Lan Đình chắc chắn cô gái đó cười với mình. Hơn nữa người ta còn kiêu ngạo giơ ngón trỏ lên với cậu. Láo thật! Nhưng không hiểu sao thái tử lại rất vui. Vì người đó chưa đầy một giờ đã mang về vinh quang cho tổ quốc.
Một người ngạo mạn và tàn nhẫn.
Nhưng cô có tư cách để nhìn xuống người khác như vậy.
Từ ngày Bạo Thần và Sát Thần xuất hiện, họ chưa bao giờ ăn mừng thoải mái như bây giờ.
Cậu nhìn theo bóng dáng đó bước ra khỏi phòng, theo sau cô là Dư Thần đã được thăng làm phó trung đoàn, em dâu tương lai Minh Nhạc. Cậu chưa bao giờ thấy hai người đó bước lên trước bước đi của Tôn Cảnh, nó thể hiện niềm kính trọng từ sâu thẳm tâm hồn.
Trước đây cậu nghĩ những người này tôn thờ quá mù quáng, một người thì có thể làm tới đâu cơ chứ. Giới hạn không phải là thứ chỉ cần cố gắng là được. Nhớ đến tập tài liệu từng xem, trái tim lại hơi run lên. Sao cậu lại quên mất, cô chưa từng thất bại.
Không một lần nào.
Tự nhiên cậu thấy tiếc nuối, tuổi thọ của Thần Ưng khá thấp như vậy đúng là uổng phí một tài năng. Cha cô, gia đình cô làm An Lạc uổng phí một tài năng xuất sắc.
Cô có ảnh hưởng rất lớn trong Thần Ưng, chuyện này càng lúc càng dễ hiểu hơn. Nếu là cậu đứng trước một người tài giỏi như cô cũng sinh ra lòng ngưỡng mộ, cách cô điều khiển trận chiến…
Thái tử không tài nào rời mắt được.
Giá mà có thể gặp cô sớm hơn, có được cô giúp sức thì cậu sẽ như hổ thêm cánh.
Lan Đình bỏ mặc lời gọi của Miên Quyết nói đã đến lúc trở về chạy tới phòng chỉ huy, cậu cần gặp Tôn Cảnh. Cậu hiểu mình phải làm gì mới đúng rồi.
Giờ cũng chưa muộn để kéo cô về phe mình kia mà. Minh Nhạc và Lan Doanh là chuyện đương nhiên rồi, cậu chỉ cần khéo léo một chút vậy…
“Biết vì sao ta thắng đậm như vậy không? Vì cả tháng nay mấy đứa phá của đấy, địch đã quen với kiểu không đánh đã chạy nên mới chủ quan. Hiểu chưa? Lần này có thiên thời, địa lợi, nhân hòa cùng lúc chúng ta mới thắng đậm như thế. Mong chờ may mắn lần sau y hệt là không thể, tập trung vào.”
A Nhạc chỉ vâng.
Cậu nghe được giọng cô hùng hồn:
“Địch vốn không mạnh như ngươi tưởng chẳng qua là do ngươi quá mềm yếu. A Nhạc, nếu ngươi cứ như vậy đấy không phải nhân từ là làm hại đồng đội. Chiến tranh không có đúng sai, kẻ thắng làm nên lịch sử kẻ thua là tội nhân. Ngươi muốn là tội nhân à?”
“Không ạ.”
“Lão Tôn nghe không rõ.”
“Thưa, không!”
“Ngươi làm tổn thất của đất nước này bao nhiêu tiền bạc có biết không? Tốn thời gian, mất đi chí khí của binh sĩ. Ngươi tính thế nào đây? Tội như vậy lão Tôn chỉ phạt ngươi có 10.000 mét…”
“Phải đấy. Liên Nhạc vốn yếu kém, ngươi làm Trung đoàn trưởng vốn không thích hợp, lời ngươi nói cũng chẳng có uy gì cả. Chiến thuật thì dở tệ…”
Cậu nghe được Lão Tôn cốc đầu hai đứa.
“Thích bênh nhau hả? A Dư, cái trò đổ thêm dầu vào lửa làm lão Tôn thấy nó tội nghiệp nên tha cho chứ gì? Ta là con giun trong bụng các người, ngươi nghĩ gì chả nhẽ ta không biết. Bình thường thì ghét nhau, nó nói ngươi không nghe nhưng đến lúc phạt thì bênh nhau chằm chặp. Giỏi ha!?”
“Lão Tôn quá khen, A Dư cũng chỉ học người và Quân đoàn trưởng thôi ạ.”
Cậu nghe được một trận cuồng phong bão táp trong phòng. Có chút vui vẻ, có chút buồn, lại có chút cảm động. Giờ phút này cậu không còn suy nghĩ cô quá tàn nhẫn nữa, cô nói không sai. Do dự với kẻ thù chính là gây hại cho đồng đội. Cô không ác, cô chỉ đang bảo vệ mọi người mà thôi.
Lan Đình vốn tưởng cô rất mâu thuẫn, đã máu lạnh sao còn xả thân vì người khác giờ thì nó lại hoàn toàn hợp lí. Cô cứu người của mình là một chuyện dĩ nhiên đâu có gì khác thường đâu…
Nghĩ lại lần đầu gặp nhau, cậu đã suýt để cô chết.
“Tôn Cảnh.” Thái tử vừa gõ cửa vừa gọi cô.
Cặp đôi tội lỗi nào đó thở phào, có người khác thì lão Tôn sẽ không hung hăng nữa, thái tử ngài là vị cứu tinh của chúng tôi.
Tôn Cảnh ngồi trên bàn chỉ huy như tên côn đồ, cậu không còn thấy phản cảm hay gượng ép nữa trong mắt cậu cô vẫn là một nhân tài hiếm có. Nhưng cô không ngốc. Cảnh vịn vai A Dư nhảy xuống bàn, tay còn lại vớ lấy cái nạng. Cô hơi cúi đầu chào.
“Có thể nói chuyện không?” Cậu hỏi.
Lão Tôn nhíu mày. Cô liếc sang A Nhạc như một thói quen. Chắc chắn con bé không biết gì về cuộc gặp bất ngờ này. Tôn Cảnh dù không vui vẫn chỉ vào A Nhạc nói:
“Liên Nhạc tìm Lan Doanh điện hạ hẹn hò đi, ngươi nên bồi dưỡng tình cảm nhiều vào!”
A Nhạc tròn mắt ngạc nhiên, cô muốn nói nhưng cô không dám trái lời. Ra khỏi phòng và đóng cửa cẩn thận.
“A Dư, chốt cửa phòng lại!” Cô ra lệnh.
“Vâng!”
Căn phòng chợt vắng lặng hẳn. Chỉ còn bốn người nhìn nhau hơi ngại ngùng. Hoặc không! Cảnh chống nạng lò dò ngồi xuống ghế sofa. Cô vươn tay lấy bộ trà cụ.
“Mời điện hạ ngồi. Xin thứ lỗi, nhưng ngài phải chịu khó ngồi lại đây rồi.” Cô vỗ nhẹ vào cái chân gãy của mình. “Tôi không được phép di chuyển quá nhiều.”
“Không sao cả!” Lan Đình ngăn Miên Quyết suýt nổi nóng lại. Ngồi xuống trước hoàng tử đúng là rất vô lễ, nhưng thái độ của Tôn Cảnh không khiến cậu khó chịu. Cô ấy đang dùng nghi thức của gia chủ để hành xử.
Cô giống như một con cáo già trong giới chính trị vậy. Đó là cảm giác đầu tiên mà cậu cảm nhận được. Am hiểu lễ nghi và vị trí địa vị trước bàn đàm phán, xem ra Tôn Cảnh có xuất phát điểm không đơn giản như những gì được ghi chép.
“Cô rất am hiểu về trà?” Lan Đình cũng không vội vàng. Cậu phải thăm dò từng chút.
“Chỉ là một thú vui nhỏ trong cuộc sống thôi.” Cảnh nhẹ nhàng đáp trả. Cô ra hiệu cho A Dư chuẩn bị thêm bánh trái.
Thằng nhóc này không thích chia sẻ đồ tự làm với người ngoài nhưng giờ là trường hợp đặc biệt, cho vị khách đặc biệt.
“Thêm nữa, ở đây chúng tôi không phân biệt giai cấp.” Cảnh nhìn người cận vệ vẫn đứng nghiêm chỉnh. “Tôi muốn cậu ấy ngồi xuống, được chứ?”
“Tôi từ chối!” Miên Quyết dứt khoát đáp.
“Vậy sao?” Cảnh xoa cằm, cô hơi nghiêng đầu, đổi giọng lạnh lùng. “Vậy ta nên đổi cách nói khác nhỉ? Ta không thích những kẻ nhìn ta từ trên cao, nó khiến ta thấy mình như con chó chỉ biết ngước lên vậy.”
A Dư tóm cổ Miên Quyết ném xuống ghế, cho gã ngồi cùng Lan Đình.
“Mời ngồi!” A Dư ném xong còn phủi tay.
Lan Đình đá chân Miên Quyết, bắt hắn im miệng.
Hiện tại không phải thời điểm thích hợp để ra oai, Lan Đình không muốn chuyện chưa bắt đầu đã đổ bể.
“Xin thứ lỗi cho vệ sĩ của ta.” Lan Đình cố gắng duy trì sự thân thiện.
“Ngài không cần khách sáo vậy đâu.” Tôn Cảnh đẩy hai chén trà về phía họ. “Đây là một số thói quen nho nhỏ của ta. Nó khiến ta nghĩ về những chuyện không mấy vui vẻ.”
“Hừ! Chỉ toàn là lý do lý trấu.”
“Miên Quyết!” Lan Đình tức giận nhắc nhở gã. Cậu không mong đồng đội phá bĩnh chuyện tốt của mình.
“Lý do lý trấu?” Tôn Cảnh đặt chén trà chưa kịp nhấp môi xuống. “Người cuối cùng nhìn ta theo kiểu từ trên cao như vậy là Bạo Thần. Sáu tháng trước, dù bị thương nặng ta vẫn có thể dùng tay không xé rách họng chúng. Một. Cách. Từ. Tốn.”
Nhắc đến đây, cả ba người còn lại trong phòng chết sững lại. A Dư không biết chuyện này. Hắn tự biết bản thân mình không có tư cách nghe bí mật quốc gia. Vậy nên ngoài chuyện ngài bị thương do trận chiến đó, những thứ khác hắn mù tịt. Nhưng cũng rất hợp lý, lão Tôn có khả năng đó.
Lời đe dọa của Cảnh có tác dụng hơn tưởng tượng. Lan Đình cầm chén trà lên mời cô, Cảnh liếc sang người bên cạnh cậu. Miên Quyết dù vẫn tức điên nhưng không dám phản ứng như trước. Gã tự giác nâng chén trà lên kính cô, thay cho lời xin lỗi.
Cảnh không muốn làm quá, cô nhận lấy.
“A Dư!”
“Dạ!”
“Cút sang ghế bên cạnh.”
“Vâng!”
Hắn đành từ bỏ việc chen chúc chung với cô.
Cảnh liếc tên ngốc đó một cái như lời cảnh cáo. Đuổi A Nhạc đi vì con bé tính ra là người của Hoàng Thất rồi. A Dư là sự lựa chọn thứ hai của cô.
“Chúng ta bắt đầu được rồi nhỉ?” Cảnh lên tiếng trước. “Thời gian của điện hạ là vô giá. Ta sẽ không chiếm nó quá nhiều đầu. Ngài cứ nói thẳng là được.”
Lan Đình hít một hơi thật sâu. Tôn Cảnh là người mở lời trước khiến vị thế của cậu hoàn toàn bị động. Lời nào cũng nghĩ cho cậu đấy, nhưng chẳng phải đang ám chỉ bản thân mình rất bận, không thể tiếp cậu quá lâu hay sao.”
“Ta đến để xin lỗi.”
“Xin lỗi?” Cảnh nhắc lại, điều này hơi kỳ lạ.
“Về chuyện lần trước?”
“Khoan đã!” Cảnh gõ ngón tay vào ghế. “Chúng ta từng gặp nhau rồi sao?”
“Từng gặp tháng trước…” Lan Đình khẽ cười. “... ta và Lan Doanh đã đến tiệm tạp hóa đó. Thật may là cô không sao.”
Cảnh xoa cằm, cô suýt thì bật cười thành tiếng. Chuyện đó, cô không quan tâm lắm nhưng đã có một kẻ tự dâng lên cho cô đánh, thì cũng nên làm gì đó chứ nhỉ? Cái kẻ chờ đợi cô giải quyết gần hết địch mới ra hôi của. Giờ còn dám mặt dày đến để bàn chuyện hợp tác cơ đấy.
A Nhạc ngốc nghếch không nhận ra.
Cảnh thì khác! Cô nhớ rõ. Vốn dĩ không muốn kiếm chuyện, mà giờ có người ngừa đòn. Cô không lột một lớp da của tên hoàng tử này thì thật có lỗi với bản thân mình.
“Ra là con nợ đến trả nợ thôi sao?” Cảnh rít từng chữ qua kẽ răng. “Ta vốn không muốn tính toán chuyện đó. Nhưng có vẻ ngài muốn tính lại với ta.”
“Mặc nợ cũng là một loại duyên phận ràng buộc với nhau mà.” Lan Đình khéo léo đưa đẩy. “Nhất là khi nợ mạng.”
“Vậy ngài sẽ trả nợ cho ta thế nào đây? Cho ta tiền sao?”
“Nếu ta có thể mang đến tương lai cho Thần Ưng thì sao ?”
Tương lai? Cảnh chỉ hơi nhếch môi. Dư Thần thì bật cười sằng sặc. Hắn chẳng thèm che giấu gì mà cười thẳng vào mặt người có khả năng trở thành Hoàng đế của đất nước.
“A Dư! Lịch sự chút.”
“Dạ dạ!”
“Như ngài thấy đó…” Cảnh đổ trà vào cái thố nhỏ. “... bọn ta không cần tương lai. Nhất là một tương lai chỉ thành công khi ngài lên ngôi vị cao nhất. Trà cũng nguội rồi. A Dư, tiễn khách.”
“Ngươi dám…” Miên Quyết đứng bật dậy.
“Ta không bao giờ làm những cuộc làm ăn lỗ vốn cả. Vốn liếng phải dùng hết, lại còn chịu rủi ro cao. Sao ta phải làm vậy trong khi ta còn nhiều sự lựa chọn khác cơ chứ.”
Tôn Cảnh cười tươi roi rói.
“Ta sẽ không bao giờ đặt tính mạng của thuộc hạ mình vào trò chơi quyền lực của các người.”
“Vậy nên, cô cũng thừa nhận bản thân mới là người nắm quyền lực thật sự ở Thần Ưng đúng không?” Lan Đình đành phải đứng dậy dù cậu không cam tâm.
“Phải thì sao? Không phải thì sao?” Cô hỏi ngược lại. “Quan trọng lắm sao?”
“Cô hiểu rõ Thần Ưng quan trọng thế nào mà. Nắm được sức mạnh đó, cô còn có thể nghĩ bản thân mình đứng ngoài cuộc được ư?”
Lan Đình đã hơi mất bình tĩnh. Cảnh không giận chuyện bị trách móc, thực sự cô chẳng quan tâm nhiều đến thế.
“Vậy theo ngài, một kẻ sắp chết cần quan tâm đến mấy chuyện quyền lực lắm sao? Không! Tôi chỉ quan tâm cái đám hiếu của mình có to không? Quan tài nằm có thoải mái không thôi.”
0 Bình luận