LYLLETTE

DALENIJORIA IV

DALENIJORIA IV

[ 06/03/590, Bình nguyên Dantu, Seth ]

Trưa.

Mây mù bủa vây cả bình nguyên trưa nay. Dalen đứng trên chòi canh phóng tầm mắt ra chiến trường trước mặt. Cùng cậu còn có đại tá Jinard Pippie và người phụ tá.

“Rõ ràng là một bức thư giả”, Dalen nói, “Anh bị lừa rồi, Jinard.”

Dalen ngồi xuống cái bàn tròn, đối diện Jinard. Người phụ tá châm lại một tách trà mới cho cậu. Một lá thư sờn màu được đặt cẩn thận trong một cái khây gỗ giữa bàn, chữ viết tay bằng thứ mực rẻ tiền đã bị lem luốc hết cả.

Đại tá Jinard không phân bua ngay mà chỉ giữ mặt lạnh. Anh ta bưng tách trà nghi ngút khói lên miệng rồi hớp một ngụm nhỏ. Đuôi mắt đầy vết chân chim khẽ nhíu lại, cái mũi tẹt cũng co giản từng nhịp.

“Lừa hay không thì cũng không thể chối bỏ sự thật rằng Ytuth-Syrit đã không động binh suốt mùa đông vừa rồi”, Jinard nói.

Cơn gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ làm mái tóc ngắn lấm tấm bạc của Jinard khẽ lung lay.

Dalen lại đưa mắt nhìn ra ngoài xa. Bên kia thảo nguyên là một cụm rừng rậm rạp, vượt qua được nó thì còn cách một quãng độ ba dặm đường nữa mới đến hào sâu của Ytuth-Syrit. Vốn dĩ cả cái bình nguyên này thuộc về Seth. Nhưng vì sự hung hãn của các tướng lĩnh bên kia chiến tuyến mà Dalen buộc lòng phải cho lui quân sâu về sau để tránh đổ máu vô ích. Chuẩn tướng, kiêm tổng tư lệnh lục quân Dalenijoria thở dài một hơi ảo não.

“Chúng ta sẽ tái chiếm lại bình nguyên chứ, thưa ngài tư lệnh?”, Jinard hỏi.

“Đó cũng là ý muốn của hoàng đế”, Dalen nói.

Jinard bật cười, “Cũng vì thế mà ngài có mặt ở đây ư?”

“Tôi không muốn dùng đến thứ đó đâu, Jinard”, Dalen cười trừ.

Dalen nhìn xuống chiếc đồng hồ vàng trên tay. Đã mười hai giờ kém năm. Cậu đứng dậy, với tay lấy chiếc áo choàng lông sói vắt tạm trên lưng ghế rồi khoác lên vai. Dalen cẩn thận chỉnh lại cái mũ beret của mình và nhảy qua khung cửa sổ để trở lại mặt đất, động tác dứt khoát và gãy gọn như thể cậu đã làm nó vô số lần trong đời.

Dalen cất từng bước trên con đường mòn dẫn ra bình nguyên, đi qua hết dãy này đến dãy khác rào thép gai. Chẳng mấy chốc, cậu đã cách Seth một đoạn khá xa. Cái chòi canh khi nãy, lúc bấy giờ, chỉ còn bé liu xiu như hạt đỗ đen.

Chợt có thứ gì đó thu hút sự chú ý của Dalen. Một bộ quân phục của lục quân Seth lấp ló trong đám cỏ lau xanh rì. Dalen như chết đứng khi thấy cái thẻ tên dập nổi chữ Lance cùng số quân, một cái tên không có họ. Dalen liền ngồi xuống gần, bàn tay run run lật qua lật lại bộ quân phục nọ. Không có giấy tờ tùy thân, khẩu lục vẫn còn đạn và khẩu M24 rỉ sét nằm ngay bên cạnh.

“Vậy à…”, Dalen vô thức cười phá lên.

Đúng là quỷ quyệt, Dalen nghĩ. Nếu có thể thỏa hiệp với bạch diện Salan thì Lance mà cậu biết có vẻ không đần độn đến vậy. Rất có thể cậu ấy đã bị ép vào thế phải tráo đổi trang phục để giữ mạng. Dalen lại ngồi thẳng dậy, cậu đảo mắt nhìn quanh. Đây đúng là nơi từng xảy ra một cuộc chiến khốc liệt. Có thể là như vậy thật, Dalen nghĩ.

Dalen cẩn thận cất bộ quân phục nọ vào túi ma pháp. Cậu kiểm tra khẩu lục thì thấy nó đã hỏng hốc nặng, nòng súng rỉ sét nặng và hộp đạn đã biến dạng nặng. Dalen tiếp tục cầm khẩu M24 lên để nhìn qua một lượt. Một giọt nước mắt đọng trên mi ngay khi cậu thấy một chữ “dalen” nhỏ xíu được khắc trên cái báng súng đã vỡ nát.

“Ôi Lance…”, Dalen nghẹn ngào.

Cậu ôm khẩu M24 vào lòng. Dalen vui lắm, Lance vẫn còn nhớ đến cậu. Sau chiến dịch này, Dalen nhất định sẽ tìm thấy chàng trai ấy bằng bất cứ giá nào.

Dalen hít một hơi thật sâu. Mùi cỏ non quyện cùng mùi đất đai ẩm ướt làm hai cái mày của cậu giãn ra. Gió trên bình nguyên thổi rì rào từng cơn mát lạnh. Mấy ngọn cỏ lau mới nhú còn xanh non cố vươn mình lên cao đón lấy vài giọt nắng đục.

Tiếp tục tiến về phía địch, Dalen vừa đi vừa nghĩ. Cậu không sao quên được hình ảnh Lance cưỡi trên lưng Salan trong cái đêm đó. Trong trí nhớ của cậu, bạch diện Salan là một mãnh thú kiêu hãnh. Nó sẽ không bao giờ phục vụ kẻ khác. Đến cả Aron Frizt cũng không thể khiến nó dao động. Dalen tự hỏi nguyên nhân sâu xa đằng sau mối quan hệ giữa họ là gì.

“Dừng lại…”

Một tiếng loa phóng thanh dội đến làm Dalen giật mình. Cậu đã ở trong tầm nhắm của Ytuth-Syrit từ lúc nào không hay biết. Dalen dựng một bức tường băng trước mặt để làm khiên rồi tiếp tục di chuyển. Đạn bảy li bay đến từng đợt dữ dội và dồn dập như gió mưa trong bão tố. Dalen thở dài, cái khiên này có thể chặn được cả bom nguyên tử đấy, mấy viên đạn yếu ớt này chẳng là cái nghĩa lý gì cả.

Chẳng mất nhiều thời gian để Dalen đến gần chỗ hào sâu của Ytuth-Syrit. Một cơn gió lạnh buốc giá kỳ quái quét qua. Dalen có thể nghe vài âm thanh hắt hơi vọng lại từ bên dưới chiến hào.

“Hỡi những kẻ xâm lược đến từ Ytuth-Syrit”, Dalen hô lớn, âm trầm và vang vọng như tiếng chuông ngân, “Bổn tọa là Alexandre El Dalenijoria, đương kiêm tổng tư lệnh lục quân trực thuộc quân đội nhân dân đế quốc Seth.”

Cơn mưa đạn đã dứt. Dalen có thể thấy vài binh sĩ ló đầu qua hào đất để nhìn về phía cậu. Họ run cầm cập, mặt tái lại, hơi thở bị đóng băng bay bay như làn khói.

Từ xa, tư lệnh chiến dịch Jor’zak đang chạy như bay ra nghênh đón. Đứng trước Dalan, Jor’zak trưng ra bộ mặt thản thốt nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ lạnh lùng. Hắn cùng một tiểu đội chỉ thẳng MAC-11 đầy đạn về phía cậu. Dalen chỉ cười nhạt vì sự ngu dốt của nhưng kẻ trước mặt.

“Cơn gió nào đã mang ngài tổng tư lệnh đến…”, Jor’zak lên tiếng mỉa mai.

“Câm miệng”, Dalen hô lớn cắt lời.

Trấn áp tuyệt đối từ ma pháp thống trị tinh thần trên diện rộng của Dalen ngay lập tức ép toàn bộ binh sĩ và cả Jor’zak ngậm mồm. Họ trợn tròn mắt nhìn cậu, không giấu được sự kinh hãi trên gương mặt đã tái mét lại.

“Tổng bí thư liên hợp quốc, quý bà Miridiana Claes, đã thông qua thỉnh cầu sử dụng bom nguyên tử của Seth”, Dalen nói tiếp, “Các ngươi có bốn giờ để rút quân. Đây là thông báo tập kích mang tính tự vệ chính đáng và đã được thông báo với cả thế giới, nếu các ngươi không rời đi thì việc bỏ mạng ở đây sẽ trở nên vô nghĩa…”

Dứt lời, Dalen giải trừ thống trị tin thần.

Bắt đầu là sự im lặng. Dalen thấy mấy binh sĩ dưới hào nhìn nhau bằng đôi mắt trợn tròn rõ vẻ ngơ ngác. Một chốc sau, họ hét lên mấy âm thanh đầy kinh hãi. Có vẻ những con người khốn khổ này đã nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc.

Quân sĩ trở nên bát nháo. Họ leo ra khỏi hào sâu rồi chạy thục mạng vào bên trong doanh trại. Âm thanh la hét hoảng loạn bắt đầu vang lên. Dalen nhìn tư lệnh Jor’zak, gương mặt hắn xanh trành cắt không còn giọt máu. Mấy cái sẹo trên mặt hắn co giật liên hồi, vầng tráng vồ cũng đã lấm tấm mồ hôi lạnh.

“Ác quỷ…”, Jor’zak chửi.

“Thay vì ở đây dè bỉu bổn tọa, tại sao ngươi không tranh thủ chút thời gian ít ỏi để sắp xếp với hậu cần nhỉ?”, Dalen cúi nhẹ cằm lườm gã tư lệnh, “Jor’zak Kama’lam”, cậu gằn giọng.

Dalen thấy Jor’zak khẽ giật mình. Hắn liếc cậu một cái đầy phẫn nộ rồi tạch lưỡi và chạy xồng xộc vào trong.

***

Chiều.

Dalen dùng trà trong một cái lều bạt hướng mặt ra tiền tuyến. Trung úy Leen Diantha đang nghịch điện thoại ở ghế đối diện.

“Cô quởn đến vậy sao không ở nhà lo việc bàn giấy đi, ra đến tận đây làm gì thế?”, Dalen hỏi.

Cậu châm cho Leen một cốc trà mới rồi tiện tay lấy một chiếc bánh bích quy mới nướng đưa lên miệng.

“Tôi muốn xem thành quả nghiên cứu của bà Rosé”, Leen đáp nhưng mắt vẫn dán chặc vào cái màn hình.

“Là của bà Rosé cùng đội nghiên cứu và phát triển”, Dalen chữa lại.

“Khác nhau gì?”, Leen cau mày, “Thì cũng là trực thuộc quyền điều động của bà Rosé chứ ai?”

Dalen thở dài không đôi co với cô trợ lý ương ngạnh nữa.

Nắng chiều vàng ươm trải khắp bình nguyên. Gió thổi nhè nhẹ trên mấy bụi lau sậy. Vài đôi chim sảy cánh chao liệng trên bầu trời.

Dalen cắn một miếng bánh. Tuy không thể sánh được với Deva nhưng những đầu bếp ở cái tiền tuyến này cũng gọi là có chút tay nghề. Bánh có vị ngọt vừa và giòn tan chứ không cứng đờ như thứ bánh bích quy trong hộp lương khô.

“Đã đến giờ khai hỏa rồi, ngài muốn bắt đầu chứ?”, Leen hỏi rồi cho cả cái bánh vào miệng nhai nhòm nhoàm.

“Bắt đầu đi”, Dalen nói.

“…uân…ệnh…”, Leen vừa nhai vừa đáp.

Leen bưng cốc trà lên hớp một ngụm lớn.

“Xong việc rồi ngài định sẽ làm gì?”, Leen hỏi, “Tôi thấy lịch hẹn của ngài trống trơ đây này…”

Leen giơ cái màn hình điện thoại chói lòa về phía Dalen rồi chỉ tay vào mấy cái bảng lịch làm việc của cậu. Chúng bị bỏ trống đến mấy ngày liền. Toàn bộ lịch hẹn và kế hoạch duyệt binh đều bị hoãn hoặc giao lại cho cấp dưới.

“Ngài định đi du lịch hay sao?”, Leen hỏi tiếp.

“Tôi định sẽ đến Rockrune một chuyến”, Dalen nói.

Leen tròn mắt nhìn Dalen. Bỗng cô ta chạy ra khỏi lều nhìn lên bầu trời một lúc rồi trở lại.

“Hôm nay mặt trời lặn ở đằng đông hay sao vậy?”, Leen hỏi bằng giọng cợt nhả.

“Cô đi không?”, Dalen hỏi.

“Tôi cũng được đi cùng sao?”, Leen chòm người đến hỏi, cô ả không giấu được vẻ hào hứng.

Mấy miếng bánh bích quy bám trên kẽ răng của cô ả làm Dalen bật cười.

“Ừ…”, Dalen che miệng đáp.

Một âm thanh như tiếng tên lửa vụt ngang doanh trại. Leen lập tức chạy ra ngoài. Cô ả có vẻ đã mong đợi khoảnh khắc này từ lâu. Dalen chỉ ngồi yên trong lều và nhìn về phía tiền tuyến bên kia cánh rừng giữa thảo nguyên.

Một tiếng nổ kinh hồn vọng về. Cái lều bạt và cả cái tách trà trên bàn khẽ run rinh. Quả là một vụ nổ khủng khiếp, Dalen nghĩ. Lũ chim đằng cánh rừng hoảng hồn bay rợp trời, ngay sau đó là khói đen bốc lên cao và cuộng xoắn theo cơn gió dữ quét qua.

“Quá đã…”, Leen reo lên.

Cô ả đứng ngắm nhìn vụ hỏa hoạn thêm một chốc nữa.

Dalen bưng tách trà lên hớp một ngụm. Tên lửa đạn đạo SM-290 của bà Rose đúng là kinh khủng. Bất chấp việc mang trên mình một quả bom hạng nặng, nó vẫn có thể bay chính xác đến tọa độ chỉ định chỉ trong vài phút. Thật may mắn khi vị trí tư lệnh lục quân không nằm trong tay mụ, Dalen nghĩ.

Leen cầm điện thoại trở vào trong lều rồi ngồi vào bàn. Trông vẻ mặt cô ả đến là thỏa mãn.

“Ngài chuẩn tướng”, Leen chợt cất tiếng, “Tôi có một thắc mắc”

“Gì thế?”, Dalen hỏi.

Cậu châm lưng chừng trà cho Leen. Cô ả cũng bưng cái tách lên rồi hớp một ngụm.

“Tại sao ngài lại thông báo cho chúng trước vậy?”, Leen hỏi, “Rõ ràng việc pháo kích của chúng ta là chính đáng mà?”

“Về lý thì đúng là như vậy”, Dalen đáp, “Cô có thấy binh sĩ của chúng ta không?”

“Họ có vấn đề gì sao?”, Leen nghiêng đầu hỏi.

“Họ có quê hương sau lưng, có gia đình và bè bạn chờ họ về”, Dalen nói, “Binh lính Ytuth-Syrit cũng vậy, họ chỉ là những con tốt trong tay giới chớp bu thôi. Cho họ một con đường sống cũng chẳng thiệt hại gì với chúng ta cả.”

“Quá trời quá đất đạo đức giả”, Leen chế giễu.

Dalen lại với tay lấy một chiếc bánh khác. Lúc bấy giờ mùi cỏ cháy mới theo cơn gió mà trôi dạt đến doanh trại bên phía Seth. Mùi khen khét, thoang thoảng mùi tinh dầu tràm hăng nồng trong không khí.

“Sao cô lại nói như vậy”, Dalen hỏi.

“Chẳng qua ngài sợ Seth thua thiệt trên bàn đàm phán vì mang tội ác diệt chủng vô tội vạ chứ gì?”, Leen nói.

“Đó cũng là một khả năng”, Dalen gật gù.

Thành thật mà nói, cậu cũng đã nghĩ đến việc này. Theo tình báo của Paplo, bên kia chiến tuyến có đến hai lữ đoàn lục quân đang rất sung mãn và sẵn sàng tiến quân bất kỳ lúc nào. Ytuth-Syrit có vẻ muốn tất tay trong mùa xuân này. Việc thảm sát nhiều quân lính như vậy rất dễ bị chụp mũ là tội ác chiến tranh. Từ thế tự vệ chính đáng, Seth có thể sẽ bị đẩy vào thế diệt chủng man rợ. Và điều đó là cực kỳ bất lợi nếu bị đặt lên bàn đàm phán.

Dalen đưa mắt nhìn ra xa. Vụ hỏa hoạn đã lan rộng, khói đen bốc lên mù mịt. Có vẻ sẽ mất đến vài ngày để ngọn lửa tắt hẳn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!