Web Novel

127. Thí sinh không hề giấu nghề

127. Thí sinh không hề giấu nghề

127. Thí sinh không hề giấu nghề

Trở thành kỵ sĩ đơn giản hơn tôi tưởng.

Dĩ nhiên, việc đạt được thành tựu hay thăng tiến sau đó lại là chuyện khác. Nhưng chỉ riêng việc trở thành kỵ sĩ thì chỉ cần nộp đơn là được.

Thế nên mới nói nó dễ.

...Ít nhất là với đám quý tộc.

Đế quốc vốn dĩ là vậy. Một cường quốc bá chủ đúng nghĩa, vượt xa mọi quốc gia khác về cả kỹ thuật lẫn quân sự.

Tàu hỏa ma lực cùng đủ loại tiện nghi được cung cấp. Một đời sống văn hóa cao đến mức thấy có lỗi khi đem ra so sánh với nước khác.

Thế nhưng, mọi đặc quyền đó đều đính kèm điều kiện: 'Nếu bạn là quý tộc'.

Kỳ thi kỵ sĩ này cũng thế.

Thứ mà kẻ khác phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có được, thì có kẻ lại nắm gọn trong tay chỉ nhờ việc đầu thai đúng chỗ.

Thật là một tình cảnh chướng tai gai mắt.

Nhưng biết sao được. Thế giới này vốn dĩ là vậy mà.

Derick chỉ là một tiểu dân.

Việc tìm ra địa điểm thi đã là một vòng sơ loại. Phải ngủ bụi để thu thập tin tức, bị ma vật tấn công, vượt qua mê cung, nếm đủ mọi khổ cực mới đứng được ở vạch xuất phát.

Dù cảm giác hụt hẫng và uất ức dâng trào khi biết đám quý tộc chỉ cần ký tên một cái là xong, chẳng cần vất vả gì, nhưng Derick cũng chẳng làm được gì cả.

Anh không ngu đến mức công khai chỉ trích quý tộc hay bàn chuyện xã hội giữa lòng Đế quốc.

Dù có cảm tình với Hắc Nha, anh cũng chẳng đủ gan để trở thành tín đồ hay bí mật hỗ trợ quân kháng chiến.

Thế nên dù thấy sự bất công của kỳ thi thật khốn nạn, Derick vẫn chọn cách bình thường là tiến về phía trường thi thay vì chuẩn bị biểu tình.

Núi cao.

Con đường dốc đứng cứ thế kéo dài. Dù hiểm trở thật đấy, nhưng nếu dùng ma lực cường hóa cơ thể thì vẫn trụ được.

So với những quan môn đã vượt qua, thế này vẫn chưa thấm vào đâu.

Cứ leo tiếp một chút nữa là đến trường thi thôi. Đây nên được coi là cơ hội để tích trữ sức lực.

Đúng lúc Derick đang cố trấn tĩnh trái tim đang đập liên hồi vì căng thẳng.

Tiếng sột soạt vang lên.

Thứ gì đó đang tiến lại gần từ bụi rậm.

'...Biết ngay mà.'

Việc leo núi này chắc chắn cũng là một phần của bài thi. Chắc họ đã thả ma vật ra rồi.

Thật lắm trò.

Đằng nào vào được cũng bị phân biệt đối xử vì là bình dân, có cần phải làm đến mức này không?

Những suy nghĩ đó tràn ngập tâm trí, nhưng làm kỵ sĩ vẫn tốt hơn nhiều so với kiếp lính đánh thuê.

Sống giữa những kẻ luôn chực chờ đâm sau lưng là một việc cực kỳ hại não.

Chỉ cần thoát mác tập sự, lương bổng kỵ sĩ không hề tệ, lại còn có thêm thu nhập ngoài luồng, một lựa chọn quá đỗi hấp dẫn.

Thế nên không thể bỏ cuộc ở đây.

Derick cầm kiếm lên, sẵn sàng chiến đấu.

Tiếng sột soạt ngày càng lớn. Một con quái thú khổng lồ lao ra tấn công anh...

Chuyện đó đã không xảy ra.

"......?"

Xuất hiện trước mặt anh là một cậu bé tóc trắng.

Anh tự hỏi liệu đó có phải ma vật giả dạng người không, nhưng trông cậu ta quá đỗi tinh xảo.

"Nhóc đi lạc à?"

Anh buộc miệng hỏi. Để đến đây dự thi kỵ sĩ thì cậu bé này còn quá nhỏ.

Cơ thể không một vết trầy xước chứng tỏ cậu ta chưa từng có kinh nghiệm chiến đấu.

"Đây không phải trường thi sao ạ?"

Cậu bé đáp lại như vậy.

Không phải đi lạc. Cậu ta biết rõ đây là đâu.

Derick suy nghĩ một chút rồi nhận ra vấn đề.

'...Chắc là tình cờ nghe lỏm được ở đâu đó rồi.'

Một đứa trẻ non nớt không một vết sẹo, làm sao có thể vượt qua những cửa ải đó mà không chút mệt mỏi để tìm đến đây được.

Chắc chắn là nghe lỏm thông tin từ thí sinh khác rồi mò tới.

Nhìn cậu bé, Derick ân cần bảo:

"Ta nói thật lòng đấy... giờ quay về vẫn còn kịp đấy nhóc."

Dù từng làm lính đánh thuê và nhúng tay vào vài việc bẩn thỉu, nhưng bản chất Derick vẫn là người tốt.

Anh không tốt đến mức liều mạng cứu người, nhưng cũng không xấu đến mức ngó lơ một mạng người khi chỉ cần vài lời khuyên là cứu được.

"Nếu không quá đen đủi thì chắc không chết đâu, nhưng lỡ bị thương thì tính sao? Nhóc làm gì có tiền mà vào Thần điện chữa trị."

Derick lo lắng khuyên nhủ nhưng không có tiếng đáp lại.

Cậu bé lúc nãy đã biến mất từ lúc nào.

Không biết là đã quay về hay phớt lờ lời anh mà chạy thẳng đến trường thi nữa.

Nhưng anh cũng chẳng rảnh rỗi đến mức lục tung cả ngọn núi để kiểm tra. Derick gạt chuyện đó ra khỏi đầu rồi tiếp tục bước đi.

'...Biết ngay mà.'

Tại trường thi.

Thấy cậu bé tóc trắng ở đó, Derick thở dài.

Đúng như anh đoán.

Vẫn còn là trẻ con thôi.

Vừa bốc đồng, vừa không muốn bỏ lỡ cơ hội may mắn nắm bắt được. Nếu cậu ta nghe lời anh thì mới là chuyện lạ.

'Giờ có nên thuyết phục lại không nhỉ...'

Derick định tiến lại gần cậu bé... nhưng rồi lại thôi.

Có nói chắc gì nó đã nghe.

Vừa hay, kỳ thi sắp bắt đầu rồi.

Derick thôi để ý đến cậu bé và quan sát xung quanh.

Anh tập trung ma lực vào mắt để thăm dò. Những con búp bê huấn luyện được chế tạo tinh xảo hiện ra.

'Đúng như dự đoán.'

Đây là loại hình phổ biến nhất.

Anh đã chuẩn bị kỹ rồi.

Dù là hàng đặc chế chứ không phải loại bán ngoài thị trường, chắc chắn không dễ xơi, nhưng thế này thì vẫn trong tầm kiểm soát.

Derick đứng chờ kỳ thi bắt đầu.

Giám khảo xuất hiện.

Cô ta cất lời:

"Nội dung lần này hơi đặc biệt một chút."

Nghe có gì đó sai sai.

Đặc biệt? Búp bê thì có gì mà đặc biệt?

Đây là dạng bài thi quen thuộc đến mức những người có chuẩn bị còn tập dượt trước cả rồi.

Cảm giác bất an ập đến.

Có gì đó không ổn. Đúng như dự đoán, giám khảo tiếp tục:

"Hãy đánh bại tên tội nhân này. Phương thức tùy chọn. Chúng tôi sẽ quan sát toàn bộ quá trình và đánh giá năng lực của từng người."

...Khốn thật.

Linh cảm xấu chẳng bao giờ sai.

Xung quanh xôn xao.

Mọi người mặt cắt không còn giọt máu, bàn tán về gã đàn ông đang bị xích.

Dietrich.

Kẻ sát hại kỵ sĩ.

Một con quái vật từng tàn sát cả những kỵ sĩ biết sử dụng Aura. Một tên sát nhân như thế đang đứng ngay trước mặt họ.

'...Tại sao chứ?'

Kỳ thi kỵ sĩ tuy khó, nhưng đây đâu phải trò chơi sinh tồn.

Dù có người bị thương hay tử vong do tai nạn, nhưng nội dung thi vốn dĩ phải bình thường chứ.

Thế nhưng, mặc kệ Derick dao động, giám khảo vẫn tiếp tục giải thích.

Thí sinh sẽ được dịch chuyển ngẫu nhiên đến các vị trí trên núi, sau đó xiềng xích của Dietrich sẽ được tháo bỏ.

Hiệp công, tập kích, hay ám sát.

Muốn làm gì thì làm.

"Khoan, khoan đã. Thế này thì quá đáng quá rồi! Tôi xin rút..."

Giọng một thanh niên vang lên rồi đột ngột đứt quãng. Một mũi tên ma lực của giám khảo găm thẳng vào giữa trán anh ta.

Cô ta lảm nhảm về việc đây là tư cách để gia nhập kỵ sĩ đoàn Đế quốc, không cần những kẻ hèn nhát.

Lúc này Derick mới nhận ra.

Tại sao chuyện này lại xảy ra.

Hành động bất thường đó.

Rõ ràng búp bê đã được chuẩn bị sẵn, vậy mà nội dung thi lại thay đổi đột ngột. Thêm cả màn ca ngợi Đế quốc sáo rỗng của giám khảo nữa.

Chỉ có một cách giải thích duy nhất.

Có sự can thiệp của cấp trên.

Một nhân vật tầm cỡ với sở thích quái đản đã thay đổi nội dung thi theo ý mình, và chắc chắn kẻ đó đang quan sát ở đâu đó.

Nhìn giám khảo đổ mồ hôi hột thế kia, chắc chắn là một nhân vật cực kỳ máu mặt.

...Thậm chí.

Nghe có vẻ điên rồ, nhưng có khi một thành viên hoàng tộc đã đến đây xem cũng nên.

Nhắc mới nhớ, lúc nãy hình như anh có thoáng thấy một gã cơ bắp tóc vàng mắt xanh đi ngang qua, lẽ nào...

'Không, giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.'

Phải chạy thôi.

Nhưng không được chạy ngay bây giờ.

Nếu không sẽ kết thúc như gã lúc nãy.

Muốn trốn thì phải đợi lúc nhân vật tầm cỡ kia không nhìn thấy, tức là sau khi được dịch chuyển ngẫu nhiên vào rừng.

Thuật thức được triển khai.

Derick đổ mồ hôi hột đếm ngược.

3... 2... 1.

Ngay bây giờ!!

Ngay khi cơ thể phát sáng và được dịch chuyển, Derick định lập tức lao đi tẩu thoát khỏi ngọn núi này.

Đáng lẽ anh sẽ tiếp tục kiếp lính đánh thuê như trước, sống một cuộc đời đúng với thân phận của mình.

...Đáng lẽ chuyện phải như thế.

Có gì đó lạ lắm. Anh vẫn thấy giám khảo.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.

'Lẽ nào... không phải chứ.'

Anh nhìn xuống chân.

Viên đá lúc nãy nằm dưới chân giờ hơi lệch sang bên trái một chút.

Nói cách khác...

Derick bị dịch chuyển đi đúng 5cm.

Giữa ngọn núi bao la này, vị trí ngẫu nhiên mà anh được chỉ định lại ngay sát chỗ cũ.

Và Dietrich vẫn đang ở gần đó.

'...Mẹ kiếp.'

Chết chắc rồi. Chạy cũng vô dụng thôi.

Vết thương từ lúc vượt mê cung vẫn còn đó.

Dietrich không chỉ giỏi thể thuật mà còn thạo cả huyết pháp.

Có chạy đằng trời cũng bị hắn truy ra.

Sự tuyệt vọng và sợ hãi khiến cơ thể Derick đông cứng.

Và thứ đập vào mắt anh là...

Cậu bé tóc trắng lúc nãy.

Nhóc con đó còn đen đủi hơn cả Derick, vẫn đứng nguyên tại chỗ cũ. Nhìn vào cứ ngỡ ma pháp dịch chuyển không có tác dụng với cậu ta vậy.

Đúng là đen đến mức không còn gì để nói.

Thậm chí vị trí của cậu ta còn gần Dietrich hơn, chỉ cần xiềng xích tháo ra là cậu ta sẽ bị chẻ làm đôi ngay lập tức.

Chắc là cũng cảm nhận được cái chết rồi nên cậu ta chẳng buồn chạy nữa.

Dĩ nhiên, đó không phải việc của anh.

Nếu cậu bé đó câu giờ được chút nào hay chút nấy, anh sẽ sống thêm được vài giây, lẽ ra Derick không nên bận tâm.

Lẽ ra là vậy.

"Nhóc điên à?! Mau tránh ra!"

Derick lao về phía cậu bé.

Cái cơ thể chết tiệt này cứ tự ý cử động.

Thế mà thằng bé chẳng hiểu cho lòng anh.

Cậu bé cứ nhìn chằm chằm vào Dietrich.

Trong khi Dietrich đang nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy sát khí, cậu ta lại có hành động như đang khiêu khích hắn.

"Nhóc chưa nghe danh Kẻ sát hại kỵ sĩ à? Hắn là tên sát nhân nổi tiếng đấy!!"

Derick vừa túm vai cậu bé lắc mạnh vừa hét lên, nhưng cậu ta như thể bị mất trí, thốt ra những lời không thể hiểu nổi.

"Em biết mà."

"Biết mà còn đứng đực ra đó hả?! Nhóc tưởng mình là bậc thầy kiếm thuật chắc?"

"Em mới học cấp tốc từ Lucy có một ngày thôi. Nhưng anh đừng lo. Sẽ ổn thôi mà."

"Ổn cái gì?! Cái gì mà ổn hả trời!!"

Tiếng xiềng xích rơi xuống đất vang lên.

Sát khí rợn người tỏa ra.

Gã đó đang chậm rãi tiến về phía Derick.

Hết rồi.

Chẳng còn hy vọng gì nữa. Kết cục của Derick là chết chung với thằng nhóc tâm thần này.

Chân Derick khuỵu xuống.

Anh ngã ngồi bệt xuống đất trong vô vọng.

Thế nhưng...

Có người chắn trước mặt anh.

Cậu bé tóc trắng đứng đó, rút kiếm ra.

"Em không rành kiếm thuật lắm. Nhưng vung kiếm thật mạnh theo chiều ngang thì em làm được."

Những lời thật quái gở.

Nhưng trước khi anh kịp hỏi ý cậu ta là gì, dị biến đã xảy ra. Mặt đất rung chuyển. Toàn bộ ma lực xung quanh tập trung vào một con người duy nhất.

Và rồi cậu bé... vung kiếm.

Đúng như lời cậu bé nói, đó là một đường kiếm không hề có lý lẽ, tinh hoa hay giác ngộ, một đường kiếm vô sắc vô vị.

Thế nhưng, quỹ đạo theo sau thanh kiếm của cậu bé...

Một đường kẻ tuyệt đẹp được vẽ ra.

Một nét gạch ngang xẻ dọc thế gian.

Nó chia cắt mọi thứ trước mặt cậu bé làm hai. Nói cách khác...

Ngọn núi khổng lồ đã bị chẻ làm đôi bởi thanh kiếm của cậu bé.

Cậu bé vừa thực hiện điều phi thực tế đó quay đầu lại.

Derick đang há hốc mồm, mồ hôi vã ra như tắm.

Cậu bé tóc trắng thản nhiên mỉm cười nói:

"Thấy chưa. Em đã bảo anh không cần lo rồi mà?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!