[ 08/03/590, Rockrune, Theresia ]
Giữa trưa.
Ngồi trong thư phòng của mình, Jodan không khỏi cảm thấy đói bụng. Hắn đã làm việc từ hai giờ sáng đến tận bây giờ mà chưa có gì bỏ vào miệng. Chợt tiếng chuông từ quận nam vọng đến làm hắn giật mình.
“Đã mười hai giờ rồi sao?”, Jodan bất giác lên tiếng.
Hắn nhìn tách hồng trà đã cạn bên cạnh rồi thở dài một hơi. Jodan cầm cái tách đứng dậy. Hắn loạng choạng cất từng bước về phía cái quầy nước trong góc phòng rồi tự châm cho bản thân một tách trà lạnh tanh. Jodan cố nuốt từng ngụm trà đắng ngắt xuống bụng. Dạ dày của hắn trống rỗng, tay chân cũng bắt đầu run lên.
“Có lẽ mình nên đi ăn”, Jodan tự nói với bản thân.
Hắn lê từng bước về phía cánh cửa lớn. Trên đường đi, chụp được cái gì để tựa vào thì hắn cũng chụp đủ cả. Ngay khi bàn tay trái của Jodan chạm lên lưng ghế của chiếc sô pha đúc từ gỗ hương trầm mát lạnh, thì cánh cửa lớn bị tông ra.
“Xin lỗi ngài tử tước… Xin lỗi ngài tử tước…”, trợ lý Nivy của hắn vừa bưng đĩa bít tết trên tay vừa xin lỗi không ngừng.
“Tôi đói…”, Jodan than, “Cô có gì cho tôi ăn không…?”
“Tôi mang bữa sáng đến cho ngài đây”, Nivy gấp gáp.
Đặt đĩa thịt nóng hổi thơm lừng lên cái bàn gỗ của bộ sô pha, Nivy chụp lấy bàn tay run rẩy vì đói của Jodan rồi dìu hắn ngồi xuống. Jodan dùng dao nĩa cắt vội một miếng thịt mộng nước cho vào miệng rồi nhai kèm với một ít khoai nghiền.
“Tạ ơn thánh Larra…”, Jodan reo lên.
Nivy bưng một tách trà nóng đến đặt trước mặt Jodan. Cô ả quỳ xuống sàn rồi vái lại hắn lia lịa. Bộ com lê đen cũng vì thế mà nhăn nhúm hết cả.
“Tôi tắc trách quá…”, Nivy nấc lên, giọng run run, “Tôi mãi làm việc ở nông trường mà quên mất căn dặn người hầu lo bữa sáng cho ngài…”
Jodan xua tay, hắn vừa nhai vừa nói “Chỉ là một sai lầm nhỏ thôi, cô đừng để bụng.”
Nivy đứng dậy rồi ngồi xuống cái sô pha đối diện Jodan. Cô ả búi tóc củ tỏi nhưng không gọn gàng lắm, vài sợi đỏ nâu bị bung ra dựng đứng lên như vòi của loài hoa râm bụt. Một chiếc lông gà nhỏ xíu cắm lên búi tóc trông thật ngộ nghĩnh. Có vẻ Nivy đã có một buổi sáng vất vả ở nông trường gà của giáo hội.
Thấy cô ả vẫn còn bày ra vẻ mặt tội lỗi, Jodan đặt dao nĩa xuống rồi bưng tách trà nóng lên.
“Nhịn một bữa không làm tôi chết được, Nivy”, Jodan cất tiếng.
“Nhưng ngài đã bị cơn đói dày vò…”, Nivy đáp ngay.
“Chẳng sao cả”, Jodan lắc đầu, “Làm gì có có ai là không phạm sai lầm, dù lớn dù nhỏ. Tôi có thể đói nhưng bầy hổ của ngài giáo chủ thì không, đúng chứ?”
“Đúng vậy…”, Nivy gật đầu đáp khẽ.
“Cô đã đúng trong thứ tự ưu tiên”, Jodan nói, “Như vậy thì không sai chứ chưa phải là lỗi nghiêm trọng.”
Jodan đưa tách trà lên miệng hớp một ngụm. Có vẻ Nivy đã cho thêm đường vào nên thoang thoảng vị ngọt nhẹ xen lẫn trong nước trà vốn đắng chát. Trà nóng làm cho bụng dạ của Jodan ấm áp và dịu trở lại, cơn đói nặng quằng cũng đã vơi đi phần nào.
“Cảm ơn ngài tử tước…”, Nivy nói nhỏ, đôi mắt nâu chân phương của cô ả vẫn dán chặc xuống mặt bàn.
Jodan đặt cái tách xuống bàn rồi tiếp tục dùng dao nĩa để cắt nhỏ miếng thịt.
“Công việc ở nông trường thế nào, có khó khăn gì không?”, Jodan hỏi.
Nivy lắc đầu, đáp “Mọi thứ vẫn ổn định, tuy chưa có dư dả để xuất hàng cho thị trường…”
“Vậy à…”, Jodan mỉm cười, “Chỉ cần bầy hổ no đủ thì nông trường đã hoàn thành tốt nhiệm vụ rồi, không cần phải quá sức làm gì…”
“Tôi hiểu rồi…”, Nivy đáp.
Từ lúc Jodan được dân chúng bầu làm người đứng đầu vào cuối mùa thu năm ngoái, Nivy đã luôn bên cạnh hắn như một người trợ lý tận tụy. Dẫu có lúc vụng về và trẻ con, nhưng không thể chối bỏ những đóng góp to lớn của cô ả đối với giáo hội Larra nói riêng và cả Rockrune nói chung. Jodan thật sự biết ơn Nivy. Nếu không có sự giúp đỡ của cô ả, hắn không thể tưởng tượng nổi mùa đông năm ngoái hắn đã phải vất vả đến nhường nào.
“Phải rồi…”, Nivy chợt cất tiếng, “Ngài Supa có nhờ tôi chuyển lời đến ngài…”
“Có việc gì thế?”, Jodan hỏi.
“Có vài người dân đi lạc vào lãnh địa của hổ nanh kiếm”, Nivy nói, “Ngài ấy muốn ngài cắm mấy cái biển báo nguy hiểm vì có mấy con hổ mới nhập bầy chưa kịp nắm được thỏa ước.”
Thật kỳ lạ, Jodan nghĩ. Giáo dân Larra đều đã được răn dạy về thỏa ước với hổ nanh kiếm. Chúng là linh vật của giáo đoàn và được ngài giáo chủ bảo hộ tuyệt đối. Có vẻ họ là thương nhân đi lạc hoặc là gián điệp của quốc gia đối địch cũng không chừng.
“Dùng bữa xong tôi sẽ ký quyết định ngay, cô an tâm”, Jodan nói.
Ngoài cửa sổ, bầu tời đầy mây xám xịt. Vài giọt nắng đục lọt vào phòng lấn át ánh sáng vàng của chiếc đèn chùm thủy tinh treo trên trần nhà. Cơn gió xuân mát rượi lùa vào mang theo hương bạch trà thoang thoảng.
Jodan đã nuốt hết đĩa thịt, hắn bưng tách trà đã nguội lên uống cạn. Xong xuôi, Jodan đứng dậy rồi quay bước trở về bàn làm việc.
“Thật kỳ lạ”, Nivy chợt cất tiếng.
“Sao thế?”, Jodan hỏi.
“Từ lúc cải đạo, chúng ta không còn làm nghi thức cầu nguyện và tạ ơn trong bữa ăn nữa”, Nivy nói.
Jodan bật cười, hắn hỏi “Việc gì phải cảm ơn một kẻ khuất mặt khuất mày cho bữa ăn do chính tay mình làm ra nhỉ?”
“Ngài nói không sai”, Nivy nói nhẹ như gió thoảng, “Tôi vẫn chưa quen với sự tiện lợi này…”
“Hãy tập làm quen dần đi”, Jodan nói.
Jodan lấy từ trong ngăn tủ kéo ra một biểu mẫu. Đó là một tờ phiếu yêu cầu với hai chữ ký. Một chữ ký dành cho tử tước Osa “Jodan” Lycano và một chữ ký khác dành cho đại diện giáo hội Larra del Lawrence. Hiện thời, Rockrune đang nằm dưới sự cai trị của gia tộc tử tước Lycano mà chính Jodan là kẻ nắm tước vị. Tuy vậy, một vài quyết định vẫn phải thông qua giáo hội. Không phải vì quyền lực của giáo hội quá lớn mà là để xoa dịu lòng dân. Theo ngài giáo chủ, việc một giáo hội mới nổi nhưng lại nắm quyền sinh sát với cả một mũi nhọn kinh tế thì sẽ dễ bị thanh trừng bởi những giáo hội chính thống hơn. Chính quyền của Jodan có thực quyền, nhưng hắn nguyện làm tấm bình phong che chở cho giáo hội mà hắn đã thề bảo vệ bằng cả tính mạng.
Điền qua thông tin một lượt rồi ký vào, Jodan đưa tờ quyết định cho Nivy.
Trong lúc cô ả đọc lại thông tin, Jodan nói “Hãy liên hệ linh mục Fouran để xin chữ ký, anh ta luôn ở cung thánh.”
“Tuân lệnh…”, Nivy đáp dõng dạt.
Cô ả đặt tờ quyết định bên cạnh cái đĩa thịt đã rỗng trên bàn. Nivy châm cho Jodan một tách trà đầy rồi mới cầm theo cái dĩa và rời khỏi phòng. Cánh cửa gỗ khép lại, Jodan ngã người lên lưng ghế. Ngài giáo chủ nói không sai, căng da bụng thì chùn da mắt, hắn nghĩ. Gác tay ngang trán, Jodan thả mình theo làn gió xuân êm diệu tràng qua khung cửa sổ.
***
Xế chiều.
Jodan mơ màn tỉnh dậy. Hắn dụi cặp mắt mờ nhòe rồi đứng dậy bước đến khung cửa sổ sau lưng. Phóng tầm mắt xuống thị trấn bên dưới, nắng chiều vàng như gốc rạ bao trùm khắp mọi nơi.
“Quý tộc sướng nhỉ?”, giọng ngài giáo chủ chợt vọng đến từ đâu đó trong phòng.
“Trời ơi…”, Jodan hét lên đầy kinh hãi.
Ngài giáo chủ có vẻ bất ngờ trước tiếng thét vừa rồi. Ngài ấy tròn mắt nhìn hắn rồi lại bật cười thành tiếng.
“Anh làm gì mà như thấy ma vậy?”, Lance vừa nói vừa nhai một miếng thịt khô.
“Ngài…Ngài ở đây từ khi nào thế…?”, Jodan lắp bắp.
Lance chỉ tay về phía cái ấm trà trên bàn, nói “Từ lúc cái ấm này còn nóng.”
Jodan nhìn lên cái đồng hồ treo tường. Đã bốn giờ hơn.
“Ngài đã đợi lâu vậy rồi sao?”, Jodan kinh ngạc.
Hắn bước về phía cái sô pha đối diện Lance rồi ngồi xuống. Ngài giáo chủ châm cho hắn một tách trà lưng chừng. Hơi nước bốc lên nghi ngút. Có vẻ ngài ấy đã tự mình pha trà trong lúc chờ đợi. Mùi bạch hoa trà thơm lừng làm hắn tỉnh ngủ. Tầm nhìn cũng không còn mờ nhòe nữa.
Trên bàn ngoài ấm trà thơm còn có một đĩa thịt khô đầy vung, không biết nó là loại thịt gì nhưng trông có vẻ ngon. Nước bọt trong miệng Jodan tự dưng ứa ra. Bụng dạ hắn trống rỗng, miếng bít tết của Nivy quả thực không đủ với sức ăn của một gã to xác như hắn.
“Anh muốn ăn chút thịt khô không?”, Lance nhẹ hất cầm hỏi.
Lời vừa thốt ra, Jodan như mở cờ trong bụng. Hắn gật đầu lia lịa để đáp lời ngài giáo chủ rồi với tay lấy một miếng cỡ vừa. Miếng thịt có màu đỏ mọt đô, trong suốt như hồng ngọc; kết cấu tuyệt mỹ, thớ nào ra thớ nấy; sợi thịt mỏng như tơ lụa, đều như vắt tranh. Hắn đưa lên mũi ngửi, mùi thơm thoang thoảng chứ không hăng. Gia vị được ướp vừa đủ, thơm nhưng không lấn át đi mùi thịt.
“Đây là thịt gì vậy?”, Jodan hỏi.
“Thịt bò”, Lance đáp, “Một đoàn thương nhân đến từ đế quốc Elyndor đã biếu chúng cho giáo hội”, Lance nói thêm.
“Họ đến Seth ư?”, Jodan hỏi gấp.
“Đúng vậy”, Lance gật đầu, “Ai đó đã đặt hàng số lượng lớn thịt bò khô và yêu cầu giao hỏa tốc bằng đường bộ. Hai mươi chiếc xe tải đã đi ngang cái thị trấn này trong lúc anh ngủ đấy, Jodan.”
“Không thể tin nổi”, Jodan lên tiếng, “Seth định phát động chiến tranh xâm lược hay sao vậy?”
“Có vẻ là không phải”, Lance đáp.
“Ngài biết gì sao?”, Jodan hỏi.
“Hai ngày trước, Ytuth-Syrit vừa đầu hàng không điều kiện trước Seth và rút lui rất sâu về Zukar-Melith”, Lance nói.
Dứt lời, ngài giáo chủ lấy chiếc điện thoại di động ra rồi chìa cho Jodan xem trang báo số ra hôm nay. Jodan như chết lặng đi vài giây. Ytuth-Syrit đầu hàng đồng nghĩa với việc Seth đã có thừa nguồn lực để đập một gậy lên lưng Theresia, và cái thị trấn Rockrune ngay gần biên giới này sẽ lại chìm trong khói lửa chiến tranh.
“Chúng ta đã nối giáo cho giặc…”, Jodan lẩm bẩm.
Môi hắn run lên vì tức giận. Hắn giận chính bản thân mình vì đã ngủ quên trong giờ làm việc.
“Anh nói gì thế?”, Lance hỏi, “Seth sẽ không dám tấn công Theresia trong lúc này đâu.”
“Sao vậy, thưa ngài?”
Lance bật cười. Ngài ấy cho thêm một thớ thịt nhỏ vào miệng.
“Seth vừa giành lại được lãnh thổ. Họ sẽ cần đầu tư rất nhiều nguồn lực để giữa vững bờ cõi”, Lance vừa nhai vừa nói, “Sẽ không có chuyện Seth điều quân đi gây sự với một quốc gia khác trong khi để cái sườn bị hở một lỗ lớn như vậy đâu.”
“Ngài biết rõ về Seth nhỉ?”, Jodan buộc miệng hỏi.
“Tôi từng sống trong quân đội của họ”, Lance đáp, “Kẻ cầm trịch lục quân cơ bản là ôn hòa.”
Nghĩ lại thì đúng thật. Jodan chưa bao giờ nghe lục quân Seth chủ động tiến đánh cả, ít nhất là trong vài năm trở lại đây. Lắm lúc, hắn cũng không hiểu giới chóp bu Seth đang nghĩ gì, rõ ràng là cầm trong tay quân lực có thể hủy diệt vài quốc gia nhưng họ luôn ở thế phòng thủ và đấu tranh trên bàn đàm phán là chủ yếu.
Cuộc trò chuyện căng thẳng làm hắn quên cả ăn uống. Cơn đói khiến dạ dày của Jodan sôi ục một tiếng lớn.
“Anh đã thay đổi rồi nhỉ?”, Lance trêu ghẹo.
“Sao ngài nói vậy?”, Jodan hỏi.
Hắn xé một miếng nhỏ rồi cho vào miệng nhai thật chậm. Vị mặn ngọt vừa phải, rất thích hợp để dùng chung với cơm nóng. Cảm giác cay nhẹ xuất hiện trên đầu lưỡi rồi dần lan tỏa khắp khoang miệng. Chốc sau, cảm giác nóng rát xuất hiện, Jodan hít hà liên lục. Mũi hắn bắt đầu đỏ và chảy nước, mắt cũng chớp không ngừng.
“Cay…Cay quá…”, Jodan vừa nói vừa thè lưỡi.
Hắn chọp lấy cốc trà đã nguội rồi tuông ừng ực.
“Cay đến vậy sao?”, Lance nhẹ cau mày hỏi trong lúc xé một miếng thịt nhỏ cho vào miệng.
“Ngài không thấy cay hay sao?”, Jodan hỏi.
Lance lắc đầu.
Jodan châm một tách trà khác rồi vừa thổi nguội vừa rít từng hơi vô cùng khổ sở. Ngài giáo chủ thật vĩ đại, có thể chịu được cảm giác đau đớn như vậy mà mặt vẫn không biến sắc.
“Anh từng là một kẻ nhút nhát và phiến diện”, Lance nói, “Bây giờ thì anh đã bắt đầu biết suy nghĩ thấu đáo hơn và có thể tự nêu ra ý kiến của mình rồi.”
Jodan bất giác nhìn xuống lòng bàn tay mình. Cảm giác đau đớn trên môi bỗng dưng trở nên ngọt ngào và êm ái như đường, như mật. Một cảm giác lâng lâng khó tả trỗi dậy trong lòng ngực hắn. Lời khen của ngài giáo chủ thật êm tai làm sao, hắn nghĩ.
“Tôi đã không nhận ra…”, Jodan nói.
“Có vẻ việc gánh vát nhiều trách nhiệm đã khiến anh chửng chạt lên cũng không chừng”, Lance nói.
Nắng ngoài cửa sổ đã ngã sang màu vàng cánh gián rực rỡ. Đằng chân trời, một vệt vàng điệu nghệ rạch ngang cụm mây lớn được ráng chiều tô điểm tựa hồ ngọn lửa than âm ỉ mà nồng đượm.
“Tháng này rửa được bao nhiêu tiền rồi?”, Lance hỏi.
“Một triệu rưỡi nếu làm tròn xuống, thưa ngài”, Jodan đáp.
“Cái thị trấn bé tẹo mà nhà hàng khách sạn ăn nên làm ra nhỉ?”, Lance cười lớn.
“Vài hôm nữa chúng ta sẽ đến kinh đô mua vàng”, Lance nói.
“Chuẩn bị xe đưa đón không, thưa ngài?”, Jodan hỏi.
“Cần đấy”, Lance đáp, “Salan sẽ nổi giận nếu bị ép vát cả bao tải tiền trên lưng.”
Jodan cười khúc khích.
“Vậy chúng ta sẽ mua bao nhiêu vàng?”, Jodan hỏi.
“Phía giáo hội có đến ba triệu tiền giấy trong kho bạc”, Lance nói, “Tôi sẽ trích ra hai triệu rưỡi để mua hai trăm lượng vàng”
“Vậy tôi cũng sẽ trích số tương tự”, Jodan nói.
“Ừm…”, Lance gật đầu.
Ngài giáo chủ đứng dậy, phủi nhẹ mấy hạt gia vị rơi vãi trên đùi.
“Tôi sẽ về điện thờ, anh cũng nghỉ ngơi cho đàng hoàng đi, chớ có làm việc quá sức mà sinh bệnh”, Lance căn dặn.
Jodan đặt tay trước ngực, nhẹ cúi người ra vẻ thủ phục.
“Như lệnh ngài…”, Jodan đáp bằng giọng thành kính.
Ngài giáo chủ cất bước rời khỏi phòng. Cánh cửa gỗ đống lại, Jodan ngồi xuống sô pha rồi ngã người ra lưng ghế. Hắn nhẹ nghiêng đầu để nhìn qua khung cửa sổ. Mây đã tan hẳn, đằng chân trời bây giờ chỉ còn những tia vàng rực rỡ đâm thẳng lên thinh không.
0 Bình luận