Quyển 1. Kẻ mang ủy thác

Chương 20: Tra hỏi

Chương 20: Tra hỏi

“Dường như tôi đã quên mất điều gì đó rất quan trọng.”

●▬▬▬۩۩▬▬▬●

Vòi nước xả mạnh vang lên tiếng ào ào như một bức màn vô hình ngăn cách cô gái với chàng trai đang khổ sở vuốt cổ của mình.

Gương mặt của Saito Ken trắng đến không còn giọt máu, liên tục đưa tay hớt tia nước vào miệng như cố gắng rửa trôi hết dư vị của đống thực phẩm vừa ăn. Có lẽ cậu đã phát hiện ánh mắt lo lắng của Hạ Anh, nên đem lưng mình chắn tầm mắt của cô gái nhỏ.

Sau mấy câu hỏi thăm nhưng đối phương không tiện trả lời, Hạ Anh cũng không làm phiền nữa. Cô châm đầy ly nước lọc và đặt hộp khăn giấy cạnh bên chỗ cậu đứng rồi tiếp tục im lặng theo dõi. Ở khoảng cách này, cô nghe rõ từng hơi thở nặng nhọc từng nhịp của cậu ta, nhưng cậu vẫn cố nén lại, không nấc lên. 

Ánh mắt Hạ Anh hướng về những món đồ ăn còn trên bàn, tâm trạng trở nên phiền muộn. Khi nghe tiếng nước xả đã ngừng, cô mới chú ý về người bên cạnh. Ken không hề nôn thật, nhưng sắc mặt tệ đến mức như một tờ giấy trắng mỏng có thể nhìn xuyên qua được. Cậu ấy chống tay lên cạnh bồn, ánh mắt đờ đẫn. Một khoảng ngắn sau, cậu rút giấy ăn lau khóe môi và quay qua cô chủ nhỏ, nhoẻn môi cười.

“Ăn quá nhiều, không tiêu thôi!” Cậu viết bằng ánh sáng phép thuật lan tỏa trong không khí. Phông chữ đổi sang màu trắng nhạt, ngay ngắn như chữ in. Cái kiểu điệu đà cà rỡn ngay cả lúc bất ổn này làm Hạ Anh cảm thấy rằng con người kia đang cố che giấu tâm trạng thực sự. Cô bé bối rối vân vê ngón tay và chỉ vào hộp thuốc y tế, nói nhỏ:

“Cậu cần thuốc tiêu hóa không? Có sẵn nè!”

Ken lắc đầu, từ chối. Cậu ta đi về bàn ăn, gương mặt vừa tái xanh đã nhanh chóng phục hồi. Cậu vươn tay thu gom chén đũa trên bàn, hình như muốn kết thúc bữa ăn.

Nữ chủ nhà muốn hỏi thêm nhưng ngập ngừng. Trong lòng cô cảm giác rằng Ken không đơn giản chỉ vì trúng thực mà nôn mà vì điều gì đó kinh khủng hơn. Phản ứng dữ dội đó không phải chỉ là đổ bệnh bình thường, nó phát tác ngay từ lúc mình nói tới thịt. Cậu ta không ăn thịt sao? Có lẽ vậy rồi! Đấu tranh tâm lý một chút, rốt cuộc cô gái nhỏ cũng gạt đi, cứ cho là cậu ta thực sự khó tiêu cho xong chuyện.

Con bé nheo mắt suy nghĩ một hồi, sau đó ngẩng mặt, gạt đi mối nghi vấn, đánh lảng qua chuyện khác:

“Canh chua cá hú và tép rang. Thực đơn cho ngày mai đó!”

Đôi tay đang dọn dẹp bỗng ngừng lại, Ken nhìn cô một lát, sau đó gật đầu, đáp:

“Không biết làm, chủ nhân cho công thức đi.”

“Được rồi, lát tôi sẽ dạy cậu xài máy tính để tra cứu thông tin, thông minh vậy chắc hiểu nhanh thôi.” Nụ cười trên môi Hạ Anh sâu hơn, cô thủ thỉ. “Tôi thích ăn cá, đặc biệt là cá da trơn, nhưng ngại xương nên ít ăn lắm. Thích ăn nấm nữa! Nhưng mà cậu có món nào không ăn được nhớ báo nha, lựa cái gì cùng ăn được cho tiết kiệm.”

“Nấm.” Lần này Ken không viết chữ mà vẽ hẳn cái nấm hình ngôi sao màu xanh dương phủ đầy hiệu ứng lấp lánh.

Cô bé ngắm nghía cái nấm cậu ta mới vẽ, cảm giác thứ đó giống y nấm độc, trông không an toàn chút nào. Cô nhíu mày, nói:

“Ê xứ tôi không có cái nấm hình này.” 

“Tôi không ăn nấm do bị dị ứng nấm sao khá nặng. Vì vậy không ăn nấm luôn.” Ken giải thích thêm.

“Nhưng tôi thích nấm lắm, nấm gì cũng ăn hết, làm lẩu nấm càng tốt!” Cô bé dẩu miệng phản bác làm Ken phì cười theo.

“Chủ nhân thích thì tôi sẽ nấu.”

Trông thấy nô lệ của mình đã tươi tỉnh hơn, Hạ Anh thầm thở phào và nói tiếp bằng giọng dò xét:

“Nhưng mà cậu không ăn được nấm thôi hả? Có bị khó chịu với gì khác như thịt hay rau củ gì không?”

Nô lệ Ken nhún vai, ý có lẽ là không.

“Vậy hải sản?”

“Rất thích.” Chữ phép còn đổi qua màu hồng và thêm hình trái tim bên cạnh.

“Còn gia cầm?”

“Cũng được.”

Nói tới đây cô bé cong môi cười, khai thác được khẩu vị của hoàng tử rồi. Cũng không kén ăn lắm!

“Vậy cậu cứ chọn các món theo hướng trên nha. Rau củ thì tôi không thích ăn diếp cá và ớt chuông thôi, còn lại ăn thoải mái!”

Cậu hoàng tử gật đầu, bắt đầu mang thức ăn dọn về bếp.

Hạ Anh nhận thấy cậu ấy ăn rất ít, chén cơm đầu tiên vẫn còn chưa hết. Tự dưng trong lòng con bé lại không vui. Dù sao cũng là nô lệ do cô chọn, nếu cậu ta đau ốm, cô phải tốn thêm tiền thuốc. Để đảm bảo cho cậu ta không báo đời mình thêm, nàng ta bèn mở lời:

“Ê nè, tôi chiên trứng cho cậu ăn nha?”

Tưởng đâu là Saito Ken sẽ từ chối này nọ, ai ngờ cậu ta hệt như em bé giương đôi mắt tròn xoe với cô, gật đầu lia lịa.

Trước cái nhìn long lanh của đôi mắt tím ngọc kia, Hạ Anh thầm chép miệng rồi mở cửa tủ lạnh để lấy trứng. Một lần nữa cô phải thừa nhận rằng mình không tài nào lường trước được hành vi của “con mèo quý tộc” đó. Saito Ken đọc vị người khác rất nhanh, cậu ta hiểu lúc nào nên khiêm nhường, lúc nào có thể hưởng thụ. Bởi vậy nhiều lúc ông thần đó làm cô giận sôi máu nhưng lát sau bản thân lại bị cái vẻ nịnh nọt đáng yêu này lừa phỉnh mất. 

Dù lòng cô biết tỏng sự dối trá của tên này nhưng mà tay vẫn thoăn thoắt bật bếp, đập trứng vào chảo. Trứng ốp la làm vừa dễ vừa nhanh, cũng là món mà Hạ Anh thông thạo nhất. Cô bé rắc chút tiêu thơm và nước tương vào chảo trứng, mang ra bàn cho hoàng tử “trúng thực” kia.

Saito Ken cười tít mắt, ngoan ngoãn xới thêm một chén cơm.

Trong lúc người thanh niên kia ngồi ăn thì cô gái nhỏ vẫn không hề buông lơi mục tiêu ban đầu. Cô đi dẹp hộp thuốc, tiện thể mang ba lô của của mình từ phòng khách về bàn ăn, vờ làm bài tập.

Đầu óc của thiếu nữ vẫn quay cuồng với những suy nghĩ mông lung. Trước tiên là vì sự xuất hiện quá hoang đường của thực thể hoàng tử dị giới này. Sau nữa là bởi cậu ta quá chân thật, tựa như là một người bằng xương bằng thịt chứ không phải là một nhân vật trong truyện tranh. Hạ Anh bỗng nhiên nhớ ra vấn đề về cuốn truyện tranh, tức thì bàn tay đang ấn máy tính bảng ngay tức thì chuyển sang trình duyệt web kiểm tra đơn hàng cũ.

Trang web rề rà tải mấy phút liền. Sự nôn nóng khiến Hạ Anh tặc lưỡi, cằn nhằn:

“Đường truyền mạng yếu quá hay sao mà tải hoài không được vậy ta? Hay là do mưa nhỉ?”

Nói xong, cô vô thức ngẩng mặt nhìn về phía đối diện. Hoàng tử dừng khua đũa, nghiêng đầu dõi theo cô. Ánh mắt vừa giao phải đôi mắt tò mò của Ken, Hạ Anh nhanh chóng cụp mắt xuống, lắc đầu.

Rốt cuộc thanh tải trang cũng dừng. Màn hình hiển thị thông báo không thể tìm thấy trang web. 

“Oài, tải mãi không được!” Cô cau mày, lẩm nhẩm.

Có một dòng phép hình dấu chấm hỏi lén la lén lút bò lại gần tay cô. Hạ Anh đưa ngón tay, xem cái dòng phép đó như là trán của Ken, vừa trỏ tay vào đó, vừa liếc cậu.

“Tôi muốn kiểm tra cái đơn hàng mua truyện mà không tìm được trang bán sách nè!” Cô bé ảo não chuyển sang ứng dụng khác, mạng xã hội vẫn hoạt động bình thường. Vậy là chỉ có mỗi trang mua hàng đó không hoạt động. Cô vội chuyển về trang tìm kiếm thông tin, cất giọng hỏi. “Ê Ken, cha đẻ của cậu tên gì?”

Ken không ngẩng đầu, viết:

“Quốc vương Saito Atsushi.”

“À không!” Con bé ngơ ra, đính chính lại. “Cha đẻ là tác giả ấy, cái người viết truyện ấy, bút danh gì quên rồi? Nhớ phụ tôi với!”

Ken hạ đũa xuống, mặt cũng đơ ra không kém.

“Đừng nói cậu không biết nha! Ít nhất cũng phải biết người sáng tác ra mình chứ!” Cô trợn mắt.

“Tìm thử tên Xám xem.”

“Trời ơi mấy chục cái bút danh như thế, ai mà lần ra chứ! Cậu biết họ tên không?”

Ken cười sượng, trả lời vu vơ:

“Thua.”

Chiếc máy tính bảng trong tay Hạ Anh đổ sập lên bàn một cái rầm. Gương mặt cô nàng thất thểu rồi thở dài ngao ngán.

“Không còn sách, không biết tác giả. Làm sao hoàn cái đơn này đây trời?”

Không hiểu sao cô bé thấy như là Ken mới cười nhếch mép. Mắt cô nheo lại, hạ giọng: 

“Cậu cười cái gì?”

Saito Ken vội nâng đũa lên, hơi che miệng, phủ nhận:

“Làm gì có, chỉ tại lúm đồng tiền của tôi hơi sâu thôi, lúc nhai là tự nhiên hiện lên à chủ nhân!” Làm như thật, cậu ta còn cố tình nhai nhồm nhoàm làm vết lún trên má càng sâu hơn.

“Nhai một bên nhiều quá bị lệch mặt nha hoàng tử!” Cô lườm mắt, rõ biết là đối phương mới cười đểu mà không chứng minh được làm cơn bực dọc cứ lẩn quẩn trong lòng.

Loanh quanh với những manh mối đứt đoạn một hồi, Hạ Anh lăn ra chán nản. Cô đã tìm cả tung tích vận chuyển, trang web đặt hàng, số điện thoại của người giao hàng, tất cả đều biến mất như bốc hơi. Chỉ có mỗi Saito Ken là tồn tại. Đã hơn hai mươi bốn giờ kể từ khi Ken xuất hiện, cậu ta ngày càng chân thật, còn những thứ thuộc về cậu càng thêm mơ hồ. Với tốc độ này, có lẽ chỉ trong một tuần, hoàng tử hoàn toàn biến thành con người thật, rồi ám cô cả đời thì sao?

Nghĩ tới đây thôi là Hạ Anh đã lạnh hết sống lưng. Cô lén lút nghía về đối phương, rồi lại cụp mắt xuống.

Saito Ken thôi không ăn nữa, đứng dậy đi dọn bàn. Lúc cậu đang loay hoay trong bồn bếp còn dùng phép thuật mang trái cây ướp lạnh cho cô ăn. Trong dĩa trái cây có lê, táo và dưa lưới. Tất cả đều được bóc vỏ, cắt lát gọn gàng.

Hạ Anh nhón lấy một miếng lê vào miệng. Vị ngọt thanh tan trên đầu lưỡi. Với sự chăm bẵm hết sức tỉ mỉ của Ken, cô nàng càng thêm lo lắng. Ban đầu cô chỉ nghĩ cần dùng thân phận chủ nhà để áp chế cậu ta là được rồi. Vậy mà hoàng tử kia thực sự nghiêm túc làm một người hầu tận tâm, cả một bữa chiều cư xử đúng mực, còn chủ động lo ăn uống cho cô hết sức nhiệt tình.

Mới hồi sáng bưng ly sữa còn dằn lên dằn xuống, giờ còn bày đặt làm cả món tráng miệng cho mình. Sao cứ cảm giác như hắn ta nuôi heo để thịt thế nhỉ?

Cô nheo mắt nhìn người con trai vẫn đang chăm chú rửa chén, cái nhìn ấy bỗng dưng như phát lửa.

Mắc cái gì mà từ bên bán đến vận chuyển đều biến mất, mà mình thì cứ như bị tẩy não thế này? Sao cứ cảm giác lấn cấn mãi vậy ta?

Càng nghi ngờ, lòng cô càng lạnh buốt, khiến miếng lê như cứ vướng ở cổ, nuốt mãi không trôi. Đăm chiêu một hồi sau, Hạ Anh dựng thẳng lưng dậy, giọng cô trở nên điềm tĩnh và trầm xuống, nói:

“Hoàng tử, rửa chén xong ngồi đây nha, chúng ta trò chuyện một lát.” 

Người thanh niên đang giữ một chiếc dĩa đầy xà bông quay đầu, ánh mắt hướng đến cô bình thản tựa là đã lường trước, một tiếng “ừm” phát ra từ cổ họng của cậu mang thanh âm hơi trầm. Sau lời phản hồi của Ken, không gian quanh bếp cũng như chùng lại. Âm thanh của nước xả như một trận mưa nặng hạt giáng xuống mái nhà, hòa cùng sấm vang dội ì đùng bên ngoài. Sự tĩnh mịch này làm lòng của thiếu nữ trở nên bất an.

Cô gái nhỏ dời mắt khỏi bóng áo đỏ ở bếp, quay về với tâm tư ngổn ngang của mình. Mỗi lần cố gắng hồi tưởng giây phút lần đầu tiên phát hiện Ken xuất hiện trong cuộc đời mình, đầu cô lại trống rỗng, mắt hoa lên, hai tai rè rè.

Hạ Anh tu một ngụm nước để giữ bình tĩnh, thôi không cố truy cứu nữa.

Lát sau, trong bếp vọng ra tiếng lách cách khe khẽ của chén đĩa được xếp chồng. Ken đã rửa chén xong. Cậu bước ra tới bàn, tay vẫn còn giữ một chiếc khăn bếp để lau. Ngón tay vừa mới được cô cẩn thận băng cho đã bị cậu tháo ra. Giờ phần ngón đó mờ đến mức chỉ còn đường nét mờ nhạt. 

Trông thấy đôi bàn tay gần như hóa trong suốt của Ken, cô nhỏ hơi hốt hoảng trong lòng.

“Tay cậu…”

Đối phương nhún vai, vẻ mặt không mấy quan tâm. Cậu ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi:

“Ngọt không?”

Cô không quan tâm lời hỏi han đó, chỉ nhìn bàn tay của kẻ ấy, khó chịu cau mày:

“Mai đi chợ mua thêm găng tay cao su, khi rửa chén thì mang vào.”

Ken gật đầu và giơ bàn tay lên trước mặt chủ nhân, ghi:

“Thổi một cái đi!”

Đôi mắt của cô nhóc mang đầy ngờ vực, rồi cũng làm theo. Khi luồng khí từ cô phả vào nơi da thịt vừa tan ra, bàn tay đang nhạt màu của Ken từ từ hiện hình trở lại. Làn da tay trắng nhợt, đầu ngón tay nhăn nheo do thấm nước, chỗ vết đứt trông như sưng to hơn. Hạ Anh trông thấy chuyển biến này chỉ có thể tròn xoe mắt, ngập ngừng nhưng không nói được gì.

Saito Ken huơ mấy ngón tay thon dài của mình trên bàn, cười tươi rói, phát thêm một dòng chữ màu hồng:

“Cảm ơn chủ nhân!”

“Ủa cậu cảm ơn cái gì vậy?” Cô bé bỗng cảm thấy sai sai. 

“Chủ nhân vừa ban chút dương khí cho nô lệ. Tôi thích lắm!”

Đầu của thiếu nữ như bị búa tạ giáng xuống một cái, hốt hoảng lắp bắp:

“Cái gì nữa vậy? Dương khí là gì?”

“Chỉ là chút sinh lực thôi, không có gì đâu!

Sau mấy pha hôm qua bị lừa rút máu, cô đã cố nhắc mình đề phòng tên âm binh này, nào ngờ chỉ một khắc thiếu cảnh giác đã bị cậu ấy lợi dụng. Hạ Anh nghiến răng ken két, đe dọa:

“Cậu coi chừng tôi nha! Sơ hở là ăn mảnh!”

Đối diện với cơn quạu của chủ nhà, tên thanh niên kia còn không giấu mà cười to hơn. Cậu lấy một miếng dưa lưới cho vào miệng nhai rồi khen:

“Ngọt ghê!”

Cô gái nhìn trái cây ê hề trong dĩa, bĩu môi:

“Nhà ngươi xài hết tiền chợ rồi đúng không?”

“Chưa đâu, nhưng theo thực đơn mà chủ nhân chọn thì sẽ hết sớm thôi.”

Trông mấy dòng chữ giật cụt trên bàn cùng ngón tay sưng tấy của Ken đồng thời làm con bé phẫn nộ. Cô phồng má, chỉ vào cái máy tính bảng của mình, tức mình gào lên:

“Nè, rốt cuộc là cậu sẽ ở đây trong bao lâu vậy?”

“Một trăm ngày.”

Cô gái nhỏ lướt lên mặt Ken, rồi cúi xuống chân bàn đem hết đống linh kiện đồng hồ vỡ trút hết lên mặt gỗ. Cô nghiêm túc nói:

“Cuối cùng cậu có âm mưu gì? Tôi nói thật nha, tôi nhớ ra chuyện sáng qua rồi! Không có chuyện khi không mà tôi ném vỡ đồng hồ được đâu, là do cậu giở trò, có đúng không?”

Cái tên hoàng tử âm binh kia lắc đầu, chớp mắt ra vẻ ngây thơ.

Hạ Anh tức muốn xì khói. Nuốt thêm một ngụm nước bọt để lấy hơi, cô bé nói tiếp:

“Tôi không bao giờ cư xử bốc đồng như vậy. Nhìn kiểu vỡ đến tan tành của cái đồng hồ này 90% là có cậu tác động. Tôi còn nhớ là tôi suýt té cầu thang rồi cậu lôi tôi dậy nữa. Ê nhớ hết nha!”

Ánh mắt của Saito Ken đột ngột trầm xuống, thu nét cười. Cậu cắn môi, trong đáy mắt rung rinh như có nước. Sau một chốc đấu tranh tâm lý, Ken rụt cổ, hiện từng chữ lên bàn, vẻ mặt vẫn tỏ ra cam chịu:

“Chủ nhân, tôi không có ý hại chủ nhân. Tại vì cô quá kích động. Tôi chỉ không muốn mọi chuyện ầm ĩ, sợ rằng cô kéo thêm người khác tới, nên mới…”

Dòng chữ viết tới đây thì ngừng lại. Vị hoàng tử rúm ró quan sát cô, dáng ngồi thu lu trông có hơi hèn hạ. Dù cảm nhận được những lời Ken nói mang theo sự thành khẩn, nhưng cô bé vẫn ấm ức vì bị trêu đùa cả ngày hôm qua. Nếu như theo lời cậu ta phân bua, sợ cô kéo thêm người tới kiểm chứng nên mới khiến cô xáo trộn cả một ngày thì mọi chuyện đã có vẻ hợp lý hơn. Cô gái nhỏ thầm nghĩ khả năng trong cơn hoảng loạn, cô hoàn toàn có thể gào thét, kéo hàng xóm, chạy thẳng lên công an phường để tố cáo người lạ xâm nhập nhà mình bất hợp pháp. Nhưng sao đó sẽ ra sao? Người ta sẽ bắt Saito Ken. Cậu ấy sẽ bị giam giữ. Mà một người không có bất kỳ định danh hợp pháp nào trong xã hội thì sẽ còn gây ra bao nhiêu chuyện nữa?

Nghĩ tới đây thôi là Hạ Anh đã sợ đến tái mặt, lắc đầu nguầy nguậy. Ấy thế, sau cảm xúc sợ hãi thì nàng ta lại đâm ra tự vấn. Ủa mắc gì mình phải sợ? Đây là rắc rối của cậu ta, mình sợ giùm kẻ đó làm gì nhỉ?

Không chịu nổi độ bao đồng của mình, cô nàng đập trán một cái, tìm cái gì đó bao biện cho đống lý lẽ của mình. Chợt, cô nhớ ra chuyện vào đêm qua Ken đã từng thú nhận, hỏi ngay:

“Vậy cái vụ máu không đốt tuổi thọ mà cậu nói là ý gì?”

“Con mèo” Ken nằm bò trên bàn, đầu tì lên hai bàn tay, tựa như một phạm nhân chờ bị hành quyết, khai:

“Tôi chỉ muốn xin ít máu của chủ nhân để phục hồi, nó chỉ là một dạng dương khí thuần khiết nhất. Nếu không có gì ràng buộc, tôi sợ rằng chủ nhân sẽ đuổi mình đi.”

“Tóm lại là tôi không mất một trăm ngày tuổi thọ có đúng không?”

Chàng trai gật đầu nhỏ nhẹ.

“Hờ…” Cô cười. “Vậy được rồi, cho cậu mượn cái vali và một ít tiền, gần đây có một vài dãy trọ, cậu có thể tham quan thử.”

Trước vẻ lạnh nhạt của Hạ Anh, Saito Ken dường như đã phát hoảng. Cậu rưng rưng mắt, nhích ghế gần cô hơn, dùng ngón tay bị thương chạm nhẹ vào tay áo của cô, nói nhỏ:

“Đừng mà!”

Cô trừng mắt. Kẻ kia liền ngậm miệng.

“Cậu nói xem có phải cậu cũng tự đốt mình để tôi thương hại không?”

Saito Ken lắc đầu kịch liệt.

Cô khẽ xùy một tiếng. Câu hỏi vừa rồi không phải cô hỏi chơi. Với cái kiểu pháp lực kỳ quặc của “con hàng” này, nếu cậu ấy có muốn lùa gà thì cô cũng chẳng phát hiện ra đâu. Chỉ cần đốt vài cái phép, dựng trò này trò kia, vẽ một cái kết giới linh tinh nào đó thì việc dắt mũi cô chỉ là chuyện nhỏ. Vậy mà cậu ta lại chối. Cô không có bằng chứng, cũng không đủ tự tin để khẳng định mình đoán đúng. Nhưng cảm giác ngứa ngáy trong lòng vẫn chưa chịu buông tha.

Không thấy cô chủ nhỏ phản hồi, một dòng chữ tím hiện lên mặt gỗ, kèm theo một gương mặt nhỏ biểu cảm khóc lóc:

“Chủ nhân, chúng ta đã ngoéo tay rồi. Không được thất hứa đâu chủ nhân. Tôi hứa sẽ ngoan mà!”

Hạ Anh phì cười, không biết nên dí tiếp hay tha mạng cho tên này. Đã vậy còn học đâu mà biết dùng tới mấy cái biểu tượng cảm xúc nho nhỏ nữa. “Con hàng” đầy rẫy sơ hở này đúng là hết nói nổi. Cô kháy thẳng:

“Ê cậu gọi chủ nhân dạn tay quá ha! Mở miệng kêu “chủ nhân” cái xem nào?”

Gã thanh niên kia mặt dày hơn bức tường, lập tức kêu:

“Chủ nhân.” Giọng Ken vừa thanh vừa êm, lại có chút nũng nịu, làm tim cô như bị một chú mèo con giơ vuốt cào trúng.

Hạ Anh lúng túng gắt lên:

“Im!”

Ken không nhịn được, bụm miệng cười, mặt đỏ cả lên. Không hiểu sao cô nhóc cũng thấy má mình nóng bừng. Cô đưa tay sờ mặt, lèm bèm:

“Không biết mắc cỡ.”

“Biết.” Cậu ta vẫn đáp bằng chữ, hai tay bưng mặt che đi gò má hồng rực.

Cô nàng chụp lấy một lát táo, nhai vội. Cậu ta cũng cúi đầu nhai thêm một miếng lê, trông hệt kiểu "đánh trống lảng" của cô. Dĩa trái cây nằm lặng lẽ giữa bàn, giống như một ranh giới tạm thời mà cả hai mặc định ngầm là không thể lấn sang.

Cô không nói gì. Cậu ta cũng im lặng. Không khí có hơi gượng gạo.

Tiếng tủ lạnh chạy ro ro là thứ duy nhất lấp vào khoảng trống. Ngồi thừ người không có gì để làm, Hạ Anh giơ tay nhặt từng mảnh vỡ của đồng hồ báo thức, bỏ vào hộp, xem như một vết nứt mình đã khám phá được, nhưng không muốn nhắc tới nữa. Sự hoài nghi của cô dường như bị màn mưa bên ngoài rửa trôi đi. Dẫu là cô nhận ra sự bất ổn với kẻ lạ lùng bên cạnh, nhưng không hiểu sao bản thân vẫn chấp nhận lướt qua. Không phải vì cô thấy Ken tội nghiệp, mà vì Hạ Anh bị niềm vui và sự an ổn mong manh của Ken làm cho ỷ lại.

Nếu như không có Ken, hôm nay, khi trở về căn hộ nhỏ này, có lẽ cô sẽ úp mặt lên giường khóc thật to, sau đó ngủ li bì để quên cơn đói và cả cuộc cãi vã đầy nhục nhã với Hiểu Khiết. Thế nhưng, bây giờ cô ngồi ở bàn ăn ấm áp, được thết đãi một bữa ngon lành no căng bụng, còn có người chọc mình cười. Saito Ken chưa làm cô tổn hại gì. Người đó chỉ đang cố gắng mượn sự chở che của cô để hòa nhập với xã hội này. 

Hạ Anh nghĩ rằng nếu như động cơ của cậu ấy không xấu xa thì thực sự cô ấy nên cho cậu một nơi nương tựa. Tưởng tượng bản thân bị đẩy đến một nơi xa lạ, không ai quen biết, phải chịu bao nhiêu đả kích và cô đơn, Saito Ken cũng không dễ chịu gì. Chỉ cần nhớ đến dáng vẻ như bị cả thế giới chối bỏ, lủi thủi trong bóng đêm của Ken vào đêm qua, cô đã hiểu mọi sự ngọt ngào và dịu dàng của cậu ấy chỉ là một màn nỗ lực lấy lòng để không bị vứt bỏ. Điều đó có khác gì cô đâu - một cô nhi luôn cố gắng vâng lời để không bị trả về cô nhi viện.

Càng nghĩ, cô gái càng thấy đồng cảm với Ken. Cái cảm giác muốn bám lấy một ai đó, chỉ để được yên ổn mà sống qua ngày không lạ gì với cô cả. 

Một cơn gió lùa qua khe cửa sổ mang theo hơi lạnh, làm cô gái giật mình, rời khỏi dòng suy nghĩ miên man. Hạ Anh co chân lên ghế, hai tay vô thức chà vào nhau. Mái tóc đã khô bớt, nhưng người vẫn lạnh toát. Bộ pijama dài tay cũng chẳng đủ ấm.

Người bên cạnh tự dưng đem dĩa trái cây bọc lại, cất về tủ, ghi:

“Nhiễm lạnh rồi, không cho ăn nữa!” Cậu ta đứng dậy kéo cửa sổ ở bếp, còn khởi động bình đun nước.

Nghe âm thanh của dao khua trên thớt, Hạ Anh quay mặt qua xem ông thần đó làm gì. Mùi gừng cay lan trong không gian, chạm đến đầu mũi của cô. Hóa ra Saito Ken đang thái sợi một củ gừng. 

Trông thấy vẻ mặt tò mò của cô, cậu ta giải thích:

“Uống một chút đồ ấm sẽ đỡ hơn.”

Thiếu nữ trầm mặc dõi theo cậu hoàng tử. Chưa bao giờ cô nhận được sự quan tâm chăm sóc đến từng li từng tí như thế. Saito Ken để ý đến từng lọn tóc ẩm, từng cái rùng mình vì lạnh của cô. Từ nhỏ đến lớn dù cuộc sống có vật chất đủ đầy, nhưng chẳng ai quan tâm tiểu tiết của cô đến như vậy. Mẹ nuôi quá bận rộn để chăm lo cô. Bà ấy chỉ sợ cô tăng cân, dáng vẻ không đủ thanh thoát khi tập múa. Bởi vậy Hạ Anh đã hình thành thói quen ăn ít đi, chỉ để duy trì thể trạng mình hạc xương mai trong thời gian dài. Dần dà, đến lớn, cô nàng cũng trở nên lười ăn. Bữa cơm tối của Ken nấu đã là một thành tựu lớn phá vỡ thói quen ăn qua loa cho xong bữa của cô. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn đang làm nước gừng cho cô ủ ấm. Sự chu đáo đến bất ổn này cũng là một phần khiến cô sợ. Sao một hoàng tử lại tỉ mỉ đến mức này?

Rất nhanh sau vị hoàng tử đã mang ly nước ấm ngâm gừng tươi tới, còn để bên cạnh vài viên đường nâu, đặt trước mặt cô.

Thiếu nữ cắn môi, không giấu giếm mà hỏi thẳng:

“Này hoàng tử, sao cậu biết nhiều thứ như vậy? Kiểu chăm sóc này không phải một người sống trong nhung lụa có thể thành thạo đâu!”

“Tôi có nói mình sống trong nhung lụa à?” Ken ghi.

“Trong truyện nói cậu là Trưởng hoàng tử, cậu cũng thừa nhận mình là trữ quân mà.”

Cô nghe giọng cười trầm thấp của Ken nén trong cuống họng. Mái tóc nâu hơi ngửa lên. Một tuồng chữ hiện ra trên bàn.

“Dù là con đầu tiên của Quốc vương, nhưng tôi không phải là con của hoàng hậu. Từ thuở thiếu niên tôi đã sống trong quân đội rồi. Chủ nhân đọc truyện lướt hả?”

Môi của cô nàng cong cớn lên, tính cãi mà không cãi được, đúng là có mấy đoạn diễn biến cô tua nhanh vì muốn xem cảnh Ken gặp được công chúa Kami, vậy nên có hơi thiếu sót.

“Ai biết đâu, tưởng con vua thì đi lính cũng đỡ hơn chứ.” Cô chống chế. Thật ra từ lúc cậu nhắc về chuyện phải nhập ngũ từ lúc mới lớn là cô đã đoán lờ mờ cho pha nôn mửa lúc nãy rồi. Cô tự dặn mình không bóc mẻ, cứ để cậu ấy thả lỏng.

“Không hề nhé, khổ gấp đôi luôn.” Ken còn tỏ ra tủi thân ra mặt, hít sâu một cái. “Họa chăng là được thăng hàm nhanh một tí.”

“Thì tôi thấy diễn biến vậy cũng hợp lý mà, phải đi lính ở biên giới, rồi mới vô tình cứu được công chúa Kami. Thế thì chuyện tình của hai người mới bắt đầu chứ.” Hạ Anh vừa nói vừa lén nhìn biểu cảm trên mặt Ken. 

Đúng y như cô đoán, mỗi lần cô nàng nhắc tới Kami thì biểu cảm của Ken vẫn cứ lạnh tanh. Một lần có thể là vô tình, nhưng hai lần thì phải xem xét lại. Một người dùng sinh mạng của mình đổi cho người mình yêu một con đường sống, vậy mà khi nhắc tới cô ấy, Saito Ken hoàn toàn dửng dưng. Đây là một mấu chốt khiến cô nàng cảm thấy vấn đề càng lúc càng kỳ quái.

Khi cô tưởng là mình đã bóc mẻ được một sơ hở của tên hoàng tử này thì Ken hạ mắt, nhìn cô chăm chú. Trong ánh mắt tím thăm thẳm như mang theo bão tố đen đục.

“Đừng nhắc đến người đó nữa. Kẻ cấu kết hại tôi có phần của cô ấy.”

“Hả?” Cô gái nhỏ há hốc mồm. Tự nhiên đang ngồi tám vu vơ lại được nam chính tiết lộ tình tiết gây sốc. Cô tròn xoe mắt, hỏi dồn. “Sao? Sao? Hóa ra cái vụ bị địch bắt cóc rồi dọa giết, ép cậu nhảy vực là do Kami phản bội hả?”

Ken cúi nhẹ đầu, không đáp.

Cô nhóc vỗ tay một cái chát, xúc động đến nỗi lay vai Ken.

“Tôi nghi lắm mà. Kiểu mà con gái của tiền triều sống ẩn dật nhiều năm là nội tâm nó đã u ám lắm rồi, dễ gì mà nó yêu đương chân thành với cậu. Lòng cô ta chắc chắn hận gia tộc của cậu đã tiếm quyền, đoạt ngôi nên cài bẫy để thủ tiêu trữ quân nè.”

Bây giờ tới lượt hoàng tử trợn mắt, đưa tay lên che miệng, rồi nhả vài từ khích lệ:

“Suy luận… tốt lắm!” 

Hạ Anh vui như được mùa, cười hí hửng.

“Ha ha, tập hai có phải là lúc cậu tỉnh dậy rồi tìm công chúa Kami để tính sổ không? Tới luôn đi Ken, tôi đang cần một cốt truyện phá vỡ mô tuýp cũ kĩ. Đọc mấy cái truyện kiểu nàng yếu đuối, chàng chở che riết tôi cũng ngán rồi. Cái thể loại nam nữ chính xé mặt nhau ra thế này mới đã nè!”

Trước bộ dạng phè phỡn của nữ chủ nhân, người thanh niên thở dài, nhắc nhở:

“Chủ nhân à, khả năng sống sót khi nhảy từ vách núi xuống vực là bao nhiêu phần trăm?”

Cô bé khựng nụ cười, xoa cằm nghĩ ngợi, rồi an ủi:

“Không sao, dạo này mô tuýp trùng sinh cũng thịnh hành lắm. Để xem… à “Sống lại vào thời điểm trước khi bị phản bội, tôi quyết tâm báo thù nữ chính ác độc”! Đấy, phải như vậy nó mới cháy!”

Nét mắt của Ken vẫn cứng đờ, rồi phản hồi:

“Tiếc là tác giả không thích viết truyện theo lối đó. Ngài ta bị bí ý tưởng nên dừng rồi.”

Vừa hay tin sét đánh ngang tai, Hạ Anh gào lớn:

“Cái gì? Một cái truyện có tiềm năng như vậy mà vẫn bí ý tưởng được hả? Tôi ngồi nghe chơi chơi đã vẽ ra được hai, ba cái kịch bản máu chó để triển khai rồi.” Đang nói hăng say, cô bỗng ngẫm ra, bấu lấy vai Ken. “Ê vậy là truyện không có ra tập hai luôn hả?”

Đối phương gật gật đầu. Cô nhỏ nóng máu, bưng ly nước gừng ấm tu một ngụm, quên luôn cả bỏ đường.

“Làm ăn cái kiểu gì treo đầu dê bán thịt chó vậy chứ? Sao có thể xuất bản một tập rồi thôi? Cái cha tác giả này nên dẹp tiệm là vừa!”

Saito Ken không nhịn cười được nữa, viết:

“Dẹp thật rồi mà!”

“Ờ ha!” Con bé quạu quọ nắm chặt quai của ly nước trong tay, nghiến răng. “Đừng để tôi truy được địa chỉ nhà của lão ta. Tôi sẽ vác cậu đến đó để bán vốn.”

Saito Ken nhẹ nhàng bỏ đường vào ly nước cho cô chủ, vừa khuấy thìa, vừa ghi:

“Đó là lý do bỗng nhiên có một hệ thống hiện ra và yêu cầu tôi phải tìm một nữ chính khác thay thế để thay đổi kết cuộc.”

“Ui, cái tình tiết này mới bất ngờ nè.” Cô bé nói nhưng vẫn thầm theo dõi xem Ken có bị bốc cháy nữa không. “Vậy ra chuyện cậu bước ra thế giới này để tìm một người yêu mình là để đổi một nữ nhân vật khác thay Kami hả?”

Ken gật đầu. Cậu ta vẫn bình an, không hề có mùi khét, không biến thành hoa giấy, không có ngọn lửa xanh nào cả.

Bỗng như nhận ra ánh mắt quái dị của nữ chủ nhà, hoàng tử cũng nhìn xung quanh người mình, rồi hiện chữ tiếp:

“Có lẽ nhắc lại thông tin đã biết rồi thì không sao ha?”

Cô nhóc thôi nghi ngờ, trở về ly nước gừng ấm. Vị đường ngọt nhẹ hòa cùng chút hăng cay âm ấm của gừng, trong thời tiết mưa tầm tã thế này lại trở thành một kiểu hưởng thụ mỹ vị. Hơi nóng từ ly bốc lên, làm mắt kính của cô gái mờ nhòe. Đưa tay lấy khăn giấy lau kính, cô hỏi:

“Cuốn truyện “Thế giới song song” này cuốn thật, nhưng ngẫm kỹ thì ngoài cặp đôi chính thì mấy nhân vật phụ mờ nhạt ghê. Nhiều tình tiết đá bay logic luôn. Giống như chuyện thả cậu đi lính ở biên giới, rồi bị địch uy hiếp đến gieo mình xuống vực đi. Không có viện binh luôn hả? Không có đứng ra ngăn luôn? Quốc vương nghe tin con mình nhảy vực không phản ứng gì luôn à?”

Saito Ken nín thinh, không trả lời. Khi Hạ Anh đeo kính vào mắt mới phát hiện cậu ta đang ngẩn người, đôi mắt tím nhíu lại đầy nghiền ngẫm.

Vẻ mặt Ken khá nghiêm trọng, dường như đang cố gắng nhớ điều gì đó, đến nỗi bị cô nhìn lâu như vậy cũng không phản ứng.

“Ủa? Sao tự nhiên rơi vào trầm tư rồi bạn?”

Hoàng tử vỗ vỗ đầu mình, rồi xoa thái dương, bất lực đáp với cô:

“Sao thế nhỉ? Tôi cảm thấy chuyện cô nhắc làm tôi nhớ tới gì đó quan trọng lắm. Mà tôi không nghĩ ra được.” Cậu viết xong còn đưa tay lên ngực trái, ấn mạnh. “Khó chịu thật! Hình như ký ức của tôi bị mất một đoạn nào đó."

“Nè, cậu đau tim hả?” Giọng cô đầy lo lắng.

“Không sao! Tôi quên chuyện gì đó về cha mình. Không nghĩ ra!” Nói rồi cậu ấy thất thần đứng bật dậy, máy móc như một con rô bốt.

Cô nhóc rướn cổ réo theo bóng thanh niên thẫn thờ đang đi một mạch lên cầu thang.

“Hoàng tử, đang nói chuyện mà đi đâu thế?”

“Tôi muốn ngủ, dường như quên gì đó rồi. Biết đâu tỉnh lại sẽ nhớ!” Chữ còn hiện ở trên bàn, nhưng người thì đã đi mất hút lên trên gác.

Hạ Anh bĩu môi, không biết “con mèo” đó diễn tiếp để chiếm chỗ ngủ trước khi bị đá ra khỏi phòng hay là không ổn thật. Cô khuấy ly nước gừng của mình rồi uống cạn.

“Uầy, chờ đó, lát tôi cũng tống cổ cậu ra khỏi phòng thôi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!