LYLLETTE

LANCE X

LANCE X

[ 09/03/590, Rockrune, Theresia ]

Trưa.

Lance ngồi bên bìa rừng cùng Jodan. Họ vừa dùng trà vừa chờ đợi bầy hổ trở về. Salan đang nằm thở khì khì dưới một cái bóng cây to gần đó.

Từ lúc nào không hay biết, Lance đã nghiện trà và dùng nó trong những lúc rảnh rỗi. Nhưng Lance không chỉ nghiện mỗi trà, Lance còn nghiện cả thuốc lá và ma túy nữa. Lance mê nhất thuốc lá điếu đầu lộc Cohiba nhập khẩu từ Cuba, một gói hai mươi điếu với chi phí sau thuế gần năm mươi đô la. Lance có thói quen nêm gia vị cho điếu thuốc bằng cách rắc một chút bột ma túy vào đầu đốt rồi mới chăm lửa. Cảm giác chẳng khác gì nốc một ngụm lớn nước đá trong lúc nhai một viên kẹo the cả. Rất đê mê và rất sốc óc.

“Ngài giáo chủ”, Jodan gọi.

“Sao vậy?”, Lance hỏi.

“Cái loại cây mà ngài nhờ Supa điện hạ tìm kiếm là gì vậy?”, Jodan hỏi.

“Tiên dược nâng tầm cuộc chơi”, Lance đáp nửa đùa nửa thật.

“Thuốc kích dục ư?”, Jodan hỏi dồn.

“Ăn nói xằng bậy”, Lance quở.

Cậu bưng tách trà đưa lên miệng rồi hớp một ngụm nhỏ. Thứ bạch hoa trà cao sản thơm lừng này đúng là làm con người ta đê mê. Lance có nguồn cung trà khá ổn định nhờ Rockrune nằm trên con đường thương mại xuyên quốc gia. Thương nhân thì thích mê những chỗ đánh thuế thấp, Lance nghĩ. Dù lớn bằng cả một hội đoàn hay bé liu xiu như gánh hàng rong, họ đã và đang giúp cậu rửa đi chỗ tiền bẩn khổng lồ trong kho bạc, và như thế thì dại gì mà không chào đón nhỉ.

“Anh đã để mắt đến cô nào trong thị trấn chưa thế?”, Lance hỏi, “Nếu không muốn cưới sinh thì nhận một đứa từ cô nhi viện của giáo hội rồi nuôi dạy từ bây giờ đi.”

“Để làm gì vậy, thưa ngài?”, Jodan hỏi.

“Anh muốn cái gia tộc Lycano của anh tuyệt tự hay sao?”, Lance cau mày hỏi.

Jodan có vẻ đắng đo suy nghĩ. Lance thở dài một hơi rồi hớp tiếp một ngụm trà nữa. Quả thực cái Rockrune này tồn tại được là nhờ cái gia tộc tử tước của Jodan. Dù trong lòng dân thì giáo hội là tuyệt đối nhưng trên danh nghĩa thì Jodan mới là kẻ dẫn đầu tất cả. Cũng chính vì thế mà Lance có thể né được cái nhìn không mấy thiện cảm của đám chóp bu Theresia. Mọi sự đố kị đều bị dồn hết về cho lãnh chúa, và Lance hiển nhiên được sống an yên mà chẳng bị điều tiếng gì.

“Ngài giáo chủ”, Jodan cất tiếng, “Vì sao ngài cấm thu nhận nữ tu vào giáo đoàn vậy?”

“Sắc dục sẽ làm cho lòng người lung lạc”, Lance đáp bằng giọng trầm như giảng đạo, “Anh có chắc những kẻ vốn xuất thân từ phường bất lương như Fouran sẽ an phận chứ?”

“Tôi không chắc, thưa ngài”, Jodan đáp.

“Nếu hắn, hoặc bất kỳ tông đồ nào, phạm giới sắc dục với người ngoài thì chỉ cần thanh trừng khỏi giáo đoàn là xong”, Lance nói tiếp, “Nhưng rủi chuyện các tông đồ ăn nằm với nhau bị truyền ra ngoài thì giáo hội còn ra cái thể thống gì nữa, anh nghĩ xem có khác gì cái động gái làng chơi đội lốt tu tập không?”

“Ngài nói phải”, Jodan gật gù.

Nắng luồn qua kẽ lá trên cao rọi xuống chiếc bàn gỗ mấy vệt sáng chói mắt. Lance với tay lấy một chiếc bánh gạo đưa lên miệng. Thứ bánh gạo mỏng vánh, tròn vành vạnh này được làm thủ công bởi đầu bếp của nhà thờ. Nó là bột gạo nhồi với sữa dê rồi nêm thêm một ít mè vừng sau đó được rán ngập trong dầu cải. Miếng bánh gần như tan ngay khi chạm vào lưỡi, vị ngọt và mặn nhẹ, thơm lừng mùi gia vị.

Chợt có âm thanh xào xạc vọng ra từ trong lùm cây rậm rạp. Thái tử Supa cùng hai con hổ khác xuất hiện. Anh ta ngậm một nhúm thảo dược trên miệng. Lance đã thấy thứ hoa vàng hình chuông quen thuộc cùng một quả khô hình bầu to bằng ba ngón tay. Cậu vội bước đến để lấy chúng ra khỏi miệng con hổ.

“Cậu tìm được nó thật ư?”, Lance reo lên.

“Đúng vậy, thưa ngài”, Supa đáp bằng giọng kính cẩn.

“Được được…Làm tốt lắm”, Lance vừa khen ngợi vừa vuốt nhẹ lên trán Supa.

“Chỉ là chút việc vặt thôi, mong ngài đừng bận tâm”, Supa nói.

“Cảm ơn cậu nhé”, Lance mỉm cười nói.

Supa gật đầu, nó nhẹ cúi đầu trước Salan một cái rồi cả ba con hổ quay bước trở về lãnh địa.

“Đây là gì vậy, thưa ngài?”, Jodan hỏi.

“Quyền lực và có thể là cả thế giới”, Lance đáp đầy ẩn ý.

Cây thuốc lá dại và hoa anh túc nguyên thủy đang nằm gọn lỏn trên lòng bàn tay Lance. Với chúng, ảnh hưởng của giáo hội có thể sẽ vươn xa đến không tưởng. Aron Frizt có mọi tri thức, có lẽ hắn ta biết ma túy là mầm họa nên không mang nó đến thế giới này. Lance sẽ lợi dụng lỗ hỏng đó để chinh phục tất cả. Nghĩ đến đây, Lance không kiềm chế được cảm xúc mà bật cười đầy thỏa mãn và độc ác.

“Này Jodan”, Lance nói, “Tôi sẽ cho anh biết thế nào là lạc thú.”

Dứt lời, Lance cất bước rời đi. Jodan lẽo đẽo theo sau.

***

Xế chiều.

Lance cùng Jodan đứng trước một thửa ruộng nhỏ ở sân sau của điện thờ. Nó vốn là thửa đất được dùng để trồng dâu tây nhưng đã héo tàn vì hết vụ. Chung quanh là đủ thứ hoa màu được lên luống xanh rì mát mắt. Lũ gà cục ta cục tác trong cái chuồng ngay trong góc sân. Bên ngoài bờ dậu có một đồng cỏ lớn, mấy con dê béo tự do chạy nhảy, thi thoảng chúng dừng lại vừa nhai cỏ vừa nhìn giáo giác chung quanh như đang lo sợ điều gì.

Lance pha thần dược ambrosia ra một cái chậu trong khi Jodan hì hục làm cỏ và xới đất. Mãi một lúc lâu sau, thửa ruộng rộng mười sáu thước vuông cũng sẳn sàng để gieo mầm cho tội ác.

Lance thả nhành thuốc lá dại vào trong cái chậu. Mấy cái lá vốn ỉu xìu rất nhanh chóng đã xanh tươi trở lại, ngọn non từ nách lá đâm lên cao và rất nhanh đã trổ nụ. Từ đó, những bông hoa hình cái chuông nhỏ bằng ngón tay khoe sắc vàng ươm rực rỡ như tương lai huy hoàng mà nó sắp đem đến. Hoa nhanh chóng héo tàn rồi chùm trái cũng khô quắp lại.

Lance tỉ mẩn tách từng hạt đen nhỏ như hạt vừng ra một cái bát sứ. Cậu đưa lên mũi rồi hít nhẹ để cảm nhận. Ôi cái mùi hương này thì đúng là thuốc lá rồi, nhưng so với nữ hoàng Cohiba thì thật là thô mộc, Lance nghĩ.

“Jodan”, Lance gọi.

Jodan đặt cái cuốc xuống đất rồi bước đến gần.

“Có tôi, thưa ngài giáo chủ”, Jodan đáp.

“Anh ngửi thử cái này đi”, Lance nói rồi kề nhẹ cái miệng bát đến gần mũi Jodan.

Lance thấy Jodan khẽ cau mày rồi ngoảnh mặt ra xa.

“Mùi của nó cứ như phân dê vậy”, Jodan chề môi nói.

Lance bật cười.

“Chớ có trông mặt mà bắt hình dong”, Lance nói, “Rồi anh sẽ nghiện thứ này cho mà xem”

Dứt lời, Lance bước đến mảnh ruộng nhỏ đã được Jodan lên luống cao ráo. Cậu thả từng hạt nhỏ xuống, cách đều nhau độ một gang tay mỗi hạt. Chốc sau thì công tác gieo hạt cũng xong, Lance nhẹ nhàn tưới một ít nước Ambrosia pha loãng lên, vừa đủ để ướt hạt. Chỉ trong cái chớp mắt, hạt giống đâm chồi rồi vươn mình lên cao. Cây nào cây nấy đều mập mạp và xanh mơn mỡn, lá to phải bằng nửa thân người của Lance. Cậu nhanh tay nhổ tất cả khỏi mặt đất trước khi chúng héo úa vì hấp thụ quá nhiều thần dược. Jodan cũng lao đến giúp một tay. Thuốc lá tươi nằm rũ rượi khắp khoảng sân. Lance ngồi xỏm xuống đất thở từng hơi khó nhọc.

“Anh giúp tôi tét lá khỏi thân cây được chứ?”, Lance hỏi.

“Được… Được…”, Jodan đáp ngắt quãng giữa từng hơi thở gắt.

Lance tét đến quá nửa chỗ thuốc lá thì Jodan mới vào việc. Mỗi cây cho một ngọn non và ít nhất tám lá già. Lance sẽ dùng những ngọn non này để gia giảm độ ẩm cho thành phẩm từ đám lá già kia. Chỉ một chốc sau, bốn chồng lá lớn và một bó ngọn xanh mơn mởn đã được thu hái xong xuôi. Lance đặt chúng vào một cái chum sứ, xịt một ít Ambrosia vào rồi đậy kín nắp lại.

“Ngày mai sẽ dùng được”, Lance nói.

Cậu nhìn Jodan thì thấy anh ta đã nằm dài xuống nền đá bên thềm nhà. Mặt mày xanh trành, mắt lờ đờ như không còn sức sống.

“Anh làm gì mà như cái xác chết vậy?”, Lance hỏi.

“Ngài… Ngài không thấy mệt ư?”, Jodan hỏi bằng giọng thều thào.

“Đúng là công tử bột yếu nhớt”, Lance trêu ghẹo, “Thôi được rồi, cứ ngồi yên đó mà quan sát cách tôi làm.”

“Tuân…Lệnh…”, Jodan kéo lê từng chữ.

Lance đứng dậy, bước về phía luống đất đã bị giày xéo bởi mấy gốc thuốc lá. Đưa mắt nhìn về phía cái bát đựng chỗ hạt còn lại, khá dư dả để trồng trong một diện tích lớn, Lance nghĩ. Cậu lấy trong túi ra cái quả anh túc khô rồi rắc hạt xuống mấy luống đất. Lance trở về phía cái thùng gỗ chứaAambrosia pha loãng, múc một gáo đầy rồi phẩy nhẹ lên chỗ hạt vừa gieo.

Kỳ tích lại xảy ra. Hạt anh túc nhanh chóng nẩy mầm rồi vươn mình lên cao với tốc độ có thể thấy bằng mắt. Dưới nắng chiều, những búp hoa căn tròn bừng nở khoe sắc đỏ tươi vô cùng rực rỡ.

“Thật diễm lệ…”, Jodan thốt lên.

Anh ta tròn mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp mê hồn của thứ mầm mống tội lỗi sẽ hủy hoại tâm can con người.

Hoa đẹp chóng tàn. Những cánh hoa bắt mắt héo úa, đài hoa mỗi lúc một to ra. Lance không giấu được nụ cười độc ác khi nhìn những bầu sữa căn mộng trước mặt. Thứ này sẽ mang đến cho cậu thứ quyền lực vượt xa những gì mà cậu và giáo đoàn có lúc này.

Cơn gió nhẹ lùa qua, mấy bầu hoa dần ngã màu rồi khô quắp lại. Lance nhanh tay thu hái hết chỗ hạt khô rồi mang đến bên thềm nhà. Cậu đặt chúng trước mặt Jodan. Anh ta với tay lấy một búp rồi đưa lên mũi ngửi nhưng bị Lance ngăn lại.

“Riêng thứ này đừng ngửi trực tiếp như thế”, Lance nói.

“Nó có độc ư?”, Jodan tròn mắt hỏi.

“Không”, Lance lắc đầu, “Nó sẽ làm anh thấy dễ chịu, và cái dễ chịu đó là thứ sẽ bào mòn tâm trí anh.”

“Tôi không hiểu, thưa ngài…”, Jodan vừa nói vừa gãi đầu, hai cái mày anh ta nhướng lên cao.

“Nói cho gọn thì nó sẽ gây nghiện và ép anh phụ thuộc vào nó để được thỏa mãn cơn nghiện”, Lance nói.

“Đến mức phải phụ thuộc sao?”, Jodan trố mắt.

“Còn hơn cả vậy”, Lance nói, “Một khi đã sa vào rồi thì không còn đường lui nữa.”

“Như vậy thì đáng sợ quá”, Jodan nói bằng giọng run run.

Lance chỉ mỉm cười không đáp. Cậu lấy thêm một cái bát sứ nữa rồi cẩn thật tách vô số hạt đen nhỏ xíu ra khỏi cái quả khô. Gió thổi nhè nhè vào mang theo một chút hương hoa cỏ thật dễ chịu. Cánh rừng ngoài xa đắm mình trong nắng chiều hắt lại thứ ánh sáng đến là chói lòa. Vài cánh bướm dập dìu trên mấy luống cải dầu vàng ươm đằng góc vườn.

“Này Jodan”, Lance gọi, “Thị trấn của chúng ta chưa có nhà giả kim nào, đúng chứ?”

“Đúng vậy, thưa ngài…”, Jodan đáp, mắt vẫn dán chặc vào đôi tay thoăn thoắt của Lance.

“Ngày mai sau khi mua vàng xong xuôi, chúng ta hãy tuyển vài kẻ có tay nghề một chút”, Lance nói.

“Ngài muốn làm gì với họ?”, Jodan nhìn Lance với vẻ tò mò.

“Những việc chuyên gia làm giỏi thì hãy thuê chuyên gia làm, như việc điều chế thuốc này chẳng hạn”, Lance đáp, “Chúng ta không thiếu tiền, và tiền thì có thể mua được thời gian của kẻ khác.”

“Như ý ngài…”, Jodan cung kính đáp.

Đằng trời xa xanh trong đến lạ. Mây mỏng như mảnh vải the vắt ngang bầu trời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!