Tập 01: Tiệm tạp hóa đẫm máu

Chương 21: Giao Tranh (5)

Chương 21: Giao Tranh (5)

Điện hạ choáng váng nhìn hai người đánh nhau. Động tác dứt khoát đánh vào điểm yếu của đối phương, triệt để không cho cơ hội phản kháng! Có vẻ cả hai ngang cơ nhau. 

Cô gái ban nãy chắc rơi xuống đất rồi, cậu bàng hoàng nhìn người đàn ông rút súng.

Sát thủ! 

Ngay từ đầu lão Tôn đã biết hai người có vấn đề. Giả vờ sờ mó nhau để lừa cô, chuyện kích thích hơn vậy Tôn Cảnh thấy đầy rồi. Cũng chỉ là hai kẻ tầm thường, trên người đặc sệt mùi máu và thuốc súng, tay nổi cục chai do luyện võ từ nhỏ mà cũng muốn giả vờ. Vẫn còn non lắm!

Tốc độ lão Tôn càng lúc càng nhanh hơn, cô trộm dao của gã mà chẻ đôi ngón tay gã. 

Hắn rú lên đau đớn! 

Cảnh ngay lập tức nắm cổ gã đập xuống sàn ép khiến gã thở hồng hộc gào thét. Hai ngón tay ấn cằm bắt gã thè lưỡi, cô móc hai được hai viên thuốc độc vứt sang bên.  

Gã cố gắng đá chân lên quặp cổ cô ấn xuống. Cô không né tránh thuận theo gã để cả người bị kéo xuống đập mạnh xuống sàn tạo âm thanh trầm đục. 

Phập! 

Con dao cắm xuống đùi gã, cô tiện tay đập vỡ đầu gối gã. Động tác quá nhanh, gã còn chưa kịp kêu đã bị hất sang bên. Cảnh ngoắc chân kéo bản thân đứng lên. 

“Xong một tên!” 

Tôn Cảnh quay ngoắt người, cô cầm vai thái tử vứt sang bên thành công né được viên đạn từ tay súng. Con ả đó khó giết thật. 

“May mắn đấy. Còn chưa chết!”

Tôn Cảnh cười rộ lên. 

Có trời mới biết Lan Đình đang ngơ ngác vì cái gì.

Một cô gái xinh đẹp nhất khi dịu dàng, ngoan ngoãn.

Nhưng để nắm lấy trái tim chàng trai không chỉ dịu dàng là đủ. Cần phải làm cho anh ta cảm động, say mê không dứt ra được mới là chân lý. 

Thái tử không đời nào quên được giây phút này. Tôn Cảnh như thành một người khác, cô gầm gừ đe dọa. Âm thanh trầm thấp phát ra từ thanh quản làm cậu nổi da gà, sát khí nồng đậm khuếch tán trong không gian. 

Hình bóng cô tràn ngập trong mắt Lan Đình! 

Trong mắt cô chỉ có đối thủ! 

Lão Tôn nghiêng đầu, tay cô vung lên nắm lấy cục đen xì trong không khí: 

“Chơi luôn!” 

Cảnh tiếp tục xử lý mụ bạn gái. Đẳng cấp của ả hơn hẳn tên bạn trai.

Hai người quấn lấy nhau tung chiêu như chớp. Không khó để thấy Tôn Cảnh chiếm thế thượng phong. Ngay cả Cảnh cũng cực kỳ hài lòng khoản đánh đấm này, không giống như lần bảo vệ Tuệ, cơ thể nhuần nhuyễn hơn nhiều. 

Lão Tôn móc tay tóm cổ áo cô ả đầy ả ra ngoài. 

Đúng như dự đoán cô ta tung chiêu độc, Cảnh lùi lại hai bước kéo… tên ngẩn ngơ kia theo cùng. Cô thật muốn kêu trời.

Nhị điện hạ của tôi ơi, ngài có thể ngừng ngẩn ngơ, mà tập trung có được hay không? Sát thủ đến vì ngài chứ không phải tôi đâu.

Nếu được cô muốn đá cả vị điện hạ này đi cho rảnh nợ! 

Dạo này gặp hạn cuối năm, cô phải làm vệ sĩ hơi nhiều. 

Cô nhảy lên bám vào xà ngang, quặp chân kẹp cổ đối thủ. Cảnh đẩy chân, cổ ả yêu nữ kia kêu một tiếng ‘crack’ nho nhỏ. Chưa yên tâm! Cô bồi thêm một cú nữa, đầu cô ả cứ vậy đáp thẳng vào cột trụ làm nó gãy rời.  

Lan Đình mê man đi, cậu nhớ tới việc em trai ghen tuông “Cô ta nghĩ cô ta là ai chứ, còn dám nạt nộ Minh Nhạc của em. Cũng chỉ là một quân nhân đã giải ngũ thôi. A Nhạc còn cung kính cô ta như thần phật nữa?”

Không phải tự nhiên lại sinh lòng ngưỡng mộ. 

Thái tử ngộ ra vài điều quan trọng! 

“Điện hạ! Ngài bị choáng đầu à?” 

Cậu tỉnh khỏi cơn mơ, Cảnh rất tự nhiên giật lột áo tên sát thủ trùm lên đầu cậu rồi kéo lên xe bảo mẫu mà vệ sĩ chuẩn bị sẵn.

Chắc chắn được vị hoàng tôn đã ngồi yên ổn trên ghế, Cảnh cũng chẳng ngại ngần mà lấy hòm thuốc tìm băng gạc cùng thuốc để lên đùi. Trên áo cô có vài vệt máu đỏ tươi như hoa phượng vĩ. 

“Có đau không?” Cậu hỏi. 

“Không!” Cảnh chuyên tâm đổ nước muối rửa vết thương trên hai tay, lâu không hoạt động da cũng mềm hơn, thật dễ trầy xước. Phiền thật đấy! 

“Để tôi giúp em!” 

Tôn Cảnh hơi ngạc nhiên, miệng cô nhả miếng gạc xuống, giơ tay cho thái tử nhìn. 

“Xin nhờ ngài!”

Nghĩ thế nào cô lại nói thêm: “Mong là ngài không mắc bệnh sợ máu!” 

Thái tử cảm nhận rõ hơn, bản tay cô một lần nữa ở trong tay cậu. Hồi hộp thật!

“Điện hạ! Nếu ngài không nhanh lên thần sẽ chảy máu đến chết.” 

Lan Đình vội vàng thặt chặt đây lại. 

Lão Tôn giật mình nhe răng trợn mặt. Cô không sợ đâu không có nghĩa là không biết đau.

Thái tử làm rất tỉ mỉ, Cảnh ngả người ra ghế kéo áo phông lên… Điện hạ ngại ngùng quay đi. 

“Điện hạ, nhờ ngài rút mảnh kính giúp thần!” 

Nghỉ cả một năm không luyện tập, cơ bụng đã sớm không còn, giờ nó chỉ còn là một vùng đồng bằng bị cắt xẻ như thửa ruộng. Những vết sẹo ở vị trí trọng yếu. Đậm màu có, nhạt màu có, thật chí có những vết đã bằng phẳng, nhạt màu đi theo năm tháng. 

Lan Đình cũng có sẹo, nhưng người có thể nhiều sẹo đến mức độ này, còn là con gái nữa. Cậu thấy hơi xót xa. 

Chỉ là vết thương ngoài da thôi mà. Cảnh hơi hối hận, đáng lẽ ra cô nên yêu cầu ngài ấy gọi nhân viên y tế. Người này vô dụng hơn cô tưởng. 

Công việc cuối cùng cũng xong! 

“Có còn không?” 

“Hết rồi, cảm ơn ngài!” 

Tôn Cảnh lau mồ hôi, có còn cũng không nhờ ngài. Cơ thể mỏng manh yếu đuối của lão Tôn không chịu nổi giày vò nữa đâu. 

Họ tiếp tục ngồi như vậy, không ai nói chuyện với ai. Mỗi người một thế giới riêng.

Lão Tôn phân tích hai kẻ ám sát kia. Chỉ là quân tốt, tuy được tiêm chất kích thích nhưng vẫn như hàng hết đát. Có lẽ chúng mạnh khi kết hợp nhưng cô sớm tách chúng ra, tiêu hao năng lượng tên bị thịt trước rồi xử lí ả ‘rắn’ uốn éo kia. 

Trái ngược với Tôn Cảnh, Lan Đình điện hạ giờ chỉ nghĩ được tay và bụng. Ngài có thiên hướng nghệ thuật, khung xương của lão Tôn lại phù hợp khẩu vị của ngài. Gầy vừa đủ, nếu vẽ với tỉ lệ đó sẽ hoàn hảo lắm. Chỉ tiếc là để phác họa hết vết thương… 

May thay lão Tôn không biết đọc suy nghĩ, nếu không buồn cho thái tử sẽ bị liệt vào danh sách đen – lũ biến thái! 

Lúc nào cũng có kẻ hau háu đói khát cơ thể của Lão Tôn! 

***

Cảnh định bước xuống xe, nhưng trước cửa là Thư Sinh. Cô rụt chân lại, đột nhiên Tôn Cảnh không muốn trở về nữa. 

Không để cô có thời gian phản ứng. Thư Sinh lao lên mở tung cửa xe. 

“Kính chào điện hạ. Xin phép ngài, tôi nhận lại thuộc hạ không nghe lời này về.” Thư Sinh tóm cổ cô lôi xuống. “Cám ơn ngài đã tận tình chăm sóc.” 

Mấy chữ cuối gần như nghiến răng nghiến lợi để nói ra. 

Mà Tôn Cảnh thì giống như con gà bị kẹp nách. Giãy thế nào cũng không thoát. 

“Bị thương? Hửm?” Thư Sinh khịt mũi, nắm đấm của cậu dựng lên báo hiệu thời gian tới Cảnh sống không dễ chịu. 

“Không phải như anh nghĩ đâu.” Tôn Cảnh lập tức khuỵu xuống. “Bro nghe em giải thích. Chuyện này là bất khả kháng.” 

“Đi! Về nhà rồi nói. Chuyện trong nhà, chúng ta đóng cửa bảo ban nhau. Nhé!” 

Thư Sinh bế thốc cô lên, mang về “buồng giam” đã chuẩn bị sẵn. 

“Không biết xấu hổ.” Miên Quyết lầm bầm chửi. 

“Bọn không biết xấu hổ mà người nói đến là những chiến binh gần như bất khả chiến bại đó.” Lan Đình cười giễu. “Chứ không như hoàng tử của ngươi. Hữu danh vô thực! Chẳng có chút quyền lực nào.” 

Lan Đình ra hiệu rời khỏi. 

Chẳng ai hay biết, lúc ấy, hai con cáo gian xảo vừa diễn trò vừa dỏng tai lên nghe. 

Thư Sinh nhướn mày. Tôn Cảnh khẽ chớp mắt tỏ vẻ đúng rồi đó. 

“Lan Doanh lấy mất A Nhạc còn chưa đủ hay sao?” Cậu nhỏ giọng thì thầm. “Bỏ hết trứng vào một giỏ? Hắn đần vậy à?” 

“Đâu nhất thiết phải là hôn nhân! Nhân tình vừa có thể chơi đùa, vừa không bị ràng buộc.” Cảnh tự tung tự tác, lấy từ ngực áo Thư Sinh ra viên socola. Dù không thích, nhưng cô cần bổ sung năng lượng. “Hoàng thất không ngu đâu, chắc hẳn cũng biết ai mới là người đứng đầu Thần Ưng nên mới làm nghĩ ra cách này.” 

“Ai nghĩ được… lại càng ngu.” Thư Sinh khinh bỉ ra mặt. “Lão Tôn có thể trúng chiêu dễ dàng thì chúng ta đã không thể đi được đến bước này.” 

“Cho họ chút hi vọng đi.” Tôn Cảnh vỗ nhè nhẹ lên vai Thư Sinh. “Dù sao cũng có lợi, đừng phản cảm thế.” 

Thư Sinh đặt cô lên giường. Nhìn vết thương mới băng bó trên cơ thể gầy gò của cô. Cậu không nhịn được mà bật ra câu hỏi: 

“Có đáng không?”

“Đáng!” Lão Tôn đáp lại không chút do dự. 

Cậu xoa đầu Cảnh. 

“Lần sau đừng để bị thương.” 

Lần này Tôn Cảnh không đáp lại. Cô không hứa hẹn những thứ mình không làm được. Bọn họ đâu ai chắc chắn được điều gì. 

Thư Sinh không ép. Cậu chỉ im lặng chăm sóc cô. 

“Cậu tin vào vận mệnh không?”

“Lúc có lúc không.” Thư Sinh đáp. 

“Tôi thì tin. Người ta bảo mệnh tôi không tốt. Ra đường hay gặp xui xẻo. Trong nhà thì bất hòa với cha mẹ, anh chị. Người ta nói tôi yểu mệnh nữa. Cả đời tôi ngoài bóng tối ra… chẳng còn gì khác. Vì ở trong tối, nên họ hướng tôi nhìn về một hướng có ánh sáng. Chỉ cần nghe theo, tôi sẽ…” 

“Sẽ trở thành con chó của họ sao? Đấy là tẩy não, không phải coi bói.” Thư Sinh gằn giọng quát.

“Haha!” Cảnh bật cười. Dính đến những chuyện này, Thư Sinh nóng nảy hơn ai hết.  “Cũng không hoàn toàn sai đâu. Ít ra thì cũng ba lần rồi. Người muốn giết Liên Nhạc, tôi gánh hộ con bé. Người muốn giết Minh Tuệ, tôi trùng hợp ở đó. Người ta đến ám sát Lan Đình điện hạ, cũng lại là tôi giải quyết. Nhìn thế nào cũng thấy mệnh tôi không ra gì.” 

Thư Sinh bóp chặt lon nước trong tay. Nhìn kiểu gì cũng thấy đùa như thế này chẳng hay ho gì. Cô luôn như vậy! Cứ nhẹ bâng nói về bản thân mình. Nhưng nếu thật sự không sao… cô việc gì phải cố gắng đến thế. 

“Bọn họ không chọn cậu vì cậu là con gián. Đập thế nào cũng không chết được. Dây dưa vào làm gì.” 

“Vậy cậu cho con gián này tiền mua váy được không?” 

“Váy?” Thư Sinh cau mày, từ bao giờ con nhỏ này quan tâm đến váy vóc lụa là vậy? 

Tôn Cảnh đưa ra thư mời dự tiệc. Thư Sinh đón lấy đọc lướt qua. Thở dài một hơi, cậu hỏi thẳng: 

“Bao nhiêu?” 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!