm lệ tựa hồ muôn ngàn đóm lửa âm ỉ cháy trong đêm đen.

“Ngươi lại nhớ người yêu hay sao?”, Salen ngáp một hơi dài ngay khi dứt lời. Nó với cái chi trước rồi gãi nhẹ lên cục ghèn to như con ve chó trên khóe mắt.

“Ngươi dịu dàng với đồng tộc nhưng lại chua ngoa với bổn tọa quá nhỉ?”, Lance chế giễu, “Con tim của ta cũng làm từ máu thịt đấy nhé.”

Lance nhẹ cất bước về phía cái sô pha giữa phòng. Salan đang nằm dài trên cái sô pha đối diện. Trông nó biếng nhác không khác gì những gã hôn quân trong mấy câu chuyện cậu từng đọc. Chiếc đèn chùm thủy tinh trên trần nhà rọi xuống sắc vàng ấm áp tô lên bộ long trắng toát của Salan thứ hào quang hoàng kim rực rỡ.

“Đi với ma quỷ thì phải hành xử cho xứng tầm quỷ ma”, Salan liếc nhìn Lance một cái, “Chẳng phải đó là tôn chỉ của ngươi hay sao?”

Lance thở dài một hơi não ruột rồi đặt cái tách xuống mặt bàn thủy tinh. Nhìn cái lò sưởi cái cháy bập bùng đằng góc tường xa, Lance lại nhớ về hình dáng ngài chuẩn tướng ở bên kia biên giới.

“Rõ ràng”, Salan cười khẩy một cái.

“Ngươi có thể đừng đọc trộm suy nghĩ của người khác được không?”, Lance mắng.

“Chịu thôi”, Salan vênh mặt, “Bổn tọa là hiện thân của công lý và chính nghĩa đấy, chẳng kẻ nào che dấu được suy nghĩ trước mặt bổn tọa cả.”

“Thật đáng ghét”, Lance chửi. Cậu khoanh tay vắt chéo chân rồi ngả lưng ra tấm đệm nhung mềm mại của cái ghế, “Thông tin con rắn dơ bẩn đó nói có đáng tin không thế?”, Lance hỏi.

“Thông tin nào?”, Salan hỏi.

“Xích diện Miridiana Claes ấy”, Lance nói.

“Con xích long đó đúng là đang giữ một căn nguyên”, Salan đáp, “Ả đàn bà đáng ghét đó thi thoảng lại giật dây mấy cuộc đấu đá trong nội bộ long tộc. Nghe đồn chính ả đã xúi giục anh rễ của Dalen ám sát ngài ấy bằng ngọn giáo Silvermoon đấy.”

“Chờ…Chờ đã…”, Lance giơ tay ngăn lại, “Cái gì cơ? Dalen còn có chị ruột và cả anh rễ á?”

“Đúng vậy”, Salan gật đầu, “Yêu nhau bằng hết ruột gan mà không biết thân thế của đối phương hay sao, các ngươi có phải là tình nhân của nhau không thế?”, con hổ đang chế giễu cậu bằng một giọng điệu cợt nhả thật đáng ghét.

“Bổn tọa hoàn toàn không biết đấy”, Lance nói.

“Thế ngươi nghĩ Dalen nở ra từ cục đá hay sao?”, Salan bật cười.

Silvermoon có vẻ chính là ngọn giáo lạnh hơn cả băng giá khi xưa. Dalen thật sự đã bị ám sát và sự kiện đó hoàn toàn trùng khớp với những gì Salan kể. Xem chừng Dalen đã rơi vào địa ngục tuyệt vọng vào lúc đó nên hắn mới bám lấy Lance như lẽ sống duy nhất. Và đó cũng là lý do vì sao Dalen lại yêu Lance nhiều đến vậy. Thật chua chát làm sao, Lance nghĩ.

Lance chòm người để lấy cái tách, cà phê đã nguội lạnh, lớp bọt nâu đen nhuyễn nhừ cũng đã tan biến đâu mất. Cậu nhấp một ngụm nhỏ rồi lại phóng tầm mắt ra hoa viên. Mưa mỗi lúc một dữ như muốn nhấn chìm cả thế giới trong biển nước.

“Ngoài xích diện ra thì ngươi còn biết ai đang giữ các căn nguyên không, bạch diện Salan?”, Lance hỏi.

“Ngươi biết Aron Frizt còn có một người chị không?”, Salan hỏi.

“Sao có thể chứ?”, Lance cau mày nhìn Salan.

Salan ngáp một hơi dài rồi liếm láp cái chi trước của nó một chốc.

“Ngày xửa ngày xưa…”, Salan cất tiếng, “Một chàng trai trúng độc suýt chết giữa khu rừng vắng…”

Chất giọng đầy sử thi của Salan làm Lance chú ý. Nó không phải kiểu tụng kinh ngang phè phè như lão già Aether lẩm cẩm mà rất cuống hút. Salan hiện lên như một ông bạn già đang kể chuyện cổ tích giải khuây trong ngày mưa u uẩn vậy.

“Chàng trai nọ xem chừng đã ăn phải thứ quả dại chẳng lấy gì làm thảo hiền”, Salan tiếp tục kể, “Nằm dài người bên con suối chảy róc rách, cậu ta như thả mình theo dòng nước lấp lánh dưới nắng vàng với hi vọng nó sẽ đưa linh hồn khốn khổ của cậu về với biển lớn…”

Lance trầm trồ, cậu đặt chân xuống rồi nhẹ chòm người về phía trước và nhìn Salan chăm chú.

“Chợt từ đâu một con quạ xuất hiện”, Salan lại kể, “Nó to bằng một đứa trẻ năm tuổi, dưới ánh nắng bộ lông đen tuyền của nó lấp lánh màu huyết dụ thật rực rỡ… Chàng trai nghĩ con quạ này đến đây để ăn xác của cậu nên hoàn toàn buông xuôi mặc cho con quạ muốn xâu xé thế nào thì tùy. Nhưng con quạ nọ chỉ đứng trước mặt chàng trai và nhìn cậu chăm chú, một lúc sau nó tung cánh bay đi…”

“Hả…?”, Lance thốt lên, “Chuyện gì đoản hậu vậy?”

“Bình tĩnh nào chàng trai trẻ”, Salan bật cười, “Con quạ trở lại với một nhúm cỏ trên miệng rồi mớm thẳng vào miệng cậu trai khốn khổ nọ. Con quạ thét lên mấy tiếng thê lương như muốn chàng trai cố nuốt chỗ cỏ đó xuống bụng, và cậu ta đã nuốt thật. Kỳ tích đã xảy ra, cơ thể của chàng trai nọ đã không còn bị đau đớn và tê liệt nữa. Xem chừng độc tính đã diệu bớt, tuy vẫn còn thấy khó chịu nhưng cậu đã có thể chập chửng mà bước đi…”

“Con đó con quỷ chứ con quạ gì?”, Lance bình phẩm.

“Đúng vậy”, Salan gật gù, “Con quạ đó chính là hắc diện Raven …”

“Ồ…”, Lance trầm trồ, “Nếu chàng trai kia là Aron Frizt thì con quạ kia chính là ả khốn tổng tư lệnh không quân Raven Eisen mà ai cũng ghét, đúng không nhỉ?”

“Bổn tọa chẳng hiểu cái tổng tư lệnh mà ngươi nói là gì nhưng Raven thì đúng là không ai ưa nổi”, Salan nói.

“Sao thế?”, Lance hỏi.

“Hóng hách và ngạo mạn”, Salan đáp, “Không như tử diện Lyllette đại diện cho sắc dục và mị hoặc, Raven hoàn toàn là một kẻ khó ưa và miệng lưỡi thì lúc nào cũng chua ngoa chẳng nể nan ai cả.”

“Bổn tọa có một thắc mắc”, Lance nói.

“Đúng như ngươi nghĩ đấy, ả đang giữ một căn nguyên”, Salan nói, “Với Aron Frizt làm chỗ dựa, ả chẳng xem ai ra gì dù chỉ là một con quạ dơ bẩn và xấc xược.”

Lance uống cạn tách cà phê. Cậu bưng cái tách rỗng đến cái quầy nước ngay gần bên lò sưởi. Lance lại cho bột cà phê vào trong cái tách và châm nước sôi vào, thứ bột cà phê dùng ngay này thật sự là tiện lợi, Lance nghĩ. Mùi thơm ngào ngạt bốc lên xộc thẳng vào mũi làm Lance thấy đê mê khó tả, cậu tự hỏi liệu Dalen có cho thêm thứ gì đó kỳ quặc vào chỗ cà phê trước khi hắn gửi chúng đến cậu hay không.

Tiện tay ném một thanh củi khô vào trong lò để giữ lửa, Lance bưng cái tách nóng bỏng tay về phía bộ sô pha rồi đặt nó xuống mặt bàn thủy tinh sáng bóng. Lance hít một hơi thật sâu rồi ngả người ra lưng ghế. Giá mà được ngủ một giấc thì tốt biết mấy, Lance nghĩ.

“Ồ, ta quên mất”, chợt Salan lên tiếng, “Supa có lời khen cho chỗ thịt được chuyển đến gần đây.”

“Hửm…?”, Lance đáp, đầu vẫn ngửa ra sau.

“Rất ngon”, Salan nói, “Thịt nhập từ cái làng Aisyer gì đó rất béo, đồng tộc của bổn tọa thích mê chúng đấy.”

“Cũng mừng”, Lance nói bằng giọng bình thản.

Đổi gạo thừa lấy thịt để tiêu dùng, đúng là tiện cả đôi đường. Lance có vô số lúa gạo và cậu đã rất đau não mỗi khi nghĩ đến chuyện tẩu tán chúng đi mà không phải rửa lại chỗ tiền kiếm được. Nhờ cái làng Aisyer kia mà cái thị trấn Rockrune này đã không còn phải đối mặt với bệnh suy dinh dưỡng lan tràng trong lũ trẻ nữa. Chỗ thịt dư ra còn có thể làm thực phẩm khô dùng dần trong mùa đông sắp đến. Xem chừng cậu không cần phải thấy cảnh cư dân liều mình săn lợn rừng dưới bão tuyết như mùa đông năm ngoái.

Có tiếng cửa mở vọng đến, Jodan bước vào với điệu bộ rón rén như thể anh ta đang làm chuyện gì đó mờ ám. Lẹ tay đóng cánh cửa lại như sợ ai đó phát hiện, Jodan làm động tác thở hắc ra một hơi rồi chỉnh trang lại bộ y phục tử tước rũ rượi của anh ra. Xong xuôi, Jodan mới cất từng bước chậm rãi đến gần chiếc sô pha nơi Lance đang ngồi.

“Anh bị làm sao thế?”, Lance hỏi.

“Tôi đã trốn cả buổi sáng nay đấy, thưa ngài”, Jodan đáp bằng giọng khổ sở.

Để con khỉ đột mồ hôi nhễ nhại ngồi nghỉ trên sô pha, Lance đứng dậy rồi bước mau đến góc phòng. Trở lại với cốc cà phê nghi ngút khói cùng một đĩa bích quy nâu trên tay, Lance đặt chúng ngay cạnh chồng giấy tờ cao như núi của Jodan.

“Anh làm gì mà phải trốn?”, Lance hỏi.

“Alice và Nivy có vẻ đã cãi nhau về vấn đề gì đó nên muốn nhờ tôi đứng ra phân xử”, Jodan vừa ôm mặt vừa kẻ bằng giọng run rẩy như sắp khóc.

“Anh được phụ nữ yêu quý quá nhỉ?”, Lance ghẹo, “Chẳng bù cho tôi…”

“Lạy thánh Larra…”, Jodan thốt lên, “Tôi như muốn chết đi sống lại vài lần trong cùng một ngày ấy…”

“Anh cứ như vậy thì sau này làm hoàng đế rồi có phải sẽ rất vất vả để lập hoàng hậu không?”, Lance cười lớn.

“Hoàng đế ư?”, Jodan trố mắt nhìn Lance, “Ngài đang nói gì vậy?”

Lance mỉm cười. Có vẻ kế hoạch này là quá táo bạo với một kẻ đầu óc đơn giản như Jodan. Xem chừng anh ta vẫn chưa hình dùng được vị thế của bản thân.

“Chúng ta đang có gì trong tay, anh kể tôi nghe xem”, Lance nói.

Jodan bày ra vẻ mặt đăm chiêu nghĩ ngợi. Chốc sau, anh ta tròn mắt nhìn Lance.

“Chúng ta có vô tận lương thực, tự chủ quân đội, một chính quyền tự trị và cả nền công nghiệp khai khoáng đang rất ăn nên làm ra…”, Jodan kể lèo lèo một hơi.

“Và chúng ta có thuốc phiện trong tay nữa”, Lance cười khẩy một cái, “Anh nói tôi nghe xem làm sao để kinh doanh thuốc phiện mà không bị vương quốc bắt bớ?”

“Tôi không biết…”, Jodan đáp chậm từng chữ, rồi như nghĩ ra gì đó trong lúc nói, anh ta nhìn Lance trân trân mà không giấu được vẻ kinh hãi trong đôi mắt “Ngài muốn nổi dậy để li khai ư?”

“Không”, Lance mỉm cười đầy độc ác, “Chúng ta sẽ dìm đầu Theresia và ép chính quyền của con rắn chế giẫm kia phải nô dịch cho Rockrune.”

“Không thể tin nổi…”, Jodan buông thõng tay như đang rất bàng hoàng với những gì vừa nghe thấy, “Trần đời tôi chưa thấy một cái thị trấn nào có thể đàn áp cả một quốc gia đấy, thưa ngài…”

“Ối dào…”, Lance cười hiền từ nhưng trong đôi mắt ngập tràng sự tàn nhẫn, “Với năm trăm tấn thuốc phiện trong kho bạc thì hoàn toàn khả thi đấy, thưa bệ hạ.”

“Xin…Xin ngài đừng gọi tôi như vậy…”, Jodan nói bằng giọng run rẩy, “Tôi không dám…”, anh ta khua tay lia lịa trong lúc nói.

Lance bật cười thành tiếng đầy thích thú. Salan nằm gần đó chỉ liếc nhìn một cái rồi thôi chứ không nói gì thêm.

Cơn mưa đã tạnh hẳn. Một nhành huệ tây bị gió quật ngã nằm dài ra nền đá lạnh lẽo, cánh hoa vốn một màu đỏ rực đã trở nên dập nát và rịu rã từ lúc nào không hay biết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!