Tôn Cảnh nào phải người rộng lượng gì cho cam. Cô vẫn ghim vụ ai đó khiến cô suýt thì đi đời nhà ma lần trước. Hơn nữa chẳng ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với người mà họ mới gặp nhau lần thứ 2 cả.
“Chuyện đó là bí mật, thưa điện hạ. Ngài có thể yên tâm, không phải ai cũng có thể phân biệt hai người và thần cũng chẳng phải là một thành phần gây hại cho ngài được.”
Thái tử trầm tư, cậu không cho rằng cô ta có ác ý tuy nhiên người này đúng là rất đáng gờm. Nếu thật sự cô ta có thể phân biệt hai người thì…
“Ta tin cô!” Lan Đình đáp lại. “Ta muốn làm bạn với cô, được không?”
Cảnh hơi khó chịu trong lòng. Cô muốn được đi giải trí với em gái nhỏ thơm thơm mềm mại chứ không phải đi kết bạn với những chính trị gia. Đặc biệt là người của hoàng gia.
Cuộc chiến giành ngai vàng… sơ hở là thành đệm thịt ngay. Cô sẽ chọn phe nhưng không phải bây giờ. Dù sao người có thể lên ngôi không chỉ có mình Lan Đình. Lan Nghiên và Lan Doanh đều là người có khả năng, tiếc là cả hai người họ đều không có ham mê quyền lực gì cho cam.
“Tên của cô có ý nghĩa gì không?” Không nhận được câu trả lời, Lan Đình lại tiếp tục hỏi dò để câu chuyện không đi vào ngõ cụt. Cậu rất mến mộ những người tài giỏi. Một người có đôi mắt biết nói, chủ nhân của nó không đơn giản chút nào.
“Tôn Cảnh! Tôn trong phẩm chất cao quý, Cảnh trong sáng tỏ thấu đáo.”
“Ồ!” Thái Tử hơi ngạc nhiên. “Cha mẹ hẳn là rất yêu thương cô, cũng rất kỳ vọng ở cô nhỉ!”
Nghe được câu này lão Tôn nhếch mép cười nhạt. Chỉ cần họ coi cô là người dưng nước lã đã là mừng rồi. Tên của cô vốn chẳng có ý nghĩa gì nhiều, chẳng qua nghe thuận tai thì họ đặt cho cô là vậy. Còn ý nghĩa của nó, là do cô đọc nhiều sách, thấy hay nên ghi nhớ lại mà thôi.
“Lan Đình! Lan trong thanh cao thuần khiết, Đình trong đảm lược bền vững.”
Lão Tôn có cái nhìn khác, vị điện hạ này thật sự muốn làm bạn với cô sao? Vốn dĩ cô trả lời vì thân phận bề tôi, còn ngài ấy trả lời là sự coi trọng. Cô đáng tiền vậy hả?
Nếu nói Lan Đình không có suy nghĩ riêng cũng không phải, cậu đã được chứng kiến tài năng của cô. Lúc nãy có hơi nghi ngờ nhưng giờ cậu khá chắc chắn về chuyện cô phân biệt được thật. Rõ ràng là một con diều hâu nhưng lại tỏ ra mình là một chú bồ câu ngây ngô.
Đồng loại thì đánh hơi nhau rất nhanh, hiển nhiên cả hai đều đánh giá được tương đối về nhau.
Sau lần thất bại lần trước, rõ ràng Lan Đình đã chuẩn bị rất kỹ.
“Vinh dự cho thần!” Cảnh cúi đầu hành giản lễ.
Nội tâm thái tử khẽ động, Tôn Cảnh chán ghét cậu? Không đúng, là chán ghét một thứ gì đó mà cậu cũng nằm trong đó thì đúng hơn. Một người có thể công khai tâm tình tinh tế như thế này cậu từng gặp rồi…
Càng lúc Lan Đình càng hứng thú hơn!
Đôi mắt lão Tôn lóe ánh sáng xanh, Lan Đình biết sắp có chuyện rồi. Trong nháy mắt người con gái ấy vung tay về phía cậu, thái tử vội lùi lại. Ngay lập tức lưng cậu đau rát, kiểu như bị gậy bản đập lưng.
Đến lúc trấn tĩnh lại Lan Đình mới nhận ra Tôn Cảnh chỉ muốn bắt quả bóng sắp đập vào đầu cậu mà thôi. Nếu cô nhắc nhở cậu một câu ‘cẩn thận’ thì chưa chắc cậu đã bị bóng đập vào người. Nàng ta vui vẻ trả bóng cho chàng trai lỡ tay ở bên kia hàng rào.
Quá khó để diễn tả tâm trạng của thái tử lúc này. Cô ấy cố ý, hiển nhiên rồi! Vị thái tử giỏi chính trị chưa từng vướng phải chông gai ấy vậy mà lại bị ghét vì lí do nào đó mà bản thân không lý giải nổi.
Lan Đình vỗ về trái tim vừa bị giật mình, cậu hỏi nó ‘cô ấy hấp dẫn đấy chứ, theo góc độ nào đó rất nóng bỏng’.
“Ngài không hề ngại khi được một cô gái cứu giúp nhỉ?” Cảnh châm chọc.
Khoảnh khắc ấy đôi mắt trong xanh hút cậu vào thế giới riêng biệt đó. Không gian xanh ngát bao trùm, nó rộng lớn hệt như sự tự tin và tri thức của cô. Trái ngược với vẻ ngoài nóng nảy, yêu ghét rõ ràng là cả một vùng trời âm trầm, cậu thậm chí không thể thấy rõ được nơi sâu thẳm nhất đó bắt đầu từ đâu.
Khoảnh khắc phải lòng một ai đó là khoảng tám giây.
Lan Đình lạc vào thế giới của Tôn Cảnh đúng tám giây quyết định này, nó đã làm cuộc đời suôn sẻ của cậu rẽ sang một ngả khác.
Cậu tự nhiên hiểu ra tại sao Lan Doanh lại điên cuồng theo đuổi Minh Nhạc chỉ vì một viên đạn chì lệch hướng và một câu quan tâm phổ thông:
“Điện hạ không bị thương chứ ạ?”
“Điện hạ vẫn ổn chứ ạ?” Tôn Cảnh nhìn chằm chằm vào vị hoàng tôn đức cao trọng vọng này. Thế giới bao la đó dần khép lại, cánh cửa tăm tối nặng nề đóng kín! Đôi mắt ấy đen láy hỏi cậu.
Cậu vội vã gật đầu.
Cả người vội vàng lách sang bên để cô không thấy vẻ xấu hổ, mới vài phút trước bất thiện kết giao giờ lại có hơi hơi say mê…
Chỉ là hơi hơi có cảm tình…
“Có lẽ là không đâu, ngài hơi mất tập trung từ sau sự cố!” Cảnh mỉm cười.
“Cảm ơn!” Cậu nói. “Để cảm ơn ta mời cô đi ăn được chứ?”
Cô còn tưởng ngài ấy sẽ đưa cô đi đến một nơi sang trọng ngột ngạt nào đó nhưng không hai người chỉ vào một cửa hàng đồ ăn nhanh nhỏ trong khuôn viên.
Tỉnh táo lại cậu mới thấy mình thiếu tinh tế thế nào. Mời một cô gái ăn đồ ăn nhanh uống coca, rốt cuộc vừa giờ cậu nghĩ gì vậy?
Trái ngược với chàng trai bị xoắn não, Tôn Cảnh tỏ ra khá thích thú nơi này. Nói sao nhỉ hình như cô từng được ăn gà rán một lần và từ đó trở thành fan cuồng món này, cũng vì thế cô bị lừa đi thí nghiệm cũng chỉ vì ông ta hứa mua cho cô.
Sau đó cô chẳng thể ăn được chúng thêm bất cứ lần nào nữa!
“Em không vui?” Nhận thấy câu hỏi của mình quá thừa thãi Lan Đình suýt tự đánh cho mình một cái, làm gì có cô gái nào vui khi đến một nơi thế này chứ!
“Ngược lại! Tôi thích nơi này, nó gợi lại khá nhiều kỉ niệm.” Cảnh lập tức trả lời. Cô cũng dè chừng hơn, tránh để Lan Đình đọc vị được mình. “Rất nhiều thứ, những điều tôi đã từ bỏ để trở thành kẻ mạnh.”
Lần thứ hai trong tuần, bụng cô lại quặn lại. Cảnh đè nén nó lại, chả nhẽ thuốc có vấn đề? Cô bị tác dụng phụ gì rồi chăng? Lão Trung không cảnh báo gì hết, cô phải tự tìm hiểu nguyên nhân sao? Nhưng cô không phải nhà nghiên cứu làm sao cô biết được chắc chắn nó là gì, lỡ gây chết người thì toi!
Mùi gà rán thơm phức làm cô càng lúc càng đau hơn!
Lão Tôn nắm chặt hai tay đè nén, càng lúc cơ thể cô càng bạo phát vấn đề. Hôm trước cô lỡ xòe cánh trong phòng và nó gần như tan nát toàn bộ, sức mạnh này chỉ ngang với lần trước, không hiểu sao nó lại khó điều khiển đến vậy. Giờ thì những phần khác cũng kì lạ theo.
“Tôn Cảnh, mời dùng!” Lan Đình lọc toàn bộ thịt ra khỏi xương rồi đặt sốt vào đĩa riêng.
“Cám ơn!” Cảnh nhíu mày, cơn đau dữ dội hơn rồi!
“Lần sau tôi sẽ mời em đến nơi tốt hơn, hôm nay là tôi không chu đáo!”
Cảnh cố gắng nuốt miếng thịt xuống, liệu cô có nôn không? Cô sợ sẽ như lần trước ăn bánh bao, cảnh tượng đó đến chết cô cũng không quên. Cô không biết bao nhiêu phần trong đó là ruột mình bao nhiêu phần là thức ăn, mùi máu hôi tanh khủng khiếp như cá ươn dính muối.
May thay cơn đau dịu lại, tâm trạng vẫn chưa thể thoải mái được! Nhớ không lần trước cô cũng vậy, mới đầu rất tốt cô còn tưởng mình tiêu hóa được vật rắn rồi!
“Tiểu Cảnh, em không khỏe?”
“Không có! Chỉ là nhớ vài chuyện… chuyện trước đây ấy mà!”
“Em uống chút nước đi, có lẽ sẽ đỡ hơn! Vú nuôi của tôi thường cho tôi ăn các loại thực phẩm rau quả hoặc cá khi tôi ốm. Bà nói nó dễ tiêu hóa hơn thịt thông thường… À! Ý tôi là nhìn em hơi yếu ớt… không, là gầy, gầy mới đúng. Em nên chú ý một chút. Không ăn được thì không cần cố đâu!”
Tôn Cảnh không hơi đâu mà để ý lời nói năng lộn xộn bối rối của vị kia, dạ dày cô như rách ra nó vẫn không tiêu hóa được.
“Mình cứ như thằng ngốc khua chân múa tay trước mặt cô ấy! Mất mặt quá!” Lan Đình lẩm nhẩm!
“Không sao!” Cảnh che miệng kìm nén. Nó không chịu được! Hàm răng cắn chặt vẫn không ngăn được tiếng rên rỉ.
Thái tử vội vàng cầm túi nilon đưa cho cô.
Ụa…
Dạ dày cuối cùng cũng thoải mái hơn! Cảnh nhận lấy một cốc trà xanh súc miệng.
“Cám ơn!” Cô gục xuống bàn ôm bụng. “Tôi không tiêu hóa được những loại thực phẩm rắn. Xin lỗi! Làm hỏng bữa ăn của ngài rồi!”
Hình như người sai là cậu mới đúng.
Cảnh tì cằm lên bàn, hướng mắt về phía thái tử nói:
“Ngài không bận sao? Tôi tưởng…”
“Không! Hôm nay thì không.” Cậu đáp.
Không khí lại chìm vào im lặng, hai người không có chủ đề chung nào cả. Lão Tôn vẫn mệt mỏi và Lan Đình không sao rời mắt khỏi cô. Mái tóc cô vàng ánh kim, khá lạ! Người An Lạc không phải là một dân tộc có niên đại xa xưa mà là tập hợp người tứ xứ tạo nên. Cũng không lạ nếu có những màu tóc nước da khác nhau nhưng chuyện tóc sáng màu như Cảnh thì đây là lần đầu cậu nhìn thấy.
Cậu muốn sờ thử vào mái tóc ấy, nhìn nó rủ xuống trán và má cô trông thật mềm.
Đến lúc nhận ra, tay cậu đã yên vị trên đầu lão Tôn.
Cảm nhận đầu tiên, rất mịn màng, cảm giác như tơ tằm. Nhưng nó lại khá mượt, thái tử tưởng nó sẽ rất dễ rối cơ.
May cho thái tử, lão Tôn mệt mỏi nên chẳng có hơi đâu mà để ý. Cô không phản cảm vụ bị sờ vào đầu như cún thế này. Còn hơi thích thích, như một cách trấn an tâm hồn, giống như cô đang được sống ở một thế giới yên bình phẳng lặng.
“Thái tử điện hạ!” Cảnh hỏi. “Ngài có nuôi chó không?”
“Không! Tôi không được nuôi động vật tuy nhiên tôi thích mèo hơn là chó!” Thái tử luyến tiếc buông tay, muốn sờ thêm cái nữa quá.
Ồ! Vậy là cô vừa được hưởng đặc quyền của Ruốc à? Không tệ, rất thoải mái!
Cảnh nghiêng đầu sang bên nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng đèn nhấp nháy dần thay thế mặt trời. Hoàng hôn như mờ nhạt bởi ánh sáng nhân tạo. Vòng quay khổng lồ được thắp sáng nổi bật lúc chạng vạng.
“Cô ấy muốn thử vòng quay khổng lồ sao? Nghe nói nó chỉ dành cho tình nhân!” Từ lúc cảm nắng thái tử đã khai thông một mạch não khác trong đầu mình, nói thế nào nhỉ, nó khá ngược với đường lí trí bình thường ngài vẫn sử dụng. Nếu để ý một chút thì Cảnh chỉ đang nhìn vào hư không thôi!
“Lung linh thật, không khác quảng cáo là mấy.” Cảnh đang nghĩ xem mình nên mở miệng đi nhờ xe về thế nào, cô không muốn gọi xe chút nào, ở đây họ chỉ cho phép một hãng taxi được đón khách phí dịch vụ đắt gấp đôi.
Thái tử hít một hơi thật sâu nắm lấy tay Tôn Cảnh:
“Lên đó ngắm hoàng hôn nhé!”
Cảnh rất muốn phản bác, giờ có lên cũng chỉ nhìn thấy vài tia sáng cuối ngày thôi, hoàng hôn qua lâu rồi.
Liệu tay mình có đổ mồ hôi không, nó có ướt át hay bị dính không? Thái tử lo lắng nhưng không kịp nữa rồi, tay cô nhỏ hơn tay cậu. Dù sao cũng là tay con gái mà nhỉ?
Khác xa với những cô gái từng nhảy với cậu, tay cô thô ráp và dày đặc những vết chai kì lạ. Dường như nó rất vững chắc, hơi ấm truyền vào bàn tay đang lạnh đi vì hồi hộp.
Nhìn bàn tay bị nắm chặt, Tôn Cảnh dở khóc dở cười, làm gì như mèo sợ mất cá vậy chứ. Cô để mặc ngài ấy thích kéo cô đi đâu thì đi, cô rảnh mà, miễn là lát cô có thể đi nhờ xe một đoạn.
Đến lúc yên vị ngồi trong khoang cô mới biết mình đã ngây thơ thế nào!
Khoang phía trước có hai đôi, hơi xa mà cô cũng không muốn tò mò xem họ làm gì đâu. Khoang đằng sau cũng thế…
Trước mặt hai người vẫn là một cặp tình nhân khác, nhìn họ trao nhau những miếng nước bọt tình yêu ngọt ngào mà cô muốn bùng cháy. Thái tử muốn lấy kinh nghiệm hẹn hò cũng nên báo cho cô trước chứ. Khoản này cô cũng mù tịt thì giúp ngài thế nào đây?
Hai người đó không có một chướng ngại tâm lí nào mà bắt đầu động tay động chân. Vài chỉ chỉ khiêu khích đối phương, lần mò đến vị trí nhạy cảm, cô gái trẻ thò tay vào ngực bạn trai, táo bạo tháo cúc áo!
Lan Đình quay mặt đi nhìn sao sớm, trăng non, cậu thấy nhưng chuyện thế này thuộc về riêng tư. Thật ngại ngùng! Hơn nữa cậu còn kéo cô lên đây, có phải mình đã tỏ thái độ hơi rõ ràng quá phải không? Liệu cô ấy có phản đối không… không được, không được, vốn dĩ cô ấy cũng không ưa mình lắm… làm sao đây.
Trái ngược với điện hạ, Cảnh khá bình tĩnh. Ai bị kích thích không thì cô không biết, với lão Tôn thì mấy cảnh này cô nhìn không ít lần còn có những thứ tồi tệ hơn nhiều. Thần Ưng giống như nô lệ của đất nước này vậy, bọn cô đi bắt tội phạm cùng cảnh sát không ít lần. Lão Tôn nắm chặt bàn tay run nhè nhẹ kia, đúng là những bông hoa trong lồng kính, chưa gì ngài ấy đã kích động rồi. Quan sát đủ rồi Cảnh quan tâm nhìn vị đại phật bên cạnh. Ngực phập phồng, khuôn mặt đỏ lựng như cà chua chín mọng. Cô nghiêng đầu sang hỏi nhỏ:
“Ngài vẫn ổn chứ ạ!”
Thái tử bất ngờ lùi lại một chút, bối rối!
“O…oh…ohhh…”
Cảnh tự hỏi, chả nhẽ trông cô giống tên biến thái lắm hả? Ngài ấy có vẻ sợ cô.
Đôi nam nữ cuối cùng cũng dừng hành động cởi mở lại, vạt áo xộc xệch lộ ra những hình xăm đặc kín trên cơ thể:
“Ồ! Một cặp mới yêu sao?” Ả yêu nữ luyến tiếc thu bàn tay lại, còn không ngừng đánh giá cô. “Chàng trai sao lại nhút nhát vậy? Các cô gái đều thích những chàng trai chủ động. Mạnh dạn lên chứ.”
Lão Tôn nhíu mày, nhìn người phụ nữ kia:
“Không phải! Ông chủ của tôi muốn đi lấy kinh nghiệm hẹn hò thôi, ngài ấy có vị hôn thê rồi.”
“Ồ!” Cô gái không chịu được lại vuốt ve lồng ngực bạn trai. “Tình thú tổng tài với nhân viên! Honey, hay hôm nay chúng ta cũng chơi thử đi. Rất kích thích đấy!”
Thái tử ngượng chín cả người.
Người nam kia cũng không vừa. Gã thèm khát nhìn chằm chằm gương mặt Tôn Cảnh nói: “So với việc trao đổi tình nhân thì sao kích thích bằng được! Có duyên gặp, lại còn trùng hợp có Love Hotel ngay bên cạnh đây. Đổi món một chút cho thêm màu sắc cũng hay mà.”
Người nữ véo gã một cái, lườm nguýt: “Thiếu gia bên kia đồng ý chứ.”
Chuyện như vậy cũng có thể nói thoải mái như làm quen ấy hả? Thái tử hơi run, cậu không biết nên làm sao mới đúng.
Cảnh rút tay lên xoa xoa vào nhau. Nếu là người quen biết cô sẽ biết ngay, lão Tôn sắp độc mồm rồi:
“Hai người chắc lần đầu tiên chơi ở đây có lẽ không biết truyền thuyết nổi tiếng nhất ở đây đâu nhỉ. Nghe nói vào cuối tuần như thế này sẽ có lễ hội pháo hoa lúc mười giờ đêm, nếu có thể kiss hết năm phút pháo hoa ở trên vòng quay này sẽ hạnh phúc bên nhau trọn đời.”
“Lãng mạn thật đấy!” Cô gái mơ màng.
“Nhưng mà…” Cảnh lại nói tiếp. “… hôn lúc không có pháo hoa sẽ sớm chia tay, thường thì những người chán đối phương sẽ mang mang người yêu sắp cũ tới đây. Hiển nhiên là chia tay trong đau đớn vô cùng.”
Nhìn ánh mắt long sòng sọc như chó lên cơn dại của ai đó, Cảnh hài lòng!
“Lý do như thế này này…”
Nói rồi lão Tôn bật người, đạp bay người nữ ra khỏi khoang, đồng thời đẩy thái tử ngã dúi một cái!
0 Bình luận