Tập 01: Tiệm tạp hóa đẫm máu

Chương 03: Tiệm tạp hóa đẫm máu (3)

Chương 03: Tiệm tạp hóa đẫm máu (3)

Lan Doanh mân mê cái nhẫn trên tay, cậu đang vô cùng sốt ruột:

“Hoàng huynh, chúng ta cứu người được chưa?”

“Ừm! Chờ chút!”

Cậu suýt nhảy cẫng lên, lần thứ mười chờ chút rồi đấy!

Lan Đình điện hạ nhìn chằm chằm máy quan sát. Người trong hình đã bị thương nặng, lực chú ý của lính đánh thuê dồn cả vào người đó!

Hi sinh một người để cứu Minh Tuệ, cũng đáng mà. Nhất là khi cậu em ngốc cần lấy lòng người chị. Câu thơ đó nói chuẩn thật:

"Muốn qua thì bắc cầu kiều

Muốn cưa cô chị phải chiều cô em."

Nhưng rất nhanh thôi, Thái Tử điện hạ sẽ biết quyết định hi sinh người trước mặt là sai lầm thế nào. Và người đó sẽ cho cậu ăn hành ra sao? Câu chuyện phía sau thực đáng để mong chờ!

Bóng trắng đã ngã xuống! Bọn chúng còn thử bắn vào chân để xem còn sống không, Thái tử thấy rõ, ba tên lính gật đầu định đến gần hơn kiểm tra cái xác, ngay lập tức cả ba ngã xuống mà cái xác lẩn về sau thùng rác. Cậu thấy rõ con dao quân dụng cứa cổ họng chuẩn thế nào. Người này quả không đơn giản. Công việc phía sau của họ gọn nhẹ hơn nhiều, ba tay bắn tỉa xử gọn số còn lại.

Lan Đình ra lệnh:

“Doanh! Ra thôi.”

Không chờ ông anh nói thêm gì cậu đã chạy ra gào ầm ĩ:

“Minh Tuệ! Minh Tuệ! Em ở đâu?”

Không có ánh đèn, điện hạ chả nhìn được gì, cậu cứ mò mẫm, hét ầm ầm:

“Lan Doanh, người ở sau thùng rác, có lẽ cô ta biết đấy!”

Cậu chạy tới, nắm cổ áo người đang ngồi dựa tường, ả không nhúc nhích tựa như đã chết. Ánh đèn rọi vào, cô ta có chút phản ứng, mi mắt run run mở ra.

“Minh Tuệ đâu?”

Cậu gào lên, không quản người đó máu me be bét.

Cô ta mấp máy môi, cả người rũ xuống không còn sức.

“Ở đâu hả?” Cậu lắc lắc người đó.

“Ống… khí…”

Cô ta mở khẩu hình. Mặt cô ta nhăn nhúm ho liền tù tì chục cái văng ra cả máu, bộ đồ trắng của cậu bị nhuộm thành màu đỏ chói mắt.

Vị hoàng tử vứt con người tội nghiệp đó đi ngay, cậu ra ống khí hét:

“Tuệ! Anh tới rồi! Em mau ra đi, đã an toàn rồi.”

“Lan Doanh!”

Tuệ vui mừng, trái tim căng thẳng cuối cùng cũng buông xuống, cô bò ra ngoài và được Lan Doanh ôm xuống.

Điện hạ định ôm trấn an cô bé, Tuệ đã quá kinh sợ rồi. Nhưng bất ngờ là con bé đẩy cậu ra hỏi dồn dập.

“Cảnh đâu? Điện hạ à, anh thấy người ấy không?”

Lan Doanh: “…”

“Gã đó trông thế nào? Anh tìm cho em!”

Cậu vui vẻ hỏi, có người yêu là tốt rồi, sẽ không có người ngăn cản tình yêu của cậu với Minh Nhạc nữa. 

“Là một người có gương mặt yêu nghiệt! Kiểu đẹp kinh khủng khiếp ý. Mắt người đó xanh như kim cương Hope vậy!”

Minh Tuệ chả cần Lan Doanh nữa, cô nhìn thấy Tôn Cảnh rồi. Niềm vui chưa tới, cô sững lại mãi mới nhỏ nhẹ hỏi:

“Tôn Cảnh à…”

Cô không biết mình bị làm sao. Trong lòng cô giờ chỉ là một mảnh trống rỗng như vực sâu. Cái giá của sự an toàn dường như phải đánh đổi bằng sinh mạng của một người vô can. 

Cảnh dựa vào tường, người bê bết máu. Như nghe thấy tiếng Minh Tuệ, cô cố gắng đưa tay lên… chới với… tìm kiếm.

Con bé cẩn thận bò từng bước tới cạnh người ấy. Cô sợ nếu mình quá thô lỗ ngài sẽ tan biến mất. 

“Tôn Cảnh à! Em đây.” Tuệ nắm lấy tay Tôn Cảnh áp lên má mình. Nước mắt nóng hổi như rửa trôi cả máu trên tay Cảnh. 

“Ngoan! Nhớ về nhà đi. A Nhạc sẽ lo lắng.” Cảnh khẽ cười, tiếng khí bật ra não nề. Cô đã yên tâm nhắm mắt lại… nghỉ ngơi một thời gian… thật dài. 

Sức lực cuối cùng cạn kiệt, Tôn Cảnh mặc kệ cơ thể chao đảo gục xuống đất.

Thái tử điện hạ xem xét vết thương, anh lắc đầu. Người này có lẽ không sống nổi nữa rồi!

Cảnh không có phản ứng, sống mũi Minh Tuệ cay sặc.

Đừng mà, đừng mà, đừng mà… Cảnh ơi, đừng im lặng như vậy, giờ chị có quát mắng Tuệ, Tuệ cũng vui vẻ nghe mà… Tôn Cảnh chị hứa là sẽ sống rồi mà.

Bàn tay máu me chợt vô lực, mắt cô nhắm nghiền lại giấu đi màu xanh của hi vọng.

***

Bầu trời đêm lấp lánh muôn ngàn ánh sao, hôm nay trăng rất tròn và là một ngày trời đẹp thích hợp ngắm sao. Những vệt sáng mờ ảo vẽ lên bầu trời tạo nên một bức tranh trừu tượng tuyệt sắc. Dải ngân hà trôi dạt giữa bầu trời đêm sâu thăm thẳm lười biếng nhìn theo một đôi cánh nâu nhàn nhạt đang điên cuồng đập cánh!

Từ chiến khu tới thủ đô là hai trăm kilomet đường chim bay. Cho dù là cơ thể của Thần Ưng có phi thường thì bay trời đêm cũng là một điều liều lĩnh, bầu trời không phải riêng họ, lỡ gặp phải máy bay thì hơi bị rắc rối. A Nhạc chán sống, cô bay ngay trong đêm cho dù Lan Doanh điện hạ đã báo bình an. 

Tuệ không có vấn đề gì. Chỉ là điện hạ không biết người A Nhạc lo lắng không chỉ có em gái mà còn có ngài ấy.

Lan Doanh hí hửng nhìn thấy A Nhạc từ phía xa. Cô chủ động tới tìm cậu, trong họa được phúc, cuối cùng cô ấy cũng chủ động tìm cậu rồi. Cơ hội không có nhiều, cậu phải tranh thủ thật tốt. 

Minh Nhạc chao cánh, nhẹ nhàng đậu xuống. Đôi cánh nâu nhạt thu lại nhanh chóng, cô chạy gấp đến chỗ điện hạ. Câu chào còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng Lan Doanh đã bị chặn miệng: 

“Tuệ đâu? Con bé đâu rồi.” 

“Ở trong đó.” 

Vậy là vị hôn thê mặc kệ vị hôn phu ngơ ngác bên ngoài, mà chạy mất luôn. 

Cậu còn chưa kịp nói “Em không cần cảm ơn tôi đâu, chúng ta như một mà!”. Lan Doanh như cún con bị bỏ rơi, cúp đuôi cụp tai tủi thân ở ngoài. 

Nhạc hít một hơi thật sâu, cô định vị được con bé rồi. xuyên qua một hành lang dài cuối cùng cô cũng nhìn thấy con bé. Bám bụi, đầy vết bẩn, tay nó thõng xuống lộ ra vết bỏng dính dính chút bột lấp lánh. Cổ họng cô rung lên cô nói gì đó, trong lòng xót xa. 

Đôi mắt vô hồn nhìn vào vô định.

Chắc con bé sợ lắm! A Nhạc không kìm được quỳ xuống, nâng mặt con bé để nó có thể nhìn thấy cô. 

“Tuệ! Chị tới rồi, em ổn chứ? Chị xin lỗi, xin lỗi vì không bảo vệ em chu toàn.”

Mắt Tuệ dần có tiêu cự trở lại. Từng giọt nước mắt tuôn rơi như suối chảy sau mưa, từ lúc Cảnh vào phòng cấp, thế giới của cô như sụp đổ theo. Cô tự nhiên không còn bất cứ cảm xúc nào hết, đầu óc cũng không thể nghĩ được gì. Ngay cả công thức hóa học của dầu thô cô cũng không nhớ nổi. 

Phải làm sao đây? Nhỡ chị ấy không còn nói chuyện nữa thì sao? 

“A Nhạc! Em sợ lắm!” Con bé tìm được điểm tựa, nó vùi mặt vào ngực cô gào khóc. 

Cô càng ôm chặt con bé hơn. Nỗi sợ như lan truyền sang cô. Trái tim bị hơi lạnh xâm chiếm đau đớn khó tả. Cô chỉ biết giờ đây mình phải có trách nhiệm, làm một người chị thật tốt! 

“Ngài ấy bị thương nặng lắm.” Tuệ bóp chặt eo cô. 

A Nhạc rùng mình khiếp sợ? 

Bị thương nặng lắm… Ngài ấy từng bất động một tháng, chính là lần đó. Một nửa bác sĩ nói ngài ấy sẽ chết, giờ chỉ còn là hơi tàn mà thôi. 

Tự nhiên cô sợ hãi màu trắng của bệnh viện, sợ mùi thuốc khử trùng, sợ sự sạch sẽ quá thể, sợ… ngài ấy sẽ thật sự bỏ cô. 

“Cảnh cứ nói không sao đâu, không sao đâu, sẽ ổn thôi… Nhưng A Nhạc, chị biết không, chỉ một giây trước chị ấy còn đang xoa đầu em mà lúc em tỉnh táo lại… lại… chỉ còn một bộ quần áo rướm máu...” 

Lời nói của Tuệ như dao cắt và da thịt. Nếu là trước đây, nếu là ngày xưa, tuyệt đối sẽ không có chuyện như vậy… 

“Tại sao? Tại sao em lại như vậy hả, A Nhạc? Tại sao em lại không nhìn ra chị ấy thực sự không ổn, ngài ấy đấy em trèo lên, sao em không nhận ra hơi thở gấp gáp, cái nhíu mày khó chịu. Chị ấy không than vãn một câu nào cả… em bị làm sao vậy Nhạc? Có phải em ngu ngốc lắm không? Lẽ ra em phải kéo Cảnh vào cùng, như vậy sẽ không có chuyện gì. Phải không? Phải không, Nhạc! Chị nói đi…” Tuệ khóc mệt rồi lại gục xuống. 

“Đáng lẽ ra em phải nhận ra, là do em! Tôn Cảnh đáng ra không cần thiết phải hi sinh vì em, chỉ cần ném em ra ngoài là an toàn rồi mà. Sao chị ấy lại ngốc vậy? 

Minh Nhạc thẫn thờ nhìn Tuệ, cô hiểu, dĩ nhiên cô hiểu cảm giác của nó. Ngài ấy luôn nói không có vấn đề gì, mọi chuyện đều ổn. Nhưng nó chưa từng ổn. Ngươi nghe lại mê muội tin ngài vô điều kiện. Cô hiểu chứ! Cô biết rất rõ mà. Ngài ấy luôn miệng nói không sao, luôn miệng nói tốt lắm nhưng lại chả hề động đậy gì cả. 

Cửa phòng phẫu thuật mở ra, A Nhạc muốn tới hỏi nhưng cô sợ. Nhỡ thất bại thì sao? Nhỡ… ngài ấy bỏ rơi mọi người thì sao? 

Lan Doanh định hỏi nhưng bác sĩ Trung ngắt lời ngay: 

“Vẫn sống, chậm nhất thì hai tư giờ nữa tỉnh, giờ thì đừng làm phiền. Cô ta không chịu nổi đâu.” 

Và ông ta lượn mất dạng. Như thể ở lại một giây nữa là nơi này sẽ bị thiên thạch phá hủy vậy. 

Đôi vai của Tuệ trùng xuống, âm thanh thở phào đồng loạt. 

Có lẽ chỉ vì đợi tin bình an của Tôn Cảnh mà cô có thể trụ được đến giờ. Minh Tuệ khuỵu xuống, đổ gục… 

Vậy là bình mình mới hiện lên vài vệt hồng, bác sĩ căng thẳng sau ca mổ lịch sử cướp được kẻ chỉ còn một hơi thở về lại tiếp tục tăng ca đến khi giao ban. 

Bệnh viện lại nhận thêm một bệnh nhân VIP.

***

“Con có biết có bao nhiêu người khao khát được như con không?”

“Ai muốn thì lấy đi, tại sao lại là tôi chứ? Tôi không cần, ông mang cái người muốn nó tới đi.” 

“Câm mồm!” 

Cảnh nhăn nhăn đầu mày, thoát ra khỏi giấc mộng. Lông mi run run từ từ mở ra, cố gắng thích ứng với ánh sáng. Cổ họng cô khô khốc, khát quá! 

Nước! 

Có ai không? 

Cô ê a cố gắng mở miệng nói, lập tức một thứ nước đắng nghét rót vào miệng. Kẻ đó bóp hàm cô khiến cô không thể phun ra toàn bộ. 

“Khụ khụ…” Cô bị sặc. Không không muốn uống đâu, bỏ ra đi! 

“Uống đi! Nuốt hết!” Người đó ra lệnh. 

Nhận ra giọng nói, Tôn Cảnh như bừng tỉnh. Phải rồi, cô là từng là trung đoàn trưởng của trung đoàn bảy, là một Thần Ưng bệnh tật, cô không còn là một con bé yếu đuối khóc lóc van xin “xin rủ lòng thương xót con”. 

Cô cố gắng uống toàn bộ, nhưng quả thực thứ này quá kinh khủng. 

Ông đổ tiếp một bình nữa, lần này đã từ tốn hơn mà Cảnh cũng ngoan ngoãn uống không sót giọt nào. 

Ông ta bước vài bước ngồi xuống ghế chờ đợi. Thuốc sẽ có tác dụng sớm thôi và con nhỏ trời đánh này giỏi thật đấy, hôm trước nó dọa ông ta đau tim rớt nửa cái mạng già luôn. 

“Cô chơi liều đấy!” Bác sĩ Trung nghiến răng kèn kẹt. 

Tôn Cảnh nhắm tịt mắt cảm nhận từng mô xương, mớ cơ chắp vá liền lại. Ngày xưa cảm giác gai gai kinh người chỉ có vài giây nên thấy cũng không vấn đề gì nhưng giờ nó diễn ra chục phút đúng là thứ hay ho… thường giỏi dày vò người. 

“Quá khen!”  

Cô thử nhúc nhích chút mà đau thấy bà luôn nên lại thôi. 

“Cơ thể tôi thế nào rồi?” Cô hỏi. 

“Nát!” Ông ta trả lời. 

Dường như Tôn Cảnh cũng chả ngạc nhiên chỉ ừ một cái lấy lệ. 

Ông xoa xoa bàn tay với nhau, Cảnh chăm chú nhìn từng hành động nhỏ của gã. 

“Trong lúc cô ngủ như lợn, ta đã nhét vào người cô vài thứ thú vị. Yên tâm không có độc, cũng rất sạch sẽ, ta tin cô sẽ thích nó.” 

“Mỗi lần ông nói thú vị tôi tin rằng mình sẽ sống dở chết dở.” 

Ông cười ha hả trêu chọc cô. 

“Làm gì mà nóng thế!” 

“Ông thử hai tháng trời nôn ra máu lẫn nội tạng xé vụn đi xem ông có bình tĩnh được không? Còn nữa, hôm trước tôi ho ra cả phổi!” 

Ông càng cười dữ dội. 

“Ta cải tạo cơ thể cho cô, đối tốt với cô như vậy mà cô còn ý kiến à. Côn trùng cần phải lột xác mới mạnh được. Có biết vì cô, ta đã tốn bao nhiêu tiền không? Được rồi, vụ nghén ngẩm sắp kết thúc rồi, chừng hai tuần là ổn định lại thôi, gắng lên nhé.” 

Cảnh nhăn mày càu nhàu: “Không phải tôi duyệt chi phí cho ông rồi sao? Lấy tiền đó mà đầu tư thuốc thang cơ sở vật chất của ông, tôi không muốn ông chế thuốc cho tôi bằng mấy thứ quá hạn đâu. Bệnh chết!” 

“Cô tưởng ta là đồ ngốc chắc!” Ông vắt chân chữ ngũ, tiêu sái như thể trong tay có một ly rượu vang cùng một điếu xì gà thượng hạng vậy! “Rồi sau đó cô bòn tiền lại giống như Thư Sinh hả. Ta không ngu.” 

“Tùy ông.” Cảnh xì một tiếng. “Ngân sách cho ông không có giới hạn. Dù sao với đồng lương ba cọc ba đồng của ông có làm mười đời cũng không đủ trả nợ.” 

“Cô nói là bao nhiêu cơ?” 

“Vô hạn!” Cô hừ tiếp cái nữa. “Dù sao tính mạng của ta cũng phụ thuộc vào ông. Mạng ta quý giá lắm. Ta không tiếc tiền.” 

“Làm như cô giàu lắm ấy.” 

“Ờ!” Cô bực mình. “Không tin thì thôi.” 

Hai người gầm ghè nhau một lúc lâu, cuối cùng bác sĩ Trung là người xuống nước trước. Ai bảo Cảnh là người duy nhất còn sống trong đội Thần Ưng… bị chặt cánh chứ. 

“Tiện tay nên ta có cải tạo cho cô vài thứ hay ho nữa.” 

“Hả?” 

“Không cần cám ơn.” 

Tôn Cảnh tức phát điên, cô muốn cảm ơn tên khốn già đầu này bao giờ chứ. Lời cãi cọ chưa kịp tuôn ra, cả hai quay ngoắt ra hướng cửa đồng thanh: 

“Có người tới…” 

Hai mắt nhìn nhau kêu: “Bỏ bà rồi!” 

Ông ta gấp rút dặn dò: 

“Chừng ba tháng nữa sẽ khỏi hoàn toàn, nhớ thử dùng cánh mới nhưng cẩn thận chút vì cơ thể cô có thể mạnh hơn trước rất nhiều, rất dễ bị nhìn ra!” 

Ông ta toan nhảy xuống. Cảnh chỉ khẽ mấp máy môi. 

“Nhưng ông là bác sĩ điều trị của ta mà. Sợ gì?” 

Bác sĩ Trung trừng mắt như muốn nói “sao không nhắc sớm”. Nhưng ông ta mất đà, rơi luôn khỏi cửa sổ. Cô không nghe thấy tiếng “BỤP” rõ to, mong là ông ta không sao. 

Cảnh suy nghĩ một chút, có vẻ ông ta thật sự không dùng chút nào, có lẽ là do không có lòng tin với cô. Cũng khó trách… dù sao cô cũng không hề tin gã. Nếu ông ta dám dùng tiền, chỉ cần tra theo giao dịch hoặc truy số seri trên tiền là đủ để tìm ra kha khá thứ thú vị về một người rồi. 

Nhưng ông già ấy là bác sĩ điều trị chính cho Thần Ưng, có thể đi vào bệnh viện cao cấp này dễ dàng vậy… Có lẽ sau này phải chú ý nơi này một chút. Không thể cứ chìa cổ cho người ta nắm thóp mãi được.  

Tôn Cảnh nhắm mắt lại, một người bị thương nặng không thể tỉnh lại khỏe mạnh sớm thế này được, tốt nhất là giả vờ hôn mê. 

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, tiếng mở cửa nhẹ nhàng, mùi hương vương lên mũi cô. Cảnh thầm nghĩ là Tuệ và người thứ hai là… 

Bàn tay đặt lên mạch của cô kiểm tra, bàn tay đó lạnh lẽo như xác chết. 

Cảnh nhăn mày mở mắt nhìn kẻ đó. 

“Ra là cô tỉnh rồi à?” Tay của lão ta lạnh đến cực độ.

“Ừm, tay ngài lạnh quá làm tôi tỉnh mộng đẹp luôn rồi!” Cô càu nhàu! 

Kì thực, bàn tay của Minh Âm mang đến sát khí cô mới trừng lên dọa lão một trận.

“Vậy là tốt rồi.” 

Minh Tuệ sà xuống ôm lấy cô. Giờ con bé khóc thảm thiết luôn, nó ôm ghì lấy người cô chẳng may đụng vào vết thương bên sườn, cô hít một hơi lạnh. 

“Cẩn thận xương sườn. Xương sườn. Tuệ ơi.” 

“Tuệ, ân nhân của con sắp tắc thở!” May mà có Minh Âm cứu giúp. 

“Xin lỗi Cảnh! Tại em vui quá! Huhu!” 

“Thiếu tướng, xin lỗi vì tôi không tiện chào ngài!” 

“Không sao!” Ông ta gật đầu cất giọng sang sảng uy quyền. “Cảm ơn vì đã cứu Tuệ của ta.” 

“Đó là việc nên làm!” Hơn nữa nó cũng là trách nhiệm bảo vệ mọi người của Thần Ưng, cô không cảm thấy nó là điều gì to tát cả! 

“Cô có nguyện vọng gì không? Ta sẽ đáp ứng toàn bộ, bao nhiêu không thành vấn đề!” 

“Ba!” Con bé hơi khiển trách, sao có thể nói đến tiền bạc chứ. Rõ ràng muốn sỉ nhục Cảnh của cô.  

Cảnh cũng không ngạc nhiên, tính cách của lão ta nổi tiếng là vậy. Minh Âm rạch ròi với tất cả mọi người nên đến giờ vẫn ở thế trung lập. 

“Chuyện đó tôi sẽ nói với A Nhạc!” 

Minh tướng cau mày nhìn cô, Tôn Cảnh thẳng thừng đáp lại: 

“Tôi là Tôn Cảnh. Ngài bận trăm công nghìn việc nhất thời không nhận ra cũng là bình thường.” 

“Đương nhiên ta nhận ra cô. A Nhạc may mắn được tiếp nhận vị trí của cô, ta cũng rất biết ơn cô đã dạy Nhạc nên người. Ta hơi ngạc nhiên, cô vẫn ổn chứ.” 

“Vinh hạnh cho tôi rồi!” cô cười nhạt. 

“Ta còn có việc. Tuệ. Con ở lại chăm sóc ngài Tôn cho tốt, ân tình phải trả đủ. Còn nữa, dạo này bên ngoài hơi loạn đừng có chạy lung tung nữa.” 

“Vâng!”

Minh Tuệ nheo mắt ngắm lão Tôn, con bé tủm tỉm cười đôi tay băng bó ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh. Nó nghiền ngẫm nhìn cô cứ như thể Cảnh là một loài vật trong sách đỏ. 

"Sao đây!" Cảnh nhướn mày hỏi, cô không cử động được chân tay chỉ có cái đầu là hoàn toàn linh hoạt. 

"Tôn Cảnh của em giỏi quá! Thủ trưởng cơ..." Con bé mắt sáng lên "... cấp trên của Minh Nhạc luôn ạ."

"Dừng! Giờ là nguyên trung đoàn trưởng rồi! Giờ chị chỉ là người bình thường thôi!" Nói về chuyện cũ là tối kỵ của cô, những gì đã qua thì nên để nó đi luôn. Cô nheo mắt nhìn con bé. “Hơn nữa bông hoa đẹp nhất chính là bông hoa không có chủ… hiểu không? Chị không thuộc về ai hết.” 

Tuệ bĩu môi, đã quen với trình độ tự luyến cao siêu của ai đó rồi, cứ mặc kệ là được. 

“Ba em có vẻ không thích chị lắm nhỉ?” Tôn Cảnh rơi vào tâm tưởng suy nghĩ. 

“Không hẳn đâu!” Tuệ vén ngồi thu chân lên ghế, động tác này đối với một tiểu thư khuê các rất thô lỗ. “Với ai ba em cũng vậy mà, em thấy bình thường à!”

Cảnh không trả lời, đương nhiên là khác chứ chỉ là nó chưa nhận ra thôi. Ngài thiếu tướng có vẻ rất chán ghét nói chuyện với cô, kiểu như cô là một mớ phiền phức, đôi lúc lại có địch ý khó hiểu. Chuyện này nên tìm hiểu một chút, một tướng quân chú ý đến cô tới độ chán ghét cũng là một điều đặc biệt. 

“Tuệ, không được ngồi như vậy.”Tôn Cảnh nhắc nhở. 

Tuệ chỉ đáp lấy lệ, con bé nào bỏ chân xuống khỏi ghế. “Em biết rồi!” 

“À! Đúng rồi! Em ra mở cửa cho A Nhạc đi, nó đứng đợi lâu lắm rồi đấy!” 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!