
●
Adele lẩm nhẩm lại những lời Masazumi vừa nói.
"Biến Tổng Trưởng... thành thần ư?"
Khung cảnh trong sân đền đang náo nhiệt như lễ hội. Tiếng người nói chuyện xen lẫn vào nhau, còn âm nhạc từ thuật thức của Kimi thì tựa mưa trút xuống từ trên cao, ngân vang trong lồng ngực. Giữa không gian ấy, Phó Hội trưởng vừa nghiêng chai tre đựng nước bạc hà lạnh vừa nói:
"Jud. Nếu làm vậy, chúng ta có thể lật ngược quyết định của Sakuya."
"Ý cô là sao-desu?"
Cái chết của Tổng Trưởng, đâu đó trong lòng Adele vẫn cảm thấy có một phần trách nhiệm. Nếu có một cách rõ ràng để cứu vãn điều đó, cô muốn được nghe, không chỉ đơn thuần vì tò mò.
Và rồi, Phó Hội trưởng cất lời. Cô giơ tay chào Phó Trưởng đang bước lên bậc thang phía trước.
"Nếu Toori trở thành thần, Sakuya sẽ mang tội dùng thuật thức sát hại một tồn tại sắp sửa được liệt vào hàng thần thánh. Nhưng nếu dừng thuật thức lại, đó sẽ là vấn đề tín nhiệm đối với giao kèo mà Sakuya đã ký kết.
Thế là Sakuya rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Vì vậy, cần có ai đó hỗ trợ cho cô ấy. Và để tạo lợi thế cho Sakuya, thuật thức vẫn phải được kích hoạt, nhưng đồng thời người sắp thành thần phải được cứu khỏi cái chết. Hơn nữa, việc này phải do một người khác Sakuya dàn xếp.
──Asama chắc chắn đã ‘dàn xếp’ chuyện đó rồi."
"Nhưng, nhưng mà...!"
Thắc mắc dâng lên, Adele bất giác bước lên một bước.
"Làm sao Tổng Trưởng có thể trở thành thần được chứ!?"
"Thông qua Tái hiện Lịch sử."
Phó Hội trưởng nhếch mép. Cô giơ tay phải về phía Phó Trưởng vừa đến, người kia liền đặt xiên gà nướng mình đang ăn dở lên tay cô. Phó Hội trưởng có lẽ đã nghĩ "không phải cái này", nhưng chỉ cười khổ rồi gật đầu.
"Yên tâm đi, Balfette. ── Chúng ta đã kịp rồi. Horizon và Toori đã xoay sở để kịp thời gian, còn Asama thì đã ‘dàn xếp’ mọi thứ. Chuyện là vậy đấy."
●
Toori không tài nào hiểu nổi những gì Asama vừa nói.
...Thần linh ư?
Ai cơ? Mình á. Không đời nào. Dù gì thì trên mạng thông tín, mấy trang hướng dẫn game cũng gọi mình là "thánh" của dòng game tóc bạc, vu nữ và kị sĩ, nhưng mà trở thành một vị thần như thế cũng hơi... à mà, cũng tuyệt lắm chứ. Nói đúng hơn là...
"Ý cậu là Thần cách hóa à?"
Đó là một bước tiến hóa của loài người, hay đúng hơn là của chủng tộc. Tương truyền vào thời đại của các vị thần, rất nhiều người đã trải qua quá trình này và trở thành thần linh như hiện nay.
"A, không, không đến mức đó đâu-desu. Chính là 'nhận thức' mà hôm nay chúng ta đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần đó-desu."
Chẳng hiểu gì sất, nhưng nếu chuyên gia như Asama đã nói vậy thì chắc là ổn thôi. Nhưng cứ hỏi cho chắc.
"Có đau không?"
"Không hề-desu. Nó gần giống như thay đổi trên giấy tờ thôi-desu."
"...Chỉ vậy là được à?"
"Vâng-desu, phần lớn đã được hoàn tất ở thế giới thực rồi-desu. Thật ra thì, Toori-kun đã là thần rồi đó-desu?"
...Hả?
"Cái đó... ý cậu là chuyện trên mấy trang hướng dẫn game... à..."
"Chuyện đó thì tôi không biết rõ-desu, nhưng mà... Toori-kun, cậu đã nhận quyền thừa kế danh vị từ Horizon rồi đúng không-desu?"
Nghe vậy, Toori liền ngẫm lại. Đúng là nếu nói đã kế thừa, thì đúng là đã kế thừa thật. Cái tên đó là...
"Danh vị của lão già 'cực đoan' đó hả?"
"Vâng, đúng rồi-desu. Chính là nó-desu."
"...Thế mà cũng là thần à?"
Nghĩ lại cái lúc lão ta bị thổi bay cùng với Mitsu, kể cũng có khí chất của một loại "thần" nào đó, nhưng mà không biết có phải không nữa.
Thế nhưng, Asama ở phía đối diện lại đăm chiêu suy nghĩ.
"À thì-desu. Cậu có biết về cuộc Tái hiện Lịch sử của Matsudaira Motonobu không-desu?"
"Là một ông chú vĩ đại cai trị toàn bộ Cực Đông, giữa đường bị tào tháo đuổi."
"Ưm..." Asama lại chìm vào suy tư. Rồi cô hỏi lại lần nữa:
"Này-desu?"
"À, ừm, sao thế?"
Asama ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Toori rồi nói:
"Matsudaira Motonobu sau khi qua đời đã được thờ phụng và trở thành thần-desu. Thần hiệu của ngài là 'Đông'. Người được thờ tại một ngôi đền ở phía Đông, thuộc vùng Kantou, Nhật Bản chính là Toori-kun đó-desu."
Nói cách khác,
"Lúc cậu ký giao kèo với Sakuya thì chưa có kế hoạch này-desu, nhưng khi Toori-kun nhận được quyền thừa kế danh vị của Matsudaira Motonobu, tình thế đã thay đổi-desu. Sakuya là một vị thần nắm giữ sinh mệnh con người, nhưng Toori-kun lại là một tồn tại sẽ được Thần cách hóa, không thể dùng thước đo của người thường để đo lường được-desu.
Vì vậy, khi Toori-kun đau buồn, thuật thức đã nhận định rằng nhận thức của cậu đang thay đổi một cách nguy hiểm nên đã tự động ngưng lại giữa chừng. Nhờ đó chúng ta mới có thể gặp nhau ở đây-desu."
●
Asama giải thích xong, liền thở ra một hơi.
...Những chuyện này, nếu không phải ở đây thì không thể nói ra được.
Đây tuy là sơ suất của Sakuya, nhưng mặt khác, nó lại là một sự kiện trọng đại đối với toàn bộ các Giáo phái, chứ đừng nói đến Thần giới: "thêm một vị thần nữa ra đời".
"Trừ những Giáo phái mới nổi, chuyện một con người được phong làm thần là cực kỳ hiếm-desu. Ở Cực Đông cũng có những trường hợp như Sugawara no Michizane hay Taira no Masakado, nhưng họ phần lớn là những vị thần báo oán-desu. Hashiba cũng được Thần cách hóa ở quy mô lớn, nhưng cuối cùng lại thua phe Matsudaira và bị suy yếu đi-desu.
──Một trường hợp được Thần cách hóa ở quy mô lớn như Matsudaira Motonobu mà không hề có tì vết nào đúng là hiếm có-desu."
Nếu một vu nữ như cô tùy tiện nói những điều này ở thế giới thực, lời nói sẽ bị các tinh linh và thần linh nghe được, và tin tức sẽ lan đi trong nháy mắt.
Thần giới cũng có chính trị của nó, và thế giới thực cũng vậy. Nếu chuyện này bị lộ ra, Sakuya với tư cách là đồng phạm có thể sẽ bị trừng phạt. Ở thế giới thực, nếu họ biết cậu sẽ được Thần cách hóa, các phe phái chính trị sẽ bắt đầu đấu đá, thậm chí tệ hơn là phe Hashiba sẽ lại đến để kiềm chế cậu.
Im lặng là vàng. Vì thế, đây là lần đầu tiên cô nói ra thành lời, và cô đang chờ đợi phản ứng của cậu. Bỗng nhiên,
"Ừm, tôi không hiểu rõ lắm, nhưng cho hỏi một câu được không?"
"Vâng-desu, có chuyện gì vậy-desu?"
"Ờ thì," lần này đến lượt cậu suy nghĩ. Có lẽ cậu đang lựa chọn từ ngữ, hay đúng hơn là đang sắp xếp lại vấn đề trong đầu. Cậu khoanh tay, nghiêng đầu hai, ba lần rồi vỗ tay một cái.
"Tôi có một yêu cầu."
"...Là gì vậy-desu?"
"A," cậu nói.
"Nếu chuyện đó xảy ra, Asama, cậu có thể trở thành vu nữ chuyên phục vụ cho tôi được không?"
●
...Ối.
Đó chính là điều cô định nói.
Dù đã được Thần cách hóa, cậu vẫn cần phải luyện tập mới có thể phát huy hết năng lực của mình, nhưng tình hình hiện tại lại không cho phép. Cậu cần một người hỗ trợ, một người chuyên tâm phục vụ cho cậu.
Bởi lẽ, sức mạnh của thần linh được truyền xuống thông qua mối quan hệ gọi là "duyên". Nếu có một vu nữ coi vị thần của mình là trên hết, vị thần đó có thể sử dụng toàn bộ quyền năng của mình thông qua cô. Nhưng nếu vu nữ đó không như vậy, ví dụ như đã kết hôn, nghĩa là cô không đặt vị thần lên hàng đầu, thì việc truyền trao quyền năng sẽ bị yếu đi.
Vì vậy, sẽ có ai đó phải cống hiến hết mình để trở thành người hầu cận chuyên thuộc của cậu. Tuy nhiên,
"Là tôi... có được không-desu?"
"Không, thực ra thì, nếu để Asama làm người chuyên phục vụ cho tôi, không biết đền Asama sẽ ra sao, rồi cả Musashi đang nhận được sự hỗ trợ từ đền Asama nữa... A, Musashi tiêu rồi! May quá! Không phải! Không được may, cấm, cấm. Vẫn còn Musashi trên mặt đất mà. Chuyện đó sẽ thế nào đây, cũng là một vấn đề."
Nhưng,
"Người vu nữ duy nhất từng phụ trách tôi chỉ có Asama thôi, nên cậu là lựa chọn số một của tôi đấy."
"Vậy, vậy sao-desu..."
Cảm giác được tin tưởng tuyệt đối, hay đúng hơn là được coi như điều hiển nhiên, khiến cô có chút căng thẳng. Dẫu vậy,
"Không sao đâu-desu. Tôi đã bàn bạc với cha về chuyện đó rồi-desu."
"Cậu định làm thế nào?"
"Đền Asama đã trở thành một phần trong hệ thống của Musashi nên không thể tách rời-desu. Vì vậy, phía bên đó, tôi sẽ nhờ cha cố gắng một thời gian-desu. Cha còn có thời gian rảnh để đưa cho Toori-kun một thuật thức kỳ quặc, nên chắc một mình ông cũng không sao đâu-desu."
Sau đó,
"Gần đền chính, tôi sẽ xây một ngôi đền tương ứng với Thần hiệu 'Đông', quy mô không lớn bằng đền Asama, và tôi sẽ trở thành người đại diện ở đó-desu. Nếu cứ coi như ngôi đền đó do đền Asama cung cấp, tôi vẫn có thể thực hiện công việc của đền Asama một cách không chính thức, nên vẫn có thể hỗ trợ được-desu."
"Asama thấy vậy có ổn không?"
Nghe câu hỏi ấy, cô tự nhận thấy một nụ cười tự nhiên nở trên môi.
"Tôi đến đây là vì Toori-kun mà-desu. Những chuyện như thế này tôi đã lường trước rồi-desu. Dù có làm phiền Musashi, tôi vẫn sẽ đặt Toori-kun lên hàng đầu-desu."
"Vậy à," cậu nói rồi cũng cười giống như cô.
"Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi và Asama cùng nhau gây rắc rối cho Musashi đấy nhỉ."
"Không đâu-desu, chúng ta cũng từng cùng nhau chơi đùa với Kimi và những người khác, gây phiền phức cho mọi người, rồi bị mẹ mắng chung mà-desu?"
Đến lúc này, liệu mọi thứ có quay trở lại như xưa không? Điều đó có nghĩa là,
"Không còn phải ra vẻ người lớn, tỏ ra mạnh mẽ, hay quan tâm, che giấu những điều kỳ quặc nữa... nhỉ-desu."
Chính là như vậy. Thế nên, cậu đưa tay về phía khung hiển thị đã mở ra từ lúc nãy. Đó là một mục yêu cầu xác nhận lại do thuật thức của Sakuya can thiệp.
"──'Chấp nhận kế thừa danh vị Matsudaira Motonobu và việc Thần cách hóa sau này', hử."
Cậu nhấn nút "Đồng ý". Lệnh xác nhận được gửi đến chỗ cô, và cô cũng làm theo. Ngay lập tức,
"A."
Cánh cổng vốn đang đóng kín đã mở ra. Quay đầu lại nhìn, chuyển động của nó quả thật là...
"...Nó trượt sang ngang phải không-desu?"
《Có phải ngài đã nhìn nhầm không ạ?》
●
"──Masazumi-kun!"
"Jud! Tôi biết rồi!!"
Nghe thấy tiếng cha của Asama, Masazumi lập tức phản ứng.
...Phải nhanh lên!
Có một việc cần làm khẩn cấp. Đây là một quyết định mang tính chính trị.
・Phó Hội trưởng: 『Dai! Ngắt toàn bộ thông tin của Musashi trên mặt đất!』
・Đại úy T_Nagaantei: 『──Sau vụ này tôi sẽ hỏi tội cô đấy!?』
Ngay sau đó, khung hiển thị mà Masazumi đang mở, cùng với một vài trong số vô vàn khung hiển thị khác xung quanh, đồng loạt chuyển sang màn hình xanh với dòng chữ 《Không thể kết nối》. Cùng lúc đó,
"Ồ."
Xung quanh đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Đền Asama vẫn còn lửa trại, nhưng toàn bộ các khu phố dọc ngang của Musashi trên mặt đất, từ thuật thức chiếu sáng cho đến nguồn điện sinh hoạt, đều đã bị tắt.
Mọi thứ ngừng lại.
"Hở?" Mọi người đều dừng bước, nhưng những người đang ở trong sân đền Asama dường như nghĩ rằng đây là một phần trong màn trình diễn trên sân khấu của Toori. Tuy nhiên, dịch vụ thông tín của Hội Học sinh và Liên minh Tổng Trưởng vẫn hiển thị màn hình xanh.
・Okutama: 『Masazumi-sama, đường dẫn năng lượng giữa 'Toàn hạm' đã bị ngắt. Các hạm sẽ chuyển sang trạng thái bảo trì. Xin ngài hãy giải thích với các cư dân. ──Hết.』
Jud, Masazumi gửi lại lời hồi đáp. Rồi cô quay lại nhìn về phía Ủy viên Ban Tuyên truyền vừa bước lên bậc thang đền Asama, giơ tay phải lên.
Xung quanh, ánh sáng dần trở lại. Khu vực quanh đền Asama được thắp sáng nhờ nguồn năng lượng dự phòng của đền. Các khu phố trên mỗi tầng hạm cũng bắt đầu cung cấp ánh sáng tối thiểu cho thành phố từ nguồn năng lượng của từng khối.
Giữa khung cảnh đó, Masazumi bắt đầu soạn lời nói trước khung hiển thị ghi hình của Ban Tuyên truyền đang mở ra trước mặt.
"À, chào mọi người, đây là Hội Học sinh Giáo phái Musashi Ariadust."
Lâu lắm rồi mới nói câu này, cô vừa nghĩ vừa nói tiếp.
"──Bọn tôi lỡ quẩy hơi quá trong lễ hội nên làm sập nguồn điện. Tôi không nói các bạn hãy tha thứ, nhưng mà hãy tha thứ cho bọn tôi đi."
●
・K_Marugaru: 『Đang định cắt thông tín đi tuần đêm thì lại có trò hề gì mới à?』
・Neshinbara: 『Sắp có một bộ từ điển ngôn ngữ tấu hề được rồi đấy nhỉ...』
・K_Kizu: 『Không, tôi nghĩ đó vẫn là Masazumi-sama thường ngày thôi?』
・Phó Hội trưởng: 『Mary là người phũ nhất đấy nhé!!』
●
Taira đang ở cảng Kure, phía tây của K.P.A.Italia.
Trong vịnh, trên nóc một chiến hạm hàng không vừa hạ cánh trên mặt nước.
Cô đã nghe tin về vụ lộn xộn ở Shishigafuchi từ Katsu qua đường thông tín và quan sát sự việc từ những nơi trong tầm mắt.
Kure nằm chếch từ giữa ra ngoài vịnh Aga đã bị Yamato chia cắt, nên không thể nhìn thấy toàn bộ Shishigafuchi.
Cô cũng nhận được hình ảnh từ Waki, người đang quan sát từ phía đông K.P.A.Italia. Cô kết hợp hình ảnh đó với những gì mình thấy được, trộn và điều chỉnh để có thể nhìn rõ trong đêm.
・AnG: 『Đang làm gì vậy? Tự dưng sập nguồn à, hay là mất điện?』
・Tsurugi: 『Không, có vẻ như họ đã chuyển sang nguồn điện bảo trì. Có chuyện gì vậy nhỉ? Tai nạn, hay là nhu cầu sử dụng điện quá cao nên bị sập ạ?』
Chuyện gì đã xảy ra vậy? Cô tin rằng nếu có mẹ ở đó, việc quản lý đường dẫn năng lượng chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Nếu vậy thì...
...Khủng bố nội bộ sao?
Đang suy nghĩ miên man thì một tin nhắn thông tín đến. Là Katsu.
・Black Wolf: 『──Bên tôi, phe Lục Hộ Thức Phật Lan Tây có bắt được một đoạn âm thanh-no. Có thể chia sẻ riêng ở đây, không ghi âm được không-no?』
・Tsurugi: 『Ara, có vẻ như mối quan hệ bên đó tốt đẹp nhỉ.』
・Black Wolf: 『Vâng-no, lúc nãy tôi vừa hít hít ngửi ngửi, à, ra là người nhà mình, đã xác nhận rồi-no. Lát nữa chúng tôi sẽ cùng vào suối nước nóng để xác nhận lại-noよ?』
・Black Wolf: 『──Ono-okāsama────!!』
Hoàn toàn bị giành mất thế chủ động, không biết cô có kịp khóa xác thực giọng nói trên khung hiển thị (Lernen Figur) không nữa. Dù sao thì, giọng nói từ phía bên kia đã được Katsuya truyền đến. Âm thanh có lẫn tạp âm, nhưng đó chắc chắn là giọng của Phó Hội trưởng Musashi đang phát thanh.
『──Mà, đường truyền thông tín cũng hơi chập chờn, nhưng chắc không đến mức đáng bận tâm đâu. Tôi là đại diện của người dân Musashi, nên nếu tôi không bận tâm, thì người dân Musashi cũng sẽ không bận tâm.
Mà đây là chuyện liên quan đến thông tín (tsuushin) nhỉ, có mất thông tín thì cũng chả phải lo lắng gì (futsuu shinpai shinai zo), kiểu vậy.』
Taira rút kiếm bắn thẳng vào khung hiển thị, làm nó vỡ tan, rồi khởi động lại. Cú bắn xuất thần ngay tại đây có lẽ là do đang ở gần Aki chăng.
●
Đúng là một câu đùa xuất sắc... Masazumi nghĩ vậy sau khi giải thích xong tình hình.
Sự cố sập nguồn là do lễ hội, còn lễ hội gì thì cứ để Ủy viên Ban Tuyên truyền quay lại hiện trường và phát sóng sân khấu của Toori là có thể giải thích được.
Tiếng ồn ào từ lúc nãy chắc đã truyền đến các hạm. Chỉ cần cho họ thấy hiện trường, mọi người sẽ kéo đến.
・Phó Hội trưởng: 『Dai, liên lạc với các trạm gác ở các khu phố dọc và ngang của 'Toàn hạm', bảo họ mở cổng.』
・Đại úy T_Nagaantei: 『Mới giải thích xong lại đột ngột nói thế, cô đang nghĩ gì vậy? Tôi đã cho người đi làm rồi, nhưng rốt cuộc là sao?』
・Phó Hội trưởng: 『Thân phận của Toori đã thay đổi.』
Hả? Giọng của Dai vang lên. Sau vài nhịp thở, tin nhắn tiếp theo đến.
・Đại úy T_Nagaantei: 『──Chuyện cậu ta chết, đã xác định rồi sao?』
...À, hình như mình chưa nói cho cô ta về chuyện hồi sinh nhỉ.
Đúng là nếu có người chết thì phải báo cáo. Nhưng không, lần này là một lý do hoàn toàn khác.
・Phó Hội trưởng: 『──Toori sẽ hồi sinh. Dù có phiền phức, nhưng đây là chuyện quan trọng.』
・Đại úy T_Nagaantei: 『Nếu vậy thì có gì thay đổi đâu.』
Từ câu nói đó của Ookubo, Masazumi nhận ra rằng cô ta đã hiểu sơ bộ lý do của việc "cắt điện" này.
・Phó Hội trưởng: 『Cô nghĩ sao?』
・Đại úy T_Nagaantei: 『Dàn xếp cả rồi nhỉ.』
・Phó Hội trưởng: 『Một vở kịch lớn.』
Jud, Ookubo đáp lại.
・Đại úy T_Nagaantei: 『Một màn kịch liên quan đến Tổng Trưởng. Tổng Trưởng đã chết, nhưng giờ đây, vì một lý do nào đó, thân phận của cậu ta đã có sự thay đổi, là vậy chứ gì?』
・Phó Hội trưởng: 『Đúng vậy. Chúng tôi chưa báo cáo chuyện cậu ta chết. Đền Asama cũng tham gia và giữ bí mật chuyện này.
Nhưng, có một sự thay đổi mà ngay cả đền Asama cũng không thể che giấu được.』
・Đại úy T_Nagaantei: 『──Thần cách hóa sao?』
Nói xong, Ookubo liên tiếp gửi tin nhắn. Có lẽ là do sự phấn khích khi nhận ra sự thật.
・Đại úy T_Nagaantei: 『Thần cách hóa Tổng Trưởng! Cô định dùng việc Thần cách hóa để hủy bỏ cái chết do giao kèo với đền Asama gây ra chứ gì!? Nếu vậy thì Tổng Trưởng tạm thời sẽ là vị thần của phương Đông!』
Tuy nhiên,
・Đại úy T_Nagaantei: 『──Nhưng, việc có thêm một vị thần là một thần sự trọng đại! Đền Asama phải công bố chuyện này! Như vậy thì cái chết của Tổng Trưởng cũng sẽ bị công khai──』
・Phó Hội trưởng: 『Jud. Vì vậy, chúng tôi đã cắt điện tập trung ở đền Asama để 'thông tín không hoạt động được'. Đúng vậy, chúng tôi không có ý định che giấu gì cả. Chỉ là thông tín bị mất do thiếu điện thôi.』
・Đại úy T_Nagaantei: 『Đến bao giờ?』
・Phó Hội trưởng: 『Sáng sớm ngày mai.』
Jud, Ookubo đáp lại. Lần này có một khoảng lặng ngắn hơn so với lúc trước.
・Đại úy T_Nagaantei: 『Được thôi. Tôi sẽ tuyên bố 'Toàn hạm' tổ chức lễ hội. Dù giờ này đã muộn, cứ nói là chúng ta quên mất Lễ hội Bóng tối của địa phương. Cô nhờ đền Asama nói chuyện với các vị thần bản địa ở đây được chứ?』
Masazumi đưa mắt nhìn, thấy cha của Asama ở phía Omo đang giơ tay lên. Ông không thể nghe được cuộc trò chuyện này, nhưng có lẽ ý của ông là cứ giao mọi việc cho ông. Tuy nhiên,
...Hử?
Cô có cảm giác như vừa thoáng thấy một bóng người trong khu Omo. Dù không có dự cảm chẳng lành, nhưng khi cô nhìn lại để xác nhận thì không có ai cả.
"Nhìn nhầm sao..."
Cô đã nghĩ đó là một bóng người trông giống Asama.
●
"Nào," Sakuya nói từ hiên nhà, nhìn ra ngoài.
Khu vườn rộng lớn. Trên nền sỏi trắng, một tấm thảm đỏ được trải ra, và có ba bóng người đang ngồi trên đó.
Vu nữ, toàn khỏa, kị sĩ.
Đúng là một tổ hợp kỳ quặc, nhưng thôi kệ. Chuyện của bọn người hạ giới ở thế giới thực, ta không hiểu rõ lắm. Nhưng cái gã ngốc kia từ nãy đến giờ cứ nhìn quanh rồi "Ồ", "Hê" suốt.
"Nhìn gì đấy, tên ngốc kia?"
"A, tại nó rộng quá. ──Rộng đến mức nào thế? Rộng hơn cả tầng trên của Musashi nữa phải không?"
"Ta chỉ tạo ra nó một cách tùy hứng thôi. Nếu tiếp các ngươi ở nhà ta thì sẽ phiền phức lắm. Nơi này là một không gian ta tạo ra giữa Âm phủ và Thần giới, đừng nhìn kỹ quá, sẽ thấy lỗi đấy."
"Hả? ...Nghĩa là, thứ này nằm trong cái tường kia sao?"
"Ta cũng là một vị thần của sự sinh sôi, nên kỹ năng kiến trúc cũng có kha khá. Hơn nữa, kỹ thuật nén khoảng cách và không gian đã được thiết lập từ thời đại các vị thần rồi. Cái thứ này, bọn ngươi chỉ cần tái hiện lịch sử thêm khoảng năm trăm năm nữa là có thể đạt được ngay cả khi tỉnh táo. Ngay cả bây giờ cũng có thể làm được những thứ tương tự rồi còn gì."
"Là 'Avalon'ですわね."
"Ta không biết cái đó, nhưng ngươi nói ra được nghĩa là nó có tồn tại. Mà thôi, phe bọn ta còn có thể nén và giãn cả thời gian nữa, nên xịn hơn một chút."
Nếu nói nhiều quá sẽ làm đảo lộn lịch sử mất. Ngày xưa, thần của tri thức đã lỡ dạy dỗ đủ thứ nên thời đại Thần linh mới trở nên phiền phức như vậy. Vì thế, ta phải nói trước.
"Bọn ta, về cơ bản, không can thiệp vào Nhân giới. Nếu có, thì chỉ khi sự cân bằng mà bọn ta phải duy trì bị phá vỡ."
"Đối với việc giải quyết Định mệnh... chống lại số phận, ngài cũng không ra tay giúp sao-no?"
"Cũng được thôi."
Nghe vậy, cả ba đều ngẩng mặt lên. Ngay cả tên ngốc cũng tỏ ra hứng thú, xem ra chuyện này cũng là một sự kiện lớn ở thế giới thực. Nhưng,
"Định mệnh kết nối trực tiếp với Địa mạch. Bọn ta cũng là những tồn tại tương tự. Đó sẽ trở thành cuộc chiến giữa Địa mạch với Địa mạch, và thế giới sẽ bị tàn phá. Nếu muốn khuất phục Định mệnh, cuối cùng bọn ta cũng sẽ phá hủy thế giới thôi."
"Gì chứ, không được à!?"
Bị hét vào mặt khiến ta hơi bực, nhưng vì là đa thần giáo nên cũng mang tính người, kể cũng hay.
...May mà mình là một vị thần của Shinto...
Mấy vị độc thần trông có vẻ tự do muốn làm gì thì làm, nhưng thực tế lại bị ràng buộc bởi sự chân chính, chắc là khó xử lắm. Thỉnh thoảng cũng nổi điên làm loạn, nhưng những kẻ càng nghiêm túc thì khi nổi điên càng phiền phức.
...May mà mình không nghiêm túc...
Trong lúc đang thầm nghĩ như vậy, cô vu nữ đã hỗ trợ cho ta.
"À, Toori-kun, nếu các vị thần ra tay và làm thế giới trở nên hỗn loạn, em nghĩ là không nên đâu-desu."
"Nhưng cứu thế giới là ưu tiên hàng đầu mà, phải không?"
"Nói vậy cũng đúng-desu nhỉ."
"Đừng có lật mặt nhanh thế chứ...!"
Vu nữ rụt vai lại, còn kị sĩ thì xua tay lia lịa như thể mình không liên quan, nhưng các ngươi cùng một phe cả mà...
"Nhưng mà, chuyện là vậy đó. Dù gì thì, phe các ngươi cũng đã chuẩn bị một vũ khí để giáng một đòn vào Định mệnh rồi còn gì?"
"Một cái tên xấu hổ bắn không trúng, và một cái tên xấu hổ nhưng mức độ nghiêm túc cao, ý ngài là cái nào?"
"Cái nào cũng được, đồ ngốc. Mà tóm lại là vậy, nếu phe thế giới thực đã có ý định thì cứ cố gắng ở bên đó đi."
"Thưa ngài," kị sĩ giơ tay lên. Đôi mắt sói của cô nhìn về phía này.
"Đối thủ của chúng tôi là những kẻ đến từ một tương lai xa xôi, nơi Định mệnh đã kết thúc-no. Vào thời điểm đó... tuy nói vậy hơi kỳ, nhưng trong một tương lai mà Địa mạch trở nên mỏng manh và tạm thời biến mất, ngài nghĩ các vị thần đã làm gì-no?"
"Ta không phải là vị thần quản lý Địa mạch nên không thể nói chính xác được, nhưng... mỏng manh hóa sao."
Ta cũng có nghe tin đồn về chuyện đó. Cách đối phó là,
"Để lại 'khuôn' của bọn ta và rơi vào trạng thái ngủ đông về mặt tồn tại, có lẽ là vậy."
"──Tách lưu thể ra khỏi tồn tại, chỉ để lại 'khuôn', và chờ đợi một ngày nào đó lưu thể sẽ tràn đầy trở lại, phải không ạ?"
"Chính là vậy. Dù nói là mỏng manh hóa, nhưng thứ tan biến đi là lưu thể của Địa mạch. Giống như nước trong sông cạn đi, nhưng dòng chảy của nó vẫn còn lại, hẳn là vậy. ──Vì thế, nếu chỉ để lại 'khuôn' và ngủ yên, dù không chắc chắn, nhưng đó là cách để nhiều vị thần nhất có thể 'vượt qua thời mạt thế'. Ngoài ra, còn một cách khác──"
Có lẽ là cách này.
"Cách mà đối thủ của các ngươi đã sống sót sau thời mạt thế. Để làm được điều đó, dĩ nhiên cần có thuật thức và sự gia hộ, và muốn vậy thì các vị thần phải còn tồn tại.
Vì vậy, có lẽ rất nhiều vị thần đã được đưa vào phương pháp đó dưới dạng đền thờ hoặc biểu tượng, và cùng với đối thủ của các ngươi vượt qua thời mạt thế. Dĩ nhiên, việc đó sẽ sử dụng một 'khuôn' cỡ nhỏ, nên sức mạnh của bọn ta cũng sẽ bị giảm đi đáng kể."
"Thì ra là vậy," vu nữ gật đầu.
"Câu chuyện về 'khuôn' trùng khớp với những gì chúng tôi đã được nghe-desu. Phương pháp mà họ dùng để được chiết xuất đến đây chính là đưa lưu thể trở lại vào Địa mạch đã cạn kiệt-desu."
"Vậy thì, cứ nói khéo cho những người đang suy tính đối sách ở bên kia biết vậy."
Nào, ta nghiêng người về phía trước, để tầm mắt ngang bằng với cả ba.
"Giờ thì, nhờ ông già Izanagi cố gắng biện minh vậy. ──Nghiêm túc mà nói thì không nhất thiết mỗi bên phải đúng bảy trăm năm mươi lần, chỉ cần tổng cả hai vượt qua một nghìn năm trăm là được rồi."
"Ờm, một mình tôi, một nghìn năm trăm lần?"
"Một nghìn năm trăm lẻ một lần."
Cần phải chuẩn bị. Tuy là một kỹ thuật đơn giản.
"──Này, vu nữ, chia hắn ra đi."
●
"Vâng-desu," Asama đáp lời rồi quỳ xuống bên cạnh cậu.
...Lần cuối làm việc này là từ hồi luyện tập...
Nhưng đây là Thần giới. Chắc chắn sẽ ổn định hơn thế giới thực, cô có niềm tin như vậy. Thấy thế, cậu quay lại hỏi:
"Làm thế nào? Chia ra là sao?"
"Vâng-desu, bây giờ tôi sẽ chia Toori-kun ra làm hai-desu."
"Chờ chút đã."
Cậu nghiêng đầu.
"Như vậy, hai phiên bản của tôi, sẽ không gây ra chuyện phiền phức gì chứ?"
"Phiền phức thì lúc nào cũng vậy rồi-desu... Nói đơn giản thì, trong phạm vi kết giới này, tôi sẽ phân tách độ phân giải tồn tại của đối tượng mang tên Toori-kun-desu."
"Độ phân giải?"
"Vâng-desu. Ví dụ thế này, hãy tưởng tượng Toori-kun bị thái thành những lát siêu mỏng từ trên xuống rồi chia sang hai bên-desu."
"Này, cậu vừa dùng một cách diễn đạt rợn tóc gáy với một thằng con trai đấy..."
Vậy sao. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thì đúng là kinh dị thật. Vì thế,
"Phần thiếu hụt sau khi chia ra sẽ được bù đắp bằng cách sao chép bằng lưu thể, nên thực chất là sẽ biến thành hai người-desu. Dù chỉ giới hạn trong kết giới, nhưng nó khác với phân thân thực thể ở chỗ không cần vận động và có thể duy trì trong thời gian dài-desu."
"Đây là kỹ thuật chỉ có thể thực hiện được vì ta là một vị thần của sự sinh sôi. 'Sao chép' các mô cơ thể trong quá trình phát triển của trẻ sơ sinh. Ta đã ứng dụng nó, nên phần được sao chép bằng lưu thể thay thế vào còn tươi mới và tốt hơn đấy."
"Hả? Thế thì tiện lợi quá còn gì? Cứ mở rộng kết giới ra làm suốt là được chứ gì."
Cô đã đoán là cậu sẽ nói vậy, nhưng thuật này có điều kiện.
"...Vì đây là thuật của Sakuya, nên nó chỉ giới hạn ở nơi ngủ, hay nói cách khác là 'những nơi như vậy'-desu."
"Giới hạn."
"Với lại, vì đây là thuật thức dùng cho chuyện đó, nên nếu không làm chuyện đó, hoặc những chuyện dẫn đến chuyện đó, nó sẽ tự hủy vì cho rằng 'không có hứng à'-desu."
"Hứng."
"Hahaha," Sakuya cười lớn.
"Chỗ của ta được xem là một nơi như vậy, và sắp tới sẽ là như vậy đấy. Thử đi."
"Vâng-desu," Asama gật đầu và triển khai thuật thức đã chuẩn bị sẵn.
...A, đúng là độ ô uế để ổn định kích hoạt bằng không luôn.
Thậm chí, đây là lần đầu tiên cô thấy nó hiển thị số âm.
"Toori-kun, làm ơn ngồi yên một chút nhé-desu."
Cô liếc nhìn Mitotsudaira, thấy cô ấy gật đầu với vẻ mặt vô cùng hứng thú. Đáp lại, Asama cũng cúi đầu một cái.
"Đây!"
Cô đẩy vào đầu cậu từ bên cạnh, và một Toori khác lăn ra từ chính Toori.
●
...Thật luôn-no!?
Ngay trước mắt, một vị vua khác vừa lăn tròn như con lật đật Daruma, nảy người đứng dậy.
Một người là Asama, một người là bản thân mình. Hai vị vua nhìn mặt nhau.
「Ồ ồ ồ ồ!」
「N-Người không sao chứ desu no? Tomo.」
「Thuật thức đã thành công rồi đấy? Vâng.」
Giữa cô ấy và bản thân mình. Hai vị vua nhìn nhau rồi vỗ vai đối phương. Và rồi,
「……Là mình thật này.」
「Ừm, đúng là mình rồi.」
「……Không có vụ đồng bộ hóa ký ức nhỉ.」
Sakuya mỉm cười. Nàng đung đưa đôi chân thả lỏng bên hiên nhà.
「Lúc trở về, ký ức sẽ hợp nhất. Cảm giác giống như đang dở ngày thì ngủ một giấc rồi tỉnh dậy vậy. Sẽ không phân biệt được trải nghiệm nào trước, trải nghiệm nào sau, nhưng ký ức sẽ ghi nhớ nó theo cách hiểu như thế.」
「Còn phản hồi về mặt cơ thể thì sao desu no?」
「Sắc sảo đấy.」
Nói rồi, Sakuya nhặt một viên sỏi trắng được rải khắp khu vườn. Nàng nhẹ nhàng ném nó. Về phía vị vua của bên này.
Ngay khi vị vua bên này vớt lấy viên sỏi, Sakuya lên tiếng.
「Bên Miko ấy, —— có cảm nhận được sức nặng mà người bên này đang cầm không?」
「Không, chẳng có gì cả?」
「Chính là vậy đó. —— Ta đã chia đôi độ phân giải rồi vá lại những khoảng trống. Cùng một thực thể, nhưng một khi đã tách ra thì sẽ không ảnh hưởng lẫn nhau. Nhưng mà, những vết thương mà một bên phải chịu, khi quay về nguyên bản sẽ nhận lại với một nửa độ phân giải. Chú ý điểm đó đấy nhé?」
「……Đây chẳng phải là thuật thức giảm thương tích cực mạnh, giúp sát thương giảm đi một nửa sao?」
「Vốn dĩ đây là một thuật thức bảo hiểm, phòng trường hợp bất trắc xảy ra với sản phụ và đứa trẻ sơ sinh.
Bản gốc thì phức tạp hơn nhiều, giống như chuẩn bị sẵn một cơ thể dự phòng khỏe mạnh vậy, còn bản này đã được đơn giản hóa để hưởng thụ thôi.
Về mặt thuật thức, cốt lõi là phân tách và đồng bộ, cùng với việc xử lý ký ức và thể xác lúc trở về.」
Tuy nhiên,
「Cơ bản thì phản hồi khi trở về chỉ bằng một nửa, nhưng nếu cả hai cùng làm một việc, hoặc làm hơn thế nữa, thì có những lúc chúng sẽ hợp nhất và vượt qua ngưỡng〝một〟đấy nhé? Cẩn thận đấy, đồ ngốc.」
「Ể? Ý là sao?」
A, ngay khoảnh khắc vị vua dường như đã hiểu ra, Sakuya nhếch mép cười và nói.
「Nếu tụi bay quẩy quá sung, lúc trở về làm một, gánh nặng có thể dồn lên thành ba, bốn người, hoặc hơn thế nữa. Cho nên dù có xong một nghìn năm trăm lẻ một lần cũng đừng quay về ngay lập tức. Đã có vài trường hợp cố gắng hết thời gian, rồi ngay khoảnh khắc trở về thì chết vì sốc tim rồi đấy.」
「Người lớn thật nguy hiểm……」
……Không cần phải nói với vẻ thấm thía thế đâu desu no yo ——?
Lúc này, Sakuya thở ra một hơi.
「Còn câu hỏi hay yêu cầu gì khác không?」
Không biết nữa. Chắc phải bắt tay vào làm rồi mới biết được, nên có lẽ cần sự hỗ trợ lúc đó.
Nhưng Asama đã giơ tay. Tưởng có chuyện gì, hóa ra cô ấy lại đỏ mặt.
「N-Nới lỏng luật chơi có được không ạ?」
●
「À, cũng phải nhỉ. Tụi bay khác với bọn ta mà…… Lại còn là người mới nữa.」
Sakuya lúc này mới nhớ ra, ba người trước mặt chỉ là những con người mới vào nghề. Dĩ nhiên, chính nàng ngày xưa cũng từng như vậy, nhưng nàng đã làm Thần một khoảng thời gian dài không đếm xuể, gấp nhiều lần cái thuở ấy.
「Mà, ta cũng vậy, mỗi khi có vài thuật thức mới, ta lại thử nghiệm một chút với chồng, nhưng nếu chuẩn bị và chăm sóc không đủ thì giữa chừng sẽ thấy đau. Và rồi ông chồng lăn ra chết.」
「Chồng của chị là người như thế nào vậy?」
「Là một người làm văn hóa.」
Con sói kia không cần phải lảng tránh ánh mắt đâu. Dù sao thì, vấn đề là ở đám này.
「Nghe này mấy đứa, tóm lại là chuyện〝trúng đích〟không cần phải quá khắt khe đâu. Bên cơ thể mẹ, tức là sinh vật sống, lúc sinh ra đã được thiết lập sẵn giới hạn về số lượng con cái có thể sinh rồi.
Dĩ nhiên, cơ thể hiện tại của tụi bây không phải là thân xác thật, nên ta dùng quyền hạn của mình mở khóa giới hạn đó cũng chẳng sao cả, nhưng cứ khư khư cái vụ判定 trúng đích thì tốn thời gian lắm.
Thực chất tụi bay chỉ là những khối chất lỏng thôi. Nên là ngươi đó, tên ngốc kép kia. Chỉ cần chất lỏng của ngươi đi vào bên trong chất lỏng của hai người kia, ta sẽ tính là trúng đích.
Cơ bản thì dù có làm thật nghiêm ngặt, kết quả ta cũng sẽ hỗ trợ cho trúng thôi, nên cũng như nhau cả.」
「Vậy à, thế thì, không cần theo cách chính quy cũng được ——」
「Mà, đừng có làm chuyện gì quá bất thường ngay từ đầu nhé?」
「Không nhưng mà, em nghe nói có mấy vụ như kiểu phát nổ bất ngờ……」
Bị nói vậy, Sakuya định bụng tìm kiếm tài liệu để trấn an khách. Nàng hé mắt mở khung hiển thị. Có đủ loại điển tích, nhưng về vấn đề 판定 trúng đích thì,
「Cũng có chuyện chỉ cần ngâm mình chung một dòng sông là dính, nhưng nếu dễ dãi đến mức đó thì ta lại thấy không vui……」
「C-Chính chỗ đó, chúng em rất cần một lời nới lỏng desu no yo……!」
「Vậy thì những trường hợp như thế sẽ tính theo tỷ lệ một phần hai. Những cái khác, cứ cho vào trong cơ thể bao nhiêu thì tính bấy nhiêu.
—— Để quá lâu thì vấn đề sai sót của ta sẽ bị lộ, mà chuyện tụi bay đến đây cũng sẽ bị phát hiện. Bên tụi bay cũng có những chuyện trò bên gối hay những tình huống riêng tư, nhưng lúc nào cần gấp thì phải nhanh lên đấy.」
Thấy cả〝bốn người〟đều gật đầu trước những lời dặn dò, Sakuya vỗ tay một cái,よし.
Vậy là tạm thời có thể tiến hành được rồi.
「Có chuyện gì thì liên lạc ngay nhé? Nén thời gian thì, tạm thời là sáu tiếng ở bên các ngươi nhỉ? Ta sẽ nhét một trăm năm mươi ngày vào khoảng thời gian đó.」
「……V-Vậy là một ngày năm lần desu no ne?」
「Nếu nén quá nhiều, độ lệch với không gian xung quanh sẽ tăng mạnh và dễ bị phát hiện. Nếu chỉ có một không gian thì ta có thể lấp liếm là đang làm gì đó, nhưng đây lại có tới hai.」
À mà, nàng gọi〝bốn〟người lại. Lời cần nói là dành cho Miko và Hiệp sĩ.
「Hai đứa vào trước đi. Còn phải thay trang phục nữa chứ?」
「Ể? Phải thay đồ nữa á!?」
Hai tên ngốc quay về phía người phụ trách của mình. Cả hai cùng nhìn Miko và Hiệp sĩ.
「……Ừm, từ nãy đến giờ, bộ đồ của hai người đã mỏng, xuyên thấu và bó sát hơn mọi khi rồi, nên trong lòng em đã rất vui sướng rồi, nhưng mà còn bộ nào khác như vậy nữa không, ạ?」
Miko và Hiệp sĩ thúc cùi chỏ vào hai tên kia, nhưng tôi đã nghĩ rằng đó là trang phục thường ngày của họ và thế giới hiện tại cũng tân tiến ghê, chẳng lẽ tôi đã nhầm sao.
●
Haiz, thở ra một hơi, Mitotsudaira định đi về〝căn phòng〟của mình thì bỗng bị Asama vỗ vai từ phía sau.
Không biết có chuyện gì. Có lẽ là về thiết lập trên khung hiển thị chăng. Nhưng,
「Mito.」
Bất chợt, một luồng hơi ấm và áp lực ập đến. Mitotsudaira đã được Asama ôm chầm lấy.
Tuy đột ngột, nhưng cô hiểu vì sao mình lại được ôm. Vì vậy, cô cũng ôm lại cô ấy.
「—— Tomo? Tôi cũng đã nghĩ y như vậy, và từ trước đến nay vẫn luôn là thế mà. Con đường dẫn đến ngày hôm nay, và con đường sẽ tiếp tục trong tương lai, chúng ta đều đi cùng nhau, nên cậu không cần phải bận tâm đâu desu no yo.」
「Ừm. ……Nhưng mà, cho đến tận bây giờ, và cả sau này nữa, cảm ơn cậu rất nhiều, Mito.」
「Tôi cũng vậy. Cảm ơn và xin gửi lời tri ân đến cậu, Tomo. Và cả Kimi và Horizon nữa, desu wa ne.」
Rồi cả hai nhẹ nhàng, nhưng dùng khuỷu tay để ôm nhau một cách nông hơn và trao đổi ánh mắt.
…… Cậu thật giống Sakuya, hay nói đúng hơn là mẫu thân nhỉ, desu no ne.
Khác với mối quan hệ giữa mình và mẫu thân, cả hai người họ đều có bộ ngực đồ sộ nên cảm giác đó lại càng rõ rệt. Và rồi,
「Mito, có lẽ, lần tới gặp lại, mối quan hệ của chúng ta sẽ có một chút thay đổi.」
Lời nói của Asama chạm đến trái tim cô.
…… Phải rồi desu wa ne.
Từ bây giờ, đối với vị vua từng ở giữa hai người, mối quan hệ của họ sẽ bước sang một trang mới, đến một nơi mà cả hai đều chưa từng biết.
Khoảng thời gian từng cùng nhau trải qua với Asama, giờ đây sẽ có sự hiện diện của vị vua chen vào, nhưng điều đó lại không thể trở thành điểm chung giữa Asama và mình. Có lẽ trong tương lai sẽ có những lúc như vậy.
Vị vua hẳn sẽ rất để tâm, nhưng có lẽ cũng sẽ có lúc cảm thấy như bị bỏ lại phía sau.
Đó là sự thật. Vì vậy,
「Đúng vậy desu wa ne.」
Cô gật đầu. Asama đã hiểu, và mình cũng đã hiểu, nên cô cúi đầu xuống.
「Khi có vị vua ở đó, tôi nghĩ sẽ có những tình huống ngài ấy phải chọn một trong hai chúng ta desu no.」
Nhưng,
「Với Kimi và Horizon cũng từng như vậy mà, phải không? Và khi có cả hai hoặc một trong hai người họ ở đó, tôi nghĩ chúng ta sẽ lại có nhiều lúc cùng nhau đứng cạnh và ngắm nhìn, desu no.」
Nếu vậy thì,
「Thời gian sẽ không thay đổi đâu ạ. Chỉ là khoảng thời gian đó sẽ trở nên đậm đặc hơn thôi. Nếu Tomo cho tôi thấy một khía cạnh giao thiệp với Đức Vua của chúng ta mà tôi chưa từng biết, điều đó có nghĩa là cuối cùng Tomo cũng có thể thoải mái giao thiệp bằng tất cả con người mình, và tôi cũng vậy. Tôi nghĩ đó chính là dáng vẻ vốn có của chúng ta ——」
「Nghĩ lại thì, dù có Toori-kun ở đó, chúng ta vẫn có những việc của riêng chúng ta mà nhỉ……」
Đúng vậy. Cùng với việc có được khoảng thời gian chỉ có mình và Đức Vua, chính vì thế mà khoảng thời gian chỉ có mình và Asama cũng sẽ được tạo ra. Và nếu muốn chia sẻ, thì 本舗 chính là nơi có thể làm được điều đó.
「Có lẽ vừa vặn nhất là khi Toori-kun phải lên tiếng rằng,〝Này, mấy người quan tâm đến tôi đi chứ〟.」
「Nếu có lúc nào tôi cảm thấy áy náy vì chuyện của Đức Vua, tôi sẽ nhờ Tomo sử dụng thuật phân thân lúc nãy đấy desu wa.」
「Chuyện nhỏ thôi ạ.」
Ha ha, Sakuya đặt tay lên đầu hai vị vua.
「Hiệp ước săn mồi đã được ký kết, xem ra con mồi vất vả rồi đây!」
「……Mình có cảm giác, tối nào mình cũng sẽ phải phân thân tối đa làm bốn, ba người lo cho Horizon, Asama và Nate, còn một người chơi game với nee-chan mất……」
Tưởng tượng ra cảnh đó, cô bật cười.
Asama cũng đang cười. Horizon thì sao nhỉ. Có lẽ cô ấy sẽ không cười, nhưng có cảm giác cô ấy sẽ giơ ngón cái tay phải lên. Kimi thì chắc sẽ cười đến thiếu dưỡng khí. Nếu vậy thì,
「 ──── 」
Cô và Asama cụng trán vào nhau một lần rồi tách ra.
Người bạn quan trọng. Từ giờ có lẽ sẽ là người nhà chăng. Nhưng vẫn là bạn. Mối quan hệ của họ, từ giờ sẽ trở thành như vậy.
…… Nói rằng〝bởi vì đó là Tomo〟, nghe thật giống Masa desu wa ne.
●
Mary đứng từ bên trong quầy hàng, nhìn Masazumi thở phào một hơi.
……Người đã vất vả rồi.
Tổng Trưởng kiêm Hội trưởng Hội học sinh không có ở đây, Asama, Mitotsudaira, và cả Horizon cũng vắng mặt.
Những người đứng đầu của từng phong trào bên phía Hội học sinh, Tổng trưởng Liên hiệp, và cả phía dân sự, giờ đây chắc chắn đều đang tập trung hết vào Masazumi. Từ nãy đến giờ, cô ấy liên tục đưa ra chỉ thị tới tấp qua khung hiển thị, và đến giờ mới có thể nghỉ ngơi một chút.
Mình nên chuẩn bị thứ gì đó cho cô ấy uống để thư giãn, nghĩ vậy, cô liền nói:
「Adele-sama, xin hãy đưa thứ này cho Masazumi-sama.」
「A, Jud! Đây là gì vậy ạ!」
「Hình như đây là một đặc sản của vùng này, gọi là〝mì udon để uống〟. Tôi vẫn chưa thử, nhưng người dân địa phương nói rằng〝Cái này lợi hại lắm đó! Lợi hại ở chỗ nào à, uống vào thì ai cũng nói vậy hết!〟」
Adele gật đầu ba lần với vẻ mặt đầy suy ngẫm, nhận lấy chai tre rồi chạy về phía Masazumi.
Thật náo nhiệt.
Kimi trên sân khấu cũng liên tục nhảy múa, thỉnh thoảng chỉ dừng lại để uống nước, và tiếp tục mang đến âm nhạc cho cả không gian.
Danh sách bài hát do cô ấy chuẩn bị gồm vài khối, xen kẽ là phần nhận yêu cầu.
Cũng muốn có phần trò chuyện, nhưng Asama và Mitotsudaira đều không có ở đây. Knight và Narze cũng vắng mặt, nên việc đối đáp cũng khó khăn.
…… Mọi người thật vất vả.
Tuy nghĩ vậy, nhưng những người đến đây dường như rất vui. Trong số những gương mặt, có vẻ có vài người đã rời đi rồi quay lại, họ còn cúi đầu chào cô.
Bản thân chúng tôi cũng có vị trí của mình tại quầy hàng này. Vừa nhìn Tenzo thêm củi vào đống lửa, cô vừa sắp xếp những chai tre được trả lại vào vị trí tương ứng để đổi lấy chai mới.
「……Không ngờ lại có nhiều việc phải làm đến vậy!」
「Ta đã cố chọn một công việc nhàn hạ nhất có thể, nhưng mọi chuyện đâu có suôn sẻ như vậy được de gozaru naー」
Việc sắp xếp các quầy hàng tại đền Asama đã được Tổng trưởng Liên hiệp phụ trách để đảm bảo an ninh. Cô từng nghe Tenzou nói rằng Đội Đặc vụ số Một đã rèn luyện nhiều kỹ năng khác nhau cho các nhiệm vụ xâm nhập, và các kỹ năng liên quan đến lễ hội là đặc biệt cần thiết.
「Khi tham gia vào một nơi giao lưu của các vùng như lễ hội, nếu tham gia với tư cách người bình thường thì rất dễ bị kiểm tra gia tộc, nhưng nếu vào với tư cách là người kinh doanh thì dù là người ngoài cũng không thành vấn đề, nên có thể dễ dàng bỏ qua những chuyện đó de gozaru yo.」
Dĩ nhiên, đôi khi phía quốc gia thống trị tạm thời cũng cảnh giác, nhưng đối với các lễ hội nhỏ ở các địa phương, họ có thể hoạt động mà không cần quá lo lắng.
Vậy Đội Đặc vụ số Một, vốn dạo gần đây không có việc gì làm, một khi đã nghiêm túc thì sẽ ra sao?
Các quầy hàng không chỉ được dựng lên ở hai bên mạn trái và phải của khuôn viên đền Asama, mà còn ở những vị trí trọng yếu có thể bị nhắm tới như sân thượng bên trong giếng trời. Tất cả đều được bày biện một cách tỉ mỉ, các món hàng giống nhau được sắp xếp đối xứng ở hai bên mạn, và cả cách trang trí quầy hàng cũng cùng một màu.
Cấu trúc được tạo nên bởi các con phố dọc và ngang của Musashi dựa trên nền tảng đối xứng lấy góc vuông làm cơ sở. Khi những quầy hàng đối xứng hai bên được xếp hàng và thắp sáng màn đêm,
「Trông cứ như những ô cửa kính màu trong nhà thờ vậy nhỉ.」
「Toàn là Takoyaki với kẹo táo thôi nên cũng không phải thứ gì cao sang cho lắm de gozaru ga, nhưng vì mọi người đều hăng hái tham gia nên mật độ cũng khá dày đặc de gozaru na.」
Bỗng, một tiếng hét lớn vang lên từ phía trên. Dù bị lẫn vào tiếng nhạc của Kimi và sự ồn ào xung quanh, nhưng tai cô vẫn nghe thấy cả tiếng kim loại. Hơi lo lắng, cô nhìn Tenzou thì thấy anh ta đang mở khung hiển thị.
「A, không sao đâu, hình như là gián điệp, nhưng đã bị trấn áp ngay lập tức rồi de gozaru yo. Đối với những người tham gia bình thường thì trông giống như một vị khách say rượu quậy phá thôi. Lễ hội không bị ảnh hưởng gì là tốt rồi de gozaru na.」
「Mọi người thật lợi hại.」
「Jud, tất cả mọi người đều có bằng võ thuật và bằng đầu bếp đấy de gozaru yo. Ngoài ra còn nhiều thứ khác nữa, nên sau khi tốt nghiệp cũng không phải lo lắng về con đường tương lai de gozaru na.」
Lại một khung hiển thị nữa xuất hiện. Tưởng có chuyện gì, thì ra là,
「—— Thẩm vấn tên gián điệp de gozaru na. Mary-dono, xin lỗi một chút de gozaru.」
Jud, cô gật đầu, và Tenzo khoanh tay trước khung hiển thị. Anh chuyển phần trả lời sang dạng âm thanh.
《Tạm thời định nghĩa đối phương là『tên gián điệp』: Xác nhận》
Hừm, Tenzou khoanh tay lại. Hướng về phía khung hiển thị,
・10ZO:『Vậy Đội Đặc vụ, bên này sẽ theo dõi, bắt đầu thẩm vấn đi.』
・Đội Đặc vụ:『Jud! Vụ án số một trăm bảy mươi hai hôm nay! Bắt đầu ghi hình và thẩm vấn!』
●
・Đội Đặc vụ:『—— Nào, nói đi, ngươi là tay sai của bên nào?』
・Thủ phạm:『Hừ, ngươi nghĩ ta sẽ nói ra một chuyện như vậy sao?』
・Đội Đặc vụ:『Không nói à? Ngươi có biết nếu vậy thì sẽ ra sao không?』
・Thủ phạm:『Đừng có coi thường ta! Ta đây đã trải qua huấn luyện để chịu đựng được bất kỳ hình thức tra tấn nào……!』
・Đội Đặc vụ:『—— Vậy thì phiền phức quá, đưa đến đền Asama để Thần Phán luôn cho rồi? Nào mời một vị ——!』
・Thủ phạm:『Ể?』
・Đội Đặc vụ:『—— Không sao không sao, ngươi lần đầu bị Thần Phán à? Thả lỏng vai ra đi.』
●
Đường truyền bị ngắt. Một lúc sau, từ phía Đội Đặc vụ bên kia gửi đến,
・Đội Đặc vụ:『Đội Đặc vụ số Một báo cáo! Thằng khốn này, vì quá kinh hãi trước câu nói vừa rồi mà đã ngất xỉu!』
・10ZO:『Hừm, có lẽ Thần Phán hiệu quả quá rồi chăng de gozaru ka na.』
「Thần Phán của đền Asama hiệu quả đến vậy sao ạ?」
「Không, không chỉ riêng đền Asama, mà Thần Phán ở các nơi đều toàn làm những chuyện vô lý cả de gozaru mono de.」
「Ví dụ như?」
「Gấu là sứ giả của Thần, nên nếu không có tội thì gấu sẽ khen, thế là họ cho tội nhân vào ở chung trong lồng gấu.」
「Như vậy có ổn không ạ?」
「Phần lớn là MURI de gozaru ga, nhưng thỉnh thoảng cũng có người đánh gục được gấu, nên chắc cũng không phải là không được. Trong trường hợp đó thì có thể viện cớ là〝Giao lưu thân mật với sứ giả của Thần!〟de gozaru ga, nhưng ngay khi ăn một cú đấm của gấu thì lại có câu〝Xem này! Được sứ giả của Thần xoa đầu kìa!〟được dùng vào những năm sau, rồi từ năm tiếp theo họ bắt đầu dùng rắn lớn.」
「Thần đạo thật không thể cưỡng lại đối với những người yêu động vật nhỉ.」
「Họ còn có thể sinh con với động vật một cách bình thản nên rõ ràng đây là một giáo phái ngầm de gozaru ga na……」
Trong lúc Tenzou đang nghiêng đầu suy nghĩ, từ phía bên kia, Masazumi,
「Cái gì thế này!? Lợi hại thật! Thật kỳ lạ!」
nghe thấy tiếng cô ấy đang hào hứng cùng Adele, cô cảm thấy thật tốt. Và rồi,
・Đội Đặc vụ:『Đội Đặc vụ số Một báo cáo! Chúng tôi đã dùng mì udon nhét mông để đánh thức thủ phạm! Giờ làm gì đây!? Dùng mì udon khai thật để bắt hắn khai ra!? Hay là cho vào ngục udon rồi xử hình ôm udon!?』
「Ten-sama, thật không thể hiểu nổi, nhưng quả đúng là vương quốc udon. Tôi có thể cảm nhận được thánh lực của udon.」
「Ta không muốn quen với chuyện này chút nào de gozaru na……」
Nói rồi, Tenzou lại vào tư thế sẵn sàng trước khung hiển thị. Cuộc thẩm vấn lại tiếp tục.
●
・Đội Đặc vụ:『Nào tên kia, giờ ngươi đã hiểu sự đáng sợ của phe Musashi chúng ta rồi chứ. Dù có tránh được Thần Phán thì đây vẫn là vương quốc udon. Còn có cả món mì udon ngược từ mông nữa đấy?』
・Thủ phạm:『Thản nhiên gợi ý tra tấn như thể hỏi〝Có dùng kèm khoai tây với hamburger không?〟, đúng là quốc gia khủng bố chính trị như lời đồn, nơi người ta bị ép phải cười trước những trò đùa nhạt nhẽo của Phó Hội trưởng……!』
●
Tenzou im lặng nhìn về phía Masazumi, cô ấy nhận ra và bắt gặp ánh mắt anh.
「Sao vậy Crossunite? À, Mary, cái món〝mì udon để uống〟này lợi hại thật đấy. Đã là udon rồi, nên tôi còn tưởng nó sẽ là một thứ mou don na mono nữa chứ. —— Khó hiểu quá à? Này Crossunite, ngươi hiểu cái cảm giác u don na đó mà phải không? Hử?」
Tenzou quay mặt đi.
●
・Đội Đặc vụ:『—— Đúng vậy, chúng ta là một quốc gia chiến đấu nghiêm khắc với những trò đùa, điều đó không hề sai!』
・Thủ phạm:『Hừ, rồi các ngươi định làm gì ta đây?』
・Đội Đặc vụ:『Không, loại như ngươi cũng có nhiều rồi, nên sau khi hỏi ngươi là tay sai của bên nào, chúng ta sẽ cài đặt để lần sau nếu vào lãnh thổ, thần phạt chikuwa lỏng sẽ chui vào từ mông, rồi viết chữ〝kẻ thua cuộc〟lên bụng và thả ra. Đây là Gói A theo chỉ thị của Tổng Trưởng.』
・Thủ phạm:『Có cả gói luôn á!?』
・Đội Đặc vụ:『Có hứng thú rồi à? Nhưng ta không nói đâu. Nào, nói nhanh ngươi đến từ đâu đi.』
・Thủ phạm:『Hừ, ngươi nghĩ ta sẽ nói sao……!?』
・Đội Đặc vụ:『♪Sore ni tsukete mo』
・Thủ phạm:『♪Oyaji wa Kāru』
・Đội Đặc vụ:『Đội Đặc vụ số Một báo cáo! Tên này là người của M.H.R.R. (Đế quốc La Mã Thần thánh)! Phía Tây Kou!』
●
「Tenzou-sama, thuộc hạ của ngài cũng thật ưu tú!」
Mary tán dương. Ngay lập tức, tất cả những người đang làm việc tại các quầy hàng đều đặt tay lên ngực và cúi chào.
「……Jud!」
Giọng nói đồng thanh vang lên giữa lễ hội khiến những người đến tham dự đều quay lại nhìn. Vì thế, cô cũng chắp tay trước ngực, cúi chào và cất lời.
「Đêm nay, xin quý vị hãy cứ vui vẻ hết mình.」
Câu trả lời, dĩ nhiên là Jud. Không chỉ trong khuôn viên đền, mà từ các sân thượng ở mỗi tầng, và cả những người đang xem lễ hội qua truyền hình cũng gửi lời đáp lại.
Đối diện với họ là cô, một Bán Tinh linh. Cô có thể nhìn thấy và cảm nhận cảm xúc của mọi người qua màu sắc.
…… Chà.
Trong khuôn viên. Và cả bên ngoài. Cô cảm nhận được những làn sóng cảm xúc từ những người kết nối với mình.
「 ──── 」
Những đóa hoa rơi ra từ mái tóc cô trong khoảnh khắc đã lấp đầy khuôn viên đền Asama, bay theo cơn gió của niềm hân hoan.
Đúng lúc đó, Kimi cất cao giọng. Cô huýt sáo một tiếng.
「YEEEEEAAAAHHHHHHHHHH ──────────!」
Giờ thì chẳng ai biết sự thật đằng sau nên nó đã trở thành một từ khóa bí ẩn, nhưng mọi người vẫn cùng nhau hét lên như một khẩu hiệu.
「Let’s 通 ──!!」
0 Bình luận