Quyển 1. Kẻ mang ủy thác

Chương 4: Giải oan

Chương 4: Giải oan

"Trà của phòng giám thị thơm ghê!"

●▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬●

Trời trong vắt, mây bồng bềnh như một tấm chăn bông trắng khổng lồ trên nền trời cao vời vợi, tất cả được bọc lấy bởi màu nắng rám vàng như mật. Tại tấm biển báo trạm dừng xe buýt, Hạ Anh chống hông thở dốc, cố xua đi cơn đau xóc hông do chạy quá nhanh. Nắng sớm kéo đến mang theo cảm giác nóng ẩm phủ lên dáng vóc cao cao của cô gái. Chân con bé mỏi nhừ đến run lên bần bật, đưa tay giũ nhẹ lớp vải áo đồng phục đang bết vào da mình. Những nhịp chân chà xát giữa đế giày bata và nền nhựa nhám kêu lên tiếng sột soạt nho nhỏ. Phương án bắt xe công cộng đã thất bại, cô nàng đem ngay điện thoại ra, triển khai kế hoạch thứ hai.

Cô nàng học sinh cúi mặt dí vào chiếc điện thoại đang sạc đến nóng ran của mình, lọ mọ đặt một cuốc xe công nghệ để kịp đến trường.

“Cái gì? Sáu chục ngàn?” Cô cảm thán một tiếng rõ to khi thấy cước chuyến xe vừa hiện lên. “Lại còn không có mã giảm giá!”

Châu Hạ Anh bực mình, rút dây sạc dự phòng khỏi điện thoại, nhanh tay nhảy qua một ứng dụng đặt xe khác để cầu may. Lòng nghĩ đến cái tên mắc dịch đã báo hại mình trễ chuyến xe buýt, cô lại vừa đặt xe vừa rủa xả trong bụng. Tiền ăn sáng của cô đã trôi vào cuốc xe này rồi còn đâu. Những hơi thở phì phò của cô nàng bị nén lại trong lồng ngực, trên trán rịn một lớp làm phần tóc mái bết lại. Hạ Anh ảo não nghĩ rằng nếu như mình cứ phải đi xe công nghệ nhiều lần quá thì đăng ký luôn xe đưa rước học sinh tháng này khéo còn tiết kiệm hơn.

Trường cấp ba của cô vốn có xe đưa đón học sinh, nhưng đa phần học sinh đều di chuyển bằng xe nhà. Còn khổ chủ Hạ Anh vốn là một thành viên hoạt động ngoại khóa tích cực nên giờ giấc đi đi về về chẳng biết đâu mà lần. Bởi vậy việc sử dụng xe đưa đón của nhà trường cũng không hiệu quả lắm. Thế là cô nàng quyết định dùng phương tiện công cộng để đi học, đôi lúc cô sẽ đi xe công nghệ nếu bị trễ chuyến. Song giờ đây, cô gái nhỏ lại đang dao động bởi chính lựa chọn ban đầu. Mà thật ra đã hay đi trễ mà còn đăng ký xe đưa đón chỉ tổ làm phiền cả nhóm phải đợi mình. Cũng như không!

Con bé bĩu môi tự giễu chính mình. Phải tự thay đổi bản thân chứ sao toàn tính đường để đi trễ thế nhỉ?

Khi đang mải lo cắm cúi thiết lập lộ trình, phía sau lưng cô gái nhỏ xuất hiện một chiếc Audi màu xám bạc chạy chầm chậm rồi dừng hẳn lại. Kính cửa sau từ từ hạ xuống. Trong xe là một thiếu niên tóc đen, đôi mắt màu cà phê sữa ôn hòa sáng ngời phía sau chiếc kính cận, đường nét trên khuôn mặt hài hoà và thanh tú. Môi cậu ta cong cong ý cười rồi đưa đầu ra ngoài cửa, cất giọng:

“Chào buổi sáng, Sâu lười!”

Âm thanh quen tai vừa reo lên, cô nàng lập tức ngẩng mặt, ánh mắt sáng trưng như tìm thấy cứu tinh của cuộc đời. Cô gái nhỏ thở phào, rồi quay mặt nở một nụ cười đầy trìu mến với cậu bạn:

“Rùa à! Cứu!”

Người thiếu niên vui vẻ nói:

“Lên xe mau, chỗ này không đỗ lâu được!”

Hạ Anh không chần chừ, tháo ba lô ra khỏi vai rồi mở cửa xe bước vào. Hiểu Khiết nhích qua ghế ngồi bên trái để chừa khoảng trống cho cô em gái.

“Con chào chú Hoàng!" Giọng nói của cô nàng vẫn còn chút đứt quãng vì cú rượt chạy theo xe buýt mới đây. Cô hạ người ngồi xuống chiếc ghế bọc da màu đen xám, đưa tay kéo đai an toàn thắt như thói quen. Mùi hương trong xe dìu dịu khiến cơn hỗn loạn trong tâm trí lắng dần.

Người tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, nở nụ cười và tiếp tục cho xe chạy đi.

“Chào cô út, nay vẫn không dí kịp xe buýt rồi ha!”

Nàng nữ sinh cười khổ, không dám kể lể câu chuyện kinh hoàng ban sáng mà mình mới trải qua, chỉ yếu ớt chống chế rằng mình lại ngủ quên. Điều hòa nhiệt độ trong xe phả tới làm cảm giác nóng nực lập tức được xoa dịu.

“Thôi đừng cố đi xe ngoài nữa, nhà mình tiện đường mà, để tớ đón luôn đi chứ tuần sáu buổi hết bốn buổi quá giang rồi.” Cậu trai ngồi cạnh khuyên nhủ cô em của mình hồi tâm chuyển ý để đi học cùng nhau.

“Mấy nay tớ phải vẽ khuya thôi, hết deadline thì ổn!”

“Tớ nhớ việc trong Hội tớ chia đều lắm mà? Sao cậu cứ ùn ứ suốt thế?”

Nàng nữ sinh thè lưỡi, thừa nhận:

“Ừm tớ nhận “com” cho người ta á, kiếm ít “xị” ăn bánh.”

Kẻ bên cạnh vừa nghe đã phát cáu ngay:

“Ủa Sâu? Để người ta biết cậu nhận vẽ tranh vậy sẽ nghĩ nhà mình bạc đãi cậu thì sao? Không đủ tiền thì báo chứ sao làm vậy?”

Tới đây biết mình lỡ lời, Châu Hạ Anh vội vàng xua tay giải thích.

“Không phải! Ý là tớ tham gia mấy nhóm đọc truyện á, lỡ mê truyện kia quá nên có vẽ nhân vật minh họa thôi. Ai ngờ mọi người thích quá nên cứ năn nỉ tớ mở đơn. Yên tâm đi, tớ để biệt danh kín đáo lắm! Với lại xong lô này cũng không nhận nữa đâu, đã vào học kỳ mới rồi lo mà học chứ!”

Nghe vậy nhưng cậu bạn Rùa vẫn lườm nhẹ, lẩm bẩm:

“Trong khi Hội trưởng tôi đây xù hết cả đầu vì tuyến bài sự kiện hai mươi năm thành lập trường thì Hội phó Châu Anh đi nhận commission bên ngoài. Ok fine!” Cậu Hội phó thở dài rồi nói tiếp. “Chiều nay tớ giao thêm việc cho cậu, để cậu dồn đống tinh lực dư thừa đó cống hiến cho Hội Mỹ thuật của tụi mình nha!”

Nghe tới đây Hạ Anh sầu não tựa đầu vào kính xe, vang lên tiếng “cộc” nho nhỏ. Hối hận rồi, sao tự nhiên nói hớ ra thế này!

Cô gái nhỏ liếc mắt nhìn lại đồng hồ trên màn hình điện thoại, nhẹ nhõm vì tỉ lệ cao là xe sẽ đến trường đúng giờ nên không cần nhắn tin xin phép đi trễ nữa. Đá mắt về vị Hội trưởng kiêm anh nuôi cao cao tại thượng, cô biết rõ miệng người đó hay dỗi hờn vậy chứ nuông chiều cô thì thôi rồi.

Bên cạnh Hạ Anh lúc này là Dương Hiểu Khiết, hay còn được gọi là Rùa, người anh trai trên giấy tờ nhưng bằng tuổi. Cả hai đã cùng sống chung trong một mái nhà từ khi mới năm tuổi đến tận lúc mười bốn. Nói rõ hơn thì Hạ Anh là một đứa trẻ mồ côi đã có hai gia đình nhận nuôi dưỡng. Sau khi người chồng trong gia đình giám hộ đầu tiên mất đi, mẹ nuôi kết hôn với cha của Hiểu Khiết và mang Hạ Anh theo cùng. Vì vậy, mối quan hệ của cô và cậu trai ngồi kế bên là người thân của nhau.

Đến năm họ mười ba tuổi thì cha mẹ đã tuyên bố di dân sang Thụy Sĩ. Không hề thông đồng trước nhưng lại cùng một phe với nhau, cả Hạ Anh và Hiểu Khiết đều từ chối theo cùng và hứa hẹn sẽ tự chăm sóc nhau ở Việt Nam. Sau đó một năm, con nhóc lại giở quẻ, đòi về ngôi nhà cũ của mẹ nuôi để sống một mình. Hiểu Khiết năn nỉ ỉ ôi mãi vẫn không khiến con nhỏ thay đổi quan điểm, lại còn phải cắn răng giấu giếm cha mẹ bao che cho em gái nhỏ được sống riêng trong suốt hai năm qua.

Vẫn như mọi ngày, người anh này đến trường bằng xe riêng của gia đình. Điều đáng nói là không hiểu sao giờ đi học của cậu luôn ngẫu nhiên trùng với giờ mà cô nàng đón xe đến trường. Vì thế chuyện tình cờ đi học cùng nhau này cũng đã diễn ra thường xuyên như cơm bữa.

Hạ Anh hạ ánh mắt nhìn xuống mũi giày và cười trừ. Dù đã cố thoát ly gia đình giàu kếch xù ấy nhưng cô vẫn khó có thể thoát khỏi mối liên kết với vị thiếu gia này ngay được. Cô nàng nghĩ mấy việc nhỏ này chẳng có gì để mình tỏ thái độ cả vì Hiểu Khiết vẫn quý mến cô như lúc nhỏ. Thế nên, cô bé luôn nhắc nhở mình phải cư xử như một người em ngoan và hiểu chuyện. Từ từ cô sẽ rút êm, chỉ cần có kết quả trúng tuyển đại học là ổn!

Bây giờ, cô gái nhỏ mới chú ý đến thứ trên tay cậu nam sinh. Khiết đang cầm một tập tranh vẽ kí hoạ. Cô nghiêng người sang nhìn, chàng trai nhanh chóng đưa tay ra che đi nội dung đang phác họa.

“Hàng cấm! Không cho cậu xem đâu!” Rồi Hiểu Khiết phì cười, trêu chọc. “Nay không muốn làm sâu nữa mà chuyển sang làm quạ à?”

Khi bàn tay của cậu vừa định giơ ra để vuốt lại tóc của cô em thì con Sâu lười kia đã nhanh tay tự ép tóc mình xuống, dùng ngón tay gỡ rối.

“Hi hi, dậy muộn quên chải đầu.”

Mặt của Hiểu Khiết đơ ra, nhanh chóng thu tay lại rồi gập bức tranh vẽ dang dở trên tay.

Hạ Anh cảm thấy hài lòng vì mình vừa né được một cú va chạm thật tự nhiên. Cô sợ rằng cậu ấy không giữ kẽ mà cứ làm ra mấy hành động quá thân mật, sớm muộn cũng thành chuyện lớn. Nhưng ánh mắt nâu của kẻ đối diện đã tối sầm.

“Không hiểu sao dạo này tớ thấy cậu sống buông thả quá.” Người con trai ấy nói bằng thanh âm như đang phê bình. “Cậu xem đi, thức khuya vô tội vạ, ngoại hình thì như “tự hủy”, mới lên lớp mười một thôi mà nhìn xem có khác zombie không?”

Hạ Anh vẫn vờ vịt cúi đầu, đâu có dám nói mình đang “tự hủy” một cách có kiểm soát. Vì sao ư? Vì cái thằng cha anh nuôi này chứ sao!

Dương Hiểu Khiết là học sinh giỏi toàn diện, xuất sắc cả về học lực lẫn ngoại hình, còn là con của một tỷ phú nằm trong nhóm hàng đầu của châu Á. Thế nhưng, thứ mà cậu ta khiến mọi người yêu thích nhất không phải quyền lực gia đình, trí tuệ hay ngoại hình mà chính là tính cách thân thiện, không phân biệt đẳng cấp. Nói chung, đây là chàng trai được yêu thích nhất trong trường An Đằng.

Còn Hạ Anh là ai? Con nuôi của nhà giàu – cái đuôi của cậu ấm Hiểu Khiết. Từ nhỏ đến lớn luôn thầm lặng như một bóng ma đi theo cậu ấm. Bây giờ hai người đã mười sáu tuổi hơn, đâu còn nhỏ nữa. Ở độ tuổi mà cô gái đã nhận ra mình trổ nét thiếu nữ, cho dù là em gái nuôi, thì khó mà tránh được điều tiếng dèm pha. Vậy nên, từ đầu năm lớp mười, cô đã dùng hết năng lực bản thân, dựa vào mối quan hệ khác để lặng lẽ xin chuyển khỏi lớp của Hiểu Khiết. Con nhỏ luôn sợ cậu ta truy ra vụ này, lòng cứ thấp tha thấp thỏm.

Hạ Anh hiểu ranh giới của họ có thể bị phá vỡ nếu bản thân cô không biết chừng mực. Cô có thể chấp nhận được những quan tâm ở trong mức mà bản thân có thể kiểm soát. Và cô nàng sẽ hạn chế phát sinh các cử chỉ thân mật, những cuốn hút về mặt ngoại hình đối với cậu ta. Sự xa cách và cự tuyệt này sẽ duy trì cho đến khi cô xác nhận được cảm xúc của người anh nuôi đã hoàn toàn quay về ngưỡng an toàn, không còn mang kiểu ấm áp có chút tình tứ nào nữa thì thôi.

Hiểu Khiết cũng nói là cô xuề xòa. Vậy là đạt được hiệu quả mà nàng ta muốn rồi đó!

Nói vậy chứ cô có phải kiểu luộm thuộm gì đâu. Chỉ là… giữa muôn ngàn bông hoa trong ngôi trường thượng lưu luôn chỉn chu, trưng diện với hàng hiệu và mỹ phẩm đắt tiền thì Hạ Anh lạc loài. Cô vẫn giữ phong cách tối giản với đồng phục dạng cơ bản, chọn một cái kính cận to thô kệch cùng với chiếc mái mưa dày cộm để trông thật ngốc nghếch. Thêm đó, để bản thân nhìn chán đời toàn tập, cô còn bưng cái mặt mộc như cá chết đi học. Thêm vào ít mụn và tàn nhang, phối hợp với dáng vẻ của một con mọt sách điển hình, cô trông chìm nghỉm khi ngồi bên cậu thiếu gia họ Dương.

Thái tử phật lòng vậy thì thần đây vui lắm á! Hạ Anh thầm nghĩ.

Hiểu Khiết nhìn vẻ ương bướng đến quen của đứa em, chỉ có thể tặc lưỡi không nói nổi. Đột nhiên, bên cạnh cậu phát ra âm thanh của tiếng dạ dày co bóp chẳng thể che giấu nổi. Hạ Anh cảm thấy thứ dịch vị chua lòm đang muốn trào ra khỏi miệng, xấu hổ rúc người lại.

Hiểu Khiết không hề phán xét, có vẻ đã quá quen thuộc, tự động lục tìm trong ba lô ra một bịch bánh mì tươi đưa cho cô:

“Ăn đi, đổ bệnh nữa lại phiền.”

“Thôi khỏi đi lát tớ tạt qua căn tin mua cái bánh bao được rồi, ai đời suốt ngày ăn ké của cậu, ngại chết được!”

“Hửm?” Đầu của chàng trai nghiêng nhẹ, ánh mắt liếc đến con bé gầy nhom cạnh mình. Hiểu Khiết xé bao bì ra, đưa bánh cho em gái. “Sống một mình phải tự biết chăm sóc cho bản thân, không thì chưa đến hai mươi tuổi cậu sẽ mắc chứng viêm loét dạ dày cho xem."

Hạ Anh đang nhìn cậu, môi mấp máy lại sắp phun ra câu khước từ.

Hiểu Khiết buột miệng nâng giọng cao hơn:

"Trời ơi đừng nhìn nữa, mẹ dặn tớ lo cho cậu mà sao cậu cứ kì ghê á!"

Hạ Anh cười nhẹ, chột dạ không dám kháng cự sự quan tâm này nữa. Ăn hoặc bị “tử hình” bằng ánh mắt của cậu ta! Cô nàng ngẫm nghĩ đôi chút rồi cảm ơn anh trai và cầm bánh ăn. Cắn một miếng bánh thơm nhẹ mùi bơ sữa, cô thầm tự vấn lòng vì lời nói của anh trai. Là mẹ nhờ Hiểu Khiết chăm lo cho mình thật sao? Bà ấy không hề dặn cô như thế mà chỉ nói rằng hãy ngoan, giữ thể diện cho gia đình và giúp đỡ cho anh trai. Bởi lẽ đó mà Châu Hạ Anh vẫn cố gắng giúp sức cho Hiểu Khiết trong học tập và hoạt động ngoại khoá, để anh ấy được chìm đắm trong thế giới yêu thích của bản thân. Tất nhiên, đó phải là sự hỗ trợ trong sáng để cả hai cùng phát triển chứ tuyệt nhiên không được phép khơi gợi lên những cảm xúc khác. 

Cơ hàm của Hạ Anh nhai chầm chậm, quên cả nuốt vì mải nghĩ ngợi. Đến khi khoang miệng ngập trong vị ngòn ngọt của tinh bột thì mới để ý và nuốt xuống. Cô vô tình nhìn qua bắp chân mình thấy một vết bầm xanh nhạt, như mới va vào đâu đó, đưa tay chạm thử thì thấy hơi ê ẩm. Va vào đâu vậy nhỉ? Sao tự nhiên có vết thương này ta?

Vừa nhai bánh, vừa nghĩ nhưng Hạ Anh thực sự không nhớ được. Đôi mắt xám của cô mông lung nhìn ra phía ngoài đường, trong đầu vẫn cố gắng nhớ lại xem mình đã bị thương khi nào.

Chiếc xe êm ái chạy trên con đường phủ nắng ấm. Nam sinh mặc áo sơ mi trắng cạnh bên chăm chú xem máy tính bảng kiểm tra tiến độ các tuyến dự án của Hội mỹ thuật, chốc lại nhìn cô gái bằng ánh mắt băn khoăn, rồi bảo:

“Châu Anh, cậu nghĩ cả hội làm kịp núi công việc này không? Tớ lo không kịp tiến độ quá! Hay cancel vài mục ta?”

Cô gái nhỏ đưa ngón tay phủi vụn bánh trên môi, nuốt hết bánh, giọng kiên quyết:

“Kịp! Tớ hứa giờ chỉ tập trung chuyện của Hội thôi. Tớ kiểm tra các tuyến rồi, phần vẽ trên máy thì có thể lôi việc về nhà làm nên không đáng lo. Có mấy mục chưa tới hạn deadline mà các bạn nộp rồi nè. Tớ đang kiểm tra lại rồi góp ý cho sửa, hòm hòm rồi cuối tuần tụi mình chốt luôn một lần." Giọng cô gái nghiền ngẫm một chút rồi đề xuất thêm với Hội trưởng. "Chỉ có phần vẽ tranh tường thì mình cần dồn sức nè. Ca sáng mai ai làm được cứ ra vẽ tiếp phần được phân. Sếp Khiết cứ treo thưởng vậy cả nhóm hăng lắm, xong ngay trong tuần này cho xem!"

Nói rồi cô nàng cũng thầm dặn lòng phải là nhóm vẽ xong đầu tiên để tranh cái vé VIP đi xem biểu diễn giao hưởng về nhạc chủ đề Anime. Đêm nhạc đó đang được mở bán vé nhưng rất khó mua được vì quá nhiều người quan tâm. Hiểu Khiết đem cặp vé ra làm phần thưởng thì lại quá hào phóng, bảo sao các hội viên đều điên cuồng hiến mình, bất chấp nắng nóng thiêu muốn cháy thịt.

Vị Hội trưởng thích chí cười tít, gật gù đồng ý, tiếp lời:

“Trưa nay cậu ghé hội sớm, bảo Mai tới cùng nữa. Mình họp trước phân cho xong cái vụ tranh tường. Mọi người còn lại tới đủ chỉ xắn tay lên làm thôi.”

“Ok sếp!”

"Rồi có mượn phòng Hành chính quản trị kê lại dù xếp chưa?" Hiểu Khiết nhíu mày, có hơi bực dọc. "Tự nhiên đang kê cho tụi mình, cái bứng qua cho bên sân thể thao mượn xong không trả luôn trời!"

Hạ Anh hếch mũi tự tin đáp:

"Xời, đòi lại được rồi, còn mượn được quạt công nghiệp luôn nè. Muốn Hội mình nai lưng ra nắng vẽ thì cũng phải chăm lo cho đàng hoàng chứ."

Ngón tay cái của Hiểu Khiết bật lên, hãnh diện khen em gái mình thật chu toàn. Cậu kiểm tra lại tiến độ của việc thi công tranh tường lần nữa rồi nói với cô nàng Hội phó:

"Phải tranh thủ làm nhân lúc trời nắng ráo, bằng không mưa mà tới thì khó thi công lắm." Nghĩ đến rủi ro bức tranh sơn tường sẽ gặp mưa khi nhóm chưa thi công xong, cậu vẫn bất an căn dặn thêm. "Cậu nhờ mấy chú bảo vệ gom giúp vài viên gạch để dằn bạt phủ, làm xong mình phủ ni lông rồi hẳn về chứ tối mà mưa một cái lại tầy quầy."

Hạ Anh vừa lắng nghe, vừa lập tức mở tin nhắn để nhờ vả phòng bảo vệ ngay vì sợ mình quên mất. Trưởng ca bảo vệ trả lời tin nhắn bằng một cái nhãn dán mặt cười có chữ "Ok" hào sảng. Cô nàng giơ màn hình cho Hiểu Khiết xem, cậu ấy mỉm cười như thể rất hài lòng, gương mặt giãn ra vì mấy mối âu lo đã được em gái mình hỗ trợ tươm tất. Liếc mắt nhìn thấy em gái vẫn chưa ăn xong chiếc bánh nhỏ, người anh yên lặng hẳn, như là chờ cho nó ăn xong bữa sáng.

Một dải nắng nhạt hắt qua lớp kính xe, phủ lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của Hiểu Khiết. Chiếc xe dừng ở một ngã tư. Bên ngoài có hơi đông người, chắc không kịp qua khỏi đèn đỏ trong lượt chờ này.

Tu một ngụm nước, cùng chiếc bánh vừa ăn xong, Hạ Anh đã lấy lại đủ năng lượng, gương mặt cũng bừng tỉnh, lanh lợi hơn. Khi cô đang cuốn chiếc vỏ bánh đã ăn xong gọn gàng trong tay để chờ vào trường rồi vứt bỏ thì người cạnh bên lại hỏi:

“Sao gần hai tháng cậu chưa đăng ký lớp tiếng Ý tiếp theo vậy, học vậy sao kịp tiến độ?”

Sống lưng cô cứng đờ và rét lạnh tựa như bị nhốt vào một hầm băng. Với sự kiểm soát thầm lặng của người anh này, Hạ Anh tưởng mình là Tôn Ngộ Không bị Phật Tổ giữ trong lòng bàn tay. Việc gì về cô thì người đó luôn lưu tâm và dí tới cùng.

Đối phương cảm nhận được sự im lặng khác lạ, bèn thở dài bất lực quay sang nhìn cô:

“Bạn ơi, có trở quẻ thì nói sớm chứ đừng có “lật thuyền” bỏ tớ giữa chừng nha? Tớ mất niềm tin với bạn quá rồi đó! Đã hứa đi Ý du học cùng tớ mà coi cách bạn nỗ lực kìa.” Ánh mắt nâu cà phê lại dấy lên nỗi hoài nghi. “Rồi giờ lại thi IELTS, lấy được band 8.5 khè tớ hay gì?” Hiểu Khiết cầm điện thoại lúc lắc màn hình tin báo điểm tin của trang học tập trong trường vinh danh học sinh có thành tích mới. Trong đó, Hạ Anh trong chiếc ảnh thẻ giương ánh mắt to tròn, cùng mấy dòng giật tít tung trời khi chinh phục mức điểm ngoại ngữ đẹp như mơ ngay trong lần thi đầu tiên.

Kẻ vừa bị bóc mẽ chỉ biết ngơ mặt, nhăn răng cười, thầm chửi. Cái tên admin nào mà nhanh thế, cô mới có kết quả hôm kia thôi mà!

“Hê hê, ý là…”

“Ngưng!” Hiểu Khiết khịt mũi, gạt ngang con nhỏ. “Khỏi giải thích, khỏi trình bày, để tui đi Ý một mình, nhà ngươi nhảy nguyện vọng rồi đúng không?”

Trước chất giọng ai oán đó, con nhỏ chỉ có thể ôm mặt che đi rồi ti hí đưa mắt nhìn qua kẽ ngón tay.

“Điện hạ bớt giận! Tớ… Tớ học không vô, tớ có thù với tiếng Ý! Tớ không xong thật rồi! Tớ cần phương án back-up!”

Dương Hiểu Khiết ngửa đầu nhìn trần của xe, hít một hơi thật sâu, giọng nhẹ như cố gắng đè nén cơn bùng nổ:

“Dẹp đi, chúng ta không còn gì để nói nữa. Quá đủ rồi bạn!”

Hạ Anh mấp máy môi, mặt hơi trắng ra, phồng má rưng rưng. Mới ngồi trong xe gần mười lăm phút mà con nhỏ đã bị ông thần này tấn công mấy vụ liên tiếp. Trái tim của cô muốn vỡ ra rồi.

Còn gì nữa đâu mà khóc với sầu! Con nhỏ nhủ thầm sau đó đưa tay vịn vào ống tay áo của nam sinh kia, tự thú.

“Tớ muốn vào Oxford, không đậu được thì cũng học đâu đó ở nước Anh thôi! Thề, hai nước cách có hai tiếng thôi, khi nào “điện hạ” triệu hồi là “vi thần” có mặt ngay!”

Kẻ đang nổi giận kia tựa như một con phượng hoàng cao quý không thèm liếc mắt tới cái đứa hèn hạ lại chơi trò bỏ bạn giữa đường. Cậu ta ngậm miệng, nghĩ ngợi một hồi rồi ấm ức nói nhỏ:

“Cậu không thích học ngành mỹ thuật thì thôi, Rùa có quyền gì ép cậu đâu. Chỉ là tớ không quen ai ở đó nên rất mong có người thân cạnh bên, chúng ta hủ hỉ với nhau. Vậy mà…Haizz.” Tiếng thở dài ngân nhẹ rồi lại từ từ gằn xuống. "Thôi nhà ngươi nói thẳng luôn mình học vẽ rồi vào Hội Mỹ thuật là vì tui luôn đi cho đôi bên đỡ giày vò nhau.”

“Đâu có!” Hạ Anh kêu lên thất thanh. “Không hề nha, tớ thích vẽ mà, trời ơi chỉ là tớ không vẽ đẹp bằng cậu nên mới tự nhục, tự đổi nguyện vọng thôi mà. Cậu nghĩ gì lắm vậy Khiết?”

Kẻ kia khẽ xùy một tiếng, nụ cười trở nên mờ nhạt, nói nhỏ hơn:

“Cậu học vẽ cho vui thôi. Tớ nhìn cũng hiểu mà. Y như cách tớ muốn đi học violin chỉ vì thấy cậu biểu diễn trên sân khấu vậy. Nếu mà thích và xem vẽ như đam mê thật thì cậu đã luyện vẽ cả ngày chứ không như thế này đâu. Thôi, nếu giờ mà ép cậu học chuyên ngành mỹ thuật lỡ sau này cậu đuối lại đâm ra hận tớ nữa.” Ngưng một chút để điều tiết cảm xúc, giọng Hiểu Khiết trở nên thư giãn hơn như an ủi cô gái nhỏ. “Thôi Sâu muốn làm gì thì làm, miễn thấy mình tự tin là được!”

Châu Hạ Anh xúc động muốn rơi nước mắt. Bàn tay nhỏ đấm nhẹ lên vai của cậu ấm kia, hèn hạ cười cười.

“Đúng đúng! “Điện hạ” nói chí phải! Tớ chỉ thích thôi chứ không đủ đam mê. Tớ sợ mình đu theo không nổi rồi làm cái gì cũng dang dở. Haizz… Tớ chỉ thích làm “họa nô” sống với OC[note72162], anime và commission thôi!”

Giữa hai luồng tư tưởng nghệ thuật đang xung đột, Hiểu Khiết quay đầu, không trò chuyện nữa.

Cô gái nhỏ ngưng cười. Cô biết Hiểu Khiết sẽ không dồn ép mình, nhưng sẽ ghim. Vậy là thời gian sau này phải ngoan ngoãn hơn, đừng để ông anh này quạu điên lên với mình nữa. Đang nghĩ thì tin nhắn từ Hiểu Khiết chuyển qua dù đang ngồi kế bên khiến cô bé giật mình, mở vội ra xem.

“Eo ơi, đại nhân! Ngài quá xịn rồi!” Con nhỏ lại không ngừng được cảm thán khi thấy đoạn băng ghi hình mà đại thiếu gia đã gửi rồi trầm trồ thêm câu nữa: “Ngài ơi, ý là mình đi ăn không, không khao không được rồi!”

Hiểu Khiết cong khóe môi, giọng có phần hào hứng:

“Không cần ơn nghĩa gì đâu, tớ cũng ba gai theo cậu thôi. Dòng thứ đó thì cần “thanh tẩy”. Cậu yên tâm, ca này tớ ủng hộ cậu và Mai! Mấy chuyện râu ria tớ đã nhờ người xử lý rồi, cậu chỉ cần ngẩng cao đầu với các thầy là được, mình chẳng làm gì sai thì ngại gì!”

Con bé gật gù cười toe toét, tua nhanh đoạn dữ liệu trong tay, hài lòng đưa ánh mắt cảm kích nhìn vị thiên sứ hào hiệp đã ban phát thứ ánh sáng thánh thần đến cứu rỗi mình. Mức độ tự tin đến trường tăng thêm một trăm phần trăm công lực. Giờ thì Hạ Anh không còn thấy hoang mang nữa, bởi cả Hiểu Khiết cũng đang đứng về phía của mình. Lần này chỉ cần bản thân biểu hiện tốt là được!

Hai thiếu niên không nói nữa, mỗi đứa một góc nhìn ra phía đường xá nô nức của thành phố vào buổi sáng. Chiếc xe chầm chậm đi trên con lộ, đôi lúc phải dừng vội bởi một chiếc xe máy nào đó tạt ngang đột ngột. Hiểu Khiết bị chúi nhẹ người về phía trước, giờ mới chịu kéo dây an toàn thắt vào người. Nắng đã lan tràn đến lớp kính, hơi nóng nhẹ nhàng tỏa ra, khiến cô gái nhỏ dịch người tránh xa cửa xe hơn.

Ngồi yên lặng một chút, đầu óc dần thanh tĩnh lại, tự nhiên trong đầu Hạ Anh chợt nhớ đến ánh mắt tím biếc của kẻ lạ mặt ban sáng ở nhà. Lướt tay lên màn hình điện thoại chạm về khu lưu trữ ảnh, do ban sáng cô chụp vội quá hay sao mà ảnh nào cũng vỡ nét, mờ câm. Hạ Anh thở dài, nghĩ tới “cục nợ” này là rầu thúi ruột.

Thật kì lạ! Sao tự nhiên lại trói hắn làm gì nhỉ? Đáng lẽ khi phát hiện tra, mình chỉ cần phóng chạy đi thẳng qua công an phường ngồi là được. Tại sao bán sống bán chết nhây với hắn làm gì?

Lòng dạ cô rối bời, nghĩ đến sự mâu thuẫn của bản thân lại càng cảm thấy khó chịu. 

Rồi mắc gì mình lại đập đồng hồ ta? Còn đánh người, dọa chích điện, phóng mỏ lết? Trời ơi! Mình ăn gan hùm hả? Tên đó mà bóp cổ phát là giờ này mình không còn ở đây đâu! Liều quá liều!

Khi đang cố nhớ lại chuyện liều lĩnh ban sáng, cô gái nhỏ bỗng thấy da thịt mình lạnh toát, da gà nổi lên từng đợt, có cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ. Càng nghĩ càng mơ hồ, như có thứ gì đó đánh sập não bộ, kéo nó vào bóng tối. Châu Hạ Anh bị choáng, một cơn buồn nôn rợn lên, suýt nữa khiến miếng bánh mì nhợn khỏi miệng bởi thứ dịch vị chua lòm đang muốn trào ra. Cô bụm miệng, nén đi cảm giác khó chịu. 

Người ngồi cạnh thấy cô không ổn bèn hỏi:

“Sâu, say xe hả?”

“Hình như vậy!” Cô đưa tay vuốt cổ.

Hiểu Khiết ấn nút cửa kính xe cho gió trời bay vào. Không khí khô nóng tạt vào khiến Hạ Anh rùng mình, nhưng quả nhiên không còn thấy quá ngột ngạt như trước.

“Hậu quả của bỏ ăn sáng đó, dấu hiệu đầu tiên của đau dạ dày." Cậu làm như bác sĩ mà phán. “Cần túi bóng không? Ngay hộc chỗ tay phải có đó!”

Cô gái nhỏ vô thức sờ lên chỗ vùng dạ dày. Đâu có đau gì đâu!

“Tớ nghĩ là mình bị tiền đình ý, thôi cho tớ tắt hoạt động tí cho người bớt bềnh bồng nha!” Nàng nữ sinh nói xong thì ngồi thu người lại, ôm ba lô, lặng thinh để cố giữ tâm trí bình tĩnh.

Hiểu Khiết thấy em gái của mình không khỏe, chỉ yên lặng, không nói thêm để tránh cô lại trở nặng thêm. Chiếc xe cứ đi vùn vụt cho đến khi rẽ vào cổng trường An Đằng, chạy theo hướng làn xe vào khuôn viên trường. Thời gian vừa kịp lúc. 

Hạ Anh đã thấy ổn hơn. Bước xuống xe, cô quay qua mỉm cười với Hiểu Khiết:

“Cảm ơn cậu đã cứu tớ “hai” bàn thua trông thấy!”

Hiểu Khiết gật đầu cười rồi vẫy tay chào. Sau đó cả hai tách nhau ra, ai về lớp nấy.

☆° ゚☆° ゚☆° ゚

Tiết học sáng đang diễn ra bình thường thì bất ngờ thầy giám thị xuất hiện trước của phòng học và mời đích danh Hạ Anh cùng lên phòng giám thị làm việc với lý do để “hỗ trợ điều tra”. Nhìn theo dáng người đàn ông vừa rời khỏi, nàng nữ sinh hơi nhíu mày rồi đứng dậy, lặng lẽ cầm theo điện thoại, cúi chào cô giáo bộ môn rồi mới rời đi. Lúc cô đi ngang qua bàn của Ban Mai, cô bạn ấy bỗng chắp tay với vẻ mặt vừa hối lỗi và bất lực. Tự thấy bản thân đã chuẩn bị đầy đủ, Hạ Anh ra dấu với đứa bạn để trấn an rồi khoan thai bước đi theo thầy.

Mặc dù biết bước vào phòng giám thị sẽ lại bị "tra tấn" bởi cái giọng điệu cằn nhằn vừa móc mỉa đầy văn hóa của thầy Tú, nhưng tâm lý đã sẵn sàng ứng chiến nên mặt Hạ Anh cứ trơ ra.

“Em ấy bảo là do hai đứa em hẹn nó ra nói chuyện rồi mới ẩu đả? Giờ hai đứa em đều chối à?” Thầy Tú đan tay lại, đặt lên bàn. Giọng thầy nâng cao, đôi mắt đen ẩn sau cặp kính không gọng mang đầy dò xét. Vầng trán của thầy hằn lên vết nhăn đã thành nếp, quầng mắt hơi thâm nhẹ, có lẽ đã mất ngủ cả đêm qua. Trên mái tóc chẻ ngôi bảy ba đạo mạo lại thấp thoáng vài sợi bạc như là đã chất chứa quá nhiều phiền não do đám học sinh nhất quỷ nhì ma này mang lại.

Hạ Anh cố nhịn một cái ngáp, âm thầm tự trách bản thân thức quá khuya mà bây giờ buồn ngủ muốn rụng rời. Kể cả nghe lời càu nhàu mà sao vẫn cứ du dương êm tai thế này. Cô nàng dựng thẳng lưng, cố đảo mắt nhìn quanh phòng tìm gì đó để kích thích tâm trí mình.

Phòng giám thị tĩnh lặng như một khung tranh tách biệt khỏi hành lang ồn ào. Ánh sáng nhẹ nhàng từ cửa kính lớn rọi vào, loang trên mặt bàn gỗ sáng màu, vẽ thành những vệt ấm áp trên nền rèm trắng lặng lẽ khẽ đung đưa. Mùi tinh dầu thoảng nhẹ hương gỗ tuyết tùng, không quá nồng nhưng đủ để khiến người ta giữ thẳng lưng khi bước vào. Trên tường là những dòng chữ đa ngôn ngữ viết ngay ngắn như những đường chỉ khâu tỉ mỉ trật tự trên nền vải. Ở đây, mọi thứ đều nghiêm trang. Chỉ là sự lịch sự của nó lại tựa như đang giấu một bãi chông dưới mặt nước êm đềm của ải trận sông Bạch Đằng, sơ hở một chút là mắc cạn tại bãi rồi "mất xác" luôn.

Bị tiếng đập tay lên bàn hăm he của thầy giám thị gọi hồn vía trở về, cô gái nhỏ giật nhẹ vai, thu khẩu hình đang ngáp nửa chừng của mình lại, không nhanh không chậm cất lời:

“Thầy ơi, Thế Danh có cung cấp được tin nhắn không? Nhật ký cuộc gọi của cậu ấy có số của Ban Mai không? Hay cậu ấy chỉ nói miệng?”

Mắt thầy Tú toát lên sự khó chịu, gương mặt vẫn cau có thành một cục. Thầy nới lỏng chiếc cà vạt màu xanh navy ra khỏi cổ áo sơ mi màu thiên thanh, giọng gay gắt:

“Bây giờ đánh con người ta nhập viện như vậy rồi còn già mồm nữa? Có biết sáng nay thầy đã phải tiếp cả luật sư tới để hỏi thăm tình hình không? Một người là cậu nó, một người là mẹ của nó. Chưa kể cha của nó là Tổng biên tập báo Thời đại mới đó." Thầy đưa ra danh sách cuộc gọi dài dằng dặc trên điện thoại cho Hạ Anh thấy nỗi khổ sở mà mình đang gánh chịu. "Em nhìn đi, nãy giờ bao nhiêu cuộc gọi của nhà báo ập tới trường rồi đây! Sáng đến giờ thầy mệt lắm rồi!”

Ánh mắt của nàng nữ sinh đang thầm nén ấm ức, tự lải nhải trong lòng. Eo ơi, em cũng mệt mà thầy! Em có biết gì đâu? Tự nhiên lôi em ra khỏi lớp học rồi bắt em phải chứng minh là em đi gây sự, còn đánh con người ta hả?

Lúc thầy gọi Hạ Anh ra khỏi lớp chỉ nói là lên hỗ trợ cung cấp thông tin. Vừa lên tới phòng giám thị, câu chuyện lập tức trở thành sự việc nghi ngờ Ban Mai và Hạ Anh – hai đứa con gái đấm một thằng con trai. Quả nhiên là An Đằng, chỉ vài cú điện thoại của người lớn là có thể bẻ cong sự thật hoàn toàn.

Nàng nữ sinh quá sức mệt mỏi, đưa tay che miệng ngáp một cái. Cô đưa ra đoạn băng ghi hình mà Hiểu Khiết đã trích lục được để sớm dứt điểm tiết mục vu oan giá họa này.

"Em nghe nói phòng Công nghệ thông tin bảo góc camera trong trường bị khuất nên không lấy được toàn cảnh. Nên... em có đoạn băng ghi được từ camera ở cửa phòng Hội Mỹ thuật đây ạ. Thầy xem góc này sẽ thấy rõ hơn!"

Cô gái bình tĩnh giới thiệu đoạn dữ liệu hiện trong điện thoại, điềm đạm chờ đối phương phản ứng. Thật may! Phải nói là thật may! Hội Mỹ thuật đã nhập nhiều vật tư, họa cụ về kho để chuẩn bị chạy sự kiện cho trường nên chính cô và Hiểu Khiết đã xin trường cho Hội tự túc gắn thêm một vài camera ở góc khu vực văn phòng và kho của Hội để đề phòng kẻ gian. Nào ngờ, bây giờ đó lại là phương án cứu cô sống sót giữa "loạn thế".

Ánh mắt thầy Tú trầm xuống như nắm bắt được một tình tiết quan trọng, lập tức đổi thái độ hòa nhã hơn. Thầy đứng dậy, đưa tay kéo giật tấm rèm cuốn thả xuống, ngăn chặn tia nắng từ cửa sổ lọt vào trong, sau đó quay về bàn làm việc.

"Uống nước đi, đừng để người ta đồn thầy "bức cung" em!" Tuy đang cáu kỉnh nhưng thầy vẫn đẩy chai nước suối chưa khui để trước mặt cô học trò.

"Trà thơm quá, em uống được không?" Con bé đẩy gọng kính lên, nịnh nọt cười. Thật ra nó đang cần chất caffeine để gượng mình tỉnh lại trước khi não rơi vào mụ mị.

Thầy Tú gật đầu, tay mở máy tính bảng, nhìn đoạn băng mà cô gửi qua, ánh mắt thật chăm chú. Một thoáng nghĩ lại, nếu chiều qua Hạ Anh không nhờ Hiểu Khiết trước, chắc hôm nay mà đòi trích lục băng ghi hình cũng chẳng còn đâu. Nhà của Thế Danh đã gào ầm lên như vậy, có nghĩa là họ muốn xới chuyện này tới cùng. Ai biết nhà trường có "thủ tiêu" luôn camera của Hội không.

Cô gái nhỏ đưa tay tao nhã nâng bình trà nóng trên bàn, tự rót cho mình một ly, như để tự an ủi số kiếp mạt rệp lắm thị phi của mình. Thầy Tú lướt nhìn đứa học trò nhởn nhơ này, thở dài một chút, rồi vẫn dán chặt mắt vào đoạn băng. Cô bé cũng nhìn theo thầy.

Trong đoạn ghi hình quay lại ở một góc vắng ở gần khối nhà B, Ban Mai và Hạ Anh đang khệ nệ mang một số tài liệu từ văn phòng Hội Mỹ thuật về lớp. Bất thình lình, Thế Danh – đàn anh lớp 12 tự dưng nhảy xổ ra, cũng như bao ngày lại nói mấy câu vô vị tán tỉnh Ban Mai. Đoạn này mất khoảng năm phút để gã ta nói chuyện tào lao. Hạ Anh đang nhớ lại, dù không nghe được âm thanh trong băng hình nhưng vẫn thấy bực mình. 

Đàn anh này nổi tiếng nhây, lại háo sắc, nói chung cô gái nào bị gã này nhìn trúng là bảo đảm xui xẻo. Con bé bạn thân của Hạ Anh là nạn nhân tiêu biểu. Chuyện hôm qua cũng như bao ngày, Thế Danh cứ bám lấy Ban Mai để trêu ong ghẹo bướm. Lời qua tiếng lại một hồi, hai cô gái vùng vằng bỏ đi. Gã ta chặn đường lại, rồi cả đám giằng co với nhau. Trong lúc đó không biết vô tình hay cố ý, tay của Danh đã sờ đúng vào vòng một của Ban Mai, còn bóp một cái.

Hạ Anh nghĩ tới là nóng máu, muốn thầy tua lại đoạn đó để chỉ cho rõ. Thầy trừng mắt, giơ tay muốn gõ đầu cô. Đoạn phim đến đoạn Ban Mai nổi cơn tam bành sút một cái vào đúng ngay giữa hai chân của gã.

Nhìn tới đây, hai thầy trò đều bật ngửa ra một cái, đồng loạt nhăn mặt. Biểu cảm trên mặt thầy còn phong phú hơn cả Hạ Anh. Cú sút đó không hề nhẹ. Có lẽ là lòng đồng cảm giữa đàn ông với nhau, thầy vang lên tiếng tặc lưỡi, vô thức lẩm nhẩm:

“Dã man quá! Thất đức quá!”

“Thầy tua lại khúc 12 phút 23 giây đi, ông Danh đưa cái tay ra kìa! Có lửa mới có khói chứ!”

“Em đừng có lộn xộn! Em coi kia, đã người ta lăn ra đất rồi em còn đập nguyên thùng sách vào đầu nữa!”

“Ơ, cái này là trượt tay nha thầy! Em muốn check VAR lại!”

Tới đoạn của bản thân thì phải bảo vệ mình tới cùng chứ! Hạ Anh nghĩ. 

Đoạn rơi thùng này là do cô thấy gã Danh nằm vật ra đất ôm lấy hạ bộ kêu gào nên có hơi hoảng, định cúi xuống xem nhưng hậu đậu làm mấy cuốn sách rơi xuống đầu của gã ta. Thầy Tú lướt qua lướt lại đến bốn, năm lần ở cảnh đó, cuối cùng cũng nương tay, xác nhận đây là lỗi vô ý của cô. Ấy vậy nhưng thầy vẫn gào ầm lên:

“Con gái con đứa gì như hai bà chằn lửa vậy? Người ta lỡ đụng có xíu mà đã đá như vậy rồi? Nhỡ nó có vấn đề gì là đền không kịp cho ba má nó đấy! Em biết “chỗ đó” của đàn ông mong manh dễ vỡ lắm không hả?”

“Em có đá đâu! Tự nhiên cái la em!”

“Thôi, đủ rồi! Mệt cô quá! Đi ra ngoài! Chiều nay đem bản tường trình sự việc nộp lại cho tôi!”

Dẫu mang bao ấm ức, nhưng vì lần đấu tranh này đã toàn mạng trở về nên Châu Hạ Anh quyết định tự thưởng cho mình một ly trà nữa.

Lúc ra khỏi cửa phòng giám thị, trong lòng vẫn còn khúc mắc nên cô nàng quay lại hỏi thầy Tú:

"Vậy… Ban Mai… bạn ấy có sao không thầy?"

Vị giám thị thở dài, đưa tay day trán rồi lại dụi mắt:

"Bằng chứng rành rành thế này, gia đình hai bên nên thương lượng với nhau. Thầy chỉ cố hết sức thôi!"

"Dù sao em cũng cảm ơn thầy đã cho em cơ hội trình bày!"

Hạ Anh cúi đầu chào thầy, cũng rõ thầy chỉ là người làm công ăn lương, không thể hành động gì vượt quá thẩm quyền. Ban Mai đánh người mà còn gây thương tích như vậy thì cũng khó xử vô tội. Cho nên, chuyện này chỉ có thể trông chờ vào đàm phán của hai bên phụ huynh thì may ra mới êm xuôi.

May là mình đã kiềm được cái nết nên không phạm phải sai lầm. Hạ Anh nghĩ. Nhưng nhờ sự lóng ngóng của bản thân mà cô cũng đã góp được công trừng trị cái gã dâm dê kia, thật là thỏa mãn.

Mình thoát chết rồi nhỉ? Cô nhủ thầm, cổ thẳng như một chú thiên nga trắng tắm mình trong nắng vàng sớm mai. Đưa mắt nhìn vào cửa sổ che rèm kín bưng trong căn phòng, khóe môi của Hạ Anh cong nhẹ. Cô vươn vai, ngáp thêm cú nữa rồi nhàn nhã bước đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
viết tắt của “Original Character”, tức là nhân vật gốc do chính mình sáng tạo ra, không phải nhân vật có sẵn trong truyện, phim, hay game.
viết tắt của “Original Character”, tức là nhân vật gốc do chính mình sáng tạo ra, không phải nhân vật có sẵn trong truyện, phim, hay game.