
●
"Bọn chúng hành động thật bất ngờ. Ta cứ ngỡ phải một thời gian nữa việc các đại cường quốc liên minh mới được đẩy lên hàng đầu, nhưng xem ra cơ hội lại đến sớm hơn dự tính."
Trong một quán rượu buổi sáng. Giữa cảnh người ta tranh giành bữa sáng, hay vội vã nhận hộp bento rồi tất tả rời đi, Dudley lắng nghe giọng nói của Yousei Joou.
Quán "Nàng Tiên Cá" này vốn là chốn quen của những người như Johnson hay Shakespeare. Sau khi Yousei Joou nhận ra sự hiện diện của họ là nơi lý tưởng để giết thời gian và bắt đầu lui tới, nơi đây đã trở nên nổi tiếng đến độ lưu hành cả loại tiền địa phương có chạm nổi hình người cá.
Có một thời gian, người ta cũng tính đến chuyện tăng cường an ninh và phòng bị, nhưng thường dân chỉ cần nhìn thấy Yousei Joou ở cự ly gần là sẽ vô thức nhận ra sự khác biệt đẳng cấp mà cúi đầu. Còn những kẻ không như vậy hẳn là sở hữu một "năng lực" nào đó, có thể chiêu mộ được.
...Vì để chiêu mộ nhân tài mà đích thân hạ mình xuống chốn dân gian, Bệ hạ thật rộng lượng...!
Cũng có thể Người chỉ muốn đến một nơi mà mình có thể quậy tưng bừng mà không bị ai trách mắng, nhưng thôi không nghĩ tới nữa.
Giờ là lúc mọi người đến, cúi chào, dùng bữa sáng, hoặc nhận hộp bento đã chuẩn bị sẵn rồi rời đi.
Còn phe của mình, sau khi nghe ngóng về vụ náo động của phe Musashi từ tối qua tại tòa ngoại giao Anh ở Musashi trên mặt đất, đã xác nhận rằng Mary Stuart cùng với họ đã trốn sang Tres España. Và rồi,
"──Phó Hội trưởng Tres España, tình hình hiện tại, có phải đều nằm trong lòng bàn tay của ngươi không?"
Bà không thèm che giấu khung hiển thị liên lạc. Ánh mắt của bà hướng về một người phụ nữ đeo kính, mái tóc được chải chuốt gọn gàng dù chắc hẳn cũng chưa hề chợp mắt. Đó là Phó Hội trưởng Tres España, Juana. Cô lắc đầu.
"Thật lòng mà nói, chuyện này đã vượt ngoài tầm kiểm soát của chúng tôi rồi."
"Vậy tại sao lại che giấu phe Musashi?"
"──Vì chuyện này và lợi ích tương lai của chúng tôi là hai việc khác nhau."
"Câu trả lời khôn lỏi đấy."
Nói cách khác,
"Tres España, kẻ đã gây sự với chúng ta trong chuyện của Mary Stuart, rồi lại tiếp tục trong trận Armada, giờ lại nói rằng vì lợi ích tương lai, chúng ta nên coi như chưa có chuyện gì xảy ra, ý ngươi là vậy sao?"
"Không, các vị cứ coi như đã thấy cũng không sao.──Vì lợi ích trong tương lai là có thật."
"──Đế quốc mặt trời không bao giờ lặn, nay lại tìm thấy một ánh sáng khác sao?"
Trong tiếng cười khẽ của Yousei Joou, có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh nhỏ.
...Đây, đây là điềm tốt!
Những lúc thế này, Dudley lại phân vân không biết nên gọi Yousei Joou thế nào. "Bệ hạ!" cũng hay, mà "Yousei Joou!" cũng tốt. Cách gọi đầu tiên thì cơ bản lúc nào cũng ổn, còn cách sau thì hợp nhất khi Người muốn lên tinh thần. Có lẽ bây giờ nên dùng cách sau, anh nghĩ vậy, nhưng,
`──Về phía Tân Thế Giới, với tư cách là Tân Thế Giới, những người làm việc thường trực thay vì được phái cử tạm thời được giao quyền tự trị ở một mức độ nhất định, và do đó, một Giáo đạo viện lâm thời đã được thành lập dưới danh nghĩa là "giáo lý của thổ dân bản địa".`
Phó Hội trưởng Tres España lựa lời.
`Thật không ngờ có ngày nó lại hữu dụng với chúng tôi.`
"Tính ta không kiên nhẫn đâu."
Câu nói vừa thốt ra, cả quán rượu bỗng chốc im phăng phắc. Không phải vì mọi người hiểu được ý nghĩa câu nói của bà, mà rõ ràng nỗi sợ hãi, sự tò mò và cả mong chờ kiểu "Có chuyện gì sắp xảy ra à!?" đã khiến tất cả dừng lại. Nhưng vì bà không mang theo Vương Tứ Kiếm Nhị Hình (EX. Caliburn) nên London sẽ không bị tàn phá đâu. An toàn rồi.
...Tiêu chuẩn an toàn gì mà dễ dãi thế!
Thôi thì ở bàn đằng kia, người ta đã bắt đầu chơi poker để xem ai sẽ là người mang đi chiếc hộp gỗ đựng bánh kẹo trong trường hợp khẩn cấp. Thường thì Johnson sẽ thua. Lại thua rồi. Hawkins không cần phải giơ tay chào "Chuẩn bị hoàn tất" về phía này đâu. Mặc quần áo vào đi.
Tuy nhiên, đối phương đã đọc chính xác ý đồ của Yousei Joou. Vì vậy,
`Tres España hiện tại giữ thái độ trung lập. Chúng tôi bảo vệ phe Musashi là vì đã có giao dịch với họ từ trước.`
Đó là một lời tuyên bố lập trường, hơn nữa còn thể hiện sự trung lập. Lý do thì ai cũng hiểu.
...Vì Mary Stuart đang ở đó.
Mary Stuart, mẹ của vị vua tương lai của Anh quốc, đang ở cùng phe Musashi.
Kẻ thù không đội trời chung đã cho bà vào lãnh thổ của mình, dù là để mở đường đến Tân Thế Giới. Tres España có thể bắt bà cùng cả phe Musashi làm con tin, và Anh quốc cũng có thể lấy cớ "giải cứu mẹ của vua tương lai khỏi tay kẻ thù" để tiến vào.
Vì thế, ở đây phải trung lập.
"Testament.──Vậy thì, bên này sẽ gửi yêu cầu các ngươi báo cáo động thái của phe Musashi."
"Rõ rồi ạ~"
Cecil, người đang dùng cả chiếc đĩa như một cái muỗng để quét sạch đồ ăn trên quầy từ trái sang phải, quay lại. Cô mở khung hiển thị, dùng bàn tay tròn trịa gõ lên đó,
"Cứ liệu mà làm──"
Ngay khoảnh khắc cô vừa dứt lời. Cùng với những tiếng "độp", một bầy Kobold đồng loạt chui ra từ gầm quầy, khe bàn và những kẽ hở trên tường.
Chúng giơ cao những lá thư trên đầu và chạy hết ra ngoài.
Đó là "hoạt động của hội học sinh" do Cecil điều hành. Các ủy ban hẳn sẽ bận rộn lắm đây.
Anh quốc, dù đang đối đầu với Tres España, nhưng trong vụ việc này sẽ giữ thái độ trung lập. Trên cơ sở đó,
`Chúng tôi sẽ đứng về phía Musashi. Nhưng có điều kiện.`
"Tính thiếu kiên nhẫn này của ngươi hay đấy. Nói điều kiện xem nào."
Testament., như một công thức hành chính, Phó Hội trưởng Tres España gật đầu.
`Điều kiện chỉ có một.──Phe Musashi phải chiến thắng phe Uesugi.`
●
"Vậy thì ta đã là đồng minh của phe Musashi rồi."
Yousei Joou khẽ cười. Một giọng nói thật hay, Dudley thầm nghĩ. Yousei Joou đang rất có hứng. Bà đã bắt nhịp với lời của Phó Hội trưởng Tres España.
"Phe Musashi sẽ thắng phe Uesugi. Chuyện đó đã được định đoạt rồi."
Đúng vậy đó! Ở bàn bên kia, Shakespeare vừa nói vừa kẹp một núi trứng bác vào bánh mì baguette, nhưng làm ơn ăn cho đàng hoàng đi quý cô.
Và rồi Yousei Joou vươn tay. Tám con Kobold cõng nhau thành một cột cao mang đến một ly nước. Bà cầm lấy ly nước, ném một ánh nhìn sắc lẹm về phía Phó Hội trưởng España trong khung hiển thị.
"──Trận tái đấu sắp diễn ra. Rất gần rồi. Thông tin về những thứ ở Tân Thế Giới, với tư cách là liên quan đến Carlos I, chắc chắn cũng đã được truyền đến M.H.R.R. (Thần thánh Đế quốc La Mã). Nếu bên ngươi lôi chuyện đó ra, dĩ nhiên M.H.R.R. cũng sẽ hành động.
Ngươi nghĩ trận tái đấu giữa những kẻ nắm quyền quyết định xem thế giới sẽ mang lại kết quả gì sẽ ra sao?"
`Đó sẽ là cuộc đụng độ giữa một thế lực áp đảo và một thế lực bị dồn vào đường cùng.`
"Nhưng chúng ta 'trung lập', đúng chứ?"
Testament., Phó Hội trưởng Tres España gật đầu. Chỉ trong khoảnh khắc cúi rồi ngẩng mặt lên, tôi đã thấy cô ta mỉm cười.
...Ả đàn bà này...
Trước khi trận hải chiến Armada bắt đầu, chính ả là người đã đứng ra tổng hợp việc xây dựng, duy trì và triển khai hạm đội đó, vừa vực dậy một đại cường quốc, vừa gửi những lời đe dọa đến Anh quốc. Trong cuộc đàm phán vào đêm trước ngày khai chiến, có một câu nói đã găm lại như một cái nêm.
"──Phó Hội trưởng Tres España."
Yousei Joou nói.
"Lần này, ta sẽ tạm thời giao cho ngươi một thứ quan trọng đối với Anh quốc. Giao cho ngươi."
`──Testament., xin đa tạ. ...Nhưng tại sao lại thế ạ?`
"Testament., vì vào đêm trước trận Armada, chính ngươi đã cứu Anh quốc."
À, phải rồi. Yousei Joou cũng nhớ.
"Velasquez, kẻ đến theo chỉ thị của ngươi, đã nói thế này. Hình như là──"
- Nữ hoàng cục súc: `Nó nói gì ấy nhỉ. Ai biết thì trả lời hộ ta đi. Hai giây nhé.`
- Thi sĩ nghiện thuốc: `Oh! Người lại đổi nick name rồi à, Yousei Joou! Cứ như một con bướm đang hóa vũ vậy!`
Vì không trả lời đúng câu hỏi, sàn nhà dưới ghế của Johnson sụp xuống, và nhà thơ rơi tõm xuống dưới.
Một lúc sau, Shakespeare ném lõi rau diếp xuống cái lỗ đó rồi giơ tay.
"Đây không phải là trả lời câu hỏi mà là thắc mắc, nhưng ở dưới đó nối đi đâu vậy?"
"Suy nghĩ về điều đó là công việc của ngươi đấy, Shakespeare."
Thế à, Shakespeare gật đầu, vậy là chuyện này coi như xong. Và tôi quỳ một gối xuống,
"──Tên Velasquez đó đã nói thế này: 'Nếu phe Musashi đã vượt qua được M.I.T.O với phương châm không chấp nhận hy sinh, thì đương nhiên cũng hãy đối xử với Anh quốc như vậy'."
"Hừ, so với lời thoại trong trí nhớ của ta thì tao nhã hơn nhiều đấy, Dudley. Ngươi điều chỉnh cho hợp với ta à?"
"Không ạ, đó là những gì thần nhớ, thưa Yousei Joou."
"Testament., một ký ức thật tao nhã.──Hãy bắt đầu và tô điểm cho đêm đó từ đây đi, Dudley."
Nào, Yousei Joou nói. Bà nói với khung hiển thị.
"Chỉ thị của ngươi đã lay động phe Musashi, và Anh quốc đã được cứu.──Ta sẽ giao phần công lao đó cho ngươi, Phó Hội trưởng Tres España."
`Đó chỉ là một sự trùng hợp thôi.`
Đối phương nói với một ánh mắt phẳng lặng. Không biết cô ta không dám nhận lời khen từ Yousei Joou, hay là,
...Có những người không quen được khen nhỉ.
Vì bản thân mình cũng thế nên tôi phần nào hiểu được. Người này hẳn cũng có một "người mà cô ấy muốn được khen", và bất kỳ lời tán dương nào từ người khác đều chỉ có ý nghĩa là "cố gắng hơn nữa đi".
Nhưng, Yousei Joou nở một nụ cười nhẹ và nói.
"Trùng hợp. Một sự trùng hợp tốt đẹp. Nếu ngươi đã tạo ra sự trùng hợp đó, thì ngươi sẽ lại tạo ra nó lần nữa.
Điều kiện là phe Musashi sao? Vậy thì chính là lúc này đây. Và ta sẽ mong đợi ở ngươi. Hãy tiếp tục tạo ra những sự trùng hợp đó mãi mãi. Chuyện là vậy đó. 'Trùng hợp' chẳng qua chỉ là một lời bao biện tầm thường mà thôi."
Và rồi,
"Có một lũ ngốc đã đi đến cùng mà không cần câu trả lời, lại còn đi hỏi người khác, chúng không chấp nhận hy sinh như một điều tất yếu, chứ chẳng phải trùng hợp. Trông cậy vào ngươi cả đấy."
Yousei Joou liếc nhìn Johnson vừa ướt sũng bước từ ngoài vào và nói.
"Phiền phức thật,──đây là nỗi xấu hổ của gia đình ta đấy."
●
Nỗi xấu hổ của gia đình, có lẽ là chuyện như thế này, Gin nghĩ thầm trong cái đầu đã hồi phục phần nào sau một giấc ngủ ngắn.
Bây giờ, mình đang ở Tân Thế Giới.
Cảm giác thật hoài niệm, nhưng thực ra mình mới từ đây trở về bản quốc được khoảng một năm.
...Đây là một vùng đất phức tạp về mặt chính trị.
Phía bắc là lãnh thổ của Anh quốc, phía nam là của Tres España.
Dù đã đặt một giáo đạo viện lâm thời tên là Giáo phái Amerigo ở vùng đệm, nhưng đó chỉ là để tránh xung đột giữa Anh và Tây Ban Nha tại vùng đất khai hoang. Đây là nơi không chịu ảnh hưởng từ bản quốc, mà ngược lại, còn là nơi để phớt lờ những ảnh hưởng từ bản quốc tại Tân Thế Giới. Các thế lực Anh-Tây ở Tân Thế Giới vẫn giao thương và cung cấp vật tư cho quê nhà, nhưng có một quy tắc là không mang những vấn đề nội bộ của bản quốc đến Tân Thế Giới.
Vì vậy, cả hải chiến Armada và chiến tranh Anh-Tây đều không gây ảnh hưởng gì đến Tân Thế Giới ngoài việc tái hiện lịch sử. Tân Thế Giới luôn hòa bình, ngoại trừ những thảm họa công cộng như rồng lai hay môi trường khắc nghiệt.
"...Cho nên nơi này rất lý tưởng để tích lũy kinh nghiệm, nhưng mà."
Trước mắt cô là một cầu thang.
Một cầu thang đá. Nó hơi cong, là vì được xây uốn theo hình dạng của một ngọn tháp. Tức là cả nhóm đang ở trong một ngọn tháp, một ngọn tháp khá lớn.
Cầu thang cũng rất rộng. Dù bên cạnh có một công chúa Anh quốc, vẫn đủ chỗ để xoay xở. Tuy nhiên,
"À, Las Casas-senpai."
Khi ngước nhìn lên cầu thang, cô thấy bóng người đó. Cao và mảnh khảnh. Hai bên mặt có những bộ giáp cơ khí che kín tai, một đặc điểm của tộc trường thọ, nhưng anh ta có một điểm khác biệt so với những người khác.
Nửa thân trên để trần. Không, nếu là Souchou thì còn dữ dội hơn nữa.
Tiếng hét kỳ quái. Không, nếu là Fukuou thì cũng kinh khủng hơn.
Mặt nạ. Vâng, đúng vậy. Là hình mặt trời đôi màu vàng trên nền đỏ.
Nói tóm lại là một gã đeo mặt nạ. Anh ta, Las Casas, đang tạo dáng chữ Y với nửa thân trên để trần,
"Sứ giả của mặt trời──! Las──! Casas──!"
"Ơ, cho nên em mới nói, senpai à."
"Các ngươi làm gì ở đây!"
Chiếc mặt nạ chỉ thẳng vào họ.
"Tachibana Muneshige! Tachibana Gin! Dám nhận lấy sự chỉ dạy của Las Casas này mà lại thua trận trước thế lực Viễn Đông ở bản quốc rồi đầu hàng sao! Cái tinh thần đó, sứ giả của mặt trời này sẽ uốn nắn lại cho các ngươi!"
- Bất thoái chuyển: `Dạy dỗ tệ hại mà còn bắt ép người khác, gặp phải nhân vật ghê gớm rồi nhỉ, Tachibana Gin.`
- Kẻ non nớt: `Tuyệt vời! Luchador chính hiệu! Không ngờ lại gặp được ở đây!`
- Tonbokiri: `Mối quan hệ của Gin-dono thật đáng nể.`
...Điều cay đắng là phủ nhận cái nào cũng vô ích...!
Cơ thể vẫn chưa cử động được bình thường vì mệt mỏi mà còn bị đối xử thế này. Musashi đúng là một nơi khắc nghiệt, cô thấm thía nghĩ, nhưng Las Casas không biết đọc không khí, lùi lại một bước phía sau cầu thang, lấy đà rồi,
"Tope Suicida!"
Anh ta lao đầu về phía này như một viên đạn đại bác. Công chúa Anh quốc bên cạnh quay sang,
"À, Gin-sama?"
"A, né được đấy ạ."
Nói rồi hai người né sang hai bên trái phải. Đặc vụ số Năm và đặc vụ số Một phía sau, rồi cả Souchou, Fukuou, đại diện đền Asama và chị gái của Souchou cũng đều né được chiếc mặt nạ bay tới, nhưng,
"Áááá Muneshige-san!?"
Cùng với tiếng cảnh báo của cận vệ, chiếc mặt nạ đâm sầm vào Muneshige. Anh lăn xuống cầu thang, sau vài vòng thì tiếp đất. Trước mặt anh, gã đeo mặt nạ loạng choạng đứng dậy,
"Fuhahahaha! Yếu đi rồi, Tachibana Muneshige! Danh tiếng của nhà Tachibana đang khóc than đấy!"
●
- Asama: `Ể? Muneshige-san có thể né được mà...`
- Kẻ non nớt: `Cậu không biết sao!? Trong thế giới Lucha, khi bị ra đòn thì phải nhận lấy! Chịu đựng được sức mạnh của đối thủ! Đó mới là minh chứng cho sức mạnh!`
- Bất thoái chuyển: `Nhưng Phó trưởng phòng Phụ tá đâu phải người trong giới Lucha.`
- Vợ Tachibana: `...Không, cái đó, nó... với Las Casas-senpai thì chỉ là thay cho lời chào thôi. Tức là... ờm, Muneshige-sama, vì có kỹ năng giao tiếp tốt nên không thể phớt lờ lời chào đó được.`
- Ngân Lang: `Kỹ năng giao tiếp tốt của Tachibana Muneshige đã khiến ngài ấy phải nhận đòn đó sao!?`
- Bổn thiếu gia: `Này, mấy người đừng có nâng độ điên của Muneshige lên nữa. Sao ta thấy bực thế nhỉ.`
●
Hahahaha, gã mặt nạ mặt trời vừa cười vừa chạy lên cầu thang, mỗi bước nhảy qua một bậc. Dừng lại nghỉ một hơi, hắn lại chỉ tay về phía này,
"Đòn này sẽ kết thúc!"
Hắn lại lấy đà rồi nhảy. Gin đọc được quỹ đạo của hắn,
"Muneshige-sama!"
Ngay khoảnh khắc cô hét lên và quay lại. Một bóng người từ dưới cầu thang lao lên. Bộ đồng phục nữ sinh Tres España màu đen đã được tháo váy. Nhưng người phụ nữ đội chiếc mũ có vành và quấn khăn choàng chạy đến, rồi nhảy lên bên cạnh Muneshige.
Đó là một bước chân nhẹ nhàng, không tiếng động. Một bước chân trông như thế mà lại vút lên thật cao,
"────"
Hả? Mọi người đều ngơ ngác trước sự xuất hiện đột ngột đó. Ngay sau đó, người phụ nữ mặc đồng phục đen đã vác cổ của Las Casas lên vai phải giữa không trung.
Cú rơi thẳng đứng. Cú đáp đất chấn động trên cầu thang truyền từ toàn thân cô lên bờ vai đang nhô cao.
Cái cổ bị giữ trên đó của gã đeo mặt nạ hứng trọn cú va chạm từ vai cô, toàn thân hắn nảy lên,
"...!!"
Gã mặt nạ lăn trên cầu thang rồi nằm bất động.
Giữa bậc thang đá rộng lớn, nơi mọi chuyển động đã dừng lại, người phụ nữ mặc đồ đen ngẩng đầu lên.
Cô ta cũng che mặt. Dưới chiếc mũ có vành là những lớp ren đen chồng lên nhau, chỉ để lộ phần miệng. Làn da trắng bệch, nếu không có son môi thì chỉ một màu trắng toát, cong lên thành một nụ cười.
"Chào mừng đến với ngọn tháp Đại Cuồng Loạn này. Ta là Juana, đúng vậy, chính là──"
Vung chiếc khăn choàng như một chiếc áo choàng, tay đặt lên ngực, cô nói.
"Nhà vô địch bất bại của ngôi vương Tres España, 'Kyou Joou' Juana chính là ta đây."
●
Nào, Mary suýt nữa thì đứng nhìn Đại Juana lặng lẽ bước lên cầu thang.
Trang phục thì đậm nét, nhưng khí tức lại mờ nhạt.
Không, không chỉ vì chuyển động của bà ta quá điêu luyện, mà nó còn vượt xa đến mức không thể nhìn thấy ý đồ.
Mọi cử động diễn ra tự nhiên như hơi thở, và Mitotsudaira phía sau dường như cũng nhận ra,
"──Ơ, ờm, chúng ta đi thôi? Thưa Đức vua của tôi."
Cô gật đầu và bước lên cầu thang. Lúc này cô mới nhận ra tiếng động của chính mình lớn đến mức nào. Dù mọi người đều đã qua huấn luyện, nhưng sự khác biệt trong cử động so với Đại Juana là quá rõ ràng.
...Vị này──.
"Ta đã chết rồi. Ta ấy."
Như thể câu hỏi của cô là điều hiển nhiên, Đại Juana nói.
"Nơi ta có thể tồn tại, chỉ có ngọn tháp này. Thứ níu kéo ta lại là niềm tin rằng ta 'vẫn đang nắm giữ ngôi vương', và một vài chuyện khác.──Các người đến đây là để giải quyết một trong số đó, phải không?"
"Jud. ...Tôi đến đây để tìm hiểu về những chuyện liên quan đến mẹ và cha của tôi."
Nghe vậy, Đại Juana dừng bước. Bà quay lại,
"──Thì ra là thế, Sir Dale gửi người sống đến cho ta là vì chuyện này."
Bất giác, Đại Juana đã ở ngay trước mặt.
Nhưng sự tồn tại này là như vậy. Tinh linh luôn ở bên cạnh. Cô dùng tay ngăn Ten không cho anh ta hành động phía sau, còn mình thì tiến lên một bước. Đối mặt với những lớp ren đen đang cố nhìn thấu mình, cô chủ động tiến lại gần, bước hết lên bậc thang. Khi đó, Đại Juana nói.
"──Đứa con của Anne và Henry."
"Tôi tự hào rằng mình cũng là con của Catherine."
"Tuyệt vời."
Màu son môi vẽ nên một nụ cười. Và rồi trước mắt cô tối sầm. Đại Juana đã quay lưng lại như thể lật ngược. Bà tỏa ra một mùi hương trầm khi tiến về phía trước. Chỗ đó đáng lẽ là chiếu nghỉ, rồi lại tiếp tục đi lên, nhưng,
"Nơi đây là một chốn giam cầm được xây trên một di tích xa xôi. Một nơi chỉ có quá khứ. Không thể chứa chấp những kẻ đang kết nối hiện tại với tương lai.──Vì thế,"
Cùng với lời nói, phong cảnh xung quanh thay đổi.
Bóng tối.
Một bóng tối đen kịt như sơn mài, mang lại cảm giác rơi xuống, bao trùm lấy toàn bộ tri giác.
●
Người cảm nhận được sự bất thường là Suzu.
...Cái gì thế này.
Cô vốn khá tự tin vào khả năng tri giác của mình. Nhưng ở đây thì khác.
"Khác... sao?"
Cô không cảm nhận được giọng nói của chính mình. Dù đã cử động miệng để nói, nhưng tai cô không nghe thấy, và cũng không cảm nhận được sự rung động từ cổ họng. Nhưng,
...A.
Không chỉ là không có âm thanh. Cô nhận ra mình cũng không cảm thấy nóng, không có xúc giác, cũng không có chút mùi vị nào từ không khí.
Thông thường, cô nghĩ rằng "hư vô" cũng có cảm giác.
Dù có chặn hết ảnh hưởng từ bên ngoài để tạo ra "hư vô", vẫn có một "bản thân" đang tiếp nhận nó.
Và dù có dùng thuật thức để tách rời ảnh hưởng của bản thân, cảm giác "đã biến mất" vẫn còn lại.
Trong hầu hết các trường hợp, "hư vô" được tạo ra bằng cách chặn ảnh hưởng bên ngoài sẽ có cảm giác giống như chạm vào một chiếc lưỡi khô. Điều này có lẽ là do cơ thể, đặc biệt là cảm giác trên da, trở nên nhạy bén hơn và phản hồi lại.
Mặt khác, khi tách rời ảnh hưởng của chính mình, sẽ có cảm giác như đang ôm một cái túi lớn. Giống như có thể cảm nhận sự tồn tại của vật bên trong túi thông qua lớp vỏ của nó.
Nhưng bây giờ thì khác.
Không phải cảm giác trên lưỡi, cũng không phải một cái túi.
Là mực, cô nghĩ vậy.
Không trong suốt, cũng không tinh khiết, nhưng là loại mực không còn một gợn hạt nào. Chìm dần và nhuộm đen trong đó.
...Oa.
Tưởng sẽ đáng sợ, nhưng lại không phải vậy. Vì không có cảm giác ngạt thở.
Đây là một nơi mà không cần thở cũng được,
"A."
Cô nhận ra rồi. Đây chắc hẳn là "cái chết". Cô không biết tại sao lại rơi vào tình huống này, nhưng mà,
`Ta hỏi.`
Giọng của Đại Juana vang lên.
Nơi đây chắc hẳn là địa bàn của bà ta. Nơi "giam cầm" của người sống chung với cái chết. Nữ hoàng điên loạn đang đặt câu hỏi cho những kẻ sống sót như họ. Nội dung là,
`──Hãy trả lời tên của Koushaku. Đây là bài kiểm tra đó nhé?`
●
Hả? Neshinbara nghĩ. Tên của Koushaku thì cậu gần như đã biết rồi. Nhưng mà,
"Nhờ bà chỉ cho chúng tôi, không được sao?"
`Tiếc thật, nhưng phần ta dạy các ngươi là sau đây cơ.──Vì vậy, đây là bài kiểm tra đầu vào xem các ngươi có đáng để nghe bài giảng của ta hay không.`
Ra là vậy, cậu nghĩ thầm. Giáo viên đúng là nghiêm khắc thật.
...Mà khoan, Đại Juana là giáo viên à!
"Bà vốn là giáo viên sao?"
`?──Không, trước kia ta là sinh viên. Chỉ là, đã có sự tái hiện lịch sử rằng ta kế vị ngai vàng nhưng vì điên loạn nên không tham gia chính trị, phải không. Thế nhưng những kẻ muốn lợi dụng ta về mặt chính trị cứ kéo đến không ngớt, nên ta đã trở thành giáo viên khi vẫn còn là Shuusha.
Nhờ vậy, ta đã thoát khỏi quyền lực của sinh viên, được nhận ngọn tháp này và vui mừng vì có thể tự do đắm mình vào nghiên cứu.`
"Nghiên cứu?"
Đáp lại câu hỏi, giọng của Đại Juana vang lên bên tai.
Như một lời thì thầm, người phụ nữ điên loạn nói từ phía sau.
`Là giải quyết tận cùng.──Chẳng phải đó là việc mà giáo viên nên làm sao, giải quyết nó.`
●
"Bây giờ, chúng ta bắt đầu buổi học nào~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!"
Khi Horizon hét lên, có một phản ứng.
Là Đại Juana. Bà ta khẽ cười ở một vị trí cách đó không xa.
Rồi bà lặng lẽ thở ra một hơi và nói.
`──Thật hoài niệm.`
●
Nào, Noriki suy nghĩ.
...Đầu óc mình cũng không được thông minh cho lắm, nhưng vẫn có chuyện mình hiểu được!
Vậy nên không cần nghĩ ngợi, cậu có thể nói ra điều này.
"Câu trả lời không phải là 'Unmei', đúng không!?"
Tên của Koushaku không phải là cái đó. Chuyện đó ngay cả mình cũng hiểu. Khi đó,
`Ồ, tại sao ngươi lại nghĩ vậy?`
"Bởi vì trong cuộc trao đổi của các người, không có mật mã nào dẫn đến 'Unmei' cả!"
Mình biết.
"Các người, đã cố gắng làm bạn với Koushaku, phải không!?"
Ngày xưa mình không hiểu. Mình cứ nghĩ đó là "mối quan hệ". Một mối quan hệ dựa trên thời gian quen biết, khác với vay mượn. Mình đã từng nghĩ như vậy.
Nhưng sau khi được giải thoát khỏi nhiều thứ và có được bạn đồng hành, mình đã nhận ra.
Rằng có một thứ dễ hiểu hơn nhiều so với những điều phức tạp.
Vào thời Armada, mình đã đấu tay đôi với Toori trước khi xuất trận, chính là nó.
Một điều đơn giản hơn cả nghĩa vụ và những việc phải làm. Một điều mà bây giờ mình có thể thẳng thắn nói ra.
"──Không gọi tên một người mà mình muốn kết bạn, thật kỳ lạ!"
Noriki. Nori. Viết bằng kanji thì cái tên này giống con gái.
Vì vậy, đó là một cái tên đáng ghét, cậu viết nó bằng kana.
Và bản thân mình thì vũ phu. Hay gây gổ, lại nghèo nên chỉ biết làm việc.
Nhưng mọi người không đặt cho mình một cái tên thành thị nào dựa trên những điều đó, mà gọi mình bằng kana. Dù mình có xa cách mọi người đến đâu, họ vẫn gọi tên mình. Mình cũng từng thấy phiền phức, nhưng đó không phải là Norihime. Mình chắc chắn cảm thấy được cứu rỗi bởi điều đó.
...Đúng vậy!
Thứ giải thoát cho mình là Osa. Chấm dứt mối duyên nợ, vứt bỏ gánh nặng. Các em trai và em gái của mình cũng đã đến tuổi đi làm, mình càng trở nên nhẹ nhõm hơn.
Dù vậy, mọi người vẫn gọi mình là Noriki.
Không phải bằng kanji. Mà là kana. Đương nhiên rồi. Ý nghĩa của chữ kanji đó đã không còn nữa.
Nhưng mà sao nhỉ.
Mình đã thay đổi. Mình nghĩ vậy. Nhưng mọi người vẫn gọi mình là Noriki.
Không thay đổi. Dù mình có thế nào đi nữa, cách mọi người đối xử với mình cũng không thay đổi.
Mình không phải là không nhận ra điều đó.
Vì vậy mình cảm thấy yên lòng. Nếu mọi người vẫn xem con người cũ và con người hiện tại của mình là một, thì mình sẽ yên tâm trở nên nhẹ nhõm. Và,
"Giống nhau thôi."
Mình nói.
"Unmei đã định tự sát. Cô ấy là một người thẳng thắn. Một người chân thành và luôn nghĩ cho người khác. Vì vậy cô ấy đã chịu thiệt thòi, dồn ép bản thân và muốn chết.
Có những người không muốn gọi đó là 'Unmei'."
Vì vậy,
"Họ đã không gọi cô ấy là 'Unmei', đúng không? Họ đã gọi cô ấy bằng một cái tên thể hiện con người cô ấy, nhưng là một cái tên được chúc phúc."
`Ngươi có biết đó là gì không?`
"Ta không biết!"
Mình chỉ biết đến thế thôi. Nhưng mình hiểu.
"Mọi người đã hiểu con người ta.──Vì vậy, ít nhất chuyện này thì ta hiểu! Chắc chắn là vậy!"
●
Masanori suy nghĩ. Tái hiện lại những thông tin đã nghe được trong đầu.
...Về Koushaku, sao.
Nghe nói đó là một trò chơi chữ. Phải rồi, ở Novgorod, trước khi bị tiêu diệt, Công tước Oranje đã nói như vậy trong tình trạng khỏa thân. Khỏa thân thì không quan trọng. Chỉ là phần gây ấn tượng mạnh dễ lưu lại trong trí nhớ. Điều quan trọng là đây.
"──Bị giam cầm bởi trò chơi chữ, sao."
●
Nếu vậy, bản thân từ Koushaku có một trò chơi chữ trong đó, Adele nghĩ.
Gì vậy nhỉ. Nghĩ tới hai từ “công chúa”, trong đầu tôi chỉ nảy ra một thứ.
“Án treo cổ…!”
『 ──── 』
Á, sự im lặng này thật khó chịu! Khó chịu quá đi mất!
Xem ra câu trả lời không phải là cái này, nhưng nếu vậy thì còn trò chơi chữ nào khác không? Không,
…Chắc chắn phải có gợi ý gì đó rõ ràng hơn chứ.
●
Nao đã đoán ra được đó là di tích của Ohiroshiki.
Không phải là đoán mò. Anh đã suy ngẫm dựa trên những ghi chép sẵn có và những gì mình tận mắt thấy, tự hỏi rằng nếu Knight và Narze, hai người không có mặt ở đây, muốn đưa ra thông tin thì họ sẽ làm thế nào.
Trên trần nhà có một bức phù điêu, và nhờ sự phân tích của Narze, họ biết được rằng nó khắc họa một đứa trẻ sơ sinh không có mặt và mọi người đang ban phước lành.
“Ban phước cho một đứa trẻ sơ sinh sao”, anh thầm nghĩ.
Đặc biệt, vế đầu tiên rất quan trọng. “Vận Mệnh” được diễn giải rằng đã “chào đời” vào thời điểm được ban cho nhân cách. Vậy nếu những người biết chuyện này muốn đặt tên cho “Vận Mệnh”, họ sẽ chọn một cái tên như thế nào?
“Quả nhiên, là phước lành.”
Yếu tố này xuất hiện ở đây.
Người ta sẽ dành tặng cho “Vận Mệnh” một cái tên mang ý nghĩa chúc phúc như thế nào?
●
Hassan chợt nghĩ ra. Anh nghĩ về một cái tên.
…Là cà ri-desu ne.
Nhưng cà ri là tên một món ăn được thần linh ban phước, không phải tên để đặt cho người. Ở Ấn Độ quê hương anh có đến hàng trăm loại, nhưng việc loại bỏ những cái tên này khỏi danh sách ứng viên cũng là một bước tiến lớn rồi.
“Nói cách khác là chiến thắng đã trong tầm tay-desu ne.”
●
Mary nhớ về những người mẹ của mình. Có lẽ, nơi này đã quy tụ vô số người thuộc nhiều giáo phái và chủng tộc khác nhau, nhưng hai từ “phước lành” khiến cô phải suy nghĩ. Đó là một lối tư duy thuộc về giáo lý, dù là nguyên thủy hay hiện đại.
Nhưng khi tưởng tượng ra cảnh “Vận Mệnh” ra đời và được ban phước lành, cô đã nhận ra.
…Ủa?
Có gì đó không đúng.
Bởi vì “Vận Mệnh” đâu có “chào đời”. Không phải qua một người mẹ, hay thậm chí là một vật chủ mang thai nào.
Việc được ban cho nhân cách đã được coi là “chào đời”. Nếu vậy thì,
「 ──── 」
Trong thế giới không có cảm giác này, cô vẫn nhận ra một sự thật. Rằng những người cha, người mẹ từng ở đây đã mang tâm tư gì khi cố gắng đặt tên cho “Vận Mệnh”.
●
Có một người, sau khi cẩn thận lần theo những sự kiện trong quá khứ, đã tin vào một sự thật.
Đó là Asama.
…Có lẽ, đây chính là điều quan trọng nhất.
Và cô có cơ sở để khẳng định điều đó. Chuyện là khi xưa, trên đường từ IZUMO đến Magdeburg, sau khi chứng kiến trận chiến giữa Dập đầu áp tường và Dập đầu chân không trong một cuộc họp đêm, Mazarine, “Mouse” của Anne, đã tiết lộ cho cô một thông tin.
Đó là những lời mà Richelieu, kế toán của Lục Hộ Thức Phật Lan Tây (Exagon Française), đã để lại trước khi bị cuốn vào vụ mất tích của công chúa.
“Công chúa có cha mẹ.”
Richelieu là người Cực Đông.
…A, thật tình…!
Tại sao cho đến bây giờ, mình lại không nhận ra điều này chứ?
Công chúa không phải do mẹ sinh ra. Vậy tại sao Richelieu, người chắc chắn đã ở trong lớp học này, lại nói “có cha mẹ”?
Richelieu là người Cực Đông. Nếu vậy thì,
“Đây không phải là ‘có cha mẹ’.”
Cách đọc đã sai rồi.
“Công chúa cần có cha mẹ.”
Đúng vậy. Công chúa cần có cha mẹ. Cô đã nghĩ như vậy. Và đó mới là điều quan trọng.
●
…Ở thời đại nào thì cũng như nhau cả thôi.
Những người muốn đặt tên cho “Vận Mệnh” có lẽ đã cố gắng trở thành bạn của nó, và rồi họ nhận ra.
Rằng nó cần có cha mẹ.
Nàng không hiểu rõ điều đó có nghĩa là gì, nhưng trong tâm trí nàng có một người để suy ngẫm.
Đó là Kimi.
Xem ra bản thân mình trong tương lai đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Phán đoán lúc nguy cấp mới dễ mắc sai lầm.
Con của hai người họ sẽ là Vua Anh kế nhiệm. Nhưng, nếu tái hiện lịch sử diễn ra một cách chính xác, đứa con đó, James I, sẽ thất bại trong việc cai trị, và con của người đó, dù kế vị ngai vàng, lại bị xử tử trong một cuộc cách mạng.
…Đây có phải là phước lành không?
Với cái tên “Shuu”, nàng không thể chúc phúc cho Kiyomasa được. Vừa nghĩ như vậy, nàng lại càng trăn trở.
…Cái tên đáng được chúc phúc nhất, rốt cuộc là gì?
●
…To-ma-to…!
Futayo cứ nghĩ bừa một lượt, thấy cái nào có vẻ ổn là định trả lời luôn. Và rồi nàng suy ngẫm,
…Tre, đậu phụ viên, chả cá chiên, tre, thạch khoai nưa, đậu phụ rán, ôi chà, phải có cả mù tạt-de gozaru na…!
Chắc tại cơ thể hơi lạnh đi dưới bầu trời Tân Thế Giới. Có lẽ không phải mấy thứ này-de gozaru na.
●
Gin tin chắc rằng Hon-Futayo đang nghĩ đến những điều sai bét.
Nhưng, với tư cách là một cựu thành viên Cựu Phái (Catholic), nàng nghĩ thế này.
…Nếu thay lời chúc phúc dành cho một đứa trẻ không có mẹ bằng một đứa trẻ có mẹ, thì sẽ ra sao?
●
Naruze biết một sự tồn tại tương tự. Đó là Masazumi. Cậu ấy cũng giống như được sinh ra để tái hiện lịch sử nối tiếp, có thể nói rằng cái tên được ban cho cũng đã được định sẵn.
Là mẹ có trước, hay con có trước, rốt cuộc là bên nào?
●
Chắc là vấn đề của Cựu Phái (Catholic) thôi, Urquiaga quyết định như vậy và đơn giản hóa suy nghĩ của mình.
Vấn đề này, chắc hẳn, rất đơn giản.
“Vận Mệnh” là một đứa trẻ không có mẹ. Theo cách nói của Cựu Phái, có thể xem như là thủy tổ của loài người. Gọi là Adam và Eve cũng được, nhưng “Vận Mệnh” chỉ có một mình.
Nếu định ban cho một người bạn đời, Adam hoặc Eve, thì còn hiểu được, đằng này lại là “cần có mẹ”. Điều này có nghĩa là,
…“Vận Mệnh” đã không được đối xử như thủy tổ của loài người.
Nếu xét theo góc độ Cựu Phái, phần lớn tên của trẻ em đều có nguồn gốc từ các vị thánh.
Nếu vậy, vị thánh “cần có mẹ” là ai?
●
Muneshige nghĩ về việc “cần có mẹ” và “có mẹ”. Và rồi anh nhận ra,
“…Cuối cùng thì, có thể coi là đã trở thành ‘có mẹ’ được không?”
Nếu vậy thì chẳng phải đây là “đã có được mẹ” hay sao?
●
Ohiroshiki nghĩ đến cụm từ “lời chúc phúc lớn nhất”.
“Vận Mệnh” được ban cho nhân cách từ rất lâu rồi, nhưng khi đó nó là một “sinh mệnh trẻ tuổi về mặt khái niệm”.
Thật tuyệt vời. Nhưng trên thế giới có vô số cái tên mang ý nghĩa chúc phúc, vậy cái tên nào có nghĩa là “có được mẹ”?
Nàng tự hỏi liệu có cái tên nào như vậy không, rồi bất chợt cảm nhận được điều ngược lại.
“Ý là, không có cha sao?”
●
Đối với Azuma, cảm giác của anh là mọi chuyện đã trở nên vô cùng phức tạp ở một nơi chẳng liên quan gì đến mình.
Tuy nhiên, khi thử tự mình suy ngẫm về câu hỏi được đưa ra, anh chợt nhớ đến lời nói của cô bé mà có lẽ anh đang ôm trong vòng tay.
“Có papa, nhưng không có mama…”
Đúng vậy. Công chúa không có cha. Có lẽ vì một lý do nào đó mà đã bị cho là không cần thiết.
Nếu vậy thì sao?
Cái tên nào lại phù hợp với điều kiện như thế?
●
…Ban cho một người mẹ, đứa trẻ không có mẹ.
Mitotsudaira nghĩ đến đó, rồi nhớ về cha mẹ mình.
Các chủng tộc hệ tinh linh như Người Sói (Loup-Garou) có thể chỉ cần mẹ là đã sinh được con.
Đó là sinh ra một đứa con không có cha. Nếu nói hiện tượng đó là gì thì,
“Là thụ thai đồng trinh-desu wa yo ne…”
Nói là thánh nhân, hay một sự tồn tại tương đương như vậy, cũng có.
Với một cựu thành viên Cựu Phái (Catholic) như mình, đó là một cái tên rất quen thuộc.
Con của Chúa. Cái tên đó, trong phát âm tiếng Anh, mang ý nghĩa đồng ý là “yes”.
“Nhưng tại sao cái tên này lại trở thành ‘Công chúa’-desu no?”
●
“Ngu đệ──? Sắp nói ra câu đố chưa? ──Chị chán cái tiết mục này rồi đấy.”
●
“A, dễ ợt phải không? Lão già cực đoan của Horizon là một ‘gã bù nhìn (Yes-man)’, đúng là Yes-man mà?
Tức là một gã ngoan ngoãn, mà ngoan ngoãn thì sẽ cúi đầu xuống.”
Nghĩa là,
“Hành động cúi đầu xuống gọi là ‘thủ’ (首 - shủ) phải không? Để không bị lộ nên đảo ngược lại, thành ra ‘khẳng thủ’ (肯首 - koushu) đúng không?
Chán phèo──! Mấy trò đùa của bọn đầu óc thông minh đúng là thế này đây
!”
Kết luận là thế này.
“Dành tặng cái tên mang lời chúc phúc lớn nhất cho một kẻ ngoan ngoãn, biết nghĩ cho người khác và tự rước lấy thiệt thòi.
Nhưng vì là một kẻ như thế, nếu đặt cho một cái tên quá phô trương thì chắc chắn sẽ ngượng ngùng từ chối. Hoặc có lẽ có lý do nào đó mà không thể để cho gã đó nhận ra.
Vì vậy họ đã chơi chữ. Đổi ‘khẳng thủ’ (首肯 - Shukou) thành ‘công chúa’ (公主 - Koushu). Có lẽ đây là một trò đùa đã có từ thời Lê Minh, nhưng đến đây thì được quyết định chính thức. Chuyện là vậy phải không?”
●
“Hahaha! Ra là vậy! Quả không hổ danh là cựu Công Đạt, những tinh anh của thế giới! Lại có thể nghĩ ra một trò đùa thú vị đến thế! Ta cũng phải hướng đến đẳng cấp này mới được…!”
●
Juana hơi phân vân trước lời lẽ của bọn họ, nhưng rồi cũng chấp nhận.
●
Tầm nhìn sáng bừng trở lại.
Tất cả mọi người có mặt đều thấy mình đang đứng trên một sàn nhà lót ván.
Đó là một giảng đường hình tròn.
Một không gian khá gọn gàng với đường kính khoảng mười lăm mét. Nói rộng thì cũng rộng, mà nói hẹp thì cũng có thể xem là hẹp, có lẽ vì bên trong bàn ghế được kê lộn xộn.
Khoảng ba mươi bộ bàn ghế. Và sâu bên trong là bục giảng,
“Nơi này là──”
Khi Masazumi vừa bước lên một bước, Toori từ phía sau cũng hành động. Cậu bắt chước Masazumi,
“Nơi này là──”
Horizon cũng nối gót.
“NƠI NÀY LÀ──!”
Kimi cũng tiếp lời, rồi Noriki, và cả Mary sau một hồi do dự. Tất cả mọi người đều hùa theo. Một sự thể hiện tinh thần đoàn kết. Tuy nhiên, Masazumi ở hàng đầu tiên nghiến răng,
“Các người…!!”
“Trật tự! Trật tự nào!”
Juana dùng hai tay đập mạnh xuống bục giảng, khiến mọi người im bặt. Rồi bà chống tay lên hông,
“Đừng để một kẻ điên (như ta) phải quát lên! Hiểu chưa!”
“Jud──────.”
Sau câu trả lời đó, người lên tiếng là Ten. Cậu giơ tay,
“Đây có phải là… nơi đó-de gozaru ka?”
●
Testamento., Juana gật đầu. Ra vậy, đây là những đứa trẻ của thế hệ kế tiếp, bà thầm nghĩ.
Nếu vậy thì nên nói cho chúng biết. Vừa rồi chúng cũng đã tự mình tìm ra câu trả lời.
“──Đây là nơi ‘U Bế’. Người ta hay gọi nó là một giáo khu không tồn tại ở bất cứ đâu trên thế giới, nhưng vốn dĩ đây là nơi để cất giữ an toàn những vật phẩm hay nhân tài quan trọng, được chuẩn bị ngay sau Trọng Tấu Thống Hợp Tranh Loạn.
Sau đó, ta đã chiếm được nơi này để nghiên cứu về ngày Tận thế.”
Đó là một câu chuyện xưa rồi. Khi bà đến đây thì nơi này đã bị bỏ hoang và niêm phong, phải mất rất nhiều công sức để giải trừ. Việc cần đến những thuật thức ở đẳng cấp mà người bình thường không thể thực hiện nổi có lẽ một phần là do nơi này được xây dựng trên tàn tích của Thiên Long Giáo Đạo Viện. Nơi đây đã được ban phước lành để trở thành một chốn an toàn.
“──Nếu có liên quan đến Thánh Phổ Ký Tái, thì việc Vận Mệnh nhúng tay vào là điều tất nhiên. Vì vậy, ta đã tạo ra một hệ thống có thể cách ly khỏi Vận Mệnh. …Dù hình thái hoàn chỉnh của nó đã được nghiên cứu ở bên ngoài dưới cái tên ‘Hoa Viên (Avalon)’.”
Tuy nhiên, bà nói. Bà gõ nhẹ lên bục giảng một cái,
“Đã có những kẻ bất hợp pháp mang nghiên cứu của ta ra ngoài, và định dùng nó để giải quyết ngày Tận thế sắp đến.
Bọn chúng định ‘bắt giữ’ Vận Mệnh, lợi dụng cá tính linh hoạt của nó để đặt một phong ấn, nhằm ngăn chặn sự biến động dẫn đến việc nó ngày càng suy yếu. Tuy hệ thống đó đã bị chặn lại, nhưng kết quả nghiên cứu đã được tạo ra thì không thể thay đổi được nữa. Các ngươi có biết đó là gì không?”
“Là các hòn đảo, phải không?”
Trước câu nói của cô gái có cánh tay giả, bà gật đầu. Và rồi, không đợi bà lên tiếng, cô gái đã nói tiếp.
“Trong Loạn Shimabara, Tứ Thánh đã được sinh ra, nhưng rồi lại phân tán khắp nơi.──Công nghệ của Tứ Thánh đó, là để phong ấn Vận Mệnh, có đúng không?”
“Đó là các yếu tố cấu thành nên thế giới này. Bọn chúng đã tạo ra những tồn tại cai quản chúng, và dùng toàn bộ sức mạnh đó để kết nối với Vận Mệnh. Chỉ có điều, cách này vẫn còn thiếu yếu tố. Sự suy tính vẫn chưa hoàn thiện. Vì vậy nó đã bị hủy bỏ, nhưng việc nó bị thèm muốn như một ‘sức mạnh’ là điều chắc chắn.──Do đó, chúng đã được mang ra khỏi châu Âu để xử lý ở một nơi gây hại cho Cựu Phái (Catholic), và đó là lúc chúng ta gặp nhau.”
Chính là,
“Với những nhân tài như Oda Nobunaga, và Matsudaira Motoyasu.”
0 Bình luận